Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 197: Bữa Tiệc Cuối Cùng**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:24:46 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 197: BỮA TIÊC CUỐI CÙNG**

Gió rít gào trên đỉnh cao nhất của Đệ Bát Trọng Thiên, nơi những tảng mây ngũ sắc trôi lững lờ dưới chân, trông như một đại dương cực quang vĩnh hằng. Tại nơi này, không gian bị bóp méo bởi những quy tắc thượng tầng, áp lực nặng nề đến mức ngay cả một tu sĩ Hóa Thần cũng khó lòng đứng vững. Thế nhưng, giữa sự hoang vu và uy nghiêm của đỉnh Thần Nhạn, một đống lửa hồng đang bập bùng cháy, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt của thịt nướng và hương rượu nồng nàn.

Hôm nay không có tiếng gươm đao, không có những chiêu thức lay chuyển càn khôn. Chỉ có một chiếc bàn gỗ thô mộc, mấy hũ rượu lâu năm và những người đã cùng nhau đi qua vạn dặm sinh tử.

Diệp Trần ngồi ở vị trí trung tâm. Hắn không còn là thiếu chủ Diệp Gia xanh xao ngày nào, cũng không phải kẻ đầy sát khí vừa bước ra khỏi huyết hải. Hắn mặc một bộ trường bào đen giản đơn, mái tóc dài tùy ý xõa sau vai, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả tinh không. Trên cổ tay áo hơi lộ ra, nếu nhìn kỹ sẽ thấy những đường vân hoàng kim ẩn hiện dưới lớp da — đó là dấu vết của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt sau vô số lần vỡ nát và tái tạo.

"Lão Quy, ngài bớt tham ăn một chút đi. Cái đùi Ma Long này là phần của Sở Cuồng." Diệp Trần mỉm cười, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa sự ấm áp hiếm thấy.

"Hừ, cái thằng nhóc thối này!" Một lão già lùn tịt, cái đầu bóng loáng và đôi mắt ti hí đang ôm khư khư một tảng thịt lớn, vừa gặm vừa lầm bầm: "Lão phu là công thần số một! Nếu không có Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu của ta, ngươi giờ này chắc đang làm phân bón dưới đáy Vạn Trượng Nhai rồi. Ăn một miếng đùi rồng thì thấm tháp gì?"

Lão Quy — vị Thần Thú Thái Cổ năm nào nay đã có được một nhục thân bán thực bán hư, không ngừng dùng tay áo lau mỡ rồng dính trên chòm râu dê. Lão liếc nhìn Diệp Trần, trong ánh mắt gian xảo kia thoáng qua một tia xúc động mà lão cố giấu nhẹm đi. Lão đã chứng kiến thằng nhóc này từ lúc xương cốt vụn nát, rên rỉ dưới đáy vực, cho đến khi một tay che trời như hiện tại.

Ngồi đối diện Diệp Trần là một gã khổng lồ cao hơn trượng, cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi nhỏ, đó là Lôi Quyền Sở Cuồng. Hắn không dùng chén, mà bê hẳn một vò rượu lớn, ngửa cổ uống cạn một hơi rồi sảng khoái đập vò xuống đất.

"Đã! Thật là đã!" Sở Cuồng cười ha hả, âm thanh vang động cả mây trời: "Trần huynh, đệ nhớ ngày đầu chúng ta gặp nhau ở cái mỏ linh thạch nát kia. Lúc đó đệ thấy huynh gầy gò, cứ tưởng là một tên tán tu không chịu nổi một đấm. Ai ngờ đâu, huynh để cho đám giám sát đánh gãy ba cái sương sườn mà vẫn cười được. Lúc đó đệ đã biết, huynh hoặc là kẻ điên, hoặc là bậc kiêu hùng."

Diệp Trần nâng chén rượu, nhấp một ngụm, ký ức như nước thủy triều ùa về.

"Lúc đó, nếu không có ngươi chia cho ta nửa cái màn thầu cứng như đá, có lẽ ta đã không đủ sức để hoàn thành lần hoán cốt đầu tiên." Diệp Trần xoay chén rượu, ánh mắt nhìn về phía hư không. "Hạ Tam Thiên… cái nơi đó dường như đã xa lắm rồi. Mộ Dung Thần, Tiên Tử Linh Nhi… Những cái tên đó từng là bóng ma đè nặng lên ngực ta, khiến ta đêm nào cũng nghe thấy tiếng xương cốt mình kêu rắc rắc vì căm hận."

"Kẻ phản bội không xứng đáng được nhắc tên trong bữa tiệc này."

Một giọng nói lạnh lùng nhưng thanh tao như tiếng khánh ngọc vang lên. Lăng Tuyết Y ngồi bên cạnh Diệp Trần, tà váy trắng tinh khôi của nàng trải dài trên nền đá xám. Cửu U Hàn Thể của nàng lúc này đã hoàn mỹ, quanh thân tỏa ra làn sương mỏng khiến không khí xung quanh hơi đóng băng. Thế nhưng, bàn tay nàng lại đang nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay của Diệp Trần, truyền tới một hơi ấm dịu dàng.

