Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 182: Đối Đầu Diêm Vương**
**CHƯƠNG 182: ĐỐI ĐẦU DIÊM VƯƠNG**
Minh Hà dậy sóng, nước sông đen kịt gầm thét như vạn quỷ than khóc.
Trên bờ sông vẩn đục, xác của Ngưu Đầu quỷ tướng đổ rạp như một tòa núi nhỏ, hắc hỏa trên người gã lụi tàn dưới áp lực từ huyết khí đỏ rực của Diệp Trần. Vết thương xuyên thấu lồng ngực Diệp Trần vẫn còn đó, máu tươi nhỏ xuống đất u minh, tạo ra những âm thanh “xì xì” ghê rợn khi dương khí cực hạn va chạm với âm sát chi địa. Thế nhưng, trong cái nhìn kinh hãi của hàng vạn âm binh đang vây quanh, những thớ cơ trên ngực hắn đang bò lổm ngổm như những con rết đỏ, điên cuồng khâu vá vết thương.
Rắc! Rắc!
Tiếng xương cốt tái tạo vang lên giòn giã. Mỗi một mảnh xương vỡ đi là một mảnh xương mới đen nhánh như hắc kim được đúc lại, mang theo sức mạnh trầm ổn và đáng sợ hơn trước gấp bội.
“Hắn… hắn thật sự là người phàm sao?” Một tên quỷ sai run rẩy, cây lôi xích trên tay không tự chủ được mà rơi xuống đất.
Diệp Trần không thèm liếc nhìn lũ tép riu xung quanh. Ánh mắt hắn xuyên thấu qua màn sương mù u linh dày đặc, khóa chặt vào tòa cung điện đen ngòm lơ lửng cuối chân trời – U Minh điện, nơi luân hồi bắt đầu và cũng là nơi kết thúc của mọi sinh linh. Hắn cảm nhận được, hơi thở tàn héo của Diệp phụ đang bị giam cầm trong cái lồng quy tắc ở đó.
“Lão Quy, còn bao lâu?” Diệp Trần lạnh lùng truyền âm vào bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu.
“Tiểu tử, bình tĩnh một chút!” Giọng nói già nua, đầy vẻ lo lắng của Hắc Quy vang lên. “Hồn phách của cha ngươi đã bước vào ngưỡng cửa ‘Vô Vọng’. Nếu trong vòng một nén nhang không đưa ra ngoài, lão già đó sẽ tan biến vào quy tắc của cõi chết, đến lúc đó dù ngươi có đạp nát chín tầng trời cũng không cứu lại được!”
Diệp Trần nghe vậy, đồng tử co rút lại, sát ý bùng phát hóa thành một luồng thực chất quét ngang bốn phía.
“Một nén nhang… quá đủ để ta lật tung cái lò nát này!”
Hắn dẫm mạnh xuống đất, cơ thể hóa thành một luồng điện xám lao vút đi. Phía trước, hàng ngàn âm binh cầm giáo dài đồng loạt xông lên, tạo thành một bức tường sắt u minh hòng chặn đường.
“Cút!”
Diệp Trần gầm lên một tiếng, hai tay kết ấn, khí huyết trong người vận hành theo một quỹ đạo nghịch thiên.
“Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Long Đằng Tứ Hải!”
Từ lỗ chân lông của hắn, huyết khí tràn ra hóa thành những bóng rồng mờ ảo nhưng tràn đầy bá khí. Một con, mười con, rồi trăm con huyết long gào thét lao vào đội ngũ âm binh. Những tiếng nổ liên miên vang lên, linh thể của quỷ sai gặp phải huyết khí chứa đựng sức mạnh Nghịch Thiên Cốt liền tan rã như tuyết rơi vào lò lửa.
Hắn bước qua những đống tàn tro linh hồn, tiến thẳng tới cổng điện U Minh. Tại đây, không gian đột ngột trở nên cô đặc, âm lãnh gấp trăm lần. Một bóng người chậm rãi bước ra từ trong hư không, vận long bào đen, đội vương miện mười hai lưu ly, khuôn mặt uy nghiêm mờ ảo sau làn khói xám.
Diêm Vương! Kẻ cai quản cái chết của hàng tỷ sinh linh ở Hạ Tam Thiên.
“Phàm nhân ngông cuồng, dám làm loạn địa phủ, giết tướng quỷ của trẫm, ngươi có biết tội?” Giọng nói của Diêm Vương vang lên như tiếng sấm nổ từ chín tầng địa ngục, khiến linh hồn của những tu sĩ bình thường phải sụp đổ ngay lập tức.
