Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 187: Hành Trình Đến Tâm Vũ Trụ**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:18:40 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 187: HÀNH TRÌNH ĐẾN TÂM VŨ TRỤ

Gió trên đỉnh Vân Tê sơn vẫn gào rú như tiếng khóc than của quỷ dữ. Mùi máu tươi nồng nặc quyện vào không khí lạnh lẽo, thấm đẫm vào từng tấc đất đã bị cày xới tan hoang. Diệp Trần đứng đó, bóng lưng đơn độc đổ dài dưới ánh trăng tàn.

Mười dặm xung quanh không còn một sinh linh nào sống sót. Những cái xác của quân đoàn tu sĩ thuộc Đệ Tứ Trọng Thiên nằm ngổn ngang, kẻ mất đầu, kẻ đứt thân, tất cả đều bị một sức mạnh thô bạo nghiền nát thành bã vụn.

Diệp Trần chậm rãi cúi xuống, nhặt lấy một mảnh mai rùa vỡ nát nằm lẫn trong đống đổ nát. Đó là tàn tích duy nhất còn sót lại của Lão Quy sau khi lão dùng toàn bộ linh hồn lực để che chở cho hắn khỏi đòn chí mạng của Thiên Đạo Quy Tắc.

"Lão già gàn dở… không phải ông luôn nói mạng ông cứng nhất vũ trụ sao?"

Giọng nói của Diệp Trần trầm khàn, không nghe ra cảm xúc, nhưng bàn tay hắn siết chặt mảnh vỡ kia đến mức những cạnh sắc cứa vào da thịt, máu chảy ròng ròng. Hắn không dùng linh khí để chữa lành, vì nỗi đau thể xác lúc này là thứ duy nhất giúp hắn không bị cơn điên cuồng nuốt chửng.

Nghịch Mệnh Châu trong lồng ngực Diệp Trần đột nhiên run rẩy. Một luồng hơi ấm u lãnh từ đó lan tỏa, thấm vào xương tủy hắn. Sau khi Lão Quy tan biến, Nghịch Mệnh Châu dường như đã hoàn toàn dung hợp với linh hồn của Diệp Trần, biến thành một bộ phận không thể tách rời.

"Chủ nhân…" Một tiếng gọi nhỏ như muỗi kêu vang lên phía sau.

Lăng Tuyết Y sắc mặt trắng bệch, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng như băng sơn nay lại tràn đầy lo lắng và đau xót. Đi cùng cô là Sở Cuồng, kẻ đang ôm một cánh tay gãy nát, hơi thở hỗn loạn nhưng ánh mắt nhìn về phía Diệp Trần vẫn trung thành tuyệt đối.

Diệp Trần quay đầu lại. Ánh mắt hắn lúc này không còn màu đen thuần túy mà ánh lên những sợi tơ hồng nhạt, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt.

"Sở Cuồng, ngươi đưa Tuyết Y rời khỏi đây. Đi về phía cực Bắc của Đệ Tam Trọng Thiên, tìm đến ẩn động của Thiên Ma giáo cũ mà lánh nạn."

"Huynh trưởng! Còn huynh thì sao?" Sở Cuồng gầm lên, vết thương trên ngực lại nứt ra. "Chúng ta đã thề vào sinh ra tử, bây giờ Lão Quy không còn, huynh muốn một mình chống chọi với cả Cửu Trọng Thiên?"

Diệp Trần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi những vì tinh tú đang nhấp nháy như những con mắt của lũ thần linh đang giám sát hạ giới. Hắn nhàn nhạt nói:

"Con đường này, vốn dĩ phải bước một mình mới thấy rõ đích đến. Lão Quy trước khi tan biến đã để lại cho ta một thông tin cuối cùng. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu không thuộc về thế giới này, nó đến từ 'Tâm Vũ Trụ' – nơi khởi nguồn của mọi quy tắc và cũng là nơi chôn cất chân tướng về Phàm Cốt."

Hắn bước tới, đặt tay lên vai Sở Cuồng. Một luồng sinh mệnh lực tinh thuần từ Nghịch Thiên Cốt truyền sang, khiến cánh tay gãy của Sở Cuồng lấy tốc độ mắt thường thấy được mà nối liền, xương cốt phát ra tiếng rắc rắc mạnh mẽ hơn trước.

