Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 181: Diệp Trần Đi Vào Cõi U Minh**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:15:02 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 181: DIỆP TRẦN ĐI VÀO CÕI U MINH**

Trời đất tối tăm, mây đen nghịt lấp đầy bầu trời vốn dĩ đã tiêu điều của biên giới Trung Tam Thiên. Gió ở đây không mang theo hơi ẩm hay cát bụi, mà chỉ mang theo sự lạnh lẽo thấu xương và mùi vị mục nát của thời gian.

Diệp Trần đứng trên đỉnh một ngọn núi đen kịt, vạt áo bào đen rách rưới bay phần phật trong gió âm u. Đôi mắt hắn trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu, nhưng ẩn sâu trong đó là một ngọn lửa cuồng loạn đang chực chờ bùng nổ. Phía dưới chân hắn, một khe nứt không gian khổng lồ đang từ từ mở ra, tỏa ra thứ ánh sáng tím thẫm quái dị. Đó là lối vào U Minh Giới – nơi luân hồi giao thoa, nơi người sống bị cấm túc và linh hồn thuộc về hư vô.

“Tiểu tử, ngươi thật sự đã quyết định chưa?”

Tiếng của Lão Quy vang lên bên tai Diệp Trần, không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà mang theo một sự nghiêm túc hiếm thấy. Trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, cái đầu rùa già nua của lão co rụt lại, đôi mắt hí nhìn chằm chằm vào cái hố đen ngóm kia với vẻ kiêng dè.

“U Minh Giới không phải là nơi để ngươi dựa vào nắm đấm mà có thể xưng hùng xưng bá. Quy tắc ở đó là quy tắc của cái Chết. Ngươi mang nhục thân sống vào đó, không khác gì một đốm lửa nhỏ giữa đại dương băng giá. Quy tắc luân hồi sẽ không ngừng bào mòn sinh mệnh của ngươi cho đến khi xương cốt ngươi hóa thành tro bụi mới thôi.”

Diệp Trần không quay đầu lại, tay hắn siết chặt thanh kiếm gãy bám đầy rỉ sét, trầm giọng nói:

“Nợ máu phải trả bằng máu, nhưng ân tình phải trả bằng mạng. Diệp gia vì ta mà diệt môn, thuộc hạ trung thành vì ta mà linh hồn tiêu tán. Nếu không tìm lại được tàn hồn của họ từ tay Diêm La, ta tu luyện Nghịch Thiên Hóa Long Quyết này để làm gì? Nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên để làm gì?”

Hắn hít một hơi thật sâu, khí tức lạnh lẽo của cõi âm tràn vào phổi, khiến lồng ngực hắn tê buốt.

“Trời định họ phải chết, ta định họ phải sống. Quy tắc của cái Chết? Ta chính là kẻ chuyên đi đập nát quy tắc!”

Dứt lời, Diệp Trần dẫm mạnh chân xuống. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, đỉnh núi cứng như kim cương dưới chân hắn xuất hiện những vết nứt chi chít. Hình bóng hắn hóa thành một tia chớp đen, lao thẳng vào khe nứt không gian đang rít gào như miệng của một con quái thú viễn cổ.

U Minh Giới.

Cảm giác đầu tiên của Diệp Trần khi đặt chân xuống chính là sự đè ép vô tận.

Không gian nơi đây nồng nặc Minh khí – một loại năng lượng thối rữa trái ngược hoàn toàn với Linh khí của nhân gian. Ngay lập tức, da thịt của hắn bắt đầu phát ra những tiếng xèo xèo, làn da rám nắng bắt đầu xám xịt lại, những tế bào sống đang điên cuồng héo úa dưới tác động của tử khí.

“Răng rắc!”

Bên trong cơ thể Diệp Trần, Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đột nhiên run lên bần bật. Cảm nhận được sự xâm lăng của quy tắc ngoại đạo, bộ xương đen nhánh của hắn bắt đầu tự phát ra hào quang xám mờ. Nghịch Thiên Cốt không thu mình lại để bảo vệ, mà nó bắt đầu “ăn” lấy Minh khí.

Một sự đau đớn tột cùng như hàng vạn con kiến đục khoét tủy xương ập đến. Diệp Trần nghiến răng đến mức chảy máu, gân xanh nổi đầy trên trán. Mỗi bước hắn đi trên nền đất xám đều để lại một dấu chân đẫm máu đen.

