Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 2: Nhát chổi đầu tiên, quét sạch trần hiêu**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 17:49:43 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 2: NHÁT CHỔI ĐẦU TIÊN, QUÉT SẠCH TRẦN HIÊU**

Sương mù xám xịt từ dòng Minh Hà lại bắt đầu cuộn trào, bao phủ lấy Vạn Cổ Nghĩa Trang. Những ngôi mộ đá ẩn hiện trong làn khói lạnh, tĩnh lặng và u uất. Tiếng quạ kêu lẻ loi nơi đầu cành của cây héo khô dội vào vách đá, tạo nên một bản nhạc trầm mặc của cái chết.

Lâm Thanh Diệp vẫn đứng chôn chân tại chỗ, đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm chặt vạt áo lụa đã rách bướm, mắt không rời khỏi bóng dáng gầy gò của Cố Trường An.

“Lão Hắc, đào cẩn thận một chút, đừng có đào trúng mạch đất của mộ Ma Nữ bên cạnh. Bà cô đó lúc ngủ say tính khí vốn chẳng tốt lành gì, lát nữa bừng tỉnh lại mắng vốn ta, ngươi đừng có hòng được ngủ yên.”

Cố Trường An vừa nói vừa thong thả bước đến trước một góc khuất, nơi có một ngôi mộ vô danh bị lãng quên từ lâu. Ngôi mộ này không uy nghi như những lăng tẩm của đại đế, cũng không có kiếm ý ngút trời như mộ Kiếm Tiên, nó chỉ là một nấm mồ đất cỏ dại mọc lút đầu, tấm bia đá sứt mẻ chỉ còn nhìn rõ được một chữ “Lạc”.

Hắc Quy – Lão Hắc – lầm bầm đáp lời, đôi móng vuốt của nó cào xuống đất đá như thể cào vào đậu phụ, thoắt cái đã tạo ra ba cái hố vừa vặn. Xong việc, nó thu mình vào trong mai, chỉ chừa lại cái đầu nhỏ đầy nếp nhăn nheo, lười biếng nhìn Cố Trường An.

“Tiểu cô nương, nhìn cái gì?” Lão Hắc bất ngờ quay đầu nhìn Lâm Thanh Diệp, giọng nói ồm ồm như chuông vỡ. “Có biết quy tắc ở đây không? Kẻ còn sống vào đây thì chỉ có hai loại: Một là sắp chết, hai là làm nô bộc cho tên cầm chổi kia. Nhìn ngươi tay chân mềm yếu, chắc là loại thứ hai rồi.”

Lâm Thanh Diệp giật mình, vội vàng khom người hành lễ: “Vãn bối… vãn bối tên Lâm Thanh Diệp, đa tạ tiền bối và lão tiên gia cứu mạng.”

“Tiền bối cái gì, tiên gia cái gì.” Lão Hắc khịt mũi. “Lão già đó chỉ là kẻ quét rác cho người chết, còn ta chỉ là con rùa canh cổng. Ở đây không có tiên, cũng chẳng có thần, chỉ có người chết ngủ ngon và người sống quét rác.”

Lúc này, Cố Trường An đã đứng trước ngôi mộ mang chữ “Lạc”. Hắn không để ý đến cuộc đối thoại sau lưng, ánh mắt đục ngầu như chứa đựng cả vạn cổ tuế nguyệt đang nhìn sâu vào nấm đất. Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt tấm bia đá khô khốc.

“Bụi bặm quá.” Hắn khẽ thở dài.

Đôi tay hắn cầm chắc cây *Trần Hiêu Chổi*. Đây là một vật trông rất tầm thường, cán gỗ sần sùi, những sợi tre bện lại đã ngả sang màu xám đen, nhưng khi hắn vừa chạm vào, không khí xung quanh dường như đông cứng lại.

Cố Trường An vung tay. Nhát chổi đầu tiên chạm xuống lớp cỏ dại trên mộ.