"Ở lại đây, các ngươi chỉ làm bia đỡ đạn cho Thiên Đạo Chấp Pháp Giả. Ta cần đi tìm câu trả lời. Nếu ta thành công, thế giới này sẽ không còn rào cản giữa phàm và tiên. Nếu ta bại… ít nhất các ngươi vẫn còn sống để truyền lại truyền thuyết về Phàm Cốt."

Lăng Tuyết Y tiến lên một bước, tà áo trắng vấy máu bay trong gió. Cô không khuyên can, vì cô biết ý chí của người đàn ông này còn cứng hơn cả thần kim vũ trụ. Cô chỉ nhẹ nhàng đặt vào tay hắn một viên ngọc màu xanh biếc.

"Đây là 'Băng Tâm Phách', có thể giúp huynh giữ vững thần trí khi sát niệm quá nặng. Diệp Trần… dù huynh là thần hay là ma, Tuyết Y vẫn sẽ đợi huynh ở đỉnh tuyết sơn."

Diệp Trần khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu thoáng qua một chút nhu hòa. Hắn gật đầu, sau đó xoay người, một bước đạp vào hư không.

*Răng rắc!*

Không gian của Đệ Tam Trọng Thiên yếu ớt không chịu nổi sức nặng của bước chân ấy, nứt toác ra một khe hẻm đen ngòm. Thân ảnh Diệp Trần biến mất vào trong lỗ đen đó, để lại một câu nói vang vọng:

"Ba năm sau, ta sẽ dẫm nát Đệ Cửu Trọng Thiên!"

Trong dòng chảy hỗn loạn của khe nứt không gian, Diệp Trần cảm thấy cơ thể mình đang bị hàng vạn lưỡi dao vô hình băm vằn. Nếu là một tu sĩ Nguyên Anh thông thường, chỉ cần nửa nhịp thở đã bị loạn lưu không gian nghiền thành tro bụi. Nhưng Diệp Trần thì khác.

Mỗi khi một mảng da thịt bị cắt đứt, Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt lại phát ra ánh sáng hoàng kim nhàn nhạt, hấp thụ năng lượng từ chính loạn lưu đó để tái tạo. Xương cốt của hắn trong quá trình này trở nên đen bóng và sắc sảo như bảo kiếm thượng cổ.

"Tâm Vũ Trụ… rốt cuộc là nơi nào?"

Diệp Trần nhắm mắt lại, đắm mình vào bên trong Nghịch Mệnh Châu. Trong không gian thức hải rộng lớn, một tấm bản đồ tinh tú khổng lồ bắt đầu hiện ra. Nó không giống với bản đồ Cửu Trọng Thiên thông thường. Ở đó, chín tầng trời chỉ giống như chín vòng xoáy nhỏ bao quanh một điểm đen cô độc ở chính giữa.

Điểm đen đó không phát ra ánh sáng, không có linh khí, nhưng lại là nơi tỏa ra những sợi xích quy tắc ràng buộc toàn bộ vạn vật.

"Đó chính là 'Nguyên Thủy Chết Chóc'." Một giọng nói âm vang, cổ quái đột nhiên vang lên trong đầu Diệp Trần. Không phải Lão Quy, mà là một ý chí lạnh lẽo từ Nghịch Mệnh Châu. "Kẻ mang Phàm Cốt, ngươi muốn tìm về cội nguồn của sự nguyền rủa, hay muốn tìm lại vinh quang vốn có của mình?"

"Ta tìm công lý!" Diệp Trần lạnh lùng đáp trả. "Tại sao Phàm nhân sinh ra phải bị định đoạt? Tại sao Thiên Đạo có quyền dùng chúng sinh làm dưỡng lộc?"

"Vậy thì đi đi… Đi qua 'Vực Thẳm Luân Hồi', băng qua 'Vườn Ươm Thần Linh', ngươi sẽ thấy thứ ngươi cần thấy. Nhưng hãy nhớ, khi chạm vào Tâm Vũ Trụ, ngươi sẽ không còn là người, cũng chẳng phải tiên."

Diệp Trần hừ lạnh: "Ta chưa bao giờ coi mình là tiên."

Hắn đột nhiên gia tăng tốc độ. Bước thứ năm, bước thứ sáu… Mỗi bước chân hắn xé tan những rào cản giới diện giữa các tầng trời. Hắn đi xuyên qua Trung Tam Thiên mà không cần qua bất kỳ thông đạo hay cổng chuyển tống nào. Sức mạnh thuần túy của nhục thân đã phá vỡ mọi định luật vật lý.

