Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 190: Sự Thật Về Nghịch Thiên Tộc**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:20:26 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 190: SỰ THẬT VỀ NGHỊCH THIÊN TỘC**

Trung Tam Thiên, tầng thứ tư của Cửu Trọng Thiên – U Vân Giới.

Khác với sự cằn cỗi và linh khí vẩn đục của Hạ Tam Thiên, nơi đây giống như một bức tranh thủy mặc khổng lồ được dệt nên từ những tia nắng vàng óng và sương mù linh chất. Những dãy núi lơ lửng giữa tầng không, được xâu chuỗi lại bởi những thác nước chảy ngược từ dưới lên trên, đổ vào những hồ chứa linh tuyền lấp lánh như kim cương. Thế nhưng, đằng sau vẻ diễm lệ thoát tục ấy là một áp lực kinh người. Quy tắc không gian ở đây cô đặc đến mức mỗi bước chân của một tu sĩ bình thường đều nặng như mang theo ngàn cân tạ sắt.

Diệp Trần đứng trên một mỏm đá nhô ra khỏi vân hải, hô hấp của hắn nhịp nhàng theo một tần số kỳ lạ. Mỗi lần lồng ngực hắn phập phồng, Nghịch Thiên Cốt trong người lại phát ra những tiếng "oanh oanh" trầm đục như tiếng sấm rền từ thời thái cổ vọng về.

"Đây chính là Trung Tam Thiên sao?" Diệp Trần khẽ lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được linh khí nơi này không đợi hắn hấp thu mà tự động tràn vào lỗ chân lông, nhưng ngay khi vừa chạm vào Nghịch Thiên Cốt, toàn bộ luồng linh khí đó bị nghiền nát, biến thành một loại năng lượng thô sơ và hung bạo nhất để nuôi dưỡng khung xương đen nhánh.

Trong thức hải, Lão Quy vốn thường ngày hay cợt nhả, giờ đây lại im lặng một cách khác thường. Một lúc lâu sau, làn khói đen từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu cuộn trào, hóa thành hình bóng một con rùa già với đôi mắt u uẩn, nhìn sâu vào hư không.

"Diệp Trần, ngươi có biết tại sao Nghịch Thiên Cốt của ngươi lại bị thế gian này nguyền rủa là 'Phàm Cốt' không?" Giọng Lão Quy khàn khàn, mang theo sự tang thương trải dài qua mấy vạn năm lịch sử.

Diệp Trần nhíu mày, bàn tay siết chặt chuôi kiếm gãy: "Chẳng lẽ không phải vì nó không thể tích tụ linh khí theo cách thông thường, khiến người sở hữu vĩnh viễn là phàm nhân sao?"

"Sai! Đại sai bét!" Lão Quy gầm nhẹ, thanh âm chấn động cả thức hải. "Thế gian này vốn không có 'Tiên Cốt'. Cái gọi là Tiên Cốt rực rỡ, thiên tư vạn phẩm mà đám tu sĩ ngoài kia thèm khát, thực chất chỉ là một loại 'ấn ký nô lệ' do Đế Thích Thiên đóng lên linh hồn chúng sinh mà thôi!"

Diệp Trần sững sờ. Một sự thật chấn động như luồng điện chạy dọc sống lưng hắn. Nếu Tiên Cốt là ấn ký nô lệ, vậy thì Phàm Cốt thực chất là gì?

Lão Quy thở dài, những ký tự cổ xưa bắt đầu hiện lên quanh thân hình khói đen của lão: "Vào thời đại Hồng Hoang, khi trời đất mới sơ khai, chưa có Cửu Trọng Thiên, cũng chưa có Thiên Đạo cai quản. Khi đó, vạn vật tự do cường hóa bản thân thông qua rèn luyện nhục thân và linh hồn. Những người đứng đầu thời đại đó được gọi là Nghịch Thiên Tộc. Ngươi đừng hiểu lầm chữ 'Nghịch' này là làm phản. Trong ngôn ngữ cổ, 'Nghịch' có nghĩa là 'Hành động ngược dòng chảy để tìm về nguồn cội'. Họ chính là những Hộ Vệ Cân Bằng của vũ trụ."

"Nghịch Thiên Tộc sở hữu bộ xương nguyên thủy, không bị bất kỳ quy tắc nào trói buộc. Họ mạnh đến mức có thể dùng tay không xé rách tinh tú, dùng hơi thở dập tắt hỏa diệm thái dương. Quan trọng nhất, họ giữ cho linh khí thế gian lưu thông tuần hoàn, không ai có thể độc chiếm quyền năng của vũ trụ."

