Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 183: Sự Thỏa Hiệp Của Minh Giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:16:09 | Lượt xem: 2

Bụi mờ cuộn lên giữa đống đổ nát của cung điện U Minh, che khuất một bóng người gầy guộc nhưng sừng sững như ngọn thái sơn. Ánh sáng vàng nhạt từ tầng trời thứ nhất xuyên qua vết nứt không gian, rọi thẳng vào tấm lưng của Diệp Trần, tạo nên một vầng hào quang giả tạo nhưng lại đầy rẫy sát khí.

Lúc này, Diêm Vương – kẻ vốn dĩ nắm giữ quyền sinh sát của hàng triệu sinh linh ở Hạ Tam Thiên – đang quỳ sụp dưới chân ngai vàng nứt nẻ. Gương mặt xanh xám của gã không còn vẻ uy nghiêm thường ngày, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. Trong tay gã, Sinh Tử Bộ vẫn đang bốc cháy hừng hực. Từng trang giấy ghi chép mệnh số của thế gian hóa thành tro bụi ngay khi chạm vào khí tức thoát ra từ lỗ chân lông của Diệp Trần.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là thứ quái thai gì?” Diêm Vương run rẩy thốt lên, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi. “Phàm Cốt không thể mạnh đến mức này… Đây là nghịch đạo! Ngươi đang hủy diệt sự cân bằng của Luân Hồi!”

Diệp Trần chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen thuần túy, mà lấp lánh những tia sáng màu tro xám của sự hoang sơ, hỗn độn. Mỗi bước đi của hắn trên nền đá lạnh lẽo của Minh Giới đều để lại một dấu chân rực lửa, thiêu cháy cả những luồng u linh lảng vảng xung quanh.

“Cân bằng?” Diệp Trần lạnh lùng lên tiếng, âm thanh như tiếng đá cổ va chạm vào nhau, chấn động tâm can. “Khi người của Diệp gia ta bị hại, khi cha ta bị bắt xuống đây chịu cực hình dù không phạm tội lỗi gì, cái gọi là ‘cân bằng’ của ngươi ở đâu? Khi bọn quyền quý Thượng Tam Thiên coi chúng sinh Hạ Tam Thiên là cỏ rác, Luân Hồi của ngươi ở đâu?”

Hắn tiến thêm một bước, uy áp bùng nổ khiến bốn vị Phán Quan đang đứng từ xa lập tức thổ huyết, quỳ rạp xuống đất.

“Ta không tu Tiên, cũng chẳng tu Ma. Ta tu là Nghịch! Ngươi nói ta hủy diệt quy tắc, vậy ta sẽ cho ngươi thấy, quy tắc thực sự được viết bằng cái gì!”

Bỗng nhiên, từ trong sâu thẳm của bóng tối, hàng ngàn sợi xích đen nhánh – Minh Thiết Tỏa Hồn – lao ra như những con mãng xà, quấn chặt lấy tứ chi của Diệp Trần. Đây là đòn phản kháng cuối cùng của bản nguyên Minh Giới, quy tắc tự thân của tầng trời này đang cố gắng xóa sổ một kẻ ngoại lai đe dọa đến sự tồn tại của nó.

Diêm Vương thấy vậy, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng cuồng loạn: “Chết đi! Không ai có thể đối đầu với bản nguyên của thế giới! Ngươi sẽ bị đày đọa đời đời kiếp kiếp vào hư vô!”

Thế nhưng, biểu cảm của Diệp Trần vẫn không một chút gợn sóng. Hắn khẽ hít một hơi sâu, xương cốt trong cơ thể bỗng vang lên những tiếng rền rĩ kỳ lạ.

“Lão Quy, ông nói xem, loại sắt vụn này có xứng làm nát xương ta lần nữa không?” Diệp Trần thầm hỏi trong thức hải.

Trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, một giọng cười khùng khục vang lên: “Tiểu tử, ngươi quá coi thường Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt rồi. Lũ tép riu ở Hạ Tam Thiên này sao hiểu được cái gì gọi là thực sự gãy đi để tái sinh. Cứ để chúng nó quấn, dùng sức mạnh quy tắc đó mà tôi luyện. Coi như Minh Giới tặng ngươi một món quà gặp mặt đi!”

Diệp Trần khẽ nhếch môi. Hắn không những không chống cự mà còn buông lỏng toàn bộ phòng ngự.

Rắc! Rắc! Rắc!

Tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Những sợi xích Minh Thiết siết chặt đến mức ăn sâu vào da thịt hắn, nghiền nát từng đoạn xương Phàm Cốt mới vừa tái tạo. Máu tươi bắn ra, đen kịt và nóng bỏng như dung nham, đốt cháy cả sàn điện.

“Hahaha! Hắn điên rồi! Hắn không phản kháng!” Diêm Vương cười lớn, nhưng nụ cười của gã ngay lập tức đóng băng.

Dưới lớp da thịt rách nát của Diệp Trần, một luồng ánh sáng màu đồng cổ bỗng nhiên bùng phát. Những mảnh xương bị nghiền nát không hề biến mất, mà trái lại, chúng hấp thụ năng lượng âm hàn từ Minh Thiết Tỏa Hồn, cuồn cuộn chuyển hóa thành một thứ năng lượng thuần túy nhất.

Nghịch Thiên Cốt – Đệ Nhất Biến: Hoán Cốt Vi Thần!

Uỳnh!

Toàn bộ xích sắt trong nháy mắt hóa thành bột mịn. Diệp Trần sừng sững đứng đó, những vết thương trên người lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Khí thế của hắn không hề giảm sút mà còn tăng vọt lên một tầng cao mới. Mỗi thớ thịt, mỗi đốt xương của hắn bây giờ đều ẩn chứa một loại sức mạnh có thể chấn vỡ hư không.