Đột nhiên, trước mắt Diệp Trần hiện ra một vùng biển sương mù màu tím đậm. Đây chính là "Giới Bích" ngăn cách giữa Đệ Lục và Đệ Thất Trọng Thiên – ranh giới giữa Phàm thế và Tiên giới.

Tại đây, hàng nghìn chiến thuyền khổng lồ của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả đang dàn trận. Đứng đầu là ba vị Thần Tướng mặc giáp vàng, hơi thở của mỗi kẻ đều đã đạt tới đỉnh phong của Hợp Đạo Kỳ, thậm chí có nửa chân chạm vào Đại Thừa.

"Kẻ nghịch thiên kia, quả nhiên ngươi sẽ đến đây!" Một vị Thần Tướng cầm trường thương thiên lôi, giọng nói như sấm nổ: "Đế Thích Thiên đại nhân đã dự liệu tất cả. Hôm nay, Giới Bích này chính là mồ chôn của Phàm Cốt!"

Diệp Trần dừng lại giữa không trung, mái tóc đen bay loạn. Hắn nhìn hàng vạn tu sĩ tinh nhuệ phía trước như nhìn một đám kiến cỏ.

"Chỉ bấy nhiêu thôi sao?"

Hắn chậm rãi siết chặt nắm đấm. Xương cốt toàn thân phát ra tiếng nổ giòn giã như pháo rang. Nghịch Thiên Hóa Long Quyết tự động vận hành, nhưng lần này không phải hóa thành rồng, mà là một bóng ma thần đen kịch bao trùm lấy hắn.

"Ta nói rồi… hôm nay không ai cản nổi bước chân ta."

Diệp Trần không thèm dùng đến chiêu thức phức tạp. Hắn chỉ đơn giản là nhấc chân lên, rồi dẫm mạnh xuống hư không một cái.

"Nhất Bộ: Toàn Không Băng!"

*Ầm!!!*

Một chấn động khủng khiếp lan tỏa từ dưới chân Diệp Trần. Không gian trong bán kính nghìn dặm giống như một tấm gương bị búa tạ đập vào, vỡ nát thành từng mảnh li ti. Những chiến thuyền bằng đồng thau cứng nhất cũng bị xé toạc như tờ giấy.

Tiếng la hét thảm khốc vang lên, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gào thét của hư không đen ngòm. Ba vị Thần Tướng kinh hoàng nhận ra, quy luật sấm sét, quy luật gió, quy luật không gian mà họ dày công tu luyện hàng vạn năm… trước mặt bước chân này, hoàn toàn vô dụng.

Quy luật chỉ có thể khắc chế quy luật. Nhưng sức mạnh của Diệp Trần là sức mạnh phá hủy quy luật.

"Hắn không phải tu sĩ! Hắn là một cái lỗ đen!" Vị Thần Tướng đứng đầu chỉ kịp hét lên một câu cuối cùng trước khi bị sức mạnh nghìn vạn cân từ bước chân Diệp Trần ép nát thành một đám bụi vàng.

Diệp Trần không dừng lại để nhìn kết quả. Hắn băng qua đám bụi mờ của những kẻ vừa tử nạn, đâm sầm vào vùng sương mù tím đậm của Giới Bích.

Hắn cảm nhận được phía sau làn sương kia, một hơi thở cực kỳ quen thuộc nhưng cũng cực kỳ đáng sợ đang chờ đợi. Đó là hơi thở của Tâm Vũ Trụ, nơi Nghịch Mệnh Châu bắt đầu kêu gào thảm thiết, nơi mà sự thật về việc tại sao hắn lại sinh ra với một bộ "Phàm Cốt" đang dần lộ diện.

"Đế Thích Thiên, hãy giữ lấy cái mạng của ngươi cho kỹ. Ta đang tới đây!"

Ánh sáng từ Giới Bích lùi dần sau lưng, Diệp Trần chính thức bước vào vùng không gian vô tận giữa các tầng trời thượng giới. Một hành trình mới, hành trình đi ngược về thuở sơ khai của vũ trụ, chính thức bắt đầu. Hắn biết, kể từ giây phút này, hắn không còn đường lùi.

Dưới chân là vực thẳm của quá khứ, trước mặt là ngai vàng của kẻ độc tài, và bên trong cơ thể hắn… là một bộ xương già nua nhưng chưa bao giờ biết khuất phục.

Nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên. Đây mới chỉ là bước bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8