Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 195: Quay Trở Lại Cửu Trọng Thiên**
**CHƯƠNG 195: QUAY TRỞ LẠI CỬU TRỌNG THIÊN**
Gió ở biên giới Đệ Nhị Trọng Thiên thổi rất mạnh, mang theo vị tanh nồng của huyết khí và hương vị khô hanh của những bãi chiến trường hoang phế.
Phía trên đỉnh đầu, Giới Bích ngăn cách giữa các tầng trời giống như một tấm gương khổng lồ bị rạn nứt, lấp lánh những vảy sáng bạc của quy tắc không gian. Đã hơn ba năm kể từ khi cái tên Diệp Trần làm rung chuyển Hạ Tam Thiên rồi biến mất vào hư không đại đạo. Đối với tu sĩ, ba năm chỉ như một cái chớp mắt, nhưng với vạn vật thái bình hay loạn lạc, ba năm là quá đủ để một huyền thoại bị phủ mờ bởi lớp bụi thời gian, nhường chỗ cho những kẻ quyền thế mới vươn lên.
Tại cổng giới giới của Vạn Tượng Thành – thành trì giao thương lớn nhất giữa tầng trời thứ nhất và thứ hai, dòng người đang xếp hàng dài dằng dặc. Tiếng gào thét của linh thú, tiếng quát tháo của lính canh và tiếng xiềng xích kéo lê trên mặt đất tạo nên một bản nhạc hỗn loạn đầy áp lực.
Trong dòng người ấy, có một thanh niên khoác tấm áo bào xám tro hơi sờn cũ. Hắn đội một chiếc nón lá rách vành, che nửa khuôn mặt, sau lưng không mang kiếm, eo không dắt ngọc, cả người không toát ra nửa điểm linh khí dao động. Hắn cứ thế lẳng lặng đi, bước chân đều đặn đến lạ lùng. Giữa đám tu sĩ cưỡi lôi báo, ngự phi kiếm đầy kiêu ngạo, hắn trông không khác gì một gã phàm nhân lạc lối giữa rừng tiên.
Thế nhưng, nếu có một vị cao thủ tuyệt đỉnh nào ở đây, đứng từ xa quan sát, chắc chắn sẽ phải rùng mình kinh hãi. Bởi lẽ, gã thanh niên này bước đi rất chậm, nhưng mỗi bước chân đều trùng khớp một cách hoàn hảo với mạch đập của mặt đất. Hắn đi giữa đám đông, nhưng dường như lại không thuộc về không gian này. Những kẻ xung quanh đi sát cạnh hắn, lại vô thức nhường ra một khoảng trống nhỏ, như thể bản năng sinh tồn đang mách bảo họ rằng: Kẻ này không được phép chạm vào.
Người đó, chính là Diệp Trần – hay còn gọi là Trần Phàm.
"Đứng lại! Tên kia, nón lá bỏ xuống, đưa lệnh bài thông quan ra!"
Một tiếng quát tháo chói tai vang lên cắt đứt sự trầm mặc của Diệp Trần. Phía trước hắn là một toán quân mặc giáp vàng rực rỡ, trên ngực khắc hình đóa hoa sen rực lửa – huy hiệu của Mộ Dung gia tộc. Sau ba năm, thế lực của gia tộc này tại Hạ Tam Thiên dường như còn bành trướng hơn trước, họ trực tiếp nắm giữ quyền kiểm soát giới bích, biến cửa quan này thành vùng đất tự trị của riêng mình.
Diệp Trần chậm rãi ngẩng đầu. Dưới vành nón lá, đôi mắt đen sâu thẳm như đầm nước cổ xưa lặng lẽ quan sát gã đội trưởng lính canh. Gã đội trưởng này có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, gương mặt đầy vẻ hống hách, tay đang cầm một tấm gương linh pháp để soi chiếu cốt cách người qua đường.
"Nhìn cái gì? Phàm nhân? Không, phế vật mang Phàm Cốt?" Gã đội trưởng liếc nhìn tấm gương, thấy nó không hiện lên bất kỳ ánh sáng tiên cốt nào, liền cười khẩy, giọng đầy sự khinh miệt: "Cái loại rác rưởi không có tư chất này mà cũng muốn sang Đệ Nhị Trọng Thiên? Ngươi định sang đó làm nô lệ cho lũ linh thú sao? Cút về cái góc hẻm nào đó ở tầng dưới mà chờ chết đi!"
Diệp Trần không tức giận, môi hắn khẽ động, giọng nói khàn khàn nhưng bình thản đến cực điểm: "Ta tìm một người."
