Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 180: Thiết Lập Hệ Thống Phòng Thủ Toàn Cầu**
**CHƯƠNG 180: THIẾT LẬP HỆ THỐNG PHÒNG THỦ TOÀN CẦU**
Gió lạnh gào thét qua những khe núi của Thanh Vân Trấn, mang theo mùi máu tanh chưa kịp tan của binh lính Đệ Tứ Trọng Thiên và cả mùi cháy sém của lôi đình vừa tắt. Trên bầu trời, vết rách không gian do Diệp Trần tạo ra vẫn còn đang khép lại một cách chậm chạp, tựa như một vết sẹo xấu xí in hằn trên nền trời xanh thẳm của Hạ Tam Thiên.
Diệp Trần đứng chắp tay trên đỉnh một ngọn núi trơ trụi, tà áo bào đen tuy rách rưới nhưng vẫn tung bay lộng gió. Đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước nghìn năm, phản chiếu bóng dáng của hàng vạn tu sĩ và phàm nhân đang bắt đầu thu dọn chiến trường phía dưới.
“Tiểu tử, ngươi đang lo lắng?”
Một giọng nói khàn khàn, mang chút vị gian xảo vang lên trong thức hải của hắn. Hắc Quy – Lão Quy, vị linh hồn cổ xưa đang ngụ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, lúc này mới thò cái đầu nhỏ ra, nhe răng cười một cách quái dị.
“Bọn chúng sẽ quay lại.” Diệp Trần nhàn nhạt đáp, thanh âm không một chút gợn sóng nhưng chứa đựng sát cơ lạnh thấu xương. “Lần này là thống soái Kim Giáp, lần sau có thể là Thần Tướng cấp cao hơn. Ta không thể ở lại Hạ Tam Thiên mãi mãi để canh giữ. Muốn đạp phá Cửu Trọng Thiên, ta phải đi lên, nhưng ta không muốn khi ta quay đầu lại, quê hương đã trở thành đống tro tàn.”
Lão Quy chép miệng, giọng điệu có chút nghiêm túc hiếm thấy: “Ngươi nói đúng. Bọn chó săn ở tầng trên coi phàm nhân như kiến hôi, chỉ cần lơ là một chút, chúng sẽ nghiền nát tất cả để trút giận. Muốn bảo vệ nơi này, trừ phi ngươi biến cả Hạ Tam Thiên thành một cái hầm chông, kẻ nào nhảy xuống là chết kẻ đó.”
Diệp Trần khẽ gật đầu, trong mắt lóe lên một tia sáng quyết tuyệt. Hắn truyền âm cho Sở Cuồng: “Sở đệ, tập hợp toàn bộ cao thủ tu luyện nhục thân và các trận pháp sư còn sống sót đến đỉnh Thanh Vân. Ta có chuyện đại sự cần làm.”
Chỉ chưa đầy một nén hương sau, hàng trăm bóng người đã hạ cánh xuống đỉnh núi. Sở Cuồng dẫn đầu, toàn thân gân cốt vẫn còn vương chút huyết khí từ trận chiến trước. Nhìn thấy Diệp Trần, tất cả đều đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô vang trời:
“Bái kiến Diệp tông chủ!”
Ánh mắt bọn họ nhìn Diệp Trần không còn chỉ là sự kính trọng, mà là một sự sùng bái điên cuồng đối với một vị thần linh. Kẻ mang Phàm Cốt ấy đã chứng minh cho cả thế giới thấy, thiên mệnh không phải là không thể lay chuyển.
Diệp Trần xua tay, ra hiệu cho mọi người đứng dậy, thanh âm trầm hùng vang vọng: “Hạ Tam Thiên hiện nay tuy đã chiến thắng, nhưng thực chất chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến trường kỳ. Giới bích giữa các tầng trời đã bị chấn động, sự ổn định của quy tắc cũ đang sụp đổ. Ta cần sự trợ giúp của tất cả các ngươi để thi triển một đại trận mà từ trước đến nay chưa từng có.”
Hắn ngừng một chút, nhìn vào mắt từng người: “Ta muốn đem linh mạch của Tầng Một, Tầng Hai và Tầng Ba liên kết lại, tạo thành một hệ thống phòng thủ toàn cầu. Ta gọi nó là: **Vạn Cổ Phàm Trần Đại Trận**.”
