Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 4: Kẻ đột nhập từ Thanh Vân Môn**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 17:51:00 | Lượt xem: 1

Chương 4: Kẻ đột nhập từ Thanh Vân Môn

Trời tảng sáng, sương mù bao phủ Vạn Cổ Nghĩa Trang không hề tan đi theo hơi ấm của vầng thái dương lờ mờ, ngược lại còn trở nên đậm đặc và lạnh lẽo hơn. Thứ sương này không phải hơi nước bình thường, mà là "Nhân Quả Vụ", kết tinh từ linh hồn và tàn niệm của vô số cường giả nằm sâu dưới lòng đất mười vạn năm qua.

Cố Trường An cầm chiếc chổi Trần Hiêu, bắt đầu một ngày mới bằng việc quét đi những lá thông khô rụng trên lối đi lát đá xanh rêu phong. Tiếng *xoàn xoạt* đều đặn vang lên, như hòa nhịp với hơi thở của đại địa. Hắn mặc một bộ áo bào bằng vải thô xám xịt, mái tóc đen được búi gọn bằng một thanh gỗ sồi đơn giản, gương mặt bình lặng không một gợn sóng, hệt như một pho tượng cổ xưa được đặt giữa nghĩa trang.

"Lão Hắc, đừng giả chết nữa. Đống cỏ bỉ ngạn phía sau mộ của vị Kiếm Tiên kia cần được tưới nước linh tuyền, ngươi bò qua đó đi."

Cố Trường An khẽ nói, giọng điệu nhàn nhạt nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch.

Từ dưới gốc cây cổ thụ chết khô cách đó không xa, một khối đá đen sần sùi bỗng nhiên cử động. Một cái đầu rùa già nua đầy nếp nhăn thò ra, đôi mắt ti hí lim dim như chưa tỉnh ngủ. Lão Hắc – con hắc quy không biết đã sống bao nhiêu vạn năm – uể oải ngáp một cái, để lộ hàm răng bằng sứ trắng ở góc miệng (vốn là chiến lợi phẩm nó nhặt được từ một vị đại năng nào đó).

"Cố小子 (Cố tiểu tử), ngươi thật là biết bóc lột sức lao động. Ta đã sống ở đây từ thời Thái Cổ, ngay cả vị Chân Tiên nằm trong mộ kia còn phải gọi ta một tiếng 'Lão ca', vậy mà ngươi lại bắt ta đi tưới hoa?"

"Ngươi ăn của ta bao nhiêu Đan dược làm từ cỏ mộ rồi? Muốn ăn thì phải làm." Cố Trường An không thèm nhìn lại, đôi tay vẫn nhịp nhàng đưa chổi. "Hơn nữa, hôm nay có khách không mời mà đến, ta không rảnh tay."

Lão Hắc nghe vậy, cái đầu rùa chợt khựng lại, mũi hếch lên ngửi ngửi vào không trung. Một lát sau, nó hừ lạnh một tiếng: "Mấy con chuột nhắt ở Thanh Vân Môn phía tây. To gan thật, ngay cả cấm địa U Minh cũng dám bén mảng. Xem ra linh khí suy kiệt đã khiến đám tu sĩ bên ngoài phát điên vì mấy lời đồn đại rồi."

Nói đoạn, Lão Hắc thu mình lại, biến thành một vệt đen biến mất vào bóng tối của các ngôi mộ.

Tại bìa rừng U Minh, cách cổng chính của nghĩa trang khoảng mười dặm, một nhóm bốn tu sĩ trẻ đang thận trọng tiến bước. Họ mặc đồng phục trắng viền xanh đặc trưng của Thanh Vân Môn – một tông môn hạng trung đang cố gắng vươn mình tại vùng Thanh Châu này.

Dẫn đầu là một thanh niên tên Trần Hoằng, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ kỳ tầng thứ sáu, vẻ mặt đầy sự kiêu hãnh nhưng trong ánh mắt không giấu nổi sự căng thẳng. Đi sát phía sau là hai nam đệ tử và một thiếu nữ xinh đẹp tên Tô Mạt.

