Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 196: Gặp Lại Những Người Bạn Cũ**
**CHƯƠNG 196: GẶP LẠI NHỮNG NGƯỜI BẠN CŨ**
Khói bụi cuồn cuộn như những con rồng xám khổng lồ nuốt chửng lấy sự hào nhoáng cuối cùng của thành Vạn Tượng. Tiếng gào thét, tiếng đổ nát và tiếng sấm rền từ tầng không tạo thành một khúc nhạc bi tráng cho sự sụp đổ của một thời đại. Giữa đống đổ nát hoang tàn ấy, Diệp Trần đứng đó, y phục đen tuyền không dính một hạt bụi, mái tóc dài tung bay trong gió lốc, ánh mắt lạnh lùng như nhìn thấu qua vạn dặm hồng trần.
Hắn không liếc nhìn lấy những tu sĩ đang quỳ rạp xung quanh, những kẻ vốn dĩ coi hắn như cỏ rác giờ đây ngay cả ngước mắt nhìn hắn cũng không đủ tư cách. Thần thức của Diệp Trần giờ đây đã vượt xa khỏi phạm vi của phàm nhân, nó như một cơn thủy triều vô hình, tràn qua từng con phố, len lỏi vào từng ngõ ngách sâu thẳm nhất của thành trì, tìm kiếm những mảnh ký ức còn sót lại.
"Thời gian… thực sự là thứ tàn nhẫn nhất."
Diệp Trần khẽ thở dài, thanh âm nhỏ đến mức chỉ có mình hắn nghe thấy. Hắn cảm nhận được, hơi thở của những người năm xưa đã thay đổi quá nhiều. Có người đã vĩnh viễn tan biến vào cát bụi, có người lại đang leo lét như ngọn đèn trước gió giữa một vùng u ám phía Nam thành.
Hắn bước đi. Mỗi bước chân của hắn trông thì chậm rãi, nhưng mỗi khi gót chân vừa chạm đất, không gian lại gợn lên một vòng sóng vặn vẹo, thu hẹp khoảng cách vạn trượng chỉ trong một nhịp thở.
—
Khu mỏ "Huyết Lệ" – nơi nằm ở rìa phía Nam của Vạn Tượng Thành, vốn là một cái hầm hố khổng lồ dành để giam giữ nô lệ và những kẻ phản nghịch. Ở đây, không khí nồng nặc mùi gỉ sắt và mùi xác thịt thối rữa. Ánh mặt trời dường như cũng không nỡ chiếu rọi xuống chốn địa ngục trần gian này.
"Bốp! Bốp!"
Tiếng roi da xé rách không khí, để lại những vệt máu đỏ tươi trên tấm lưng gầy gộc, chằng chịt vết sẹo của một lão già.
"Nhanh tay lên, đồ khốn khiếp! Ngươi tưởng mình còn là 'Lôi Quyền' oai phong năm nào sao? Hiện tại ngươi chỉ là một con chó già không răng, ngay cả linh thạch cấp thấp cũng không đào nổi!" Một tên cai ngục trẻ tuổi, khuôn mặt hung dữ, hất hàm nhổ một bãi nước bọt vào mặt lão già.
Lão già nọ bị đánh ngã gục xuống vũng bùn đen ngòm, mái tóc trắng xơ xác rũ xuống che khuất khuôn mặt. Một cánh tay của lão đã cụt đến khuỷu, bên tay còn lại run rẩy ôm chặt lấy một mảnh đá vôi rách nát – thứ duy nhất lão dùng để che thân.
Sở Cuồng.
Cái tên từng khiến cho những tu sĩ cùng thế hệ phải nể phục bởi sức mạnh thể chất can trường, giờ đây lại mang một thân hình còng xuống vì sức nặng của xích sắt và tuổi già. Sau khi Diệp Trần bị đẩy xuống Vạn Trượng Nhai, Mộ Dung gia không chỉ truy quét gia tộc Diệp mà còn nhắm vào tất cả những ai từng đứng về phía hắn. Sở Cuồng vì một chữ nghĩa mà trọng thương, bị phế bỏ tu vi luyện thể, rồi bị quẳng vào đây vắt kiệt hơi tàn suốt mười năm ròng rã.