Diệp Trần đưa tay ra phía trước, một lực hút vô hình kéo lấy linh hồn của Diêm Vương lại gần. Hắn bóp chặt cổ vị thần cai quản Minh giới, nhấc bổng gã lên.

“Thỏa hiệp, hoặc là… biến mất vĩnh viễn,” Diệp Trần gằn giọng. “Ngươi nên biết, ta không có nhiều kiên nhẫn.”

Diêm Vương lúc này đã hoàn toàn suy sụp. Gã cảm nhận được một ý chí cổ xưa, vĩ đại hơn cả Thiên Đạo đang trú ngụ trong cơ thể thiếu niên này. Nếu gã không gật đầu, linh hồn gã sẽ bị nuốt chửng ngay lập tức, và Minh Giới này sẽ mất đi vị chủ tể, dẫn đến sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống luân hồi ở tầng trời thứ nhất.

“Ta… ta thỏa hiệp… Xin đại nhân thủ hạ lưu tình!” Diêm Vương lắp bắp, nỗi kiêu ngạo nghìn năm hóa thành bụi bặm.

“Tốt.” Diệp Trần buông tay, để gã rơi bịch xuống đất. “Thứ nhất, linh hồn cha ta phải được phục sinh nguyên vẹn, mang theo toàn bộ ký ức. Thứ hai, toàn bộ danh sách những kẻ đã nhúng tay vào việc hãm hại Diệp gia ta đang ở dưới đây, giao ra đây. Thứ ba, từ nay về sau, phàm là người của Diệp gia xuống đây, các ngươi phải cung phụng như tổ tông, nếu ta thấy một vết sẹo nào trên linh hồn họ, ta sẽ quay lại đạp nát cái âm ty này.”

Diêm Vương không dám chậm trễ nửa nhịp, run rẩy kết thủ ấn. Từ giữa không trung, một luồng linh quang nhu hòa bao bọc lấy linh hồn Diệp phụ, dẫn dắt vào một cơ thể bằng linh thạch vạn năm được nặn ra từ sức mạnh của sự sống và cái chết.

Sau một khắc, Diệp phụ từ từ mở mắt. Nhìn thấy con trai mình đứng đó, sừng sững giữa địa phủ hoang tàn, ông không khỏi thảng thốt: “Trần nhi… con… đây là đâu? Sao con lại ở đây?”

Diệp Trần vội vàng tiến lại, đỡ lấy cha mình. Ánh mắt vốn đầy sát khí của hắn tan biến, chỉ còn lại sự kính trọng và thương cảm: “Cha, không sao rồi. Chúng ta về nhà. Từ nay về sau, không kẻ nào, dù là thần hay tiên, có thể chạm vào cha được nữa.”

Hắn quay đầu lại nhìn Diêm Vương một lần cuối. Cái nhìn đó khiến gã rùng mình, tim gan như bị bóp nghẹt.

“Ghi nhớ những lời ta nói. Một bước ta đạp nát U Minh, bước tiếp theo… sẽ là Thiên Đình của tầng trời này.”

Dứt lời, Diệp Trần phất tay, một luồng năng lượng mạnh mẽ bao bọc lấy Diệp phụ và cả hắn. Hắn không dùng lối vào bình thường, mà trực tiếp giẫm mạnh xuống hư không.

Nhất Bộ Đạp Phá!

Một tiếng nổ rung chuyển cả Minh Giới vang lên, một lỗ hổng không gian khổng lồ mở ra. Diệp Trần mang theo cha mình, hóa thành một đạo cầu vồng đen xám, phóng thẳng lên trên, xuyên qua lớp Giới Bích ngăn cách giữa địa ngục và nhân gian.

Dưới điện U Minh, Diêm Vương ngồi bệt trên đống tro tàn của Sinh Tử Bộ, ánh mắt dại đi. Gã biết, từ ngày hôm nay, trật tự của Cửu Trọng Thiên đã xuất hiện một vết nứt không thể hàn gắn. Một kẻ mang Phàm Cốt đã làm được điều mà ngay cả các vị Tiên Nhân Thượng Giới cũng không dám nghĩ tới.

Hạ Tam Thiên này, sắp đại loạn rồi.

Trở lại trên mặt đất, tại vùng biên giới hoang vu của Thanh Vân Trấn, không gian bỗng dưng nứt toác. Hai bóng người đáp xuống, tạo thành một cơn bão bụi mù trời.

Diệp Trần hít một hơi không khí trong lành của nhân gian, ánh mắt hướng về phía cung điện của vương triều xa xôi, nơi kẻ thù của hắn đang ngự trị. Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn đang rung động, dường như nó cũng đang khao khát được chiến đấu, được gãy nát và được mạnh mẽ hơn nữa.

“Cha, chúng ta bắt đầu từ Thanh Vân Trấn này, ta sẽ đòi lại tất cả những gì thuộc về chúng ta,” Diệp Trần thầm hứa. “Và Linh Nhi… Mộ Dung Thần… hãy chuẩn bị kỹ đi. Ngày Diệp Trần ta bước lên trời cao, chính là ngày tàn của các ngươi.”

Bầu trời Hạ Tam Thiên hôm đó sấm sét vang lừng, dù không có một gợn mây đen. Đó là tiếng gầm gừ của thiên địa trước một tồn tại sắp sửa thay đổi vận mệnh của vạn vật. Diệp Trần không dừng lại, hắn mang cha vào sâu trong dãy núi hoang sơ, chuẩn bị cho bước ngoặt thực sự của hành trình Nghịch Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8