"Trần sư huynh, chúng ta thật sự phải vào đó sao?" Tô Mạt lo lắng nắm chặt chuôi kiếm, nhìn làn sương mù đen kịt phía trước. "Sư phụ từng dặn, U Minh Cấm Địa là nơi táng thân của cả Tiên nhân, ngay cả các trưởng lão Hóa Thần kỳ cũng không dám tùy tiện đi vào."

Trần Hoằng hừ lạnh, cố ý hạ thấp giọng: "Sư phụ bọn họ đã già, mất đi chí tiến thủ. Ngươi không thấy linh khí thiên địa đang ngày càng khô kiệt sao? Nếu không tìm được bảo vật của tiền nhân trong Vạn Cổ Nghĩa Trang, cả đời này chúng ta cũng đừng hòng đột nhập Kim Đan. Hơn nữa, ta đã có 'Định Linh Châu' của gia tộc để lại, thứ sương mù này không làm gì được chúng ta đâu."

Hắn giơ ra một hạt châu tỏa ánh sáng xanh nhạt, bao bọc lấy bốn người trong một quầng sáng bảo vệ. Cả đám hăng hái tiến lên, trong lòng tràn đầy ảo tưởng về việc tìm được một món thần binh hay bí kíp nghịch thiên nào đó để vang danh thiên hạ.

Cố Trường An đứng trên một gò đất cao, thông qua "Thủ Mộ Nhân Nhãn", hắn nhìn rõ mồn một từng cử động của đám đệ tử này. Hắn khẽ thở dài.

"Mười vạn năm qua, kiểu người này ta đã thấy quá nhiều. Kẻ thì vì tham lam, kẻ thì vì tuyệt vọng, nhưng cuối cùng tất cả đều trở thành một phần của bụi đất."

Hắn không có ý định giết người ngay lập tức. Cẩu đạo của Cố Trường An tôn trọng một quy tắc: "Người không phạm ta, ta không phạm người. Người phạm vào mộ, ta tiễn người đi."

Hắn nhấc chiếc chổi Trần Hiêu lên, khẽ vẩy một cái vào không trung.

*Xoàn xoạt.*

Một luồng gió nhẹ không ai hay biết lướt qua. Trận pháp phòng ngự của nghĩa trang vốn dĩ đang đóng kín, bỗng nhiên mở ra một khe hở nhỏ, đúng ngay hướng mà nhóm đệ tử Thanh Vân Môn đang tiến tới. Đây không phải là sự sơ hở, mà là một "Mê Hồn Trận" mà Cố Trường An đã dày công bố trí qua nhiều kỷ nguyên.

"A! Trần sư huynh, nhìn kìa! Sương mù tan rồi!" Một tên đệ tử reo lên mừng rỡ.

Trước mắt họ, làn sương dày đặc bỗng dạt sang hai bên, để lộ ra một con đường mòn u tịch dẫn thẳng vào sâu trong nghĩa trang. Hai bên đường là những ngôi mộ cũ nát, rêu phong bao phủ, nhưng thỉnh thoảng lại có những ánh sáng nhấp nháy phát ra từ các khe nứt trên mộ đá.

"Thần quang! Chắc chắn là linh bảo!" Ánh mắt Trần Hoằng đỏ rực lên vì tham luyến. Hắn không chút do dự lao tới một ngôi mộ lớn có tấm bia đá đã bị sứt mẻ một nửa. Trên bia khắc ba chữ mờ nhạt: "Thanh Khê Tử".

"Thanh Khê Tử? Nghe nói đây là một vị tán tu đại năng thời vạn năm trước, nổi danh với bí thuật luyện đan!" Trần Hoằng vừa nói vừa vung tay ra hiệu: "Mau! Đập nát tấm bia này, lấy nhẫn trữ vật của hắn!"

Tô Mạt hơi chần chừ: "Làm vậy có quá bất kính với tiền nhân không?"

