Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 184: Cuộc Sống Bình Yên Ngắn Ngủi**
Chương 184: Cuộc Sống Bình Yên Ngắn Ngủi
Sương mù lượn lờ quanh đỉnh Vân Tê, che phủ đi những vách đá dựng đứng của rặng núi hẻo lánh nằm ở rìa cực Tây của Hạ Tam Thiên. Nơi này, linh khí loãng tới mức đáng thương, thậm chí đến những tán tu cấp thấp nhất cũng chẳng thèm ngó ngàng tới. Nhưng ít ai biết rằng, sâu trong thung lũng xanh mướt phía dưới làn sương ấy, có một ngôi nhà trúc đơn sơ đứng lặng lẽ bên dòng thác đổ, là nơi cư ngụ của người đàn ông từng khiến cả U Minh Giới phải chao đảo.
Dưới chân thác, một nam tử vận hắc y đơn giản, tay áo xắn cao, đang cầm một thanh rìu gỗ cũ kỹ. Hắn không dùng đến nửa phần linh lực, chỉ thuần túy dùng sức mạnh cơ bắp để bổ từng khúc củi cứng như đá. Mỗi cú bổ xuống đều trầm ổn, không một chút dư thừa, tước đi lớp vỏ xù xì một cách hoàn mỹ.
Đó là Diệp Trần, hay chính là kẻ mang danh “Trần Phàm” đã một bước đạp phá giới bích, cướp người từ tay Diêm Vương.
Trên thảm cỏ xanh mướt cách đó không xa, một đứa nhỏ chừng năm sáu tuổi đang đổ mồ hôi nhễ nhại. Nó mặc một bộ đồ xám ngắn tay, đôi mắt đen láy như chứa cả bầu trời sao, nhưng vẻ kiên định trên khuôn mặt bầu bĩnh ấy lại giống Diệp Trần đến lạ kỳ. Đứa trẻ là Diệp Niệm – kết tinh của những tháng ngày sóng gió và cũng là hy vọng nhỏ bé nhất mà Diệp Trần muốn bảo vệ.
Diệp Niệm đang thực hiện một bài tập kỳ quái: Đứng tấn trên hai chiếc cọc gỗ mỏng manh dựng giữa dòng suối xiết, trên vai gánh hai vò nước lớn. Sức nặng của nước và sự rung lắc của dòng chảy khiến đôi chân nhỏ bé của cậu bé run bần bật, gương mặt đỏ bừng vì quá sức.
“Cha… con không trụ nổi nữa…” – Diệp Niệm hổn hển, một giọt mồ hôi lăn vào mắt khiến cậu bé nhíu mày đau đớn.
Diệp Trần không dừng động tác bổ củi, giọng nói hắn trầm thấp nhưng mang theo uy nghiêm không thể chối từ:
“Trụ không nổi cũng phải trụ. Trời muốn con ngã, đất muốn con quỳ, nhưng xương cốt của nam nhi họ Diệp không có chỗ cho hai chữ ‘khuất phục’. Nếu con rơi xuống suối hôm nay, ngày mai kẻ thù sẽ đẩy con xuống vực thẳm. Khi đó, không có ai kéo con lên đâu.”
Diệp Niệm cắn chặt môi đến mức bật máu, ánh mắt chợt bùng lên một tia sáng kiên nghị. Cậu bé hét lên một tiếng non nớt, đôi chân vốn dĩ đang run rẩy đột nhiên như bám rễ vào gỗ, đứng vững vàng giữa dòng nước dữ.
Trong thức hải của Diệp Trần, một tiếng ngáp dài vang lên, kèm theo đó là giọng điệu đầy vẻ trêu chọc của Lão Quy:
“Chậc chậc, tiểu tử thối, ngươi dạy con hay là đang hành hạ nó vậy? Thằng bé mới mấy tuổi, lại còn mang Phàm Cốt giống ngươi năm đó. Ngươi định ép nó gãy hết xương cốt mới vừa lòng sao?”
Diệp Trần dừng rìu, ánh mắt nhìn về phía đứa con trai đầy vẻ thâm trầm, hắn đáp lại trong tâm thức:
“Lão già, ông thừa biết Phàm Cốt của người nhà họ Diệp không phải là sự nguyền rủa, mà là một sự tôi luyện. Năm đó nếu không phải xương cốt bị đánh nát vô số lần, ta làm sao có được Nghịch Thiên Cốt như hôm nay? Đứa nhỏ này sinh ra giữa lúc thiên đạo loạn lạc, ta không thể bảo vệ nó mãi mãi. Nó phải học cách tự mình ‘nghịch mệnh’.”