Diệp Trần đứng vững như một ngọn thương không thể bẻ gãy. Hắn ngước nhìn thực thể tự xưng là thần kia, khóe môi nhếch lên một độ cong khinh bỉ:
“Tội? Trời muốn cha ta chết, ta liền sát Trời. Ngươi muốn cha ta chết, ta liền diệt cái cõi u minh này. Trả hồn phách của cha ta lại đây, nếu không, hôm nay vị trí Diêm Vương này sẽ phải đổi chủ!”
“Hỗn xược!”
Diêm Vương tức giận, cánh tay to lớn thò ra từ trong ống tay áo rộng thình lình nhấn xuống. Một bàn tay quỷ khổng lồ bao trùm cả bầu trời, phía trên khắc đầy những quy tắc “Chết”. Đây là áp lực của thiên mệnh, là cái kết cục mà không sinh linh nào có thể trốn chạy.
“Bình thường ta tu theo quy tắc, nhưng hôm nay ta sẽ dạy ngươi biết, quy tắc của Diệp Trần ta chỉ có một chữ: Phá!”
Diệp Trần không lùi mà tiến. Hắn vận chuyển Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đến cực hạn. Toàn bộ 206 mảnh xương trong cơ thể đồng loạt rung động, phát ra những tia sáng xám cổ xưa. Sức mạnh kinh thiên động địa từ Nghịch Mệnh Châu cuộn trào, dồn hết vào chân phải.
“Nhất Bộ Đạp Phá – Địa Ngục Trầm Luân!”
Bước chân của Diệp Trần nện xuống không trung.
“Rắc… rắc… oanh!”
Không gian vốn đã u tối của U Minh điện nay xuất hiện những vết nứt dài hàng vạn trượng như những con rết khổng lồ. Quy tắc “Chết” mà Diêm Vương đánh ra bị bước chân này dẫm nát hoàn toàn. Bàn tay quỷ vĩ đại sụp đổ thành những mảnh vụn năng lượng đen kịt.
Xung lực cực mạnh khiến Diêm Vương lùi lại một bước, đôi mắt lạnh lùng hiện lên vẻ chấn kinh tột độ: “Lực lượng này… không thuộc về ngũ hành, không thuộc về luân hồi? Ngươi… ngươi sở hữu Nghịch Thiên chi vật?”
“Ngươi biết quá nhiều rồi!”
Diệp Trần nhân lúc đối phương thất thần, hóa thành một bóng mờ áp sát. Hắn không dùng kiếm, cũng không dùng pháp thuật, mà dùng nắm đấm mang theo sức mạnh thuần túy nhất của nhục thân.
Quyền phong đi qua đâu, không gian bị bóp méo đến đó. Diêm Vương hừ lạnh, lật tay xuất hiện một quyển sổ đen và một cây bút xám – Sinh Tử Bộ và Phán Quan Bút.
“Gạch tên!”
Cây bút vạch ngang một đường trong hư không. Một lực lượng vô hình lập tức quấn lấy linh hồn Diệp Trần, định kéo hắn ra khỏi thể xác. Thế nhưng, vào giây phút đó, bộ xương đen nhánh bên trong cơ thể Diệp Trần bỗng bùng phát một tiếng rồng ngâm kinh thế. Nghịch Thiên Cốt tỏa ra uy nghiêm Thái Cổ, trực tiếp đánh tan lực lượng câu hồn kia.
“Gạch tên ta? Đến Thiên Đạo còn không xứng, loại tiểu thần như ngươi cũng dám?”
Diệp Trần cười cuồng ngạo, một quyền đánh thẳng vào ngực Diêm Vương.
“Cửu Trọng Thiên Băng – Quyền thứ nhất!”
Bùm!
Một luồng kình khí xuyên thấu lưng Diêm Vương, hất văng vị chúa tể u minh vào thẳng đại điện. Những cột đá đen khổng lồ bị chấn nát vụn.
Diệp Trần bước vào trong điện, máu trong người hắn đang sôi sục. Càng chiến đấu, Nghịch Thiên Cốt càng hưng phấn. Càng bị thương, sức mạnh tái sinh càng đẩy hắn lên một tầm cao mới. Hắn nhìn thấy phía sau ngai vàng là một đoàn linh hồn mong manh đang run rẩy, trong đó có một hình bóng già nua, tiều tụy chính là người cha mà hắn hằng đêm mong nhớ.