Ánh mắt Diệp Trần rung động: "Vậy chuyện gì đã xảy ra?"

Lão Quy nghiến răng, sự căm hận bốc lên ngùn ngụt: "Đế Thích Thiên – kẻ mà bây giờ chúng sinh tôn thờ là Thiên Đạo. Hắn vốn chỉ là một tu sĩ bình thường nhưng mang dã tâm vô độ. Hắn phát hiện ra rằng, nếu có thể tạo ra một hệ thống tu luyện mà trong đó hắn là người 'ban phát' sức mạnh, hắn sẽ trở thành chúa tể vĩnh cửu. Hắn đã phát động một cuộc hạo kiếp, dùng cấm thuật ô uế toàn bộ linh khí thế gian, biến chúng thành loại linh khí 'có độc' – loại linh khí mà chỉ có 'Tiên Cốt' mới hấp thu được."

"Nghịch Thiên Tộc kiên quyết giữ gìn nhục thân thuần khiết, không chịu dung nạp loại linh khí ô uế đó nên bị hắn vu cho cái danh 'kẻ phản nghịch', 'quỷ dữ'. Hắn tiêu diệt toàn bộ tộc nhân, bôi nhọ ký ức lịch sử, biến Nghịch Thiên Cốt – bộ xương vốn dĩ là niềm tự hào của nhân loại – trở thành Phàm Cốt tàn phế. Hắn muốn chúng sinh tin rằng: không phục tùng hắn, không nhận 'ấn ký' của hắn, ngươi vĩnh viễn chỉ là rác rưởi dưới đáy xã hội."

Diệp Trần nghe đến đây, Nghịch Thiên Cốt trong người đột nhiên phát ra những luồng hào quang đen kịt, một nỗi đau đớn xé tâm can ập đến. Hắn nhìn thấy những ảo ảnh: Hàng triệu chiến binh mang Phàm Cốt gào thét dưới lưỡi kiếm ánh sáng của thiên binh, máu của họ chảy thành sông nhưng ánh mắt vẫn ngạo nghễ nhìn lên tầng trời thứ chín. Họ gục xuống không phải vì yếu, mà vì họ từ chối trở thành nô lệ cho một trật tự gian dối.

"Vì vậy…" Diệp Trần giọng run lên, không phải vì sợ, mà vì một ý chí chiến đấu đang sục sôi trong tủy xương. "Nghịch Mệnh Châu này, và bộ xương này của ta, là hy vọng duy nhất còn sót lại của họ?"

"Đúng!" Lão Quy trịnh trọng gật đầu. "Ngươi không phải là kẻ may mắn nhặt được bảo vật. Nghịch Mệnh Châu chọn ngươi vì ngươi có một trái tim không chịu khuất phục. Mỗi lần xương cốt ngươi bị đánh gãy và tái tạo, thực chất là ngươi đang thanh tẩy những tầng phong ấn mà Thiên Đạo đã áp lên nhân loại suốt hàng triệu năm qua. Khi ngươi đạt đến đỉnh cao, Phàm Cốt của ngươi sẽ biến hóa thành 'Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt' – thứ vũ khí có thể dẫm nát mọi quy tắc dối trá của Cửu Trọng Thiên!"

Uỳnh!

Đúng lúc này, không gian xung quanh Diệp Trần đột nhiên rung chuyển dữ dội. Bầu trời vốn thanh bình bỗng xuất hiện một vết rách lớn, ba đạo hào quang màu bạc xé gió lao xuống, mang theo hơi thở của cảnh giới Nguyên Anh đỉnh phong, thậm chí còn phảng phất uy áp của Hóa Thần cảnh sơ kỳ.

"Kẻ guồng bỏ thiên mệnh, trộm bước vào Trung Tam Thiên, ra mặt chịu chết!"

Tiếng quát như sấm nổ ngang tai, làm rung chuyển cả một vùng vân hải. Ba vị tu sĩ mặc giáp bạc, trên ngực thêu hình một con mắt vàng rực – biểu tượng của Chấp Pháp Giả Trung Tam Thiên. Đôi mắt họ tràn đầy vẻ khinh miệt và lãnh khốc khi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của Diệp Trần.

Diệp Trần ngẩng đầu, đôi mắt hắn vốn đã đen láy giờ đây lại hiện lên những vòng xoáy thâm u như hố đen. Hắn không còn là thiếu niên bị từ hôn ở Thanh Vân Trấn, cũng không còn là kẻ chạy trốn dưới Vạn Trượng Nhai.

