Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 186: Lão Quy Thức Tỉnh Lần Cuối**
CHƯƠNG 186: LÃO QUY THỨC TỈNH LẦN CUỐI
Gió rít gào qua khe núi Vân Tê, mang theo mùi máu tanh nồng cùng hơi thở lạnh lẽo của những kẻ truy sát đang từ phương xa ùn ùn kéo đến. Bầu trời vốn đã âm u, lúc này lại càng thêm quỷ dị khi từng rãnh mây đỏ rực như những vết chém rỉ máu trải dài tận cuối chân trời.
Diệp Trần đứng đó, bàn tay to lớn vẫn đặt trên đầu Diệp Thiên. Cảm giác ấm áp từ đỉnh đầu con trai truyền lại khiến trái tim cứng đá của hắn có một chút rung động, nhưng ngay sau đó, một luồng nóng rực đột ngột từ sâu trong lồng ngực bùng phát, thiêu đốt mọi giác quan.
"U u…"
Một tiếng ngân trầm mặc như vọng về từ thời hoang cổ, phát ra từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang khảm sâu trong xương ngực của hắn.
Sắc mặt Diệp Trần chợt biến. Hắn cảm nhận được một luồng linh hồn lực cuồn cuộn như sóng thần, đang từ trong viên châu xám tro ấy tràn ra, càn quét khắp tứ chi bách hài. Luồng sức mạnh này không lạ lẫm, nhưng nó mang theo một sự bi thương và gấp gáp chưa từng có.
"Lão Quy?" Diệp Trần thầm gọi trong tâm thức, giọng nói chứa đựng sự kinh ngạc.
Kể từ khi Diệp Trần bước chân vào Trung Tam Thiên và bắt đầu quá trình đúc lại Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt, Lão Quy – vị thần thú thái cổ sống sót trong Nghịch Mệnh Châu – đã rơi vào giấc ngủ sâu để chữa trị những tổn thương linh hồn vĩnh cửu. Không ngờ, vào chính thời điểm kẻ thù vây hãm, vào lúc đứa con trai Diệp Thiên của hắn thức tỉnh, ông ta lại tỉnh dậy.
"Nhóc con… cuối cùng ngươi cũng đi đến bước này."
Một thanh âm khàn đục, già nua như tiếng đá mài vào nhau vang lên trong thức hải của Diệp Trần. Hình bóng một con rùa đen khổng lồ với đôi mắt rực lửa dần hiện ra trong không gian tâm linh. Nhưng khác với vẻ hống hách, gian xảo ngày thường, bóng hình Lão Quy lúc này mờ ảo đến cực điểm, như thể một ngọn đèn trước gió, chỉ cần một hơi thở nhẹ cũng có thể tan biến.
"Ông làm sao vậy? Sức mạnh linh hồn của ông… tại sao lại tiêu tán nhanh như thế?" Diệp Trần trầm giọng hỏi, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an cực độ.
Lão Quy không trả lời ngay, ánh mắt ông ta xuyên qua thần thức của Diệp Trần, nhìn chằm chằm vào đứa bé Diệp Thiên đang đứng ở thế giới bên ngoài. Một tiếng thở dài vang lên, mang theo sự thống khổ vạn năm:
"Vận mệnh… quả nhiên là một cái vòng lặp tàn khốc. Diệp Trần, ngươi có biết vì sao ta lại chọn ngươi không? Không phải vì ngươi có Phàm Cốt, mà vì ngươi là người duy nhất có khả năng chịu đựng được sự nguyền rủa của Nghịch Mệnh Châu mà không hóa điên."
"Ông muốn nói gì?"
"Nghe cho kỹ đây!" Giọng Lão Quy chợt trở nên nghiêm túc và uy nghiêm chưa từng có, "Thời gian của ta không còn nhiều. Việc Thiên nhi thức tỉnh đã kích động đến 'Thứ đó' ở phía trên tầng mây cao nhất. Ngươi tưởng Đế Thích Thiên là kẻ thù cuối cùng sao? Ngươi tưởng Cửu Trọng Thiên này là thế giới duy nhất sao? Sai rồi! Tất cả đều sai rồi!"