"Tìm người? Ha ha!" Đám lính canh xung quanh cười rộ lên. "Ở đây không có thân nhân của phế vật, chỉ có luật lệ. Muốn qua cửa, hoặc là có lệnh bài của tông môn, hoặc là nộp mười viên linh thạch trung phẩm. Ngươi có không?"
Mười viên linh thạch trung phẩm là cả một gia sản đối với người bình thường, và là một yêu cầu vô lý để đi qua một cửa giới bình thường. Rõ ràng, chúng đang tìm cách trấn lột và sỉ nhục hắn.
Diệp Trần đưa mắt nhìn vào phía trong thành. Hắn thấy những đoàn nô lệ bị xiềng xích, trong đó có cả những người mang hơi thở quen thuộc của những tán tu nghèo khổ mà hắn từng biết. Ánh mắt hắn lạnh dần, nhưng sức mạnh trong người vẫn được kìm nén sâu sắc. Sau khi trở về từ vùng tàn tích Thái Cổ, Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt của hắn đã đạt đến trạng thái "Tĩnh". Cốt cách hắn giờ đây không còn đen nhánh lộ liễu, mà trong suốt như pha lê, hòa vào huyết thịt, thu liễm mọi uy áp vào tận tủy xương.
Hắn đang tập cách làm một "người bình thường", bởi vì Lão Quy từng nói: "Đỉnh cao của nghịch thiên, không phải là phá hủy tất cả, mà là khi ngươi đứng đó, trời xanh phải tự cúi đầu, vạn pháp phải tự tiêu biến, mà ngươi thì vẫn là chính mình."
"Ta không có linh thạch." Diệp Trần nhạt giọng nói.
"Không có linh thạch còn đứng đây phí lời? Cút!" Gã đội trưởng hất tay, một luồng kình lực Trúc Cơ thô bạo đánh thẳng vào ngực Diệp Trần.
Gã muốn đánh bay kẻ Phàm Cốt này ra xa vài chục trượng để mua vui cho mọi người. Thế nhưng, một cảnh tượng quái dị đã xảy ra. Luồng kình lực ấy khi chạm vào áo bào của Diệp Trần, đột nhiên như bùn trôi biển cả, biến mất không một dấu vết. Diệp Trần vẫn đứng đó, ngay cả một góc áo cũng không hề lay động.
Gã đội trưởng sững sờ, nụ cười trên môi cứng đờ. Hắn cảm thấy mình vừa đánh vào một ngọn núi cổ đại, sự phản chấn vô hình khiến cổ tay hắn tê dại.
"Ngươi…"
Ngay lúc gã định rút kiếm, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sâu trong thành Vạn Tượng. Một bóng người rách rưới đang vừa chạy vừa đánh trả, theo sau là hàng chục cao thủ cưỡi hỏa tì mã truy đuổi gắt gao.
"Bắt lấy gã! Gã là đồng đảng của tên nghịch tặc Diệp Trần năm xưa! Hắn trốn khỏi hầm mỏ khai thác linh thạch của Mộ Dung gia!"
Bóng người đang chạy trốn kia đột nhiên khựng lại vì kiệt sức, bị một vệt roi điện từ phía sau quất trúng lưng, ngã gục ngay trước mặt cửa quan, cách Diệp Trần chưa đầy năm bước.
Diệp Trần nhìn xuống. Dưới lớp bụi đất và vết thương chằng chịt, hắn nhận ra khuôn mặt thân quen đó. Là một trong những đệ tử của tán tu hội năm xưa, một người huynh đệ từng theo Sở Cuồng vào sinh ra tử. Giờ đây, người đó chỉ còn là một kẻ tàn phế, một con mắt đã hỏng, khí tức suy sụp đến mức thảm hại.
"Trần… Trần huynh?" Người nọ run rẩy ngẩng đầu nhìn thấy thân ảnh mặc áo xám trước mặt, đôi mắt duy nhất còn lại giãn ra, đầy vẻ không tin nổi. "Không… không thể nào… ngươi là ảo giác phải không?"
"Lục Tử?" Giọng Diệp Trần rốt cuộc đã có chút gợn sóng. Đó là sự lạnh lẽo như sương muối đêm đông.
