Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 3: Lão Hắc Quy và chén trà ngộ đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 17:50:21 | Lượt xem: 1

Sương mù của vùng U Minh Cấm Địa trước nay chưa bao giờ tan hết, chúng giống như những linh hồn vất vưởng, bao bọc lấy từng tảng đá, từng gốc cây khô héo quanh Vạn Cổ Nghĩa Trang. Nhưng sáng hôm nay, làn sương có chút khác lạ, nó mang theo một tia tử khí nhàn nhạt lẫn với sự mát lạnh của sương sớm, vờn quanh túp lều tranh của Cố Trường An.

Cố Trường An thức dậy đúng vào giờ Thìn. Đây là thói quen mười vạn năm không đổi. Hắn vươn vai một cái, tiếng xương cốt kêu răng rắc như tiếng gỗ mục ép vào nhau, nhưng bên trong làn da thô ráp kia, khí huyết lại vận hành thâm thúy như đại dương sâu thẳm.

Hắn liếc mắt nhìn ra phía ngoài sân. Ở đó, bên cạnh một tấm bia mộ bằng đá đen đã mòn vẹt vì tuế nguyệt, có một "tảng đá" lớn phủ đầy rêu xanh đang từ từ động đậy.

"Ưm… Trường An tử… ngươi dậy sớm thế để làm gì? Để chờ chết à?"

Một giọng nói khàn khàn, uể oải như thể phát ra từ dưới chín tầng địa ngục vang lên. "Tảng đá" kia chậm chạp thò ra một cái đầu nhăn nheo, đôi mắt đục ngầu nhưng thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng tinh quái. Đó là Lão Hắc, con hắc quy không biết đã sống bao nhiêu kỷ nguyên, kẻ tự nhận là "chủ nhân thực sự" của nghĩa trang này trước khi Cố Trường An đặt chân đến.

Cố Trường An không thèm nhìn lại, thản nhiên cầm lấy chiếc chổi tre đặt ở góc vách:

"Nếu ta không dậy, đống lá rụng tối qua sẽ phủ kín cái mai rùa của ngươi. Đến lúc đó, người ta lại tưởng ngươi là một cái gò đất, lại đến quật lên tìm kho báu thì đừng trách ta không cứu."

Lão Hắc nghe vậy thì rụt cổ lại một chút, khịt mũi đầy khinh bỉ:

"Hừ, ai dám quật mồ của lão tổ? Mười vạn năm trước, cái tên Tiên Đế gì đó định lấy mai của ta làm khiên, kết quả bây giờ mộ hắn còn đang nằm ở góc Tây Nam kia kìa, xanh cỏ hơn mười trượng rồi."

Cố Trường An cười nhạt, bắt đầu những nhát chổi đầu tiên trong ngày. Tiếng *xoàn xoạt* đều đặn vang lên, xua tan đi sự tĩnh lặng chết chóc của nghĩa trang.

Lúc này, từ phía dãy mộ liệt tổ liệt tông của một tông môn vô danh nào đó, Lâm Thanh Diệp run rẩy bước ra. Đêm qua nàng ngủ không ngon, tiếng gió hú qua các khe mộ và cảm giác lạnh lẽo từ lòng đất khiến một tiểu công chúa như nàng cảm thấy như mình đã thực sự thuộc về nơi này. Gương mặt nàng tái nhợt, nhưng khi nhìn thấy Cố Trường An đang quét rác, nàng vẫn vội vàng chạy đến, định đưa tay giành lấy chiếc chổi.

"Tiền bối… để… để tiểu nữ làm."

Cố Trường An nghiêng người né tránh, động tác nhẹ nhàng như lá rụng trôi theo dòng nước. Hắn lắc đầu:

"Chỗ này nàng chưa quét được đâu. Lá rụng ở đây mang theo oán khí của cường giả quá cố, nàng vừa chạm vào, tâm ma sẽ lập tức thiêu cháy linh đài. Qua kia ngồi đi, nhóm bếp cho ta."

Lâm Thanh Diệp ngẩn người, nhìn những chiếc lá khô vàng vọt dưới đất. Nàng định thầm nghĩ chỉ là lá cây thôi mà, nhưng khi nhìn kỹ lại, nàng bàng hoàng nhận ra mỗi chiếc lá dường như đều khắc họa một khuôn mặt đang gào thét, chỉ cần tập trung nhìn vào liền cảm thấy đầu óc choáng váng. Nàng kinh hãi lùi lại, không dám cãi lời, lủi thủi đi về phía bếp lò bằng đất sét cạnh túp lều.

