Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 198: Truyền Thuyết Về Trần Phàm**
**CHƯƠNG 198: TRUYỀN THUYẾT VỀ TRẦN PHÀM**
Hoàng hôn buông xuống Thanh Vân Trấn, rải một lớp lụa vàng óng ả nhưng đượm buồn lên những mái ngói rêu phong. Nơi này, điểm bắt đầu của mọi huyền thoại, dường như vẫn giữ nguyên cái vẻ tĩnh lặng của mười năm về trước, mặc cho sóng gió ở những tầng trời cao hơn đang cuộn trào mãnh liệt.
Tại quảng trường trung tâm, dưới gốc cây cổ thụ nghìn năm tán lá xum xuê như một chiếc ô khổng lồ, một đám trẻ nhỏ đang ngồi vây quanh một lão nhân. Lão nhân mặc bộ đồ xám tro giản dị, tay cầm chiếc quạt nan khẽ phẩy, đôi mắt mờ đục nhìn về phía dãy núi mây mù bao phủ xa xa – nơi có Vạn Trượng Nhai huyền thoại.
"Lão gia gia, mau kể tiếp đi! Người đó… thật sự chỉ mang Phàm Cốt sao?" Một cậu bé chừng bảy, tám tuổi, đôi mắt sáng ngời đầy vẻ háo hức, lên tiếng thúc giục.
Lão nhân thu hồi tầm mắt, mỉm cười hiền từ, nếp nhăn trên mặt tựa như những rãnh sâu của thời gian. Lão hớp một ngụm trà nguội, tặc lưỡi rồi trầm giọng nói:
"Phải, hắn sinh ra với Phàm Cốt. Các cháu biết đấy, ở thế gian này, Tiên Cốt là ý trời, là tấm vé để bước lên mây xanh. Ai không có Tiên Cốt thì vĩnh viễn chỉ là sâu kiến dưới chân người khác. Mà hắn, chẳng những là một người bình thường, còn là kẻ bị cả gia tộc ruồng bỏ, bị vị hôn thê thanh mai trúc mã quay lưng…"
Giọng kể của lão nhân trầm thấp, mang theo một sự bi tráng khó tả. Lão bắt đầu tái hiện lại cái ngày định mệnh mười năm trước, khi thiếu chủ của Diệp Gia – Diệp Trần, kẻ sau này vang danh với cái tên Trần Phàm, bị Mộ Dung Thần đạp dưới chân.
Đám trẻ im phăng phắc, chúng dường như nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn của thiếu niên năm ấy, ngửi thấy mùi máu nồng nặc và cảm nhận được cái lạnh thấu xương khi hắn bị đẩy xuống Vạn Trượng Nhai.
"Trời xanh vô tình, coi vạn vật là chó rơm." Lão nhân khẽ thở dài. "Nhưng hắn không cam lòng. Hắn rơi xuống vực sâu không phải để chết, mà để bò lên từ địa ngục. Các cháu có biết vì sao hắn được gọi là kẻ Nghịch Tiên không?"
Lũ trẻ lắc đầu quầy quậy.
"Bởi vì hắn không tu luyện linh khí giống như những vị tiên nhân ngoài kia." Lão nhân hạ thấp giọng, đầy vẻ bí hiểm. "Hắn tu luyện bằng nỗi đau. Mỗi khi xương cốt của hắn bị đánh gãy, một loại sức mạnh kinh hoàng từ trong tủy lại trào ra, đúc lại một bộ xương mới cứng cáp hơn, rực rỡ hơn. Người ta gọi đó là Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt. Người khác sợ gãy xương, nhưng với hắn, mỗi lần vụn vỡ là một lần lột xác!"
"Oa!" Đám trẻ đồng thanh thốt lên. Đối với những đứa trẻ ở vùng biên viễn này, khái niệm về "Nghịch Thiên" còn quá xa vời, nhưng chúng cảm nhận được một luồng nhiệt huyết đang bùng cháy trong lồng ngực.