Đám người truy đuổi đã đến nơi. Một gã thanh niên mặc gấm vóc, tu vi đã đạt đến Kim Đan sơ kỳ, nghênh ngang đi tới trên con linh thú, roi trong tay vẫn còn dính máu: "Lũ chó săn của Diệp Trần vẫn còn sót lại một con sao? Tốt lắm, mang về lột da treo lên cổng thành để răn đe. Còn tên áo xám này là ai? Trông quen mắt lắm…"
Diệp Trần lẳng lặng cúi xuống, đỡ Lục Tử dậy. Hắn đặt tay lên vai người huynh đệ cũ, một luồng sinh khí ấm áp nhưng mạnh mẽ vô song lập tức đổ vào, chữa lành mọi vết thương trí mạng trong nháy mắt.
"Đứng sau lưng ta." Diệp Trần nói, giọng hắn nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một ý chí không thể lay chuyển.
"Mẹ kiếp! Ta hỏi ngươi có nghe thấy không?" Gã thiếu gia Kim Đan tức giận, vung roi quất mạnh về phía đầu Diệp Trần. "Tên phế vật mang Phàm Cốt cũng dám làm anh hùng?"
Roi điện mang theo sức mạnh nghìn cân, không gian xung quanh hơi vặn vẹo. Thế nhưng, Diệp Trần vẫn không tránh né. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên, dùng hai ngón tay kẹp lấy vệt roi dài đang đỏ rực lôi điện.
*Rắc!*
Âm thanh gãy vụn thanh thúy vang lên. Không phải roi gãy, mà là lôi điện bị hắn bóp nát.
Cả cửa quan bỗng chốc im bặt. Đám lính canh Mộ Dung gia trố mắt nhìn cảnh tượng không tưởng này. Một người không có linh lực, dùng tay không bóp nát pháp thuật của Kim Đan cao thủ?
"Ngươi nói ai là phế vật?" Diệp Trần ngẩng đầu, nón lá bị gió thổi tung, lộ ra gương mặt góc cạnh với đôi mắt sâu thăm thẳm.
Gã thiếu gia Kim Đan kia đột nhiên run rẩy. Gã cảm thấy linh hồn mình đang bị bóp nghẹt. Hình ảnh một thiếu niên ba năm trước một bước đạp nát thiên tài Mộ Dung Thần bỗng hiện về trong ký ức.
"Diệp… Diệp Trần? Ngươi là Diệp Trần!" Gã kinh hoàng hét lên, vội vã lùi lại. "Nhanh! Truyền tin về chủ gia! Nghịch tặc Diệp Trần đã trở lại! Hắn không chết! Hắn đang ở Đệ Nhị Trọng Thiên!"
Diệp Trần tiến lên một bước. Chỉ là một bước rất bình thường, nhưng dưới chân hắn, gạch đá cứng rắn của Vạn Tượng Thành bỗng chốc hóa thành bột mịn. Một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa, khiến toàn bộ hàng nghìn quân lính đang bao vây trong tích tắc đều cảm thấy đôi chân của mình nặng nề như đeo núi đá, đồng loạt quỳ rụp xuống đất.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng đầu gối chạm đất vang lên liên hoàn. Ngay cả gã thiếu gia Kim Đan kia cũng bị uy áp cực đại ép đến mức cơ thể rạn nứt, nhào xuống khỏi linh thú, dập mặt vào vũng bùn.
"Ba năm trước, các ngươi coi mạng người phàm như cỏ rác."
Diệp Trần lại bước thêm một bước. Mỗi bước đi của hắn giống như tiếng trống chầu của tử thần vang vọng trong lòng ngực kẻ thù.
"Ba năm sau, ta trở về để cho các ngươi thấy, cái loại 'Tiên' mà các ngươi tôn thờ, dưới chân Phàm Cốt của ta, thực ra cũng chỉ là cát bụi mà thôi."
Hắn vẫy tay một cái, một thanh kiếm gỗ cũ kỹ rách nát bay ra từ chiếc túi đeo bên hông Lục Tử. Thanh kiếm gỗ tầm thường đó khi rơi vào tay Diệp Trần, đột nhiên phát ra tiếng ngân rung thiên địa. Một đạo kiếm quang trắng muốt, không chứa linh khí mà chứa "Nghịch ý" ngút ngời, chém ngang bầu trời.
Giới Bích kiên cố phía trên Vạn Tượng Thành vốn do cường giả Hóa Thần trấn giữ, vậy mà dưới nhát kiếm gỗ ấy, trực tiếp bị xẻ làm đôi!
Cả Đệ Nhị Trọng Thiên rung động. Những lão quái vật đang bế quan trong những mật thất sâu nhất đồng loạt mở mắt, kinh hoàng nhìn về hướng Vạn Tượng Thành. Cảm giác này… áp lực này…
"Lão Quy, ông nói xem, nếu ta đạp nát cửa quan này, Đế Thích Thiên có nghe thấy không?" Diệp Trần nhẹ giọng hỏi vào không trung.
