Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 185: Diệp Thiên

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:17:29 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 185: DIỆP THIÊN**

Gió trên đỉnh núi Vân Tê đêm nay mang theo một mùi vị rất lạ, nó không còn cái vẻ thanh tân của cỏ cây sương sớm, mà nồng nặc mùi kim loại lạnh lẽo và sát ý kinh người. Bầu trời vốn dĩ đang yên bình với ngàn vì sao lấp lánh, giờ đây bị xé toạc bởi một luồng kim quang rực rỡ đến mức chói mắt.

Giữa tầng không, nam tử bào vàng lơ lửng như một vị thần giáng thế. Phía sau lưng gã, một tôn pháp tướng cao lớn lờ mờ hiện ra, tỏa ra ánh sáng hoàng kim thuần khiết. Đó là hơi thở của Hoàng Kim Tiên Cốt – loại tư chất đứng đầu trong vạn người có một ở Thượng Tam Thiên. Hẳn là kẻ này đến từ Mộ Dung gia tộc, hoặc ít nhất cũng là một thiên tài thuộc dòng dõi được ban phước bởi Thiên Đạo.

Gã nhìn xuống Diệp Trần với ánh mắt như nhìn một con kiến hôi cỏ rác. Thế nhưng, khi bước chân đầu tiên của Diệp Trần nện xuống mặt đất, nụ cười ngạo mạn trên môi nam tử bào vàng bỗng nhiên cứng lại.

“Bùm!”

Tiếng nổ không phát ra từ linh lực va chạm, mà là sự chấn động thuần túy của lực lượng nhục thân. Rặng núi Vân Tê nghìn năm vững chãi, dưới một bước của Diệp Trần bỗng rên rỉ rồi sụt lún. Những vết nứt to như bắp đùi loang lổ ra khắp nơi, kéo dài từ dưới chân hắn đến tận mép vực sâu. Sát ý tro xám bao phủ lấy Diệp Trần, biến hắn thành một tôn Ma Thần vừa thức tỉnh từ địa ngục.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là kẻ nào?” Giọng của nam tử bào vàng lạc đi. Gã cảm nhận được vạn vật xung quanh mình đang run rẩy. Linh khí thiên địa trong bán kính mười dặm bỗng dưng trở nên hỗn loạn, không phải vì bị hấp thụ, mà vì chúng đang “sợ hãi” sức mạnh đang phát ra từ bộ xương của người đàn ông phía dưới.

Diệp Trần không trả lời. Hắn chậm rãi nâng tay lên, những đốt ngón tay phát ra tiếng kêu “răng rắc” đầy khô khốc.

Trong gian nhà trúc, Lăng Tuyết Y tựa lưng vào cánh cửa khép hờ, đôi bàn tay thanh tú nắm chặt lấy vạt áo trắng. Đôi mắt nàng, vốn lạnh lùng như băng sơn của Thánh nữ Cung Băng Tuyết, nay lại tràn đầy sự lo âu và cả một chút hoài niệm. Năm năm. Năm năm qua, nàng đã cùng Diệp Trần ẩn cư tại nơi này, rời xa những cuộc chém giết máu tanh của Cửu Trọng Thiên. Nàng đã tưởng rằng cái gọi là “vận mệnh” đã chịu buông tha cho họ.

Nhưng nàng lầm. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu một ngày còn trong người Diệp Trần, gánh nặng gông xiềng của thế gian này sẽ còn bám riết lấy hắn.

Phía sau nàng, trên chiếc giường gỗ đơn sơ, đứa nhỏ vốn đang ngủ say bỗng dưng mở mắt.

Đứa bé ấy tên là Diệp Thiên.

Năm đó khi Diệp Thiên chào đời, một dị tượng kinh thiên động địa đã xảy ra tại Hạ Tam Thiên. Chín tầng trời đồng loạt đổ mưa máu, sấm sét đen ngòm quét qua vạn dặm như muốn hủy diệt sinh linh mới nhú này. Lăng Tuyết Y lúc ấy đã sợ hãi biết nhường nào. Thế nhưng, khi các vị Trưởng lão của các tông môn bí mật tìm đến để giám định tư chất của đứa trẻ, họ đều lắc đầu rời đi với vẻ khinh bỉ.

“Không linh căn, không linh khiếu, không có dù chỉ một sợi tủy tiên. Đây là phế vật trong những phế vật, cả đời chỉ có thể làm kẻ phàm phu tục tử.”

Đó là kết luận của tất cả những kẻ tự xưng là nhìn thấu thiên cơ. Lăng Tuyết Y đã khóc, nàng thương cho con mình sẽ phải sống một đời tầm thường, dễ bị kẻ khác chà đạp. Nhưng Diệp Trần thì khác. Đêm đó, hắn bế Diệp Thiên trên tay, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của con và cười lớn. Hắn nói với nàng:

“Tuyết Y, nàng đừng buồn. Thiên đạo không cho nó linh căn, tức là Thiên đạo sợ nó. Con của Diệp Trần ta, không cần tiên cốt phù phiếm đó. Nó mang trong mình thứ mạnh mẽ hơn vạn lần.”

