Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 189: Gặp Gỡ Đấng Sáng Thế**
**CHƯƠNG 189: GẶP GỠ ĐẤNG SÁNG THẾ**
Trong khoảnh khắc gót chân Diệp Trần chạm vào luồng sáng chói lòa của Trung Tam Thiên, một cảm giác kỳ lạ đột ngột bao trùm lấy hắn. Không phải là sự thay đổi của nồng độ linh khí, cũng không phải trọng lực của tầng trời mới, mà là một sự tĩnh lặng đến tột cùng. Mọi âm thanh của không gian đang sụp đổ phía sau, tiếng la hét của các quy tắc bị dẫm nát, tất cả đều biến mất.
Hắn thấy mình đứng giữa một khoảng không vô tận. Phía trên không có trời, phía dưới không có đất. Chỉ có những dải sáng màu bạc uốn lượn như những dòng sông thời gian, chảy trôi không ngừng nghỉ.
"Lão Quy?" Diệp Trần thử gọi, nhưng không có tiếng trả lời. Hắn nhận ra mình và Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu dường như đã bị tách rời, hoặc giả, linh hồn của hắn đã bị kéo vào một tầng không gian mà ngay cả một linh hồn cổ xưa như Lão Quy cũng không thể can thiệp.
Bỗng nhiên, từ trong những dải sáng bạc, một bóng hình dần dần hiện rõ.
Đó không phải là một vị thần linh khoác bào vàng rực rỡ, cũng không phải một kẻ uy nghiêm đầy sát khí. Trước mắt Diệp Trần là một người đàn ông trung niên với dáng vẻ bình phàm đến lạ lùng. Người nọ mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xám, đôi bàn tay sần sùi như một lão nông quanh năm làm việc đồng áng. Tuy nhiên, đôi mắt của người đó lại chứa đựng cả sự sinh diệt của vạn vật, mỗi lần chớp mắt như một chu kỳ luân hồi vừa đi qua.
Người đàn ông nọ ngồi trên một phiến đá cuội trôi nổi, trước mặt là một đống lửa nhỏ đang cháy bập bùng, dù xung quanh chẳng hề có dưỡng khí hay củi đốt. Ông ta đang dùng một con dao nhỏ bằng đá, chậm rãi khắc gọt một mảnh xương trắng hếu.
"Đến rồi sao?" Người đàn ông không ngẩng đầu lên, giọng nói trầm thấp như tiếng vọng từ thuở sơ khai của vũ trụ.
Diệp Trần nén sự kinh ngạc, tay hắn bất giác đặt lên vị trí của Nghịch Thiên Cốt trong lồng ngực. Mảnh xương đó đang run rẩy, một sự run rẩy không phải vì sợ hãi, mà là vì… cộng minh.
"Tiền bối là ai? Đây là nơi nào?" Diệp Trần trầm giọng hỏi, bộ pháp vẫn giữ thế phòng thủ.
Người đàn ông ngừng động tác gọt giũa, thổi nhẹ một cái lên mảnh xương. Những mạt bụi trắng rơi xuống, hóa thành hàng vạn ngôi sao lấp lánh rồi tan biến vào hư không. Ông ta ngẩng đầu nhìn Diệp Trần, mỉm cười:
"Ngươi dùng xương của ta, tu luyện công pháp ta để lại, dung hợp với hạt giống mạng sống của ta… vậy mà lại hỏi ta là ai?"
Oanh!
Một luồng sóng xung kích vô hình nổ tung trong tâm trí Diệp Trần. Hắn lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy chấn động: "Ngài… Ngài là người đã tạo ra Phàm Cốt? Ngài là Đấng Sáng Thế?"
Người đàn ông cười ha hả, điệu cười phóng khoáng nhưng đượm vẻ thê lương: "Sáng Thế? Cái danh xưng đó nặng nề quá. Ta chỉ là một kẻ thất bại, một kẻ từng muốn mang lại tự do cho chúng sinh nhưng cuối cùng lại phải dùng chính xương cốt mình để đánh cược vào một tia hy vọng mong manh ở tương lai."
Ông ta chỉ tay về phía đống lửa: "Lại đây ngồi đi. Thời gian của ta ở nơi này không còn nhiều, và sự tồn tại của ngươi cũng đang bị cái ý chí giả dối trên kia lùng sục."
Diệp Trần do dự một chút rồi bước tới, ngồi xuống đối diện với người đàn ông. Gần đống lửa, hắn mới nhận ra luồng nhiệt kia không hề nóng, nó mang lại một sự ấm áp kỳ lạ, như thể hắn đang được bao bọc trong bào thai của mẹ.
"Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt của ngươi phát triển tốt hơn ta tưởng." Người đàn ông nhìn xuyên qua lớp da thịt của Diệp Trần, gật đầu vẻ tán thưởng. "Ngươi có biết tại sao thế gian lại gọi nó là Phàm Cốt không?"
Diệp Trần trầm mặc một lát rồi đáp: "Vì nó không thể tích tụ linh khí theo cách thông thường, vì nó thô kệch và cứng nhắc, vì nó bị coi là rác rưởi của Tiên Đạo."