Nàng nhìn hắn, ánh mắt chứa chan tình cảm mà nàng chưa bao giờ giấu giếm: "Trần, huynh đã trả đủ nợ cho quá khứ rồi. Tại Băng Tuyết Tiên Cung, khi huynh một mình bước qua huyết trận, dẫm nát vương miện của ta để kéo ta đi… giây phút đó, ta đã biết Cửu Trọng Thiên này không thể giam cầm được huynh."

Diệp Trần xoay tay lại, nắm chặt lấy tay nàng. "Tuyết Y, nếu không có giọt máu lạnh lẽo của nàng dẫn đường trong những lúc tâm trí ta bị Nghịch Thiên Cốt ăn mòn, ta đã sớm hóa thành một cỗ máy giết chóc không hồn rồi."

Bữa tiệc vẫn tiếp diễn dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả tầng trời thứ tám. Họ kể lại những chuyện xưa, từ những lần suýt chết trong các cấm địa, đến những trận đại chiến kinh thiên động địa.

Lão Quy say khướt, bắt đầu huơ tay múa chân: "Nhớ cái lần ở Đệ Lục Trọng Thiên không? Thằng nhóc này bị thiên hạ vây khốn, xương cốt gãy đến nỗi chẳng còn chỗ nào lành lặn. Ta bảo nó chạy, nó lại bảo: 'Lão Quy, ông xem, chỗ xương vai này của ta gãy đẹp không? Tái tạo lại xong, ta có thể đấm nát đầu tên tông chủ kia'. Cha mẹ ơi, lão phu sống hàng vạn năm, chưa thấy cái giống người nào thích bị đánh gãy xương như nó!"

Sở Cuồng vỗ đùi cười ngặt nghẽo, nước mắt giàn dụa: "Phải, phải! Trần huynh tu luyện là 'tự sát' mà. Người ta sợ gãy xương, huynh ấy thấy xương gãy là như thấy vàng!"

Tiếng cười vang vọng giữa đỉnh núi cô độc. Nhưng sau tiếng cười, một khoảng lặng chợt bao trùm.

Họ đều hiểu, vì sao bữa tiệc này được gọi là "Bữa tiệc cuối cùng".

Ngay trên đỉnh đầu họ, qua lớp mây mù dày đặc của Đệ Bát Trọng Thiên, là một khoảng đen ngòm, thâm u và đầy áp bức. Đó là lối vào Đệ Cửu Trọng Thiên — nơi ở của Đế Thích Thiên, kẻ tự xưng là Thiên Đạo, kẻ đã dùng chúng sinh làm lò luyện đan suốt hàng triệu năm qua.

Diệp Trần đứng dậy, bước tới mép vực thẳm. Gió lồng lộng thổi bay vạt áo hắn. Hắn nhìn xuống dưới, ánh mắt xuyên thấu qua các giới bích, thấy được Hạ Tam Thiên đang lầm than, thấy được Trung Tam Thiên đang bị bóc lột sức mạnh, thấy được hàng tỉ linh hồn đang bị xiềng xích của "vận mệnh" trói buộc.

"Chúng ta đã leo lên đến đây." Diệp Trần trầm giọng, thanh âm không lớn nhưng lại át cả tiếng gió gào. "Mười năm trước, ta bị vứt xuống đáy vực, bị coi là phế vật mang Phàm Cốt. Thiên Đạo nói ta phải chết, ta không chết. Người đời nói ta không thể tu tiên, ta liền dùng xương cốt phàm nhân để đè bẹp tiên nhân."

Hắn siết chặt nắm đấm, không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen kịt.

"Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ. Đế Thích Thiên vẫn còn ngồi đó, Cửu Trọng Thiên vẫn còn là một cái lồng chim khổng lồ. Nếu không đạp nát tầng trời cuối cùng kia, tất cả chúng ta, cho dù có là Hợp Đạo hay Đại Thừa, cũng chỉ là những quân cờ trong chén rượu của lão mà thôi."

Sở Cuồng đứng dậy, thu lại vẻ cợt nhả, trên vai hắn thanh Lôi Thần Phủ bắt đầu phát ra tiếng nổ sấm sét lách tách. "Huynh đệ, đệ không hiểu đại đạo là gì. Đệ chỉ biết, huynh đi đâu, đệ theo đó. Đánh nát Thiên Đạo? Nghe có vẻ còn sướng hơn đánh nát một hũ rượu!"

Lăng Tuyết Y lặng lẽ đứng bên cạnh Diệp Trần, thanh Băng Hồn Kiếm của nàng rung động nhè nhẹ như tiếng hót của phượng hoàng. Nàng không nói gì, nhưng sự kiên định trong đôi mắt đã nói thay tất cả. Nàng đã đợi khoảnh khắc này từ khi bị ép gả vào Thượng Tam Thiên, từ khi nhìn thấy người đàn ông này đứng trước mặt nàng, máu chảy đầm đìa nhưng lưng vẫn thẳng như một thanh kiếm.