Diệp Trần nheo mắt lại, nhục thân hắn bắt đầu phát ra tiếng xương cốt va chạm rắc rắc, chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử, nhưng lời nói của Lão Quy lại như những gáo nước lạnh tạt vào ý chí của hắn.
"Cửu Trọng Thiên thực chất là một cái 'Chuồng nuôi súc vật'!" Lão Quy gầm lên, hơi thở linh hồn bùng phát lần cuối. "Hàng triệu năm trước, thời điểm Thái Cổ kết thúc, một thực thể từ khởi nguyên vũ trụ được gọi là 'Hư Vô Thôn Phệ Giả' đã tìm thấy mảnh tinh hệ này. Hắn không giết tất cả, mà dùng quyền năng vô thượng dựng lên Cửu Trọng Thiên để làm màng lọc. Đế Thích Thiên chỉ là một kẻ quản gia, một tên nô bộc trung thành được giao nhiệm vụ thu hoạch 'linh căn' và 'tiên cốt' của thiên tài để dâng hiến cho chủ nhân phía sau màn."
Cái lạnh từ sống lưng Diệp Trần lan ra khắp cơ thể. Hắn nhìn về phía những đạo hào quang của quân đội các đại gia tộc đang hạ xuống, đột nhiên thấy họ thật đáng thương. Những kẻ này tranh giành tài nguyên, giết chóc lẫn nhau, nhưng cuối cùng cũng chỉ là những quân cờ đang lớn lên để chờ ngày bị thu hoạch.
"Thiên nhi… nó không phải chỉ là hậu duệ của ngươi." Lão Quy nói tiếp, giọng yếu dần, "Nó mang trong mình 'Nguyên Thủy Tổ Mạch'. Sự xuất hiện của nó tương đương với việc thắp lên một ngọn đăng hỏa rực rỡ giữa đêm đen, báo cho Hư Vô Thôn Phệ Giả biết rằng mảnh đất này đã chín muồi để thu hoạch đại trà. Thảm họa… không phải là những kẻ đang tới này, mà là thứ sẽ từ Đệ Cửu Trọng Thiên giáng xuống trong vòng ba năm tới."
"Ba năm?" Diệp Trần siết chặt nắm đấm, "Ý ông là tôi chỉ có ba năm để đạp nát Cửu Trọng Thiên, giết chết Đế Thích Thiên và đối đầu với thực thể kia?"
"Không phải ba năm để giết hắn, mà là ba năm để ngươi đạt đến cảnh giới đủ để đưa người thân thoát khỏi lồng giam này." Lão Quy cười thê lương, "Diệp Trần, ta vốn định cùng ngươi chinh chiến đến phút cuối, nhưng để che giấu khí tức của Diệp Thiên khỏi tầm mắt của 'Thứ đó', ta phải dùng toàn bộ bản nguyên linh hồn cuối cùng để thi triển Thái Cổ Giấu Thiên Thuật. Sau hôm nay… Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu sẽ không còn Lão Quy nữa."
"Cái gì?!" Diệp Trần trấn kinh, "Lão già, ông đừng đùa! Không có ông dẫn đường, ta làm sao…"
"Ngươi đã đủ mạnh rồi, tiểu tử!" Lão Quy ngắt lời, hình bóng ông ta bắt đầu hóa thành hàng vạn đốm sáng nhỏ li ti. "Dùng nhục thân làm lá chắn, lấy xương cốt làm kiếm, đó là con đường của ngươi. Ta sẽ để lại cho ngươi một món quà cuối cùng… bản đồ dẫn đến 'Vô Tận Chi Hải' ở Thượng Tam Thiên, nơi giấu thi hài thật sự của ta. Nếu ngươi tìm thấy nó, ngươi sẽ có cơ hội đấu với Đế Thích Thiên."