"Sai." Người đàn ông lắc đầu, đôi mắt rực sáng. "Nó được gọi là Phàm Cốt, vì nó là gốc rễ của 'Phàm'. Trong vũ trụ này, trước khi có Thần, có Tiên, có Ma, thì cái sơ khai nhất chính là Phàm. Phàm Cốt chính là Nguyên Thủy Thánh Thể, là thứ có thể dung nạp mọi loại sức mạnh nhưng không bị bất kỳ loại quy tắc nào trói buộc. Những kẻ tự xưng là Thiên Đạo sau này đã sợ hãi sức mạnh của sự nguyên thủy, nên chúng đã đặt ra một lời nguyền, biến 'Phàm' thành biểu tượng của sự yếu hèn, biến Thánh Thể thành phế cốt."
Người đàn ông cầm mảnh xương đang khắc dở lên, đưa cho Diệp Trần. "Ngươi nhìn kỹ xem."
Diệp Trần nhận lấy. Mảnh xương nhỏ bé nhưng nặng nghìn cân, bên trên khắc những hoa văn chồng chéo, rối rắm nhưng chứa đựng một loại mỹ cảm cực độ. Khi hắn nhìn sâu vào, hắn thấy những cảnh tượng kinh thiên động địa: Một gã khổng lồ mang Phàm Cốt đứng giữa hư không, một bước chân dẫm nát vạn pháp, một nắm đấm xuyên thủng trời xanh, ngay cả những vị thần hùng mạnh nhất cũng phải phủ phục dưới chân người đó.
"Đây là…" Diệp Trần nín thở.
"Đây là con đường mà ngươi đang đi." Người đàn ông tiếp lời. "Nhưng ngươi mới chỉ đi được những bước đầu tiên. Ngươi nghĩ rằng đánh gãy xương rồi tái tạo lại là đủ sao? Không, đó mới chỉ là rèn luyện phần xác. Phàm Cốt muốn thực sự nghịch thiên, cần phải có một 'Tâm Nghịch'. Một trái tim không khuất phục trước bất kỳ sự sắp đặt nào, kể cả sự sắp đặt của ta."
Người đàn ông đột nhiên đứng dậy, bóng dáng ông ta bỗng chốc trở nên to lớn vô cùng, lấp đầy cả không gian bạc.
"Đế Thích Thiên không phải là một sinh mệnh, hắn là một quy tắc ý chí do các cường giả ở tầng trời thứ chín tạo ra để nuôi nhốt chúng sinh. Mỗi tu sĩ bước lên con đường Tiên Cốt thực chất là đang dâng hiến linh hồn và tài năng của mình cho cái lồng cầu ấy. Ngươi, với Phàm Cốt trong người, là lỗ hổng duy nhất trong hệ thống đó."
"Hắn sẽ không để ngươi sống sót đến khi đạt tới Đệ Cửu Trọng Thiên. Chuyến hành trình ở Trung Tam Thiên này, ngươi sẽ phải đối mặt với 'Thiên Hình' – những hình phạt của trời đất sẽ không giáng xuống bằng lôi kiếp, mà bằng sự phản bội, bằng lòng tham, bằng những nỗi đau tột cùng của nhân thế."
Diệp Trần siết chặt mảnh xương trong tay, ánh mắt kiên định: "Ta chưa từng sợ đau khổ. Nếu sợ, ta đã chết dưới Vạn Trượng Nhai từ lâu rồi."
Người đàn ông cười lớn, vẻ mặt đầy mãn nguyện: "Tốt! Khí phách này mới xứng đáng là kẻ kế thừa ta. Ta không thể giúp ngươi tăng tiến tu vi, vì đó là con đường ngươi phải tự đi bằng đôi chân mình. Nhưng, ta có thể trao cho ngươi thứ cuối cùng mà ta còn giữ lại."
Vừa dứt lời, người đàn ông vung tay, đống lửa trước mặt đột ngột bùng phát, hóa thành một đạo luồng sáng màu xám nhạt lao thẳng vào giữa chân mày của Diệp Trần.
Một cơn đau xé tâm can ập đến, nhưng khác với những lần gãy xương trước đó, lần này nỗi đau nhắm trực tiếp vào thần hồn. Diệp Trần cảm thấy linh hồn mình như bị một chiếc búa khổng lồ đập vụn, sau đó được nhào nặn lại dưới ngọn lửa xám.
"Đây là 'Nguyên Thủy Chân Ý'. Nó sẽ giúp ngươi nhìn thấu mọi ngụy tạo của quy tắc. Ở Trung Tam Thiên, mọi phép thuật, mọi trận pháp đối với ngươi sẽ không còn là bí ẩn. Ngươi không cần phá giải chúng, ngươi chỉ cần nhìn thấu điểm yếu của chúng, rồi… một bước đạp phá!"
Trong cơn mê sảng của sự đau đớn, Diệp Trần thấy bóng dáng của người đàn ông mờ dần.
"Nhớ kỹ, Diệp Trần… Phàm không phải là yếu đuối. Phàm là nguồn gốc của mọi sự biến đổi. Khi ngươi đi hết chín bước, ngươi sẽ thấy, cái gọi là Trời… thực chất cũng chỉ dưới chân ta mà thôi."