"Khặc… khặc…" Sở Cuồng ho ra một ngụm máu bầm, đôi mắt đục ngầu ngước lên nhìn trời cao. Lão cười, một nụ cười đầy sự khinh bỉ: "Cai ngục… các ngươi cũng chỉ biết bắt nạt những kẻ sắp chết. Nếu… nếu hắn còn ở đây, Vạn Tượng Thành của các ngươi sớm đã thành bình địa rồi."
"Lão già ngoan cố! Đến giờ này còn nhắc tới tên phế vật đó!" Tên cai ngục nổi trận lôi đình, giơ cao chiếc roi mang theo lôi điện, định giáng xuống đầu Sở Cuồng một đòn kết liễu.
Nhưng, chiếc roi nọ dừng lại giữa không trung. Không phải vì tên cai ngục nương tay, mà bởi vì toàn bộ không gian xung quanh gã đã đóng băng. Một bàn tay thon dài, mạnh mẽ như sắt nguội đã nắm lấy đầu roi từ lúc nào.
"Ngươi… ngươi là ai?" Tên cai ngục kinh hoàng nhận ra mình không thể nhúc nhích dù chỉ một đầu ngón tay.
Diệp Trần xuất hiện tựa như bóng ma, ánh mắt hắn lướt qua tên cai ngục, khiến gã ngay lập tức nổ tung thành một làn sương máu mà không kịp phát ra tiếng kêu cứu.
Hắn nhìn xuống lão già đang nằm dưới bùn đất. Trái tim vốn đã cứng rắn như đá sau ngàn năm dưới đáy vực của Diệp Trần chợt thắt lại một nhịp.
"Sở huynh… là ta."
Giọng nói ấy như mang theo hơi ấm từ cõi mộng, vang vọng bên tai Sở Cuồng. Lão già run rẩy, khó khăn lắm mới ngước được khuôn mặt đầy sẹo lên. Khi nhìn thấy khuôn mặt thanh tú nhưng đầy khí chất của người thanh niên trước mắt, đôi đồng tử của Sở Cuồng co rút dữ dội.
"Trần… Trần huynh? Không, không đúng… Ta chắc chắn là đang mơ. Mười năm rồi… Ngươi chắc chắn đã thành tiên ở dưới đó, hoặc đã…" Sở Cuồng lẩm bẩm, một giọt lệ đục ngầu lăn dài trên má.
Diệp Trần cúi xuống, nâng người huynh đệ cũ lên. Hắn đặt bàn tay lên vai Sở Cuồng, *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết* âm thầm vận chuyển. Một luồng khí tức sinh mệnh mãnh liệt như đại dương tràn vào cơ thể khô héo của Sở Cuồng. Xương cốt kêu "răng rắc", những đoạn kinh mạch bị đứt lìa bắt đầu nối lại, máu phàm cạn kiệt được thay thế bằng sức sống cuồn cuộn.
Chỉ trong nháy mắt, mái tóc trắng của Sở Cuồng chuyển dần sang màu đen huyền, cơ bắp teo tóp bỗng chốc phồng lên, cánh tay cụt từ từ mọc ra các mô thịt và xương cốt mới. Đây chính là sức mạnh của *Nghịch Thiên Cốt*, một hơi thở cũng đủ để nghịch chuyển luân hồi cho người phàm.
"Trời ạ… cơ thể ta…" Sở Cuồng kinh ngạc nhìn đôi tay mình, cảm nhận được sức mạnh rồng hổ đang cuộn trào trong huyết quản, thậm chí còn mạnh hơn cả thời kỳ đỉnh cao gấp mười lần.
Diệp Trần nhìn bạn mình, khẽ cười: "Ngươi không mơ. Ta đã trở về, và lần này, không một ai có thể làm tổn thương các ngươi được nữa."