Phía bên ngoài, mây đỏ đã phủ kín đỉnh núi Vân Tê. Hàng trăm tu sĩ khoác chiến giáp, cưỡi thần thú vây kín ngôi nhà nhỏ. Tiếng hô hoán "Giết sạch yêu nghiệt Diệp gia" vang dội cả một phương.
Lăng Tuyết Y run rẩy ôm lấy bả vai mình, Hàn Băng khí trong người nàng phát ra từng hồi vì cảm nhận được sát cơ. Diệp Thiên thì vẫn đứng đó, mắt nhìn chằm chằm vào hư không như cảm nhận được sự ra đi của một người bạn già.
"Trần Phàm! Giao ra nghịch tử, chịu chết để bảo toàn gia tộc, bằng không hôm nay Vân Tê sơn sẽ thành nấm mồ của gia đình ngươi!" Một tên trưởng lão của Mộ Dung gia, thân hình rực lửa rồng, đứng trên cao hét lớn.
Diệp Trần không thèm ngước mắt nhìn lên. Trong tâm thức, hắn đang chứng kiến khoảnh khắc cuối cùng của Lão Quy.
"Tiểu tử… đi đi… hãy để cho thế giới này biết, Phàm Cốt không phải là thấp kém… Phàm Cốt mới là khởi nguyên của vạn vật… Một bước đạp nát Cửu Thiên… ta chờ ngươi… ở một kiếp luân hồi khác…"
Vù!
Luồng linh hồn lực khổng lồ trong Nghịch Mệnh Châu đột ngột co rút lại, sau đó bùng nổ thành một màn sương xám bao phủ lấy Diệp Thiên. Khí thế bá đạo, kinh người trên người cậu bé năm tuổi bỗng chốc biến mất không còn dấu vết, trở về thành một đứa trẻ phàm trần không chút tu vi. Đó chính là lớp ngụy trang cuối cùng mà Lão Quy dùng mạng mình để tạo ra.
Cạch!
Một tiếng rạn nứt thanh thúy vang lên trong ngực Diệp Trần. Nghịch Mệnh Châu mất đi linh tính, trở nên nguội lạnh.
Diệp Trần đứng lặng đi một giây. Một giây ấy, bầu không khí xung quanh hắn dường như đông cứng lại. Sát ý từ một kẻ luôn nhẫn nhịn bỗng chốc hóa thành thực thể, biến mặt đất dưới chân hắn thành tro bụi.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt xám tro ban nãy giờ đây đã hoàn toàn hóa thành một màu đen kịt, sâu thẳm như hố đen vũ trụ, lạnh lẽo đến mức khiến tên trưởng lão Mộ Dung gia đang hét lớn bỗng cảm thấy cổ họng nghẹn lại, lồng ngực như bị một tảng thiên thạch đè nặng.
"Nói xong chưa?" Diệp Trần nhẹ nhàng hỏi.
"Ngươi… ngươi còn định phản kháng? Ngươi nhìn xem, nơi này có ba vị Kim Đan viên mãn, một vị Nguyên Anh sơ kỳ, ngươi lấy gì…"
"Ồ."
Diệp Trần chỉ thốt lên một tiếng đơn giản. Hắn không nhìn kẻ đó, mà cúi xuống nói với Lăng Tuyết Y: "Nàng dắt Thiên nhi vào nhà, che tai nó lại. Một chút nữa thôi, cảnh tượng này không hợp với trẻ con."
Lăng Tuyết Y nhìn vào mắt chồng, nàng hiểu rằng "con thú dữ" bị kìm hãm bấy lâu đã hoàn toàn đứt xích. Nàng gật đầu, nhanh chóng bế Diệp Thiên vào trong.
"Cha, cha sẽ đánh bại bọn họ chứ?" Diệp Thiên ngây ngô hỏi.
Diệp Trần không ngoảnh đầu lại, lưng thẳng tắp như một thanh kiếm thiên cổ: "Không phải đánh bại. Là dẫm nát."