Bóng tối bao phủ lấy tầm nhìn của Diệp Trần. Hắn cảm thấy mình như đang rơi tự do qua hàng vạn dặm không gian. Tiếng gió gào rít bên tai, hơi thở của linh khí nồng đậm bắt đầu xâm nhập vào từng lỗ chân lông.
—
"Trần Phàm! Trần Phàm! Tỉnh dậy đi! Đừng chết ở đây chứ!"
Tiếng kêu gào chói tai của Lão Quy đánh thức thần trí đang phiêu du của Diệp Trần.
Hắn bật dậy, hơi thở dồn dập, mồ hôi ướt đẫm cả y phục. Hắn nhìn quanh và nhận thấy mình đang nằm trên một thảm cỏ xanh mướt, bên cạnh là một con suối nhỏ chảy róc rách. Linh khí ở đây tinh thuần đến mức kết thành những hạt sương mỏng manh đọng trên lá.
"Lão Quy?" Diệp Trần khàn giọng gọi.
"Ta đây! Tạ ơn trời đất, cuối cùng ngươi cũng tỉnh!" Ánh sáng từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu lóe lên, hình bóng một con rùa đen hiện ra, trông có vẻ vừa kiệt sức vừa hoảng loạn. "Vừa rồi xảy ra chuyện gì? Khi bước qua Giới Bích, đột nhiên linh hồn của ngươi biến mất hoàn toàn, ngay cả liên kết với Châu cũng bị cắt đứt. Ta tưởng ngươi bị luồng xoáy không gian bóp chết rồi chứ!"
Diệp Trần không trả lời ngay. Hắn đưa tay chạm vào giữa chân mày. Nơi đó không có vết sẹo nào, nhưng sâu trong thức hải, một đốm lửa màu xám đang l lặng lẽ cháy, tỏa ra một loại sức mạnh u sầu nhưng bá đạo vô song. Mảnh xương mà người đàn ông nọ trao cho hắn cũng đã biến mất, dường như đã hoàn toàn tan vào trong xương sống của hắn.
Hắn nắm chặt tay lại, một tiếng "rắc" giòn tan vang lên. Không phải xương gãy, mà là không gian quanh nắm tay bị bóp vụn một cách dễ dàng.
"Trung Tam Thiên…" Diệp Trần đứng dậy, phóng tầm mắt ra xa.
Trước mắt hắn không còn là những ngọn núi khô cằn của Hạ Tam Thiên. Đó là những đỉnh núi treo lơ lửng trên không trung, được nối với nhau bởi những cây cầu ánh sáng. Những cung điện tráng lệ ẩn hiện trong mây mù, và thỉnh thoảng, những sinh vật to lớn như kình ngư đang bơi lội trên bầu trời cao.
Tuy nhiên, phía sau vẻ đẹp tiên cảnh đó, Diệp Trần cảm nhận được một sự áp chế lạnh lùng. Quy tắc ở đây chặt chẽ hơn, tàn khốc hơn.
Hắn cúi đầu nhìn bộ y phục rách nát của mình, rồi nhìn thanh kiếm gãy nằm bên cạnh. Cuộc chiến ở Hạ Tam Thiên chỉ là trò trẻ con so với những gì đang chờ đón. Nhưng giờ đây, trong lòng hắn không còn một chút lo âu hay do dự nào.
Gặp gỡ "Đấng Sáng Thế" đã giải đáp mọi hoài nghi bấy lâu nay của hắn. Hắn không phải là một kẻ tàn phế may mắn nhặt được bảo vật. Hắn là người kế thừa của một ý chí vĩ đại, là kẻ mang sứ mệnh lật đổ một trật tự gian dối đã tồn tại từ hàng triệu năm.
"Đi thôi, Lão Quy." Diệp Trần nhặt thanh kiếm gãy lên, đôi mắt sắc lạnh như kiếm phong. "Tìm xem nơi này là đâu, và quan trọng nhất… tìm xem Lăng Tuyết Y đang ở tầng trời nào."
"Được thôi, nhưng trước tiên chúng ta phải trốn đi đã!" Lão Quy hét lên. "Ngươi vừa mới 'giáng trần' theo cách không thể ồn ào hơn, tàn dư sức mạnh của không gian vẫn chưa tan hết đâu. Đám chấp pháp giả của tầng này chắc chắn đang kéo tới rồi!"
Diệp Trần khẽ nhếch môi: "Tới thì tốt. Ta cũng đang cần vài viên đá kê chân để thử nghiệm sức mạnh mới này."
Hắn bước đi, mỗi bước chân nện xuống mặt đất không hề gây ra tiếng động, nhưng mặt cỏ bên dưới gót chân hắn lại héo úa rồi hồi sinh ngay lập tức, như thể thời gian và sự sống bị thao túng trong một cái chớp mắt.
Chương mới của hành trình "Phàm Cốt Nghịch Tiên" đã thực sự bắt đầu, và lần này, cả Trung Tam Thiên sẽ phải rung chuyển dưới bước chân của hắn.
—
**Hết chương 189.**