Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 188: Vượt Qua Hố Đen Không Gian**
**CHƯƠNG 188: VƯỢT QUA HỐ ĐEN KHÔNG GIAN**
Hư không là một vùng đại dương đen ngòm, nơi những dòng thác quy luật cuồn cuộn chảy trôi, nghiền nát mọi thứ không thuộc về nó. Diệp Trần đứng đó, cô độc giữa ranh giới mỏng manh của các tầng trời. Phía sau hắn, tàn tích của Giới Bích vẫn đang tan rã thành từng mảnh vụn ánh sáng; phía trước mặt, một xoáy nước khổng lồ màu tím thẫm, quay cuồng với tốc độ kinh hồn, đang há cái miệng rộng ngoác chờ đợi.
Đó chính là "Hư Vô Nghịch Lưu" – hố đen không gian đáng sợ nhất ngăn cách giữa Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên.
"Thằng lanh chanh, ngươi thật sự định lao thẳng vào đó bằng cái thân xác phàm nhân này sao?" Tiếng của Lão Quy vang lên từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, lần này không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà mang theo một sự nghiêm túc hiếm thấy. "Bên trong đó không có linh khí, chỉ có sự vặn xoắn của không gian và thời gian. Ngay cả Thần Tướng lúc nãy bị ngươi đạp chết, nếu rơi vào đây cũng sẽ bị ép thành một hạt cát trong nháy mắt!"
Diệp Trần không đáp, hắn lặng lẽ siết chặt nắm đấm. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tâm của hố đen, nơi ánh sáng bị bẻ cong đến mức kỳ dị. Hắn cảm nhận được sâu trong tủy xương mình, những mảnh Nghịch Thiên Cốt đang rung động kịch liệt. Chúng không sợ hãi, mà trái lại, chúng đang hưng phấn. Chúng đang khát máu, khát khao sự hủy diệt để được tái sinh.
"Lão Quy, ông nói Phàm Cốt của ta là xiềng xích, nhưng Nghịch Thiên Cốt của ta là chìa khóa." Diệp Trần khàn giọng, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ. "Chìa khóa thì phải được mài giũa trong ổ khóa khắc nghiệt nhất. Nếu ngay cả cái khe rãnh không gian này ta cũng không dám bước qua, thì lấy cái gì để đạp nát Cửu Trọng Thiên?"
Nói đoạn, không đợi Lão Quy kịp can ngăn, Diệp Trần tiến thẳng về phía trước.
Một bước!
*Rầm!*
Ngay khi mũi chân Diệp Trần vừa chạm vào rìa của hố đen, một áp lực nghìn trùng vạn tải lập tức ập xuống. Toàn bộ không gian xung quanh hắn dường như co rút lại, ép chặt lấy thân thể hắn.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng xương gãy vang lên khô khốc và rùng rợn giữa khoảng không tĩnh lặng. Cánh tay trái của Diệp Trần, dưới sức ép vô hình, lập tức bị vặn xoắn thành một hình thù kỳ dị. Da thịt hắn nứt toác ra, máu tím đỏ bắn tung tóe nhưng chưa kịp rơi xuống đã bị hố đen hút vào, tan biến vô tung.
"Hừ!"
Diệp Trần nghiến răng đến mức bật máu, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ như dã thú. Hắn không lùi lại, mà ngược lại, vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết* đến cực hạn. Từng dòng năng lượng màu đen từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu tuôn ra như những con rắn nhỏ, len lỏi vào từng vết nứt trên xương cốt, bắt đầu quá trình hàn gắn điên cuồng.
Nhưng hố đen không cho hắn thời gian để thở. Càng đi sâu vào trung tâm, áp lực càng tăng lên theo cấp số nhân. Bây giờ không chỉ là xương tay, mà là xương sườn, xương chân, thậm chí là xương sống của hắn cũng bắt đầu xuất hiện những vết rạn chi chít.