"Bất kính cái gì? Hắn chết đã lâu, giữ lấy宝 vật (bảo vật) làm gì? Chúng ta lấy chúng đi hành hiệp trượng nghĩa, đó mới là công đức!" Trần Hoằng quát lớn, tay đã vận khởi chân nguyên, một đạo hỏa cầu hừng hực hướng về phía bia mộ ném tới.

Thế nhưng, đạo hỏa cầu kia vừa chạm vào không gian cách bia mộ một tấc thì bỗng dưng… biến mất. Biến mất một cách lặng lẽ như giọt nước rơi vào đại dương.

"Hửm? Trận pháp phòng ngự của mộ phần?" Trần Hoằng nhíu mày, định ra tay lần nữa.

"Người trẻ tuổi, tham thì thâm, quấy rầy giấc ngủ của người khác là thói quen không tốt."

Một giọng nói thanh thản, già nua nhưng chứa đựng sự uy nghiêm không thể diễn tả bằng lời vang lên ngay sau lưng họ.

Cả bốn người Thanh Vân Môn rùng mình, da gà nổi lên khắp người. Họ quay ngoắt lại, thấy một người đàn ông mặc áo vải thô, tay cầm chổi, đang đứng lặng lẽ cách họ chỉ vài bước chân. Họ hoàn toàn không cảm nhận được hơi thở của người này, như thể hắn chính là một cái bóng, hoặc là chính nghĩa trang này đang tự lên tiếng.

Trần Hoằng định thần lại, thấy đối phương trông giống như một lão già quét dọn bình thường, sự sợ hãi ban đầu biến thành vẻ kinh thị: "Ngươi là ai? Tại sao lại ở trong cấm địa này?"

Cố Trường An khẽ liếc nhìn tấm bia mộ "Thanh Khê Tử", trong mắt thoáng hiện một tia hồi ức. Mười ngàn năm trước, khi Thanh Khê Tử sắp lâm chung, chính hắn là người đã đào hố chôn vị tu sĩ cô độc này, đổi lại một công thức đan dược bổ thận cho Lão Hắc.

"Ta chỉ là một người quét mộ vô danh. Nơi này không có bảo tàng, chỉ có tro tàn. Các ngươi mau quay về đi trước khi nhân quả dính thân."

"Vô danh?" Trần Hoằng cười lạnh, hắn nhận ra trên người Cố Trường An không có một chút dao động linh lực nào (thực tế là tu vi của Cố Trường An đã đạt tới mức 'Đại đạo chí giản', không phải Trúc Cơ kỳ có thể nhìn thấu). "Chắc hẳn ngươi là một kẻ tán tu nào đó may mắn tìm được cách sinh tồn ở đây để chiếm đoạt tài nguyên. Khôn hồn thì giao ra những thứ ngươi tìm được mười vạn năm qua, nếu không…"

"Nếu không thì sao?" Cố Trường An nghiêng đầu, vẻ mặt vô cùng hiếu kỳ. Đã lâu lắm rồi không có ai đe dọa hắn.

"Nếu không, ta sẽ cho ngươi cùng nằm xuống với vị Thanh Khê Tử này!" Trần Hoằng hét lớn, Thanh Vân Kiếm trong tay rít lên một tiếng, hóa thành một đạo thanh quang đâm thẳng vào ngực Cố Trường An.

Cố Trường An thở dài. Hắn không cử động, chỉ nhẹ nhàng vung cây chổi trong tay một cái, như thể đang xua đuổi một con ruồi phiền phức.

*Vù.*

Một cơn lốc nhỏ cuộn lên từ mặt đất đầy lá khô. Thanh Vân Kiếm của Trần Hoằng khi chạm vào cơn lốc này bỗng nhiên mất đi phương hướng, xoay vòng vòng trên không trung rồi "cắm phập" xuống đất ngay trước mũi chân của chính hắn.

Chưa dừng lại ở đó, luồng sức mạnh huyền bí từ nhát chổi ấy lan tỏa ra xung quanh. Cả bốn người bỗng thấy trời đất quay cuồng, cảnh vật thay đổi hoàn toàn. Họ không còn đứng ở nghĩa trang nữa, mà thấy mình đang đứng giữa một chiến trường khốc liệt, vạn quỷ kêu gào, máu chảy thành sông, và trên không trung là bóng dáng những vị thần linh khổng lồ đang đổ sụp xuống.