Cả đám đông xôn xao. Việc liên kết linh mạch của một quốc gia đã là chuyện nghìn năm có một, huống hồ là liên kết cả ba tầng trời? Đó là một công trình mang tầm vóc thần tích!
“Diệp đại ca, cần chúng đệ làm gì, huynh cứ chỉ bảo! Tính mạng này đã giao cho huynh rồi!” Sở Cuồng vỗ ngực rầm rập, hào khí can vân.
Diệp Trần không phí lời, hắn vung tay lên, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu từ trong ngực bay ra, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng xám tro thần bí. Ánh sáng ấy bao trùm lên toàn bộ đỉnh núi, mang theo một hơi thở hồng hoang khiến nhịp tim của mọi người dường như cũng phải chậm lại.
“Lão Quy, giúp ta ổn định cốt lõi!”
“Mẹ kiếp, lại bắt lão già này làm việc nặng!” Lão Quy mắng mỏ nhưng hành động không hề chậm trễ. Một luồng linh hồn lực khổng lồ như biển cả từ viên châu tuôn ra, thâm nhập vào sâu trong lòng đất.
Diệp Trần bắt đầu di chuyển. Hắn bước đi theo một bộ pháp kỳ quái, mỗi bước chân nện xuống là một tiếng nổ trầm đục. Hắn không dùng linh khí, mà dùng sức mạnh của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt.
“Rắc!”
Một âm thanh gãy lìa ghê người vang lên. Những người xung quanh tái mặt khi thấy Diệp Trần tự bẻ gãy một mảnh xương sườn của chính mình. Mảnh xương đen nhánh, lấp lánh những phù văn cổ xưa, tỏa ra uy áp kinh người.
“Lấy cốt làm trụ, lấy huyết làm mực!”
Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng, mảnh xương hóa thành một tia hắc quang lao thẳng xuống tâm mạch của Thanh Vân Trấn. Tiếp sau đó, hắn liên tục di chuyển đến các vị trí chiến lược của Hạ Tam Thiên, cứ mỗi một đại huyệt linh mạch, hắn lại để lại một phần xương cốt hoặc tinh huyết của mình.
Đó chính là sự tàn khốc của Nghịch Thiên Hóa Long Quyết. Mỗi lần xương cốt gãy đi, nó sẽ tái sinh mạnh mẽ hơn, nhưng nỗi đau đớn mà người tu luyện phải chịu đựng tương đương với việc bị lăng trì vạn lần.
Máu của Diệp Trần rơi đến đâu, mặt đất ở đó run rẩy đến đấy. Dưới sự dẫn dắt của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, những sợi xích linh mạch ẩn sâu dưới lòng đất bắt đầu thức tỉnh. Chúng bò trườn, kết nối với nhau, vượt qua các giới hạn không gian giữa các tầng trời.
Dần dần, một lớp màng ánh sáng mờ ảo bắt đầu bao phủ lấy các đại lục của Hạ Tam Thiên. Nó không ngăn cản ánh sáng mặt trời, nhưng bất kỳ ai có ý đồ thâm nhập với tu vi vượt quá giới hạn hoặc mang theo ác ý, đại trận sẽ ngay lập tức phản ứng.
Trải qua ba ngày ba đêm không nghỉ, Diệp Trần cuối cùng cũng dừng lại trên bầu trời Đệ Tam Trọng Thiên. Sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, lồng ngực phập phồng kịch liệt, nhưng đôi mắt thì sáng rực như những vì tinh tú.
Hắn kết ấn cuối cùng, tiếng hô vang vọng tận chín tầng mây: “Nghịch Mệnh Quy Vị! Phàm Trần Bất Diệt!”
“Oanh!!!”
Một cột sáng khổng lồ màu xám đen phóng thẳng lên trời, va chạm mạnh mẽ với Giới Bích. Toàn bộ Hạ Tam Thiên lúc này rung chuyển dữ dội. Những phàm nhân đang làm ruộng, những tu sĩ đang tĩnh tọa, ai nấy đều cảm nhận được một luồng sức mạnh ấm áp bao phủ lấy linh hồn mình. Họ ngẩng đầu lên và thấy một khung cảnh kỳ vĩ: Những luồng ánh sáng thần bí chạy dọc theo bầu trời như những mạch máu khổng lồ của thế giới, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới bảo hộ không kẽ hở.