"Đồ điên! Ngươi đang tự sát!" Lão Quy gào lên. "Hố đen này chứa đựng 'Không Gian Toái Phiến' (mảnh vỡ không gian). Chúng sắc lẹm hơn bất kỳ thần binh lợi khí nào ở Hạ Tam Thiên. Ngươi sẽ bị băm vằn ra mất!"
"Vậy thì… cứ để chúng băm đi!"
Diệp Trần gầm lên một tiếng chấn động hư không. Hắn đột nhiên buông bỏ mọi phòng ngự của linh khí, hoàn toàn để mặc cho nhục thân trần trụi đối mặt với hố đen.
Đây là một canh bạc điên cuồng nhất lịch sử tu hành. Hắn muốn dùng áp lực của hố đen để nghiền nát bộ xương hiện tại, dùng những mảnh vỡ không gian làm vật liệu luyện kim, ép chúng thấm vào tủy cốt của mình.
*Phụt!*
Lồng ngực Diệp Trần lõm hẳn xuống dưới một cú ép kinh hoàng. Phổi của hắn như bị nổ tung, máu tươi phun ra tràn ngập tầm mắt. Toàn thân hắn bây giờ không còn chỗ nào nguyên vẹn, trông không khác gì một đống thịt vụn đang được liên kết lại bởi những sợi tơ đen mỏng manh của Nghịch Mệnh Châu.
Nỗi đau này… không thể diễn tả bằng lời. Nó không chỉ là đau đớn về thể xác, mà là sự hành hạ về linh hồn khi cảm nhận từng phân thịt của mình bị tước đoạt, từng mẩu xương bị nghiền thành bột cám.
Trong cơn mê sảng vì đau đớn, Diệp Trần dường như nhìn thấy bóng dáng của Tiên Tử Linh Nhi đang đứng trên cao, nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ. Hắn nhìn thấy Mộ Dung Thần đang cười nhạo Phàm Cốt của hắn là rác rưởi.
"Ta… không phải… rác rưởi…"
Ý chí sắt đá của Diệp Trần bùng phát. Giữa cái chết cận kề, Nghịch Thiên Cốt đột ngột phát ra một tiếng rền rĩ trầm hùng. Những mảnh xương đã bị nghiền nát không biến mất, mà dưới sự kiểm soát của Nghịch Mệnh Châu, chúng bắt đầu hấp thụ những mảnh vỡ không gian tím thẫm xung quanh.
Một màu xám bạc ánh kim bắt đầu len lỏi trên các khúc xương mới đang mọc lại. Những khúc xương này không còn trơn nhẵn như trước, mà mang theo những vân hoa không gian thần bí, giống như được chạm khắc bởi chính tay Thần linh.
*Rắc rắc!*
Một âm thanh mới vang lên, không phải tiếng gãy đổ, mà là tiếng mọc ra mạnh mẽ.
"Cái gì?" Lão Quy ở bên trong châu tròn kinh hãi đến mức suýt rơi mất bộ hàm già nua. "Thằng nhóc này… nó đang nuốt chửng quy luật không gian? Nó dùng nhục thân để đồng hóa hố đen? Điên rồi! Cả cái vạn cổ này chưa có ai điên như nó!"
Sức mạnh mới phun trào từ cốt tủy, tràn vào các kinh mạch đã nát bấy, kiến tạo nên một hệ thống tuần hoàn mới. Da thịt Diệp Trần tái tạo với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Lớp da mới không còn mỏng manh, mà ánh lên một màu đồng cổ, săn chắc và chứa đựng một sức bật kinh người.
Giờ đây, áp lực của hố đen vẫn cực kỳ khủng khiếp, nhưng Diệp Trần đã không còn bị ép nát nữa. Hắn đứng giữa lõi của cơn bão không gian, để cho những luồng xoáy tím thắt siết chặt lấy mình, dùng chúng như những chiếc búa tạ để rèn luyện nhục thân thêm phần cứng cáp.
Hắn đột nhiên mở bừng mắt. Trong đôi đồng tử của Diệp Trần, một tia sáng màu bạc xẹt ngang, xé tan màn đêm hư vô.