*Xoàn xoạt—*

Một âm thanh nghe như tiếng lá rụng bình thường, nhưng trong tai Lâm Thanh Diệp, nó chẳng khác nào một tiếng sấm rền giữa trời quang. Nàng cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ nhát chổi ấy lan tỏa ra, quét sạch toàn bộ âm khí đặc quánh đang bao phủ quanh khu mộ. Cỏ dại héo rũ, rêu phong đen ngòm trên bia đá trong nháy mắt tan biến như chưa từng tồn tại.

Đó không phải là dùng lực, cũng chẳng phải là dùng linh khí. Đó là một loại “Đạo vận” thần bí mà nàng không thể hiểu nổi.

Trong đầu Cố Trường An, một âm thanh trầm đục và cổ xưa vang lên, âm vang như vọng về từ một thế giới khác:

*“Quét dọn mộ phần của ‘Lạc Lộ Nhân’ – Một tu sĩ vô danh của vạn năm trước, kẻ đã dành cả đời để tìm kiếm đại đạo nhưng cuối cùng gục ngã trước thềm thành tiên. Thọ nguyên của kẻ này đã cạn, ý chí vẫn còn lưu lại trong đất.”*

*“Nhiệm vụ hoàn thành: Trừ bụi trần, gột rửa nhân quả.”*

*“Phần thưởng: Một trăm năm tu vi của Lạc Lộ Nhân. Nhận được bí pháp sơ cấp: ‘Lạc Diệp Bộ’. Thọ nguyên tăng thêm 100 năm.”*

Ngay lập tức, một luồng ấm áp lưu chuyển từ cán chổi chảy ngược vào lòng bàn tay Cố Trường An, thấm sâu vào xương tủy, kinh mạch của hắn. Một trăm năm tu vi, đối với đại năng có lẽ chỉ là một giọt nước trong biển cả, nhưng đối với kẻ “Cẩu” suốt mười vạn năm như hắn, mỗi một phần tu vi đều là tích tiểu thành đại.

Hắn nhắm mắt lại, trong khoảnh khắc đó, hắn dường như nhìn thấy cuộc đời của “Lạc Lộ Nhân”. Đó là một thiếu niên bần hàn, ôm theo ước mơ trường sinh, bái vào một tiểu tông môn. Cả đời hắn chiến đấu với yêu quái, tranh đoạt tài nguyên, mỗi một ngày đều sống trong lo âu và khát vọng. Đến khi về già, hắn chỉ còn lại một mình, cô độc nằm xuống giữa cánh đồng hoang lạnh lẽo, nhìn trời xanh mà tự hỏi: “Trường sinh, rốt cuộc là cái gì?”

Cố Trường An thở ra một hơi đục, mở mắt ra, đôi mắt càng thêm thanh triệt. Hắn tiếp tục vung nhát chổi thứ hai, thứ ba…

Mỗi nhát chổi là một lần gột rửa. Tấm bia đá chữ “Lạc” dần lộ ra những đường vân mịn màng của thạch anh, mặt mộ trở nên sạch sẽ, thanh thoát lạ kỳ.

Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh, nàng bất giác cảm thấy một sự thèm khát mãnh liệt. Tu vi của nàng vốn đã bị tổn hại sau cuộc truy sát, nhưng đứng trong không gian mà nhát chổi của Cố Trường An vừa quét qua, nàng cảm nhận được một luồng linh khí tinh khiết đang thẩm thấu qua lỗ chân lông. Nỗi đau trong kinh mạch dịu hẳn đi.

“Muốn học không?” Giọng nói của Cố Trường An đột ngột vang lên.

Lâm Thanh Diệp giật mình, vội vàng quỳ sụp xuống đất: “Tiền bối, vãn bối tư chất ngu muội, nếu được tiền bối chỉ dạy, nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp!”

Cố Trường An dừng chổi, quay lại nhìn nàng. Gương mặt hắn vẫn vậy, bình thản đến mức lạnh nhạt.

“Ở đây không có học pháp thuật hô phong hoán vũ, không có dạy kiếm pháp trấn áp chư thiên. Ở đây chỉ dạy cách quét rác. Mỗi nhát chổi ngươi đưa xuống, không phải là quét sạch đất cát, mà là quét sạch tâm ma của chính mình, quét sạch những trần hiêu phù phiếm đang bám vào hồn phách. Ngươi có chịu được sự cô đơn mười năm, trăm năm, thậm chí là nghìn năm chỉ để quét một ngôi mộ không?”