"Đúng đó tiểu nha đầu, đừng có tranh việc của hắn." Lão Hắc lại lên tiếng, cái đầu rùa của lão lắc lư. "Tên này có sở thích biến thái là quét rác mười vạn năm không chán. Ngươi mà giành việc của hắn, hắn lại lôi ngươi ra chôn sống đấy."

Lâm Thanh Diệp trợn tròn mắt nhìn con rùa khổng lồ, giọng run run: "Lão… lão tiền bối là…?"

"Ta là ai không quan trọng, quan trọng là lát nữa có gì ăn không?" Lão Hắc chép miệng, nhìn về phía Cố Trường An bằng ánh mắt mong chờ.

Cố Trường An quét xong nhát chổi cuối cùng, dọn sạch một khoảng sân nhỏ trước lều. Hắn ném chiếc chổi sang một bên, tay lật nhẹ trong không trung, một bình sứ màu xanh ngọc bích hiện ra trong lòng bàn tay. Một mùi hương thanh khiết, cổ xưa, vượt qua cả khái niệm về không gian và thời gian lập tức lan tỏa khắp nghĩa trang.

Mùi hương này vừa xuất hiện, những âm linh đang gào thét trong không trung dường như dịu lại, sương mù xung quanh cũng tự động tản ra xa ba trượng.

Lão Hắc vốn dĩ đang nằm ườn ra, vừa ngửi thấy mùi này liền "bật" dậy nhanh như một mũi tên, bốn cái chân ngắn tũn đạp mạnh trên mặt đất, nháy mắt đã bò đến cạnh chân Cố Trường An, nước miếng suýt nữa chảy ra ngoài.

"Bất… Bất Hủ Trà? Trường An tử, ngươi đào được mộ của Trà Thánh sao? Không đúng, vị trà này còn nồng đậm hơn cả trà của lão già đó!"

Cố Trường An điềm tĩnh ngồi xuống chiếc ghế dựa bằng trúc, ra hiệu cho Lâm Thanh Diệp đang ngơ ngác:

"Nhóm lửa, dùng nước suối Minh Hà mà ta đã thanh tẩy tối qua để đun. Nhớ kỹ, chỉ đun đến khi sủi bọt cá thì dừng, không được để sôi sùng sục."

Lâm Thanh Diệp run rẩy cầm lấy ấm nước. Nàng cảm thấy ấm nước này nặng tựa nghìn cân, không phải vì sức nặng vật lý, mà là vì cái hơi lạnh thấu xương lan ra từ nó. Nàng cẩn thận nhóm lửa, dùng linh lực yếu ớt của mình để điều khiển nhiệt độ.

Sau một nén nhang, làn hơi nước trắng toát bốc lên. Cố Trường An thả ba lá trà vào trong ấm. Chỉ ba lá, nhưng ngay khi chúng chạm vào nước, một tiếng chuông đại đạo vang lên rền rĩ trong hư không, dường như có hàng vạn tiên nhân đang cùng lúc tụng kinh.

Lão Hắc nín thở, đôi mắt đục ngầu giờ đây tràn đầy vẻ thành kính. Lâm Thanh Diệp thì hoàn toàn bị choáng ngợp, nàng cảm thấy lỗ chân lông toàn thân mình đều mở rộng, chân khí vốn đã cạn kiệt trong cơ thể đang điên cuồng phục hồi với tốc độ kinh người.

Cố Trường An rót ra ba chén.

Một chén đặt trước mặt Lão Hắc. Con rùa đen này không đợi lấy một giây, thò đầu vào húp sạch, sau đó cả cơ thể lão run lên bần bật, một lớp ánh sáng xanh mờ ảo bao phủ lấy cái mai rùa phủ rêu. Lão Hắc nhắm mắt lại, dường như đang chìm đắm trong một giấc mộng vạn cổ.

Một chén khác, Cố Trường An đẩy về phía Lâm Thanh Diệp.

"Uống đi. Đây là nhân duyên của nàng. Đừng hỏi gì cả, cứ uống vào."

Lâm Thanh Diệp đón lấy chén trà bằng cả hai tay. Chén trà không nóng, trái lại lạnh ngắt, nhưng khi vừa nhấp một ngụm, nàng cảm thấy một luồng hỏa nhiệt mãnh liệt bùng phát từ cổ họng, chạy thẳng xuống đan điền, sau đó tản ra tứ chi bách hài. Những vết thương âm ỉ do bị truy sát, những tổn thương về linh hồn khi chứng kiến tông môn diệt vong, tất cả đều được chữa lành trong nháy mắt.