Hắn là người kế thừa của Nghịch Thiên Tộc.

"Lão Quy, ngươi nói đúng. Càng là nô lệ, người ta lại càng thích tôn thờ xiềng xích của mình." Diệp Trần khẽ xoay cổ, những tiếng xương khớp va chạm phát ra âm thanh như kim loại chém vào nhau.

"Hừ, một tên Phàm Cốt rác rưởi mà cũng dám dùng ánh mắt đó nhìn ta?" Vị Chấp Pháp Giả cầm đầu hừ lạnh, phất tay một cái. Một thanh trọng thương rực lửa thánh đạo chém xuống, muốn một kích chẻ đôi Diệp Trần.

Diệp Trần không tránh không né. Hắn tiến lên một bước. Chỉ một bước duy nhất!

Rắc!

Mặt đất dưới chân hắn nát vụn thành tro bụi. Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn bùng nổ sức mạnh mãnh liệt, một luồng kình khí đen kịt quấn quýt quanh nắm đấm của hắn.

"Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Nhất Trọng: Toái Quy Tắc!"

Nắm đấm của Diệp Trần trực tiếp va chạm với mũi trọng thương. Một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: thanh trọng thương vốn là pháp bảo cấp bậc linh khí cao giai, ngay khi chạm vào nắm tay của Diệp Trần, liền giống như đậu hũ chạm vào đá tảng, vỡ tan tành từng mảnh. Kình lực tàn bạo từ nắm đấm không dừng lại, nó xuyên qua hư không, nện thẳng vào lồng ngực vị Chấp Pháp Giả kia.

Bùm!

Một màn sương máu tung tóe giữa bầu trời mây mù. Vị Chấp Pháp Giả Nguyên Anh đỉnh phong thậm chí còn chưa kịp thét lên một tiếng đã bị một quyền của Diệp Trần đánh thành hư vô, linh hồn và nguyên anh hoàn toàn bị Nghịch Thiên Cốt nuốt chửng để chuyển hóa thành sức mạnh.

Hai vị Chấp Pháp Giả còn lại mặt cắt không còn một giọt máu, chân tay run rẩy: "Ngươi… ngươi không dùng linh khí? Ngươi là yêu ma phương nào?"

Diệp Trần lạnh lùng nhìn họ, bóng lưng hắn sừng sững giữa đất trời, tỏa ra một khí phách nghịch loạn âm dương:

"Ta không phải yêu, cũng chẳng phải tiên. Ta là người sẽ dẫm nát chín tầng trời này để tìm lại công đạo cho những kẻ mang Phàm Cốt!"

Nghịch Thiên Cốt trong người Diệp Trần lại một lần nữa cộng hưởng mãnh liệt. Hắn cảm nhận được, sau khi giết chết tên Chấp Pháp Giả đầu tiên, một tầng rào cản mỏng manh trong xương tủy hắn vừa bị phá vỡ. Một dòng thông tin mới tràn vào não bộ: *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Chương thứ hai: Hoán Huyết*.

Lão Quy ở trong thức hải cười lớn, tiếng cười vừa ngạo mạn vừa bi thương: "Tốt! Tốt lắm! Thiên Đạo tàn ác, coi chúng sinh là kiến cỏ, vậy hôm nay cứ để kiến cỏ này cắn đứt yết hầu của các ngươi đi! Diệp Trần, giết sạch đám chó săn này cho ta!"

Diệp Trần biến mất tại chỗ, chỉ để lại một vệt đen xé toạc mây trời. Những tiếng gào thét thảm thiết bắt đầu vang vọng khắp núi rừng U Vân Giới.

Hành trình ở Trung Tam Thiên của Diệp Trần không bắt đầu bằng sự nhẫn nhịn hay ẩn mình. Hắn bắt đầu bằng máu và lửa, bằng cách tuyên cáo với toàn bộ Cửu Trọng Thiên rằng:

Nghịch Thiên Tộc đã trở lại. Và lần này, không ai có thể ngăn cản bước chân của họ.

Dưới ánh hoàng hôn của tầng trời thứ tư, bóng dáng của Diệp Trần kéo dài trên những phiến đá vỡ nát. Hắn nắm chặt thanh kiếm gãy, đôi mắt hướng về phía cung điện lộng lẫy xa xăm trên đỉnh núi cao nhất. Nơi đó, Lăng Tuyết Y đang chờ hắn, và nơi đó, sự thật cuối cùng về cuộc đời hắn cũng đang dần lộ diện.

Trời định ta là phàm, ta bước một bước nát cả trời xanh!

**Hết chương 190.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8