“Tiểu tử, cẩn thận! Hắn định dùng thần lực chân thân!” Lão Quy thét lên cảnh báo.
Phía dưới đống đổ nát, Diêm Vương bay lên, long bào đã rách rưới, khuôn mặt trở nên vặn vẹo điên cuồng. Gã cầm lấy Phán Quan Bút, đâm mạnh vào chính trái tim mình.
“Lấy huyết U Minh, triệu hoán Vạn Quỷ Thiên Quân! Phàm nhân, chết đi!”
Mặt đất U Minh điện nứt toác, hàng triệu bàn tay xương xẩu từ dưới bùn lầy chui lên, ôm chặt lấy chân Diệp Trần. Cùng lúc đó, linh khí tử vong chung quanh co rút lại thành một cái kén khổng lồ, bóp nghẹt mọi dưỡng khí.
Diệp Trần cảm thấy xương cốt mình đang kêu răng rắc dưới sức ép nghìn trùng. Một mảnh, hai mảnh… rồi mười mảnh xương sườn gãy nát. Nỗi đau thấu tim gan ập đến khiến hắn quỳ một chân xuống đất.
“Hahaha! Phàm cốt mãi mãi là phàm cốt, dưới quy tắc của địa phủ, ngươi chỉ là sâu kiến!” Diêm Vương cười gằn, bước tới định kết liễu Diệp Trần.
Thế nhưng, tiếng cười của gã bỗng tắt ngấm.
Diệp Trần cúi đầu, máu chảy từ trán xuống cằm, nhưng hắn lại đang cười. Một tiếng cười khàn đục và đầy khát máu.
“Cảm ơn sức ép của ngươi… nhờ nó, mà mảnh xương cuối cùng của ta mới hoàn tất việc… Nghịch Biến!”
Uỳnh!
Một cột sáng xám đâm xuyên qua mái điện U Minh, đánh thẳng lên tận tầng trời thứ nhất. Những mảnh xương vỡ của Diệp Trần không rụng ra mà lại nóng chảy, hòa tan rồi kết tinh thành một chất liệu đáng sợ vượt xa mọi loại tiên cốt trên thế gian.
Toàn thân hắn lúc này không còn một chút khí tức của con người, mà như một vị Ma Thần vừa bước ra từ hỗn độn.
Diệp Trần chậm rãi đứng dậy, mỗi cử động của hắn khiến vạn quỷ chung quanh tan thành mây khói. Hắn nhìn Diêm Vương đang run rẩy, rồi quay sang nhìn linh hồn cha mình. Ánh mắt vốn sắc lạnh của hắn bỗng trở nên ôn nhu trong thoáng chốc, sau đó lại bùng cháy một ý chí bất diệt.
“Hôm nay, ta muốn mang người đi. Thần cản sát Thần, Phật cản sát Phật!”
Diệp Trần bước thêm bước thứ hai.
Nhất Bộ Đạp Phá – Nhị Bộ Thiên Liệt!
Màn đêm của U Minh đột nhiên bị xé toạc ra một đường rãnh lớn. Ánh sáng mặt trời từ tầng trời thứ nhất chiếu rọi xuống tận âm ty lạnh lẽo.
Diêm Vương kinh hoàng nhìn bảo vật trấn điện là Sinh Tử Bộ tự động bốc cháy. Gã hiểu ra một điều kinh khủng: Người thanh niên trước mắt này không phải đang tu tiên, mà là đang giẫm đạp lên vạn đạo để tự tạo ra một con đường mới.
Diệp Trần vung tay, một luồng kình lực mềm mại bao bọc lấy linh hồn Diệp phụ, thu vào trong lòng bàn tay.
Hắn quay người, nhìn về phía lối ra đã bị ánh sáng phá vỡ, không thèm liếc lại Diêm Vương lấy một lần.
“Báo với chủ nhân tầng trời này của các ngươi… Diệp Trần ta đã đến. Từ nay về sau, địa ngục này không được phép chứa chấp bất kỳ ai mang họ Diệp.”
Nói đoạn, hắn nhấc chân, sải bước một cái liền biến mất vào trong ánh ban mai, để lại một cung điện u minh hoang tàn và một vị thần linh đang sụp đổ hoàn toàn về niềm tin quy tắc.
Dưới ánh sáng rực rỡ kia, hành trình nghịch thiên của kẻ mang Phàm Cốt mới chỉ thật sự bắt đầu. Tầng trời thứ nhất này, e rằng không còn giữ chân hắn được lâu nữa.