Lão Quy im lặng một lúc, rồi tiếng thở dài vang lên:
“Ngươi nói đúng, nhưng cũng quá tàn nhẫn. Nhìn kìa, nha đầu Tuyết Y mà thấy cảnh này, chắc chắn sẽ cùng ngươi liều mạng.”
Vừa nhắc đến, từ trong căn nhà trúc, một bóng dáng thanh thoát như tiên tử bước ra. Lăng Tuyết Y vẫn đẹp như ngày đầu Diệp Trần gặp cô, mái tóc bạc như sương lạnh xõa ngang vai, khí chất băng thanh ngọc khiết làm lu mờ cả cảnh sắc thung lũng. Chỉ là lúc này, vẻ lạnh lùng trên mặt cô đã biến mất, thay vào đó là sự xót xa của người mẹ.
“Trần, đủ rồi. Niệm nhi đã đứng đó ba canh giờ rồi.” – Lăng Tuyết Y nhẹ nhàng bước tới bên dòng suối, tay cầm một chiếc khăn tay mềm mại.
Diệp Trần thu rìu, nhìn trời đã ngả bóng tà, khẽ gật đầu: “Nghỉ đi.”
Vừa dứt lời, Diệp Niệm như quả bóng xì hơi, đổ ụp xuống. Hai vò nước rơi vào dòng suối nhưng Diệp Trần đã nhanh hơn, bước một bước như thu ngắn khoảng cách, một tay xách lấy hai vò nước, tay kia đỡ lấy đứa con trai nhỏ bé vào lòng.
“Cha… con… con không làm đổ nước.” – Diệp Niệm dựa vào ngực cha, giọng yếu ớt nhưng đầy tự hào.
Ánh mắt lạnh lùng của Diệp Trần trong phút chốc tan chảy, hắn đưa bàn tay thô ráp xoa đầu con, một luồng khí tức ấm áp luồn vào cơ thể Diệp Niệm để xoa dịu các khối cơ đang sưng tấy.
“Làm tốt lắm. Đi tắm rửa rồi vào dùng cơm với ông nội.”
Bên trong gian nhà chính, không khí ấm cúng lan tỏa. Một cụ già tóc trắng xóa nhưng thần thái đã hồng nhuận hơn trước đang ngồi bên bàn gỗ. Đó là Diệp phụ, người mà Diệp Trần đã liều mạng xuống địa ngục để mang về. Nhìn thấy con trai, con dâu và cháu nội quây quần, Diệp lão gia tử mỉm cười mãn nguyện, nếp nhăn nơi khóe mắt chứa đựng sự thanh thản hiếm có.
Bữa cơm chỉ có rau rừng, cá suối và một chút thịt khô, nhưng đối với những người đã bước ra từ lằn ranh sinh tử, đây chính là món ngon nhất thế gian. Diệp Niệm ăn rất khỏe, thỉnh thoảng lại kể cho ông nội nghe về bài tập hôm nay, khiến không khí tràn ngập tiếng cười.
Nhưng trong khoảnh khắc bình yên đó, Diệp Trần bỗng nhiên khựng lại. Đôi đũa trong tay hắn dừng giữa không trung, đồng tử hơi co rút.
Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn bỗng nhiên rung lên một nhịp nhẹ nhàng nhưng đầy cảnh báo. Một luồng sát khí mỏng như tơ, xa xôi từ vạn dặm đang nhắm thẳng về hướng này. Dù kẻ thù đã che giấu rất kỹ, nhưng đối với một kẻ đã đạt đến Đạp Thiên Cảnh như hắn, chút dao động đó chẳng khác nào tiếng sấm giữa đêm thanh.
Lăng Tuyết Y là người hiểu hắn nhất, cô khẽ đặt tay lên mu bàn tay hắn, ánh mắt lo lắng: “Trần, có chuyện gì sao?”
Diệp Trần thu hồi vẻ sắc lẹm, mỉm cười trấn an: “Không có gì, có lẽ là một con yêu thú lạc đường gần đây thôi. Nàng và cha cứ dùng cơm trước.”