“Cơ thể này… quả thật là quái thai.” Lão Quy ở trong không gian chứa đồ cũng phải thốt lên kinh ngạc. “Ngươi định dùng U Minh Minh khí để tôi luyện Nghịch Thiên Cốt sao? Ngươi điên rồi! Nếu không cẩn thận, ngươi sẽ biến thành một con quái vật không sống không chết, mãi mãi lạc lối trong cõi này!”

“Im miệng!” Diệp Trần gầm khẽ, giọng nói khàn đặc. “Ta chưa tìm thấy linh hồn của cha ta, ta chưa thấy tàn niệm của đám huynh đệ, ta tuyệt đối không gục ngã.”

Diệp Trần ngẩng đầu nhìn lên. Phía trước hắn là một vùng bình nguyên mênh mông vô tận, được bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc màu chì. Những đốm lửa lân tinh màu xanh nhạt bay lơ lửng khắp nơi, đó là những linh hồn vô chủ, mất đi trí nhớ, chỉ còn biết vất vưởng đi về phía dòng sông u tối phía xa – Minh Hà.

Tiếng than khóc, tiếng cười điên dại và tiếng thầm thì của ngàn vạn vong linh như kim đâm vào thức hải của Diệp Trần. Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển Nghịch Thiên Hóa Long Quyết đến mức cực hạn. Một hư ảnh rồng đen từ sau lưng hắn hiện ra, rống lên một tiếng trầm hùng hướng về phía không gian vắng lặng, chấn tán vô số sương mù xung quanh.

“Cút đi!”

Những linh hồn gần đó bị dọa đến mức hồn phi phách tán, tản ra tứ phía. Diệp Trần bắt đầu sải bước dài hướng về phía hạ lưu Minh Hà, nơi theo truyền thuyết là địa phận của Vong Xuyên Điện, nơi cai quản những linh hồn vừa mới chết trong vòng một trăm năm.

Vừa đi được vài dặm, mặt đất dưới chân hắn đột ngột rung chuyển.

Từ dưới lớp bùn lầy hôi thối, những bàn tay khô héo, chỉ còn xương bọc lớp da tím tái vươn lên, bám chặt lấy chân Diệp Trần. Đó là Âm Thi – những kẻ tu tiên tham sống sợ chết, trốn tránh luân hồi nhưng thất bại, trở thành những cái xác không hồn thèm khát dương khí.

“Grào!”

Hàng trăm con Âm Thi nhảy vọt lên, móng tay dài sắc nhọn như huyền thiết, lao thẳng về phía Diệp Trần.

Diệp Trần ánh mắt lạnh lẽo, hắn thậm chí không thèm rút kiếm. Một quyền tung ra, không có linh khí hoa mỹ, chỉ có sức mạnh thuần túy của nhục thân đạt đến cảnh giới cực hạn.

“Cửu Trọng Thiên Băng!”

Oanh!

Không khí phía trước hắn bị ép đến mức phát nổ. Sức mạnh khủng khiếp xuyên thấu không gian, đập nát hàng loạt Âm Thi thành những mảnh vụn thịt thối. Những mảnh xương cốt của đám quái vật này khi chạm vào lớp da của Diệp Trần liền bị Nghịch Thiên Cốt hấp thu tinh hoa, chuyển hóa thành một luồng năng lượng lạnh lẽo chảy vào đan điền hắn.

Hắn càng đánh càng hăng, máu trong người bắt đầu sôi trào. Càng ở trong môi trường cực đoan của cái chết, sức mạnh phản nghịch của Phàm Cốt lại càng lộ rõ. Mỗi lần gãy một mẩu xương hay rách một mảng da, khả năng tái tạo của hắn lại tăng vọt.

Đúng lúc này, từ trong sương mù đen đặc phía trước, một tiếng xích sắt kéo lê dưới đất vọng lại, nghe gai người như tiếng quỷ mài răng.

“Kẻ nào to gan lớn mật, mang nhục thân sống náo loạn U Minh địa giới?”