Thứ đó chính là “Phàm Cốt Nghịch Thiên”.

Ngay lúc này, khi cuộc chiến bên ngoài đang nổ ra kịch liệt, trong huyết quản của đứa trẻ năm tuổi ấy, dòng máu đỏ thẫm bỗng chốc trở nên nóng rực như dung nham.

Diệp Thiên không khóc, không sợ hãi trước uy áp của Hoàng Kim Tiên Cốt đang đè nặng lên gian nhà. Cậu bé chậm rãi ngồi dậy, đôi tay nhỏ nhắn sờ lên ngực mình. Dưới làn da mỏng manh ấy, bộ xương của cậu đang phát ra những luồng sáng mờ ảo màu xám tro, nhịp nhàng đồng điệu với từng bước chân của cha cậu bên ngoài.

“Mẹ…” Diệp Thiên khẽ gọi, giọng nói còn vương chút sữa nhưng lại có một sự trầm ổn đáng sợ.

Lăng Tuyết Y quay lại, giật mình khi thấy con trai đã đứng xuống sàn từ lúc nào. Nàng định lao đến bế cậu bé lên, nhưng bước chân nàng khựng lại. Nàng kinh hoàng phát hiện, mỗi khi đôi chân trần của Diệp Thiên chạm xuống sàn gỗ, lớp gỗ cứng cáp ấy đều lún xuống, in rõ hình dấu chân bé nhỏ, xung quanh là những vết rạn chi chít.

Trọng lượng của một đứa trẻ năm tuổi, tại sao lại như gánh cả một ngọn đại sơn?

“Cha đang đánh nhau với kẻ xấu sao mẹ?” Diệp Thiên nghiêng đầu hỏi, ánh mắt cậu hướng về phía cửa sổ, xuyên qua màn đêm nhìn chằm chằm vào nam tử bào vàng trên không trung.

Cùng lúc đó, bên ngoài vực thẳm, Diệp Trần đã hành động.

Hắn không dùng đến *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*, cũng không sử dụng bất kỳ kiếm chiêu hoa mỹ nào. Hắn chỉ đơn giản là đạp đất, vọt thẳng lên trời như một mũi tên xám.

“To gan! Một lũ phàm cốt hèn mọn, dám phạm thượng thần uy!” Nam tử bào vàng gầm lên, tay phải phất mạnh. Hoàng Kim Tiên Cốt phát huy tối đa uy lực, ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ rực rỡ vàng kim, dài hàng chục trượng, mang theo quy tắc của tầng trời thứ tư vỗ xuống.

“Ầm!”

Diệp Trần không né tránh. Hắn đưa nắm đấm ra, trực diện đón lấy bàn tay vàng khổng lồ kia.

Một幕 (màn) tượng kinh khủng xảy ra. Bàn tay vốn được cấu thành từ linh khí tinh khiết và quy tắc tiên đạo, khi chạm vào nắm đấm của Diệp Trần, lại giống như thủy tinh chạm vào thép nguội. Nó vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh nhỏ, hóa thành những hạt bụi linh khí lấp lánh tan biến trong hư không.

Nắm đấm của Diệp Trần không dừng lại, nó xuyên thủng tầng lớp phòng hộ, đánh thẳng vào ngực nam tử bào vàng.

“Rắc!”

Tiếng xương gãy vang lên rõ mồn một. Bộ Hoàng Kim Tiên Cốt kiêu ngạo của kẻ kia, trước mặt Phàm Cốt của Diệp Trần, lại mỏng manh như đất sét. Nam tử bào vàng phun ra một ngụm máu tươi lẫn với những mảnh nội tạng, bay ngược ra sau như diều đứt dây, đâm sầm vào vách núi xa xa, làm sụp đổ nửa ngọn núi.

“Ta đã nói rồi.” Diệp Trần đứng lơ lửng trên hư không, tà áo xám bay phần phật trong gió dữ. “Xương của ngươi, quá mềm.”

Tuy nhiên, Diệp Trần bỗng khựng lại. Hắn cảm nhận được một luồng dao động quen thuộc đến mức run rẩy phát ra từ phía sau lưng mình – từ chính gian nhà trúc nơi gia đình hắn đang trú ẩn.

Trong nhà, Diệp Thiên đang đi từng bước về phía cửa. Mỗi bước đi, cơ thể nhỏ bé của cậu bé lại phát ra tiếng rền vang như sấm dậy trong tủy xương. Những tia sáng xám tro bắt đầu thoát ra khỏi lỗ chân lông, quấn quýt quanh thân thể cậu.

Sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt ở Diệp Trần là do dung hợp mà có, nhưng ở Diệp Thiên, đó là sức mạnh của huyết thống, là sự kế thừa nguyên thủy nhất. Cậu bé sinh ra đã không có linh căn, bởi vì cơ thể cậu không chứa nổi loại năng lượng “yếu đuối” đó. Cơ thể cậu chính là một lò luyện vĩnh cửu, chỉ có sức mạnh phá vỡ quy tắc mới có quyền trú ngụ.

“Con…” Lăng Tuyết Y run rẩy đưa tay lên che miệng. Nàng thấy con trai mình đưa tay ra hư không, bóp chặt lại.

Đúng lúc đó, nam tử bào vàng vừa bị đánh văng bỗng gầm lên đau đớn. Gã định lấy ra một miếng ngọc phù để trốn chạy, nhưng không hiểu sao, toàn bộ linh lực trong cơ thể gã bỗng nhiên bị đông cứng. Một lực hút kinh người từ phía gian nhà trúc phát ra, giống như có một con quái vật thái cổ đang đói khát muốn nuốt chửng tất cả.

“Không! Cái gì thế này? Ngươi… các ngươi là quỷ dữ!” Nam tử kia kinh hãi nhận ra, Hoàng Kim Tiên Cốt trong cơ thể mình đang bị tước đoạt một cách thô bạo. Những tinh túy vàng kim cuồn cuộn chảy ra khỏi vết thương trên ngực gã, bay thẳng về phía Diệp Thiên.

Diệp Thiên há miệng nhỏ, một hơi nuốt chửng luồng tinh túy hoàng kim kia vào bụng.

Sau đó, cậu bé nấc nhẹ một cái, ánh xám tro trong mắt thoáng hiện rồi biến mất.

“Cha nói đúng, mẹ ạ.” Diệp Thiên quay đầu lại nhìn Lăng Tuyết Y, nở một nụ cười ngây thơ nhưng hơi thở lại bá đạo tuyệt luân. “Xương của ông chú kia tuy hơi đắng, nhưng khá bổ.”

Lăng Tuyết Y đứng sững sờ. Nàng nhìn thấy đứa con trai năm tuổi của mình, người mà giới tu chân gọi là “phế vật”, vừa mới cướp đoạt tinh hoa cốt tủy của một thiên tài Kim Đan kỳ một cách dễ dàng như thể đứa trẻ vừa ăn một viên kẹo.

Diệp Trần đáp xuống sân nhà, nhìn con trai với ánh mắt phức tạp nhưng tràn đầy tự hào. Hắn hiểu rằng, sự yên bình mà hắn cố công tạo dựng suốt năm năm qua đã thực sự chấm dứt. Con trai hắn – hậu duệ thực sự của Phàm Cốt Nghịch Thiên – đã thức tỉnh sớm hơn hắn tưởng.

Hắn đi tới, xoa đầu Diệp Thiên. “Thiên nhi, con có sợ không khi cả thế gian này sẽ coi con là kẻ địch?”

Diệp Thiên ngẩng đầu lên, trong đôi mắt nhỏ bé ấy không có sợ hãi, chỉ có một sự kiên định thừa hưởng từ cha mình. Cậu bé nhìn lên đỉnh núi đang dần tan tác, nhìn về hướng tầng mây mù mịt dẫn lên Thượng Tam Thiên, rồi dõng dạc trả lời:

“Cha, ông chú vừa rồi nói chúng ta là phàm cốt, là hèn mọn. Vậy con sẽ học cha, bước một bước lên đó, đạp nát cái Thiên Đạo khiến ông ta kiêu ngạo kia.”

Diệp Trần sững người, rồi hắn cười ha hả, tiếng cười vang động cả một vùng núi rừng Vân Tê. Hắn xoay người nhìn về phía chân trời, nơi những đạo hào quang khác đang rầm rộ kéo đến – đó là quân tiếp viện của các đại gia tộc sau khi nhận được tín hiệu.

“Được! Vậy hôm nay, cha con ta sẽ bắt đầu từ đây.” Diệp Trần thu lại vẻ ôn hòa, đôi mắt tro xám rực sáng. “Hậu duệ Diệp gia ta sinh ra đã là để nghịch thiên. Cửu Trọng Thiên cao ngất kia, hãy chuẩn bị đón nhận bước chân của con trai ta!”

Gió bỗng dưng lặng ngắt. Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng của hai cha con đổ dài trên nền đất nứt nẻ, to lớn và vững chãi đến mức ngay cả trời đất cũng phải nghiêng mình.

Câu chuyện về Phàm Cốt Nghịch Thiên, từ hôm nay, sẽ có thêm một cái tên khiến thần phật phải run rẩy: Diệp Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8