"Nhất Bộ: Định Không!"
Diệp Trần nhẹ nhàng đạp tới một bước.
Lạ lùng thay, bước chân này không tạo ra tiếng nổ kinh thiên động địa như lần trước. Ngược lại, ngay khi bàn chân hắn chạm vào tâm hố đen, toàn bộ vòng xoáy vĩ đại bỗng nhiên khựng lại. Tất cả sự vặn xoắn, tất cả những mảnh vỡ không gian sắc lẹm, đều giống như gặp phải chủ nhân, đồng loạt đứng yên tại chỗ.
Không gian xung quanh Diệp Trần bị đóng băng hoàn toàn.
Hắn bình thản bước đi giữa những khe nứt không gian, bóng lưng hiên ngang, tóc đen bay loạn trong cơn gió hư vô. Mỗi bước chân của hắn đi đến đâu, sự sụp đổ không gian lại bị đẩy lùi đến đó.
Sau mười bước, Diệp Trần đã đứng ở rìa bên kia của hố đen.
Hắn quay đầu nhìn lại cái "hố tử thần" đã từng khiến bao nhiêu thiên tài phải chùn bước, bây giờ chỉ còn là một vùng xoáy tàn tạ phía sau. Cơ thể hắn hiện tại giống như một thanh thần kiếm vừa ra khỏi lò luyện, tỏa ra một áp lực khiến không khí xung quanh cũng phải rung động.
"Phù…" Diệp Trần thở ra một hơi dài, luồng hơi đó nóng bỏng như dung nham, trực tiếp đốt cháy một mảng hư không trước mặt.
Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình đã thăng hoa đến một tầng thứ hoàn toàn mới. Nghịch Thiên Cốt giờ đây đã dung hợp một phần "Không Gian Chi Lực", khiến cơ thể hắn trở nên hư ảo, gần như thoát ly khỏi những quy luật vật lý thông thường.
"Thằng quái vật này…" Lão Quy lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc xen lẫn kỳ vọng. "Nhục thân của ngươi lúc này, e rằng ngay cả Linh bảo cấp cao nhất ở Hạ Tam Thiên cũng đừng hòng để lại một vết trầy. Diệp Trần, ngươi thực sự đã bắt đầu bước lên con đường 'Phàm Nhân Nghịch Tiên' thực thụ rồi."
Diệp Trần nhìn vào bàn tay của mình, nắm chặt lại. Hắn cảm nhận được tiếng nổ của không gian ngay trong lòng bàn tay.
"Trung Tam Thiên, ta đến rồi."
Hắn ngẩng đầu lên. Phía trước, sương mù tím nhạt dần tan biến, nhường chỗ cho một bầu trời bao la bát ngát với ba mặt trời cùng lúc hiện diện, tỏa ra linh khí đậm đặc gấp trăm lần Hạ Tam Thiên.
Đó là vùng đất của những tông môn vạn năm, nơi những cao thủ Hóa Thần đi đầy đất, nơi mà định mệnh của hắn và Lăng Tuyết Y sẽ chính thức giao thoa.
Nhưng quan trọng hơn hết, Diệp Trần biết, ở tầng trời này, kẻ thù của hắn cũng mạnh mẽ hơn gấp bội. Mộ Dung Gia và những kẻ đứng sau vụ thảm sát năm xưa đang ẩn mình trong những đám mây tầng tầng lớp lớp kia.
"Đế Thích Thiên, lũ chó săn của ngươi đã chuẩn bị kỹ chưa?"
Diệp Trần nhếch môi, ánh mắt rực lửa. Hắn tiến một bước về phía ánh sáng rực rỡ phía trước, để lại sau lưng hư vô lạnh lẽo và một truyền thuyết mới về kẻ mang Phàm Cốt vừa bước qua hố đen của tử thần.
Chương 188 kết thúc tại đây, mở ra một chương mới cho hành trình tại Trung Tam Thiên. Áp lực cũ đã tan, nhưng những sóng gió kinh hoàng hơn đang chực chờ phía trước gót chân vạn cổ.