Lâm Thanh Diệp cắn chặt môi, mắt nàng đỏ hoe khi nghĩ đến gia đình đã khuất, đến vương quốc đã sụp đổ. Nàng dập đầu mạnh xuống nền đá lạnh: “Vãn bối đã mất tất cả, chỉ còn lại mạng này. Nếu được ở lại bên cạnh tiền bối, dù là vĩnh viễn quét rác, vãn bối cũng cam lòng.”

Cố Trường An im lặng một lúc lâu. Hắn ném cái chổi tre mòn cũ về phía nàng.

“Cầm lấy. Thử quét ngôi mộ bên cạnh đi.”

Lâm Thanh Diệp run rẩy đưa tay đón lấy cán chổi. Ngay khi bàn tay nàng vừa chạm vào lớp gỗ sần sùi, một cảm giác nặng nề như cả một ngọn núi đè xuống khiến nàng suýt nữa thì ngã quỵ. Cái chổi này… tại sao lại nặng đến thế?

“Sức nặng đó chính là nhân quả của những người đã nằm xuống.” Cố Trường An khoanh tay đứng nhìn. “Ngươi chưa có tu vi để gánh vác, nên thấy nó nặng. Dùng tâm mà quét, đừng dùng lực.”

Lâm Thanh Diệp nghiến răng, mồ hôi bắt đầu chảy ròng ròng trên trán. Nàng lê từng bước chân nặng nề đến trước một ngôi mộ nhỏ cạnh đó, cố gắng vung nhát chổi đầu tiên.

*Cộp—*

Nhát chổi vừa chạm đất, một luồng âm khí dữ dội bật ngược trở lại khiến nàng bị đẩy văng ra xa mấy trượng, ngã nhào trên đất đá lởm chởm.

Lão Hắc cười khì khì trong mai rùa: “Lão già, ngươi thật biết hành hạ trẻ nhỏ. Cái mộ đó tuy nhỏ nhưng chủ nhân nó là một vị độc sư tính tình quái gở, nhân quả còn sót lại cay nồng như ớt, con bé này làm sao chịu nổi?”

Cố Trường An không cười, cũng không đỡ nàng dậy. Hắn đi về phía lán cỏ, lấy ra một bộ trà đã cũ kỹ, thong thả nhóm lửa nấu nước.

“Thế giới bên ngoài bây giờ đang loạn lắm sao?” Hắn bất ngờ hỏi một câu không liên quan.

Lâm Thanh Diệp lồm cồm bò dậy, nén cơn đau, cung kính đáp: “Thưa tiền bối, bên ngoài… vạn dân lầm than. Linh khí ngày càng cạn kiệt, các đại tông môn vì tranh giành một ít linh mạch còn sót lại mà tàn sát lẫn nhau không ghê tay. Phụ vương vãn bối vì không muốn nộp ra ‘Thần Huyền thạch’ của quốc gia nên đã bị bọn chúng…” Nàng nghẹn lời, nước mắt không ngăn được mà rơi xuống.

Cố Trường An nhấp một ngụm trà nóng, làn khói mờ ảo che khuất ánh mắt hắn.

“Tranh đoạt… mười vạn năm trôi qua, con người vẫn không thoát khỏi hai chữ đó.” Hắn khẽ lẩm bẩm. “Họ chiến đấu để sống, nhưng thực ra là đang chen lấn để sớm được vào nằm trong cái nghĩa trang này mà thôi.”

Hắn liếc nhìn về phía cổng nghĩa trang – nơi mà sương mù đang cuộn xoáy mạnh hơn. Hắn cảm nhận được có vài hơi thở lạ lẫm, mạnh mẽ hơn đám rác rưởi lúc nãy, đang đứng ở bên ngoài vùng cấm địa. Có lẽ, mùi vị của “Người sống” mang theo bí mật vừa bước vào đây đã đánh động đến những kẻ có tâm địa bất lương ở thế giới bên ngoài.