Không chỉ có vậy, trong đầu nàng hiện lên vô số những hình ảnh rời rạc về sự hình thành của trời đất, về quy luật sinh diệt của vạn vật. Nàng thấy một hạt giống nảy mầm giữa bãi tha ma, thấy một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ trong huyết hải.

*Oành!*

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong đầu nàng. Cảnh giới Trúc Cơ vốn đang lung lay của nàng, chỉ trong một ngụm trà, đã đột phá lên Trúc Cơ trung kỳ, rồi hậu kỳ, rồi đại viên mãn… Và chỉ dừng lại khi chạm đến ngưỡng cửa của Kim Đan.

Nàng bàng hoàng mở mắt, nhìn Cố Trường An như nhìn thấy một vị thần tối cao. Nhưng người đàn ông trước mặt nàng vẫn chỉ đang chậm rãi nhấp chén trà của mình, biểu cảm không một chút gợn sóng, như thể việc giúp một người đột phá cả một đại cảnh giới chỉ là một chuyện nhỏ nhặt hơn cả việc phủi bụi trên áo.

"Trà tốt." Cố Trường An khẽ thốt ra hai chữ.

Lão Hắc lúc này cũng tỉnh lại, thở ra một hơi đầy tử khí nhưng pha lẫn linh quang:

"Thật là phí phạm! Trường An tử, ngươi mang thứ trà này cho một con bé phàm trần uống, thật là bạo tặc thiên vật! Nếu để đám lão quái bên ngoài biết được, chúng sẽ liều mạng quật mộ nhà ngươi lên chỉ để xin một bã trà đấy."

Cố Trường An buông chén trà xuống, bình thản nói: "Nàng ta là người của ta. Người của ta mà yếu quá, ra ngoài quét rác cũng làm nhục danh tiếng của nghĩa trang này."

Lão Hắc hừ lạnh: "Danh tiếng? Cái nghĩa trang này có danh tiếng gì ngoài việc là 'vùng đất bị nguyền rủa'? Mà thôi, uống xong chén trà này, lão phu cảm thấy tuổi thọ lại tăng thêm mấy ngàn năm nữa, chắc chắn sẽ sống thọ hơn ngươi cho mà xem."

Cố Trường An liếc nhìn lão, môi hơi nhếch lên một độ cong khó nhận ra: "Ngươi sống lâu hơn ta thì ai chôn ngươi? Để xác ngươi thối rữa ở đây làm ô nhiễm không khí sao?"

Lão Hắc cứng họng, lại thò đầu vào trong mai rùa, lầm bầm: "Cái tên nhà ngươi, miệng lưỡi ngày càng độc địa. Chẳng qua là sống lâu quá nên phát điên rồi."

Bầu không khí lại rơi vào tĩnh lặng. Lâm Thanh Diệp lúc này mới lấy lại được tinh thần, nàng quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái thật kêu trước mặt Cố Trường An:

"Ơn tái tạo của tiền bối, Thanh Diệp cả đời không quên!"

Cố Trường An phẩy tay, một luồng lực lượng vô hình nâng nàng dậy. "Ta đã nói rồi, ở đây không có tiền bối, chỉ có người giữ mộ. Nàng đã uống trà, đã nhận cơ duyên, thì từ nay về sau phải làm việc cho tốt. Nghĩa trang này mười vạn năm qua chưa bao giờ bẩn, ta không muốn vì có thêm nàng mà nó trở nên dơ dáy."

Lâm Thanh Diệp kiên định gật đầu: "Tiểu nữ hiểu rồi."

Nàng đứng dậy, cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, sự sợ hãi đối với nghĩa trang đã vơi bớt phần nào, thay vào đó là một sự tôn kính sâu sắc. Nàng cầm lấy cái xẻng ở gần đó, bắt đầu đi theo sự chỉ dẫn của Cố Trường An để dọn dẹp những khu vực cỏ dại mọc lan.

Cố Trường An đứng tựa lưng vào cột lều tranh, ánh mắt dõi theo bóng lưng của cô gái trẻ, rồi lại nhìn sang Lão Hắc đang lim dim ngủ. Hắn thở dài một tiếng, lấy từ trong ngực áo ra một cuốn sổ da cũ nát.

Trang giấy mở ra, trên đó ghi kín những cái tên, mỗi cái tên đều đại diện cho một huyền thoại từng oai trấn một phương, nay chỉ còn là những ký tự khô khan nằm trong tay hắn.