Hắn đứng dậy, bước ra ngoài sân. Gió đêm ở đỉnh Vân Tê bắt đầu lạnh hơn, thổi tung mái tóc đen dài của hắn. Diệp Trần đứng đó, cô độc và vững chãi như một ngọn núi thần đứng giữa trời đất.
“Lão già, bọn chúng đến nhanh hơn ta tưởng.” – Hắn lạnh lùng lên tiếng.
“Hắc hắc, ngươi đạp nát U Minh, tát vào mặt Thiên Đạo của Đệ Nhất Trọng Thiên, chúng nó không phát điên mới lạ.” – Giọng Lão Quy trở nên nghiêm túc. “Kẻ lần này đến… không đơn giản. Hơi thở mang theo mùi của ‘Tiên’ ở thượng tầng. Có vẻ như kẻ thù của ngươi ở Trung Tam Thiên đã tìm ra tung tích rồi.”
Diệp Trần nheo mắt nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi ánh sao đang mờ dần sau những đám mây đen kéo tới. Hắn cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi có những vết chai sần vì bổ củi – dấu vết của một cuộc sống bình thường mà hắn hằng ao ước.
Năm năm qua, hắn đã cố tình áp chế tu vi, sống như một người phàm để bù đắp cho cha và chăm sóc con trai. Hắn cứ ngỡ mình có thể đánh đổi vạn năm cô độc lấy một đời bình dị, nhưng hóa ra, cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Thiên đạo vốn dĩ tàn nhẫn, nó không bao giờ dung thứ cho một quân cờ dám tự tay phá vỡ bàn cờ.
“Niệm nhi!” – Diệp Trần khẽ gọi.
Cậu bé Diệp Niệm từ trong nhà chạy ra, mồm còn dính hạt cơm, ngơ ngác nhìn cha: “Cha gọi con?”
Diệp Trần quỳ một chân xuống để ngang tầm với con, đặt tay lên vai cậu bé, ánh mắt nghiêm nghị hơn bao giờ hết:
“Con có biết vì sao cha bắt con luyện tập cực khổ dù chúng ta đang sống yên bình không?”
Diệp Niệm lắc đầu, đôi mắt to tròn tràn đầy thắc mắc.
“Bởi vì bình yên của kẻ yếu chỉ là sự bố thí của kẻ mạnh.” – Diệp Trần gằn từng chữ. “Khi kẻ mạnh muốn lấy lại sự bố thí đó, họ sẽ không báo trước. Hôm nay, cha dạy con bài học quan trọng nhất của người nhà họ Diệp: Khi cả thế giới muốn chúng ta biến mất, chúng ta phải đứng thẳng lưng mà đối mặt. Xương có thể gãy, nhưng lòng nghịch thiên không bao giờ được tắt.”
Hắn lấy từ trong lòng ra một viên châu nhỏ màu đen nhạt, chính là một phần sức mạnh đã được tách ra từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, đeo vào cổ cho con trai.
“Giữ lấy nó. Dù có chuyện gì xảy ra, không được tháo ra.”
Diệp Niệm tựa hồ cảm nhận được điều gì đó không lành từ giọng nói của cha. Cậu bé nắm lấy viên châu, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt: “Cha, có phải có kẻ xấu sắp đến không? Niệm nhi sẽ bảo vệ cha, bảo vệ ông nội và mẹ!”
Diệp Trần bật cười, tiếng cười hào sảng nhưng cũng đầy sát ý ngút trời: “Bọn chúng chưa đủ tư cách để Niệm nhi phải ra tay. Cứ vào trong với mẹ con đi.”
Đợi con trai vào hẳn trong nhà, vẻ ôn hòa trên mặt Diệp Trần hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một luồng uy áp khủng khiếp từ từ lan tỏa, khiến toàn bộ thú dữ trong rừng núi Vân Tê đồng loạt im tiếng, phục xuống đất run rẩy.
Phàm cốt trên người hắn bắt đầu phát ra những tiếng nổ giòn giã “rắc rắc”, mỗi tiếng vang lên là một tầng phong ấn tu vi bị tháo bỏ. Một luồng hắc khí nhàn nhạt bao phủ lấy hắn, biến hắn từ một người tiều phu bình thường thành một chiến thần trở về từ đống xác chết của thần linh.