“Lão Hắc, có khách đến. Đóng cửa tiễn khách, hay là đào thêm hố?” Cố Trường An hỏi một cách bình thản.

Lão Hắc vươn cái cổ dài ra, híp mắt nhìn về phía xa: “Chậc, toàn là lũ tép riu tu vi Nguyên Anh. Một tên mặc áo bào tím, tay cầm quạt giấy, chắc là trưởng lão của một tiểu tông môn nào đó. Có nên cho chúng nó vào không?”

Cố Trường An lắc đầu: “Nghĩa trang cần sự yên tĩnh. Cho chúng đi lòng vòng trong Minh Hà trận ba vòng đi. Đứa nào không phát điên thì tự khắc sẽ rời đi. Đứa nào cố chấp muốn quật mộ… thì lúc đó ngươi hãy báo ta.”

Hắn đứng dậy, đi đến bên cạnh Lâm Thanh Diệp đang mệt lả. Hắn đặt tay lên vai nàng, một luồng tử khí dịu nhẹ tuôn vào, giúp nàng hồi phục sức lực.

“Hôm nay quét không xong ngôi mộ đó, ngươi sẽ không được ăn cơm.”

Lâm Thanh Diệp nhìn vào đôi mắt của hắn, không thấy sự độc ác, chỉ thấy một sự tĩnh lặng như mặt hồ vạn năm không gợn sóng. Nàng đứng dậy, lần nữa nắm lấy cái chổi tre, trong lòng nhen nhóm một ý chí kiên định.

Trong không gian tịch mịch của Vạn Cổ Nghĩa Trang, tiếng *xoàn xoạt* của nhát chổi lại vang lên, đều đặn, nhịp nhàng.

Mười vạn năm qua, Cố Trường An đã quét qua mười vạn linh hồn. Hắn thấy đế vương hóa cát bụi, thấy thánh nữ hóa xương khô, thấy thần minh ngã xuống khỏi ngai vàng. Hắn không cần phi thăng, không cần tranh bá, bởi vì hắn biết, kết cục của mọi hào quang vạn trượng cuối cùng cũng chỉ là một nấm mồ được hắn quét dọn.

Nhát chổi của hắn không chỉ quét sạch trần hiêu, mà còn đang quét sạch chính thời đại này.

Chiều tà buông xuống, bóng của Cố Trường An kéo dài trên nền đá, hòa cùng bóng của những bia mộ cổ xưa. Một người, một rùa, một thiếu nữ, bắt đầu những ngày tháng kỳ lạ nhất trong lịch sử tu tiên giới.

Đêm đó, trong khi Lâm Thanh Diệp kiệt sức thiếp đi bên cạnh ngôi mộ nhỏ, Cố Trường An ngồi một mình trên mỏm đá cao nhất của nghĩa trang. Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi có những vì sao đang dần lịm tắt.

“Lại một ngôi sao rơi xuống, lại một đại năng sắp lìa đời.” Hắn khẽ thở dài, tay vân vê cán chổi. “Vị trí phong thủy ở phía Đông Bắc vẫn còn trống một chỗ, có lẽ nên chuẩn bị sẵn quan tài trước thì hơn.”

Ở phía bên kia dòng Minh Hà, những kẻ tham lam đang gào thét trong trận pháp ảo ảnh, mà không hề biết rằng, mạng sống của chúng trong mắt kẻ giữ mộ kia, vốn dĩ chỉ là một lớp bụi bặm cần được phủi đi.

Cố Trường An quay người, bước vào lều cỏ. Hệ thống trong đầu hắn lần nữa phát ra ánh sáng vàng nhạt:

*“Trường sinh ngày thứ 36.500.000. Đạo tâm kiên định, thưởng thêm: ‘Bất Hủ Trà’ một bình.”*

Hắn mỉm cười, một nụ cười hiền từ nhưng mang theo cái lạnh thấu xương của một kẻ đã chứng kiến sự sụp đổ của thiên địa.

Chương này chỉ là sự khởi đầu, nhát chổi đầu tiên đã vung ra, và nhân quả của mười vạn năm cũng theo đó mà rung chuyển.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8