Từ bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, tiếng cười khàn khàn của lão hắc quy vang lên: "Khà khà, thằng nhóc, ngươi hiện tại cho dù chỉ là Phàm Cốt, nhưng xương này đã là 'Vạn Cổ Đệ Nhất Cốt'. Ngươi cứ việc quậy cho banh cái Cửu Trọng Thiên này đi, lão phu chờ ngày này lâu lắm rồi!"
Diệp Trần nhìn về phía đường chân trời xa xôi, nơi cung điện lộng lẫy của các đại thế gia ẩn hiện trong mây. Ở đó có Mộ Dung Thần, có Tiên Tử Linh Nhi, và có cả những kẻ đang nắm giữ sinh mệnh của chúng sinh tầng dưới.
"Sở huynh, Tuyết Y… ta đã về rồi."
Hắn quay sang nhìn Lục Tử đang sững sờ: "Đi thôi, dẫn ta đi tìm những huynh đệ còn lại. Ai đã nợ các ngươi cái gì, hôm nay ta đòi lại cả vốn lẫn lãi."
Lục Tử bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên gò má nứt nẻ. Hắn không biết Diệp Trần đã mạnh đến mức nào, nhưng hắn biết, ngày tàn của những kẻ cai trị độc ác tại đây đã bắt đầu.
Diệp Trần dắt Lục Tử đi vào thành. Phía sau hắn, hàng vạn quân lính vẫn đang quỳ, không một ai dám đứng lên, cũng không một ai có thể đứng lên. Uy áp mà hắn để lại đã hóa thành một trận pháp tự nhiên, giam cầm vạn vật trong vòng bán kính mười dặm.
Tại sâu trong cung điện của Mộ Dung gia tộc tại Đệ Tam Trọng Thiên, một thiếu niên toàn thân bọc trong hào quang hoàng kim đột ngột phun ra một ngụm máu đen. Đôi mắt gã tràn đầy sự kinh độc và sợ hãi. Tiên Cốt của gã đang run rẩy, giống như vừa gặp phải thiên địch đáng sợ nhất thế gian.
"Hắn… hắn chưa chết? Tại sao có thể? Tại sao hơi thở của hắn lại biến thành thứ đáng sợ như vậy!" Mộ Dung Thần gào lên trong căm phẫn.
Cùng lúc đó, tại một đình đài lơ lửng trên mây, một nữ tử mang nét đẹp băng thanh ngọc khiết, khoác lên mình y phục rực rỡ chuẩn bị cho đại hôn, đột nhiên đánh rơi chén trà ngọc trên tay. Nàng nhìn về hướng hạ tầng trời, ánh mắt phức tạp đến cực điểm: "Diệp Trần… là huynh sao? Huynh thực sự dám quay lại cái 'lồng giam' này?"
Đáp lại nàng chỉ là một tiếng sấm rền vang từ Đệ Nhị Trọng Thiên, chấn nát mây mù, xé rách mọi quy tắc ràng buộc bấy lâu nay.
Diệp Trần quay trở lại, không còn là thiếu niên bị từ hôn đau khổ năm nào, mà là một vị Thần chiến tranh mang thân xác người phàm. Hắn bước đi chậm rãi nhưng vững chãi, bắt đầu hành trình nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên.
Chương 195 này chính là lời tuyên cáo chính thức cho sự sụp đổ của một kỷ nguyên tiên đạo thối nát. Một phế vật mang Phàm Cốt, giờ đây chính là nỗi khiếp sợ lớn nhất của chư thần.
Bên trong thành Vạn Tượng, tiếng chuông báo động vang rền, nhưng đối với Diệp Trần, tất cả chỉ như tiếng ve kêu mùa hạ. Hắn nhìn bầu trời tầng thứ hai đang chuyển màu đỏ rực bởi cơn giận của giới bích, nhếch môi cười nhạt:
"Trời muốn cản ta, ta đạp nát trời. Tiên muốn giết ta, ta trảm tận tiên. Bắt đầu từ tầng này đi…"
Nói đoạn, hắn giẫm mạnh chân phải một cái.
Một đạo vết nứt khổng lồ kéo dài từ cổng thành xuyên qua trung tâm thành trì, chia đôi Vạn Tượng Thành nguy nga đồ sộ làm hai mảnh.
Diệp Trần thực sự đã trở về!