Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 179: Đánh Đuổi Kẻ Xâm Lược**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:13:53 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 179: ĐÁNH ĐUỔI KẺ XÂM LƯỢC**

Sương máu chưa kịp tan đi, xác thân của Kim Giáp thống soái vẫn còn đó, lơ lửng giữa hư không như một minh chứng tàn khốc cho sự sụp đổ của một thần thoại. Vị thống soái vốn dĩ cao cao tại thượng, nắm giữ quyền sinh quyền sát trong tay, giờ đây chỉ còn là một cái bao tải rách rưới, linh hồn tan biến, sinh cơ tuyệt diệt.

Mười vạn tiên binh đứng chết lặng. Những tiếng hô hoán giết chóc ban nãy bị thay thế bởi hơi thở dồn dập và những cái run rẩy không tự chủ. Trong mắt họ, Diệp Trần lúc này không còn là một kẻ mang "Phàm Cốt" thấp kém, mà là một tôn sát thần bò ra từ cửu u địa ngục, một thực thể vượt ra ngoài sự hiểu biết của Tiên giới.

Diệp Trần đứng đó, hắc khí từ Nghịch Thiên Cốt bao phủ lấy hắn như một bộ chiến bào được dệt từ bóng tối và sự hủy diệt. Hắn chậm rãi hạ tay xuống, ánh mắt lạnh lẽo như vạn năm băng tuyết quét qua vạn quân.

“Thống soái của các ngươi đã chết.” Giọng nói của hắn không vang dội, nhưng lại như một quả tạ nghìn cân nện thẳng vào tâm khảm mỗi người. “Hạ giới không phải là sân chơi của lũ kiến cỏ từ thượng tầng. Các ngươi đến đây để gieo rắc cái chết, vậy thì hãy chuẩn bị tâm lý để nhận lại điều tương tự.”

Một gã phó tướng của Tiên quân, gương mặt cắt không còn giọt máu, cố gắng lấy lại chút dũng khí cuối cùng. Hắn rít lên qua kẽ răng, giọng nói lạc đi vì sợ hãi: “Diệp Trần! Ngươi dám sát hại thần quan của Đệ Tứ Trọng Thiên? Ngươi có biết mình đang làm gì không? Thiên Đạo sẽ không tha cho ngươi, Thượng giới sẽ phái đại quân xuống san phẳng nơi này!”

Diệp Trần khẽ nhếch môi, nụ cười chứa đựng sự khinh miệt vô bờ bến.

“Thiên Đạo?” Hắn nhẹ nhàng nhấc chân, một bước đạp ra.

*Ầm!*

Không gian dưới chân hắn vỡ nứt như mặt gương bị đập phá. Một cơn chấn động khủng khiếp lan tỏa, khiến gã phó tướng kia trực tiếp bị hất văng ra xa hàng trăm dặm, giáp trụ nát tan, lục phủ ngũ tạng vỡ vụn ngay lập tức.

“Nếu Thiên Đạo bất công, ta liền đạp nát Thiên Đạo. Nếu Thượng giới muốn san phẳng nơi này, ta sẽ giết sạch lên đến tầng thứ chín, để cho nơi đó không còn một bóng người!”

Tuyên ngôn này như một nhát búa đóng đinh vào vận mệnh. Phía dưới, hàng vạn phàm nhân tu sĩ đồng loạt quỳ rạp xuống. Đây không phải là sự quỳ lạy trước một cường giả áp chế, mà là sự tôn sùng tuyệt đối đối với một vị vương giả đã đứng ra che chở cho họ, người đã dùng máu và xương cốt để chứng minh rằng: Phàm nhân cũng có tư cách đứng ngang hàng với trời đất.

Sở Cuồng đứng trong đám người, đôi mắt đỏ hoe vì kích động. Hắn nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy trên cánh tay: “Đại ca… huynh quả thực đã làm được!”

Lôi điện trên người Sở Cuồng bộc phát, hắn hướng về phía quân đoàn phàm nhân đang sững sờ mà gầm lên: “Anh em! Kẻ thù đã mất đi chủ tướng, lòng quân đã loạn! Đây là cơ hội để chúng ta đòi lại nợ máu cho những người đã ngã xuống! Theo chân Diệp sư huynh, giết sạch lũ xâm lược!”

“GIẾT!”

“GIẾT!”

“GIẾT!”

Tiếng hô vang dậy thấu tận trời xanh. Quân đoàn phàm nhân vốn đang ở thế yếu, nay giống như những con mãnh hổ sổng chuồng, điên cuồng lao về phía mười vạn tiên binh đang hoảng loạn. Trận chiến xoay chuyển cục diện một cách chóng mặt.

Diệp Trần không trực tiếp tham gia vào cuộc thảm sát phía dưới. Hắn đứng trên đỉnh cao không trung, giống như một vị thần giám sát. Hắn biết, để những con người này thực sự "nghịch thiên", họ cần phải tự tay tắm máu kẻ thù. Hắn chỉ đóng vai trò là một bức tường vững chãi, chặn đứng mọi ý định đào tẩu của những cao thủ Tiên giới cấp cao.