“Đã… thành công rồi sao?” Một vị trận pháp sư lão luyện run rẩy quỳ sụp xuống, lệ chảy ròng ròng. Lão cảm nhận được, đại trận này không dùng linh khí thiên địa làm nòng cốt, mà nó dùng chính “vận mệnh” và “ý chí” của hàng tỷ người dân Hạ Tam Thiên làm nguồn năng lượng. Ý chí còn, trận còn!
Diệp Trần hạ cánh xuống trước mặt Sở Cuồng. Hắn hít một hơi thật sâu, xương cốt trong người bắt đầu kêu lạch cạch, quá trình tái tạo thần tốc khiến hắn phục hồi lại một chút huyết sắc.
“Sở Cuồng, ta đã giao quyền kiểm soát các mắt trận cho đệ và mười tám vị tướng lĩnh nhục thân tu sĩ. Chỉ cần các người còn thở, đại trận sẽ không bao giờ tắt. Đây không chỉ là lá chắn, nó là vũ khí. Nếu kẻ thù từ trên cao nhảy xuống, đại trận sẽ trực tiếp bóp nát tu vi của chúng về mức phàm nhân. Ở đây, chúng ta mới là chủ!”
Sở Cuồng quỳ một chân xuống đất, tay nắm chặt cán búa, giọng nói nghẹn ngào nhưng kiên định: “Đại ca, huynh yên tâm. Chỉ cần tiểu đệ còn một miếng xương chưa nát, kẻ thù đừng hòng bước qua nửa bước vào Hạ Tam Thiên. Huynh… huynh đi đi. Tầng trời thứ chín đang đợi huynh đạp phá.”
Diệp Trần nhìn người huynh đệ vào sinh ra tử, lòng thoáng chút bùi ngùi. Hắn nhìn lại cảnh vật thanh bình của Thanh Vân Trấn xa xa, nơi hắn từng bị khinh bỉ, nơi hắn từng bị phế bỏ. Bây giờ, hắn đứng đây như một người bảo hộ vĩ đại nhất trong lịch sử tầng trời này.
“Này tiểu tử, chuẩn bị đi thôi.” Lão Quy nhắc nhở. “Động tĩnh vừa rồi quá lớn, chắc chắn những lão quái vật ở Trung Tam Thiên và Thượng Tam Thiên đã phát hiện ra điều gì đó không ổn. Giới bích đang lỏng lẻo nhất chính là lúc này.”
Diệp Trần gật đầu. Hắn quay người lại, đối mặt với hư không mênh mông phía trên. Ánh sáng của Vạn Cổ Phàm Trần Đại Trận chiếu rực rỡ lên lưng hắn, tạo thành một bóng hình to lớn che khuất cả nhật nguyệt.
Hắn vươn tay ra, như muốn xé toạc tấm rèm che phủ bí mật của thế giới này.
“Mộ Dung Thần, Tiên Tử Linh Nhi, các người tưởng rằng phế bỏ ta, đẩy ta xuống vực sâu là kết thúc? Không, đó mới chỉ là chương mở đầu. Cửu Trọng Thiên cao cao tại thượng đã nuôi nhốt chúng ta quá lâu rồi.”
Diệp Trần đạp chân một cái, nhục thân mạnh mẽ trực tiếp xé rách không gian, biến thành một đạo lưu tinh lao thẳng về hướng Đệ Tứ Trọng Thiên – vùng đất của những vương quốc tu tiên trung cấp, nơi quy tắc đạo pháp bắt đầu chân chính lộ diện.
Dưới mặt đất, hàng triệu người đồng loạt hô vang: “Tiễn đưa Tông chủ! Tiễn đưa Nghịch Thiên Giả!”
Thanh âm ấy xuyên qua đại trận, xuyên qua cả không gian, bám theo gót chân của Diệp Trần như một lời chúc phúc vĩnh hằng. Một người, một kiếm gãy, một bộ xương thép, bắt đầu hành trình đơn độc nhưng hào hùng nhất: Một bước đạp phá Cửu Trọng Thiên.
Gió lại thổi, nhưng lần này, nó không còn mang theo mùi sợ hãi, mà là hơi thở của sự tự do. Hạ Tam Thiên từ hôm nay đã thực sự hồi sinh, trở thành một pháo đài thép mà bất kỳ vị thần linh nào cũng phải dè chừng khi liếc nhìn xuống.
Cuộc hành trình mới của Trần Phàm – Diệp Trần, chính thức bắt đầu tại Đệ Tứ Trọng Thiên!