"Aaaa! Tha cho tôi! Tôi không muốn chết!" Hai đệ tử đi theo Trần Hoằng hoảng loạn quỳ sụp xuống, đôi mắt dại đi.

Tô Mạt thì run rẩy, nàng nhìn thấy trong hư ảo bóng dáng của một vị nữ tiên xinh đẹp tuyệt trần đang nhìn nàng với đôi mắt buồn bã, tiếng thì thầm vang lên bên tai: "Đào mộ người khác, nhân quả đời đời kiếp kiếp không dứt…"

Trần Hoằng là kẻ chịu áp lực nặng nhất. Hắn thấy vô số đôi tay trắng bệch từ dưới lòng đất thò lên, níu kéo chân hắn, kéo hắn vào trong những ngôi mộ đen ngóm. "Định Linh Châu! Cứu mạng!" Hắn điên cuồng bóp nát hạt châu bảo vật, nhưng ánh sáng của nó vừa lóe lên đã bị bóng tối nuốt chửng.

Đây là "Thiên Mộ Thủ Hộ Quyết" – một phần sức mạnh của nghĩa trang mà Cố Trường An có thể mượn dùng. Hắn không cần dùng đến một giọt chân nguyên nào của chính mình, chỉ cần mượn "sợ hãi" và "nhân quả" của đối phương để hành hạ tâm trí bọn họ.

Sau vài nhịp thở (nhưng đối với bốn người kia giống như vài trăm năm khổ sai trong ngục tối), Cố Trường An thu lại cây chổi.

Thế giới trở lại bình thường. Nhóm đệ tử Thanh Vân Môn ngã vật ra đất, quần áo ướt sũng mồ hôi, mặt cắt không còn giọt máu. Trần Hoằng – kẻ kiêu ngạo nhất – giờ đây nằm co quắp như một con tôm luộc, miệng lảm nhảm những lời vô nghĩa.

"Ta nói rồi, nơi này không phải chỗ cho các ngươi chơi đùa." Cố Trường An nhẹ nhàng nói, bóng hắn dưới nắng sớm kéo dài trên những bia mộ. "Lão Hắc, tiễn khách."

*Rầm!*

Đất đá dưới chân nhóm đệ tử bỗng nhiên nứt ra. Một cái mai rùa khổng lồ mọc lên như một ngọn núi nhỏ, hất tung cả bốn người bay vút ra xa.

"Oa! Ta là rùa điềm lành, không phải phu xe!" Giọng Lão Hắc lầu bầu vang lên từ dưới đất.

Cố Trường An đứng nhìn cho đến khi bóng dáng bốn người kia hoàn toàn biến mất khỏi đường chân trời phía tây. Hắn biết, sau khi trải qua ảo cảnh nhân quả kia, tâm ma của họ đã hình thành, đời này tu vi khó có thể tiến thêm nửa bước trừ khi họ thành tâm hối lỗi. Đó chính là sự trừng phạt nặng nề nhất đối với một tu sĩ.

Hắn quay lại, bước đến ngôi mộ của Thanh Khê Tử. Hắn cúi xuống, nhặt mấy mẩu vụn của hạt Định Linh Châu bị vỡ, rồi dùng chổi quét sạch bụi bặm do đám người kia để lại.

[Thông báo hệ thống: Bạn đã bảo vệ giấc ngủ của mười vạn anh linh, ngăn chặn một vụ quật mộ tàn bạo. Thưởng: 50 năm tu vi 'Thái Sơ Tiên Thể', 1 bình 'U Minh Luyện Hồn Dịch'.]

Cố Trường An không hề vui mừng vì phần thưởng. Đối với hắn, thọ nguyên là vô hạn, tu vi chỉ là công cụ để bảo vệ sự yên tĩnh. Hắn hít một hơi thật sâu khí trời lạnh lẽo, cảm nhận đạo vận vừa được bồi đắp thêm một chút trong cơ thể.