Sở Cuồng đứng bật dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn Diệp Trần, sau đó nhìn ra phía cung điện Mộ Dung đang sụp đổ ở đằng xa, lão cười to một cách điên cuồng: "Ha ha ha! Thiên đạo bất công, nhưng Diệp Trần ngươi chính là kẻ trị lại thiên đạo! Tốt! Tốt lắm!"
"Sở huynh, hãy dưỡng sức. Còn một người nữa… ta cần phải tìm gặp." Ánh mắt Diệp Trần hướng về tầng mây thứ ba, nơi hơi lạnh buốt giá đang vây hãm một linh hồn quen thuộc.
—
Cùng lúc đó, tại Đệ Tam Trọng Thiên, sâu trong Băng Tuyết Tiên Cung.
Giữa một hồ sen bằng băng vĩnh cửu, một nữ tử đang ngồi tĩnh tọa. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh lam nhạt, làn da trắng ngần gần như trong suốt dưới ánh sáng lờ mờ của hàn băng. Gương mặt nàng tuyệt mỹ nhưng lại mang theo một nỗi u sầu vạn cổ.
Lăng Tuyết Y.
Mười năm qua, nàng bị tông môn giam lỏng vì không chịu hợp tác với ý muốn của các trưởng lão về việc hòa thân. Thể chất Cửu U Hàn Thể của nàng mỗi ngày một mạnh mẽ hơn, nhưng cũng khiến nàng trở nên lạnh lùng và cô độc hơn. Mọi người đều nói nàng là một pho tượng băng không cảm xúc, nhưng không ai biết rằng, trong tim nàng luôn có một vệt máu nóng ấm áp – đó là giọt máu mà Diệp Trần đã để lại năm nào.
Bất chợt, Lăng Tuyết Y mở mắt. Đôi mắt nàng vốn phẳng lặng như mặt hồ bỗng chốc gợn sóng mãnh liệt. Nàng đứng phắt dậy, tay che lấy lồng ngực nơi giọt máu thần bí đang đập liên hồi.
"Hơi thở này… Không thể sai được."
Nàng bước ra khỏi đình đài, nhìn xuống lớp mây mù bao phủ giữa các tầng trời. Mái tóc dài của nàng bay loạn trong cơn bão tuyết chợt bùng phát từ cơ thể.
"Tuyết Y, ngươi định đi đâu?" Một thanh âm già nua, đầy uy áp vang lên. Mấy vị trưởng lão của Tiên Cung từ trong hư không bước ra, chặn đường nàng: "Ngày mai là đại hôn giữa ngươi và thiếu chủ Kim Cốt Gia ở tầng trên. Không được rời đi!"
Lăng Tuyết Y không nhìn bọn họ, nàng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một đạo ánh sáng đen nhánh đang phá tan giới bích tầng thứ hai, xông thẳng lên tầng thứ ba với tốc độ không gì cản nổi.
Một nụ cười, lần đầu tiên sau mười năm, xuất hiện trên môi vị thánh nữ lạnh lùng này.
"Hôn ước? Các ngươi hãy giữ lấy nó cho chính mình đi." Nàng nhẹ giọng nói, thanh âm thanh thót nhưng chứa đựng sự kiên định chưa từng có. "Người đàn ông của ta… hắn đến đón ta rồi."
Ầm!!!
Một tiếng nổ chấn động thiên địa vang lên ngay tại cổng Băng Tuyết Tiên Cung. Toàn bộ hộ tông đại trận cấp cao nhất bỗng chốc nứt vỡ như thủy tinh bị ném vào đá. Giữa mịt mù băng tuyết, một bóng người cao lớn bước ra, mỗi bước đi khiến mặt đất tầng trời thứ ba phải rùng mình.
Diệp Trần đứng trước cổng cung điện, giọng nói hắn vang vọng khắp chín tầng trời:
"Hôm nay, ai cản ta đón người, người đó chết. Quy tắc nào cản ta, ta đạp nát quy tắc đó!"
Gặp lại người cũ, nhưng không phải để ôn lại chuyện xưa trong bình lặng. Hắn gặp lại họ để cho cả thế giới này biết rằng: Phàm nhân một khi đã nghịch thiên, thì thiên địa này cũng phải đổi họ!