*Trong thức hải của Diệp Trần, Lão Quy tặc lưỡi cảm thán.*

“Nhóc con, lần này ngươi chơi lớn rồi. Giết một vị Thống soái của Đệ Tứ Trọng Thiên, chẳng khác nào vả vào mặt bọn già khụ ở trên đó một cái đau đớn. Bọn chúng chắc chắn sẽ phát điên.”

Diệp Trần thầm trả lời trong lòng, giọng nói bình thản: “Lão già, ông chẳng phải nói Nghịch Thiên Cốt càng bị dồn vào đường cùng thì càng mạnh sao? Nếu bọn chúng không tới, lấy gì để ta tôi luyện bộ xương này?”

Lão Quy cười khà khà: “Khá lắm! Cái khí phách cuồng vọng này quả thực rất hợp khẩu vị của lão phu. Nhưng hãy cẩn thận, Đệ Tứ Trọng Thiên không giống với Hạ Tam Thiên đâu. Quy tắc ở đó kiện toàn hơn, cao thủ chân chính cũng nhiều như mây.”

“Ta hiểu.” Ánh mắt Diệp Trần hướng về phía Giới Bích đang nứt vỡ. “Nhưng dù có là long đầm hổ huyệt, ta cũng phải đạp nát nó dưới chân.”

Ngay lúc đó, chiến trường bên dưới đã đến hồi kết thúc. Dưới sự dẫn dắt của Sở Cuồng và các thủ lĩnh phàm nhân, mười vạn tiên binh bị tàn sát quá nửa, số còn lại vứt bỏ vũ khí, quỳ xuống xin hàng trong nhục nhã. Những kẻ từng tự coi mình là thần linh, giờ đây đầu hàng dưới chân những người mà họ gọi là "lâu la hạ giới".

Diệp Trần đáp xuống mặt đất, từng bước chân đi qua những vũng máu đỏ thẫm. Hắn đi đến đâu, quân đội phàm nhân tự động dạt ra tạo thành một lối đi, những ánh mắt sùng bái theo sát từng cử động của hắn.

Hắn đứng trước một đám tù binh tiên binh, giọng lạnh lùng: “Trở về báo với chủ nhân của các ngươi ở Đệ Tứ Trọng Thiên. Từ hôm nay, biên giới của phàm nhân và tiên nhân đã xóa bỏ. Bất cứ kẻ nào còn dám bước xuống Hạ Tam Thiên với ý đồ xâm lược, kết cục của Kim Giáp thống soái chính là tương lai của hắn.”

“Cút!”

Chỉ một chữ, nhưng chứa đựng sức mạnh âm ba khủng khiếp, chấn cho lũ tù binh thổ huyết, bò lết chạy về phía cổng không gian đang dần khép lại. Chúng chạy như thể đằng sau là tử thần đang vung hái.

Khi bóng dáng kẻ xâm lược cuối cùng biến mất, Diệp Trần quay lại nhìn Sở Cuồng. Hai huynh đệ nhìn nhau, không cần lời nói, chỉ một cái đấm tay vào ngực cũng đủ hiểu tâm ý của nhau.

“Đại ca, tiếp theo chúng ta làm gì?” Sở Cuồng hỏi, đôi mắt lấp lánh ý chí chiến đấu.

Diệp Trần nhìn lên vòm trời, nơi Giới Bích của Đệ Tứ Trọng Thiên đang để lộ ra một luồng ánh sáng huy hoàng nhưng đầy áp lực.

“Chúng ta không chờ bọn chúng xuống đây nữa.” Diệp Trần nâng thanh kiếm gãy trong tay lên, chỉ thẳng vào tầng mây cao nhất. “Hạ Tam Thiên quá nhỏ bé so với chí hướng của chúng ta. Các huynh đệ, các ngươi có dám cùng ta bước lên tầng trời tiếp theo, đánh cho Tiên giới một trận long trời lở đất không?”

“VỀ PHÍA TRƯỚC!” Hàng vạn người đồng thanh hét lớn, khí thế chấn động vạn dặm.

Diệp Trần mỉm cười. Đây không chỉ là sự đánh đuổi kẻ xâm lược, mà là lời tuyên chiến chính thức của phàm nhân đối với toàn bộ hệ thống phân cấp của Cửu Trọng Thiên. Hắn biết, kể từ giây phút này, cái tên Diệp Trần sẽ trở thành một bóng ma ám ảnh giấc ngủ của những kẻ thống trị.

Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong người hắn run lên bần bật, nó đang khát khao sự chiến đấu, khát khao được vỡ nát để tái sinh mạnh mẽ hơn. Diệp Trần ngửa mặt lên trời cười dài một tiếng, bước một bước đầu tiên hướng về Giới Bích.

Một bước này, nát không gian. Một bước này, rung chuyển vạn giới.

Chương sử thi của Phàm nhân Nghịch Tiên chính thức bước sang trang mới rực rỡ nhất. Kẻ bảo vệ đã trở thành kẻ chinh phục. Những bước chân ấy sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi tầng trời thứ chín sụp đổ dưới gót giày của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8