"Tuổi trẻ bây giờ… thật là thiếu kiên nhẫn."

Hắn lẩm bẩm, rồi quay về túp lều tranh bên cạnh cổng nghĩa trang. Một bình trà mới đang đợi hắn. Hắn không hề biết rằng, việc hắn ra tay hôm nay đã vô tình lưu lại một truyền thuyết đáng sợ tại Thanh Vân Môn.

Vài ngày sau đó, tin đồn về một "Thần giữ mộ" có khả năng điều khiển sinh tử, chỉ dùng một cái chổi quét rác cũng có thể khiến Trúc Cơ kỳ phát điên đã lan truyền khắp giới tu tiên nhỏ bé ở vùng lân cận. Nhiều kẻ tham lam đã chùn bước, nhưng cũng có những thế lực mạnh hơn bắt đầu tò mò về sự tồn tại của hắn.

Nhưng đối với Cố Trường An, vạn vật đều là mây bay.

Hắn ngồi trong lán cỏ, nhìn ra những cánh đồng bỉ ngạn đang rực cháy một màu đỏ thắm.

"Sống lâu mới là chân lý. Đợi thêm mấy ngàn năm nữa, khi những kẻ tò mò kia cũng già đi và chết sạch, nghĩa trang này lại yên bình thôi."

Bỗng dưng, từ hướng con đường mòn đi sâu vào trung tâm nghĩa trang – khu vực dành cho những Đại Đế và Tiên Nhân – vang lên một tiếng động lạ. Đó là tiếng xích sắt va chạm vào đá, nặng nề và đau đớn.

Cố Trường An đặt chén trà xuống, đôi mắt vốn bình lặng chợt nheo lại.

"Lão Hắc, có vẻ như 'Thứ đó' bên dưới khu mộ Đế cấp lại đang không an phận rồi. Mười vạn năm xích sắt Thiên Cơ cũng không khóa được tham niệm sao?"

Lão Hắc bò đến cạnh chân hắn, rụt cổ lại vẻ sợ hãi: "Ngươi đừng nhìn ta. Lần trước ta đi kiểm tra phong ấn suýt chút nữa đã bị nó gặm mất một miếng mai. Đợt linh khí triều tịch này sắp tới rồi, Thiên Đạo suy yếu, lũ ma đầu dưới đó chắc chắn sẽ nổi loạn."

Cố Trường An cầm lấy cây chổi Trần Hiêu, khẽ vuốt dọc cán tre nhẵn bóng. Trên cán chổi hiện lên những vết hằn của thời gian, mỗi vết hằn đại diện cho một vạn năm hắn đã trải qua.

"Yên tâm. Chừng nào ta còn ở đây, dù là Thiên Đạo muốn chết, cũng phải xin phép ta mới được chôn vào khu nghĩa trang này."

Gió lại thổi, mang theo mùi của đất ẩm và sự vĩnh hằng. Câu chuyện về kẻ thủ hộ nghĩa trang vẫn chỉ mới bắt đầu. Những đệ tử Thanh Vân Môn kia chỉ là một hạt cát nhỏ trong đại dương nhân quả mà hắn phải đối mặt.

Phía sau lưng Cố Trường An, ngôi mộ của một vị Ma Tôn đời trước khẽ rung động, như thể đang hưởng ứng lời khẳng định bá đạo của hắn. Hắn cười nhạt, tay đưa chổi quét đi một mảnh rêu mới mọc trên bia mộ đó.

"Ngủ cho kỹ đi. Chừng nào ta chưa đào hố mới cho mình, thì các ngươi cũng đừng hòng bước ra ngoài quấy phá nhân gian."

Bóng lưng Cố Trường An hòa lẫn vào làn sương xám xịt, trông nhỏ bé nhưng lại kiên cố hơn bất cứ ngọn núi thánh nào trên thế giới này. Nghĩa trang mười vạn năm, tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, đang nuốt chửng mọi ồn ào của thế giới ngoài kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8