"Ngày thứ mười vạn linh một trăm linh ba… trà ngon, rùa vẫn lười, tiểu nha đầu vẫn nhát… Bên ngoài có hai mươi kẻ đột nhập vào khu sương mù phía Đông, mười tám kẻ đã chết vì huyễn trận, hai kẻ còn lại chắc cũng không qua khỏi đêm nay."

Cố Trường An lẩm bẩm ghi chép. Đối với hắn, việc hàng trăm tu sĩ chết ở ngoài cổng nghĩa trang cũng chẳng khác gì việc vài con kiến bị giẫm chết trên đường. Nhân quả của hắn là nghĩa trang, không phải là thế giới ngoài kia.

"Này, Trường An tử…" Lão Hắc đột ngột mở mắt, giọng điệu trở nên nghiêm túc hiếm thấy. "Ngươi có cảm nhận được không? Cái luồng khí tức đó…"

Cố Trường An dừng bút, ánh mắt hơi nheo lại nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà Minh Hà đang chảy cuồn cuộn.

"Ngươi muốn nói về tên 'khách hàng' sắp tới?"

Lão Hắc gật đầu cái rụp: "Khí tức này mạnh hơn hẳn những kẻ trước đây. Mang theo vương khí của một quốc gia, lại có vị thối rữa của tuổi già… Một vị Hoàng đế sắp chết chăng?"

Cố Trường An khép cuốn sổ lại, đứng dậy lấy lại chiếc chổi tre.

"Mười vạn năm rồi, vị trí 'Thiên' tự hiệu vẫn còn trống. Nếu hắn biết điều mà mang đủ 'phí vào cửa' đến, ta không ngại cho hắn một chỗ ngồi đẹp."

"Nếu hắn không mang đủ thì sao?" Lão Hắc hỏi với vẻ mặt đầy ác ý.

Cố Trường An bước từng bước chậm rãi ra phía cổng lớn của nghĩa trang, bóng dáng hắn nhạt nhòa trong sương khói:

"Thì bên ngoài kia vẫn còn thiếu phân bón cho đám hoa Bỉ Ngạn."

Lâm Thanh Diệp đang nhổ cỏ ở đằng xa, chợt thấy rùng mình một cái. Nàng nhìn thấy bóng dáng Cố Trường An tan biến vào sương mù, trong lòng đột nhiên nảy sinh một cảm giác: Người đàn ông này, dường như không phải đang canh giữ những người đã chết, mà là đang canh giữ cả cái thế giới đang dần suy tàn này.

Lúc này, tại rìa ngoài của U Minh Cấm Địa, một cỗ long liễu mục nát, được kéo bởi bốn con hắc long chỉ còn trơ xương, đang chậm chạp lăn bánh tiến về phía nghĩa trang. Phía trên long liễu, một lão nhân mặc hoàng bào rách rưới, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra, đang cố gắng mở mắt nhìn vào làn sương dày đặc trước mặt.

Lão nhân run rẩy nói: "Mười vạn năm… lời đồn đại về 'Thần Mộ' có thật không? Trẫm không muốn… không muốn hóa thành cát bụi vô danh…"

Trong bóng tối của sương mù, tiếng chổi quét rác *xoàn xoạt* lại vang lên, lúc gần lúc xa, như một bản nhạc chiêu hồn dành riêng cho những kẻ không chịu buông bỏ chấp niệm.

Cố Trường An đứng đó, chiếc chổi trong tay chống xuống đất, hắn lẩm bẩm:

"Nhân gian tranh đấu mấy nghìn năm, cuối cùng cũng chỉ muốn một hố đất để nằm. Lão Hắc, đi lấy cho ta bộ 'Táng Thiên' quan tài, hôm nay chúng ta có khách lớn."

Lão Hắc từ đằng xa bò đến, càu nhàu: "Biết rồi, lúc nào cũng bắt ta làm việc nặng. Một chén trà của ngươi đúng là đắt giá mà!"

Trong ánh hoàng hôn le lói của vùng đất chết, hình ảnh một người đàn ông quét rác, một con rùa đen và một túp lều cỏ hiện lên vừa đơn giản vừa kỳ bí. Đây không phải là nơi của sự chết chóc, mà là nơi bắt đầu của một sự vĩnh hằng khác, một sự vĩnh hằng mà thế gian ngoài kia mãi mãi không thể hiểu được.

Chén trà "Bất Hủ" đã uống xong, nhưng hương vị của nó vẫn còn phảng phất, giống như dòng chảy của thời gian, không bao giờ dừng lại tại Vạn Cổ Nghĩa Trang này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8