Hắn bước ra mép thung lũng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một khoảng không hư vô.
“Ra đi. Kẻ mang Hoàng Kim Tiên Cốt kia, đừng nấp sau mây nữa, mùi hôi thối của Tiên giới cách xa nghìn dặm ta cũng ngửi thấy.”
Không gian rung động, một dải lụa vàng từ trên trời cao giáng xuống, xé toạc màn đêm. Từ trong ánh hào quang chói lòa, một nhóm người hiện ra. Dẫn đầu là một nam tử vận bào kim sắc, chân đạp tường vân, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ ngạo mạn và khinh khỉnh. Kẻ này khí tức mạnh mẽ, rõ ràng đã chạm đến ngưỡng cửa Hóa Thần viên mãn, chỉ thiếu một bước là có thể phi thăng Trung Tam Thiên.
“Diệp Trần, không ngờ kẻ bị phế bỏ như ngươi lại có thể trốn ở xó xỉnh này lâu đến thế.” – Nam tử bào vàng lên tiếng, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng, làm chấn động cả thung lũng. “Giao ra Nghịch Mệnh Châu, ta sẽ chừa cho cha già và con trai ngươi một con đường sống. Nếu không, Vân Tê Sơn này hôm nay sẽ trở thành mồ chôn chung của gia đình ngươi.”
Diệp Trần khẽ liếc nhìn về phía gian nhà trúc, nơi ánh đèn dầu vẫn còn đang le lói. Trong đó có người cha già hắn vừa hồi sinh, có người vợ hắn yêu thương nhất, và đứa con là tâm can bảo bối của hắn.
Cơn bình yên ngắn ngủi này, hóa ra chỉ kéo dài được năm năm.
Hắn khẽ thở dài, rồi chậm rãi tháo thanh rìu gỗ bên hông xuống, vứt sang một bên. Đôi mắt hắn bắt đầu chuyển sang màu xám tro, thứ màu sắc tượng trưng cho sự hủy diệt của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt.
“Hoàng Kim Tiên Cốt?” – Diệp Trần nhếch mép, nụ cười mang theo sự khinh bỉ tột cùng. “Năm đó ta đã bẻ gãy một cái, hôm nay bẻ thêm cái nữa cũng chẳng sao.”
Hắn chậm rãi bước lên một bước.
Bùm!
Chỉ một bước chân không hề có hoa văn pháp thuật, nhưng toàn bộ rặng núi Vân Tê dưới chân hắn bỗng dưng sụt xuống ba thước. Một vòng sóng xung kích vô hình bùng phát, đánh nát dải lụa vàng của kẻ kia, biến bầu trời đầy sao trở nên tối đen kịt.
“Ngươi… ngươi không phải bị phế rồi sao?” – Nam tử bào vàng tái mặt, kinh hãi thốt lên. Sức mạnh này… tại sao hắn không cảm nhận được chút linh lực nào, nhưng uy áp lại khiến linh hồn hắn phải run rẩy?
“Phế?” – Diệp Trần lạnh lùng đáp, bóng dáng hắn nhòe đi, xuất hiện ngay trước mặt đối phương. “Trời định ta là phàm, nhưng ta lại thích đứng trên đầu trời mà đi. Muốn động vào người nhà của ta? Để xem xương của ngươi cứng hơn, hay nắm đấm của ta mạnh hơn!”
Tiếng xương gãy vang lên khô khốc giữa màn đêm tĩnh lặng, báo hiệu kết thúc của những tháng ngày bình yên và khởi đầu cho một cuộc thảm sát đẫm máu mà Cửu Trọng Thiên sắp phải gánh chịu.
Dưới nhà trúc, Diệp Niệm đứng bên cửa sổ, nhìn thấy bóng lưng cao lớn của cha mình đang tỏa sáng giữa bầu trời tối tăm. Cậu bé không sợ hãi, mà ngược lại, trong huyết quản bé nhỏ ấy, một hạt giống mang tên “nghịch thiên” đang bắt đầu nảy mầm, rung động nhịp nhàng theo từng bước chân của người cha.
Bình yên có thể ngắn ngủi, nhưng ý chí thì trường tồn. Diệp Trần biết, hành trình dẫm nát Cửu Trọng Thiên của hắn, bây giờ mới thực sự bắt đầu hồi thứ hai.