Khi cửa nhà khép lại, Diệp Trần xoay người. Mỗi bước hắn bước đi, dưới chân lại hiện ra một vết nứt không gian đen ngòm. Nghịch Thiên Hóa Long Quyết tự động vận hành đến cực hạn, nhưng không phải tạo ra vảy rồng bảo vệ, mà là toàn bộ năng lượng ép ngược vào trong xương tủy.
Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt rực ráng sáng qua lớp da thịt.
"Các ngươi gọi đây là Tiên đạo?" Diệp Trần lạnh lùng nhìn hàng trăm cao thủ trên không. "Các ngươi tự hào vì được làm chó săn cho kẻ khác? Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gì mới thực sự là sức mạnh của con người."
"Giết hắn!" Tên trưởng lão Nguyên Anh hét lớn, phất tay một cái, hàng vạn thanh kiếm lửa từ trên trời giáng xuống như mưa sa bão táp.
Diệp Trần không tránh, không né. Hắn chỉ đơn giản là nâng chân lên, và bước một bước.
ẦM!
Bước thứ nhất: Chấn Thiên.
Một vòng sóng chấn động từ chân hắn lan ra, biến toàn bộ mưa kiếm lửa thành hư vô. Không chỉ vậy, không gian trong bán kính mười dặm bỗng dưng vặn vẹo, những tu sĩ Kim Đan kỳ đang bay trên cao đột nhiên cảm thấy trọng lực tăng lên gấp vạn lần. Tiếng xương gãy vang lên rầm rập, hàng chục kẻ chưa kịp hét lên đã bị nén thành một vũng máu, rơi rụng như sung.
"Hắn… hắn là quái vật gì vậy? Không có linh khí dao động? Tại sao bước chân lại có sức mạnh như thế?"
Tên trưởng lão Nguyên Anh kinh hoàng nhận ra, không gian xung quanh đã bị bước chân kia khóa chặt.
Diệp Trần vẫn bước tiếp. Bước thứ hai, bước thứ ba… mỗi một bước, một vùng trời sụp đổ. Hắn như một vị thần chết đang dạo bước giữa nhân gian, không cần vũ khí, không cần pháp bảo, chỉ bằng nhục thân của mình để đối chọi với quy luật của thế giới.
Trong đầu hắn lúc này chỉ có lời nói cuối cùng của Lão Quy và nỗi đau khi một người đồng hành trung thành tan biến. Sự thù hận đối với Cửu Trọng Thiên này, đối với cái trật tự tàn độc mà Đế Thích Thiên đang duy trì, đã lên đến đỉnh điểm.
"Hư Vô Thôn Phệ Giả… Đệ Cửu Trọng Thiên…"
Diệp Trần lẩm bẩm, một đấm tống ra, đem tên trưởng lão Nguyên Anh cùng toàn bộ binh đoàn phía sau hóa thành một đám mây máu đỏ rực giữa trời đêm.
"Dù là ai đi nữa… dám động đến gia đình ta, dám biến chúng sinh thành cỏ rác…"
Hắn đứng giữa bãi chiến trường vắng lặng, dưới cơn mưa máu đang nhạt dần, thanh âm của hắn vang vọng khắp Vân Tê sơn, thấu qua cả Giới Bích lên tận những tầng trời cao hơn:
"Ta, Diệp Trần, thề sẽ dùng bộ Phàm Cốt này, đạp nát vầng trăng, bước nát cửu thiên, bắt cái gọi là khởi nguyên vũ trụ kia phải quỳ dưới chân ta!"
Trời cao dường như cảm nhận được lời thề này, một đạo sấm sét màu đen kịt giáng xuống, nhưng khi vừa chạm tới đỉnh đầu Diệp Trần, nó đã bị luồng khí thế nghịch thiên từ hắn bóp nát.
Ba năm. Hắn chỉ còn ba năm.
Một chương mới trong cuộc đời của kẻ mang Nghịch Thiên Cốt chính thức bắt đầu, đầy máu, nước mắt và một sự cô độc vĩ đại khi người dẫn đường không còn nữa. Nhưng chính sự cô độc ấy mới tạo nên một vị thần thực sự của Phàm nhân.