Trong đám trẻ, có một cậu bé gầy gò, đôi bàn tay chi chịt những vết chai sần do làm lụng vất vả. Cậu bé cúi đầu nhìn xuống đôi chân mình, rồi nhìn sang những bạn đồng lứa vốn có tư chất tốt hơn. Từ lâu, cậu đã bị coi là phế vật của trấn vì không có cảm ứng với linh khí. Nhưng câu chuyện của lão nhân như một ngọn lửa ném vào đống rơm khô trong tâm hồn cậu.
Lão nhân tiếp tục kể về trận đại chiến tại Đại hội tỷ thí. Lão miêu tả về một Trần Phàm mặc hắc y, tóc đen bay trong gió, đứng trước mặt Tiên Tử Linh Nhi thanh cao thoát tục và Mộ Dung Thần kiêu ngạo. Khi ấy, không ai tin một kẻ mang Phàm Cốt có thể làm nên chuyện.
"Lúc đó, Mộ Dung Thần dùng Hoàng Kim Tiên Cốt, sức mạnh như sấm sét từ tầng trời thứ nhất giáng xuống, muốn một lần nữa nghiền nát Trần Phàm." Tay lão nhân múa may, chiếc quạt nan như biến thành một thanh kiếm thần. "Tiếng xương gãy lại vang lên, rắc… rắc… Mọi người đều cười nhạo, cho rằng hắn lại một lần nữa thất bại. Nhưng không! Hắn không ngã xuống. Hắn cười, nụ cười ấy làm cả tầng trời rung chuyển. Hắn hét lớn: 'Trời định ta là phàm, ta bước một bước nát cả trời xanh!'"
Lão nhân đột nhiên đứng phắt dậy, khí thế già nua bỗng chốc trở nên sắc sảo:
"Hắn đấm một quyền! Một quyền ấy không có linh khí hào nhoáng, chỉ có sức mạnh thuần túy của nhục thân, của ý chí không khuất phục. Cửu Trọng Thiên Băng quyền! Hoàng Kim Tiên Cốt bị hắn đánh nát như pha vỡ, vương gia, tông môn, thiên tài… tất cả đều phải quỳ rạp dưới chân một người mang Phàm Cốt!"
Không khí dưới gốc cây cổ thụ như đặc quánh lại. Đám trẻ dường như thấy trước mắt mình bóng lưng một thanh niên gánh vác cả thiên địa, một mình đối diện với cả hệ thống tu tiên cổ hủ và tàn độc.
Một cô bé rụt rè hỏi: "Gia gia, vậy bây giờ vị đại anh hùng đó đang ở đâu ạ?"
Lão nhân thu hồi khí thế, ngồi xuống, ánh mắt nhìn sâu vào khoảng không vô tận phía trên bầu trời. Ở đó, những đám mây đang cuộn xoáy kỳ lạ, giống như có một con quái vật khổng lồ đang thức giấc.
"Bây giờ ư?" Lão cười khổ. "Bây giờ hắn đang đứng ở nơi cao nhất. Truyền thuyết nói rằng, hắn đã dẫn theo huynh đệ và hồng nhan của mình, giết thẳng lên Đệ Cửu Trọng Thiên – nơi ở của Thiên Đạo. Hắn muốn phá vỡ cái lồng giam đã nhốt chúng ta hàng vạn năm nay, trả lại linh khí cho đất mẹ, trả lại quyền được sống bình đẳng cho mỗi con người, dù là Tiên Cốt hay Phàm Cốt."
Cách đó không xa, một người đàn ông trung niên mặc áo bào xanh sờn cũ, trên lưng đeo một thanh trọng kiếm đen kịt, đang lặng lẽ đứng tựa vào tường đá. Gương mặt người đó hằn sâu những vết sẹo của sương gió, đôi mắt ẩn chứa một sức mạnh đủ để xé toạc không gian. Nghe lời kể của lão nhân, khóe môi người đàn ông khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ý nhị.
Ông ta không phải ai khác, chính là Sở Cuồng – người vừa từ trận chiến tại Đệ Bát Trọng Thiên trở về để tìm kiếm chút dư vị của quê hương trước trận chiến cuối cùng.