Lão Quy loạng choạng đứng dậy, vỗ vỗ vào cái bụng phệ, tiếng nấc cụt vang lên. Lão thở dài một hơi, rồi nhìn vào Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang lơ lửng trong hư không.

"Lão phu bị nhốt trong cái hòn ngọc nát này hàng mấy vạn năm, hận Thiên Đạo đến tận xương tủy." Ánh mắt lão quy trở nên sắc lẹm, vẻ uy nghiêm của một Thần Thú Thái Cổ đột ngột trở về. "Diệp Trần, đây là bước cuối cùng. Một bước này đạp xuống, hoặc là thiên địa vạn vật được tự do, hoặc là chúng ta tan thành mây khói, ngay cả cơ hội đi luân hồi cũng không có. Ngươi… đã chuẩn bị xong chưa?"

Diệp Trần ngẩng đầu lên. Ánh nắng cuối ngày tắt hẳn, nhường chỗ cho một bóng tối vô tận đang từ tầng thứ chín tràn xuống. Nhưng ngay trong khoảnh khắc tăm tối nhất, trên cơ thể Diệp Trần bỗng bùng phát ra một luồng ánh sáng trắng đục — đó là màu sắc nguyên thủy của Phàm Cốt, nhưng nay lại mang theo hơi thở vĩnh hằng của Vạn Cổ.

Rắc! Rắc! Rắc!

Từng khớp xương trên người hắn nổ tung, nhưng không phải vì bị thương, mà vì sức mạnh tích tụ bấy lâu đã đạt tới điểm cực hạn. Mỗi mảnh xương của hắn hiện giờ đều khắc đầy những bí văn Nghịch Thiên, tỏa ra áp lực khiến ngay cả Giới Bích cũng phải run rẩy.

"Thiên mệnh định sẵn ta là phàm nhân, ta liền một bước dẫm nát Thiên mệnh."

Diệp Trần nâng chén rượu cuối cùng lên, tưới xuống mặt đất.

"Bữa tiệc tan, chính là lúc vạn cổ sang trang!"

Hắn quay người, nhìn về phía vầng thái dương vừa khuất sau rặng mây, rồi đột ngột quay gót chân.

ẦM!!!

Tiếng nổ vang rền từ đỉnh Thần Nhạn lan rộng khắp toàn bộ Đệ Bát Trọng Thiên. Không gian dưới chân Diệp Trần sụp đổ hoàn toàn, tạo thành một con đường bằng năng lượng thần thánh dẫn thẳng lên bầu trời.

Diệp Trần không bay bằng kiếm, không dùng độn thuật. Hắn chỉ đơn giản là bước một bước.

Bước thứ nhất!

Một tiếng nổ như hàng ngàn quả thiên thạch va chạm vào nhau. Giới bích giữa Đệ Bát Trọng Thiên và Đệ Cửu Trọng Thiên vốn là một rào cản bất khả xâm phạm từ thuở khai thiên lập địa, bỗng chốc xuất hiện một vết nứt hình bàn chân khổng lồ. Ánh sáng từ bước chân kia xuyên qua lớp mây mù tối tăm, rọi thẳng vào điện thờ của Đế Thích Thiên.

Tại Đệ Cửu Trọng Thiên, trong một không gian vắng lặng và lạnh lẽo, một đôi mắt già nua và vô cảm bỗng nhiên mở ra. Sự ngạc nhiên lần đầu tiên xuất hiện trong đôi mắt ấy kể từ vạn năm qua.

Diệp Trần đứng giữa hư không, bóng lưng hắn cô độc nhưng cao sừng sững như một ngọn núi chắn ngang dòng chảy của thời gian.

"Đế Thích Thiên, món nợ mười năm trước, món nợ của chúng sinh vạn kiếp… Hôm nay, ta tới đòi!"

Phía sau hắn, Sở Cuồng cầm búa, Lăng Tuyết Y cầm kiếm, Lão Quy đứng trên lưng hư ảnh Huyền Vũ. Bốn đạo hào quang nghịch thiên lao thẳng vào lỗ hổng không gian đen ngòm kia, để lại sau lưng một đống lửa trại đang tàn dần và những vò rượu trống không.

Đỉnh núi Thần Nhạn trở lại vẻ yên tĩnh vốn có của nó, chỉ có làn khói mỏng từ đống lửa bị gió cuốn đi. Bữa tiệc cuối cùng đã kết thúc, nhưng một chương sử thi hùng tráng nhất, tàn khốc nhất và rực rỡ nhất của Cửu Trọng Thiên, lúc này mới chính thức bắt đầu.

Tầng trời thứ chín bỗng chốc rực sáng như ban ngày bởi sự va chạm của hai luồng sức mạnh tối thượng. Cả thế giới nín thở chờ đợi. Bước chân của kẻ mang Phàm Cốt ấy, sẽ dẫm nát cả trời xanh, hay sẽ tan biến vào hư vô?

Không ai biết câu trả lời, chỉ thấy trong khoảng không gian đang sụp đổ, vang lên tiếng xương cốt gãy rắc rắc mạnh mẽ hơn bao giờ hết — âm thanh của một vị thần mới đang được sinh ra từ những vụn vỡ của phàm trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8