Sương mù tản ra, để lộ một hình bóng khổng lồ cao tới ba trượng. Đó là một gã quỷ tướng đầu bò, mình người, khoác lớp giáp rỉ sét màu xanh đồng. Tay hắn cầm một cây trường mâu bốc lên hắc hỏa, sợi xích sắt quấn quanh người gã bốc ra hơi lạnh thấu tận tâm can.

“Ngưu Đầu quỷ tướng?” Lão Quy rùng mình. “Tiểu tử, đây là chấp pháp giả của Minh Hà, thực lực tương đương với Hóa Thần cảnh trung kỳ ở nhân gian, nhưng ở đây, hắn có quy tắc U Minh hộ thân, sức mạnh tăng gấp bội. Đừng đánh, mau lùi lại!”

Diệp Trần không lùi. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc nhãn treo trên thắt lưng của quỷ tướng – một tấm lệnh bài bằng xương có khắc chi chít những cái tên.

Hắn cảm nhận được khí tức. Đó là một chút tàn dư hơi ấm của tộc nhân Diệp gia.

“Trả… trả lại cho ta.” Diệp Trần gằn từng chữ, đôi mắt đỏ ngầu.

“To gan! Người sống vào đây, linh hồn thuộc về Diêm Vương, xác thịt thuộc về hủ bại. Ngươi muốn đòi người? Xuống đáy Minh Hà mà đòi!”

Ngưu Đầu quỷ tướng vung trường mâu lên cao. Hắc hỏa bùng phát hóa thành một con ác mã đen lao tới. Mặt đất rung chuyển, những âm binh xung quanh cũng bắt đầu hiện hình, bao vây lấy Diệp Trần từ mọi phía.

Diệp Trần nhếch môi cười, một nụ cười ngạo nghễ và điên cuồng.

“Diêm Vương muốn họ chết, Ngân Hà muốn họ chìm? Ta nói lại một lần cuối cùng… Trả người đây!”

Hắn bước lên một bước.

“Ầm!”

Không gian dưới chân Diệp Trần sụp đổ. Một bước chân này không phải là bộ pháp bình thường, mà là bước chân chứa đựng toàn bộ sự uất ức, phẫn nộ và ý chí nghịch thiên tích tụ bấy lâu nay.

Nhất Bộ Đạp Phá!

Dù mới chỉ là những dư chấn đầu tiên của chiêu thức trấn giới, nhưng nó cũng khiến Ngưu Đầu quỷ tướng phải biến sắc. Hắc hỏa trường mâu va chạm với nắm đấm bọc trong hào quang xám của Diệp Trần, tạo ra một cơn bão năng lượng quét sạch mọi sương mù trong vòng mười dặm.

Trong ánh sáng hỗn loạn đó, Diệp Trần bất chấp lồng ngực bị trường mâu đâm xuyên qua, tay trái hắn tóm chặt lấy cổ của Ngưu Đầu quỷ tướng, dùng sức mạnh vạn quân quật ngã gã khổng lồ xuống đất.

“Ngươi thích quy tắc của cái Chết phải không?” Diệp Trần nghiến răng, tay phải co lại thành quyền, những mảnh xương tay vỡ nát vì xung lực rồi ngay lập tức đúc lại mạnh mẽ hơn. “Hôm nay, ta sẽ để ngươi nếm trải cảm giác bị 'Phàm nhân' đánh chết là như thế nào!”

“Oanh! Oanh! Oanh!”

Mỗi tiếng đấm của Diệp Trần vang lên như tiếng chuông truy hồn dành cho cư dân U Minh. Giữa cõi chết vĩnh hằng, một bóng dáng nhỏ bé mang theo huyết khí nóng hổi đang gầm thét, dùng đôi tay trần thách thức cả một trật tự luân hồi cổ xưa.

Trận chiến tại Minh Hà chỉ mới bắt đầu, nhưng tiếng bước chân của kẻ Nghịch Mệnh đã bắt đầu làm rung chuyển cả ngai vàng của những kẻ cai trị cõi U Minh tối tăm này.

Diệp Trần ngẩng đầu nhìn vào sâu thẳm trong cõi u linh, nơi có một cung điện sừng sững giữa không trung. Ở đó, hắn cảm thấy hơi thở của cha mình đang lụi tàn.

“Cha, đợi con. Con tới đưa mọi người về nhà.”

Giọng nói ấy nhỏ bé, nhưng lại vang vọng khắp Cửu Trọng Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8