Sở Cuồng nhìn đám trẻ, lòng thầm nghĩ: *"Trần Phàm à, huynh xem, dù huynh có ở nơi nào, danh tiếng của huynh đã trở thành hy vọng cho những người thấp kém nhất. Huynh không chỉ là kẻ Nghịch Tiên, huynh là một tín ngưỡng."*
Bất chợt, một cơn chấn động nhẹ truyền tới từ mặt đất. Cơn chấn động không lớn, nhưng làm mặt nước trong chén trà của lão nhân gợn sóng liên tục. Phía trên cao, một tiếng nổ âm trầm, đục ngầu vang lên, xuyên qua các lớp mây mù của Cửu Trọng Thiên xuống tận phàm trần.
Lão nhân run rẩy nhìn lên bầu trời, đôi môi lầm bầm: "Hắn… hắn lại bước thêm một bước rồi."
Mọi người ở Thanh Vân Trấn đồng loạt ngẩng đầu. Trong bóng tối lờ mờ của hoàng hôn, một dấu chân khổng lồ mờ ảo hiện ra giữa bầu trời tầng thứ nhất, tỏa ra hào quang màu vàng kim nhưng lại mang theo hơi thở nguyên thủy nhất của nhân loại.
"Dẫm nát giới bích… đạp phá thiên quy." Lão nhân quỳ sụp xuống, không phải vì sợ hãi, mà vì thành kính. "Truyền thuyết nói không sai, nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên. Hắn đang làm được rồi!"
Lúc này, tại nơi cao nhất của tầng trời thứ chín, giữa đền thờ Đế Thích Thiên tráng lệ nhưng u ám, Diệp Trần đang đứng giữa một vũng máu. Máu của hắn, máu của kẻ thù. Xương cốt toàn thân hắn lúc này đang phát ra những tiếng nổ vang rền như sấm động, mỗi một mẩu xương đều trong suốt như kim cương đen, ẩn chứa sức mạnh đủ để diệt thế.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận được hơi ấm từ hơi thở của vạn vật ở tầng dưới đang truyền tới. Hắn nghe thấy tiếng kể chuyện của lão nhân ở Thanh Vân Trấn, nghe thấy tiếng đập thình thịch trong lồng ngực của đứa trẻ mang Phàm Cốt gầy gò nọ.
"Trần Phàm!" Tiếng hô của Lăng Tuyết Y từ phía sau vang lên, lạnh lùng nhưng đầy lo lắng. Cô đứng giữa trời tuyết rơi trắng xóa của Đệ Cửu Trọng Thiên, thanh kiếm trong tay vẫn đang nhỏ máu của một vị Chân Tiên vừa ngã xuống.
Diệp Trần ngoảnh lại, nở một nụ cười ngạo nghễ. Hắn không nói gì, chỉ quay người, hướng về phía cung điện uy nghiêm nhất của Đế Thích Thiên mà bước tiếp bước thứ chín.
Cửu Trọng Thiên lung lay sắp đổ. Tại Thanh Vân Trấn, câu chuyện của lão nhân đã kết thúc, nhưng trong lòng mỗi người ở đó, một trang sử mới vừa mở ra. Họ không còn cúi đầu trước thiên mệnh nữa, bởi vì họ biết, một khi người đó còn bước tiếp, thì không có bất kỳ cái lồng nào có thể giam cầm được ý chí của con người.
Ánh hoàng hôn tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh sáng của bước chân Nghịch Thiên soi rọi nhân gian. Đêm nay, Thanh Vân Trấn không có bóng tối.
Huyền thoại về một Phàm Cốt hóa rồng, về một kẻ bị ruồng bỏ đã dẫm nát chín tầng trời, từ đây trở thành bài ca bất tận, vang vọng qua nghìn năm, vạn thế. Và người ta sẽ mãi nhớ về một cái tên, một bóng lưng, một lời thề làm rúng động cả thần linh:
"Trần là Phàm cốt, Phàm là Thiên hạ. Ta, Trần Phàm, một bước định giang sơn!"