Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 5: Trận pháp mê cung, kẻ tham lam tự diệt**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 17:51:42 | Lượt xem: 1

Trong màn sương xám xịt bao phủ lấy Vạn Cổ Nghĩa Trang, không gian dường như đặc quánh lại, ngăn cách hoàn toàn với sự xô bồ của tu tiên giới ngoài kia. Tiếng gió rít qua những khe đá trên bia mộ tạo thành những âm thanh u uẩn, lúc trầm lúc bổng như tiếng khóc than của những linh hồn đã khuất.

Cố Trường An vẫn duy trì nhịp sống đơn điệu của mình. Hắn ngồi bên hiên túp lều cỏ, tay cầm một nắm cỏ linh lăng đã héo, chậm rãi thả vào miệng Lão Hắc. Con rùa đen to lớn nằm bẹp dưới đất, đôi mắt ti hí lim dim như thể đang thưởng thức cao lương mỹ vị, dù thực chất đó chỉ là cỏ dại mọc quanh những ngôi mộ vô danh.

"Này, tiểu tử… hình như có lũ ruồi bọ lại mò tới." Lão Hắc khẽ động đậy cái cổ ngắn ngủn, giọng nói già nua vang lên trong thức hải của Cố Trường An.

Cố Trường An không ngẩng đầu, tay vẫn tiếp tục bóc vỏ một hạt dẻ khô, bình thản đáp: "Ta biết. Mười ba kẻ. Một tu sĩ Trúc Cơ tầng thứ tám, mười hai kẻ Luyện Khí đỉnh phong. Đi đứng mạnh bạo như vậy, chắc chắn không phải tới thắp hương."

Lão Hắc hừ một tiếng: "Thời đại này thật suy đồi. Nghĩa trang của anh linh vạn cổ mà chúng cũng dám đem quân tới càn rỡ. Để ta ra cho chúng một cái hắt hơi, quét sạch cả lũ cho xong chuyện."

"Đừng có manh động." Cố Trường An cắt ngang, đôi mắt bình lặng như nước hồ thu nhìn ra phía cổng nghĩa trang đang mờ mịt trong sương khói. "Ngươi vừa hắt hơi một cái, khí tức Yêu Đế cũ của ngươi sẽ lộ ra ngay lập tức. Lúc đó không chỉ mười ba kẻ này, mà là cả các lão quái vật Hóa Thần, Luyện Hư của đại tông môn cũng sẽ bị hút tới đây. Ngươi muốn chúng ta mất đi chỗ yên thân này sao?"

Lão Hắc nghe vậy thì rụt cổ lại, lầm bầm: "Ngươi lúc nào cũng thận trọng quá mức. Sống mười vạn năm mà vẫn nhát gan như ngày đầu."

Cố Trường An cười nhạt. Thận trọng? Không, đây là đạo sinh tồn. Ở cái thế giới mà một nhát kiếm có thể chẻ đôi núi sông này, kẻ mạnh chưa chắc đã sống lâu, nhưng kẻ sống lâu nhất chắc chắn là kẻ biết giấu mình kỹ nhất.

Hắn khẽ đứng dậy, cầm lấy cây chổi Trần Hiêu vẫn tựa vào cột lều. Hắn không định ra mặt, cũng không định giết người. Sát nghiệp là một thứ nhân quả phiền toái nhất trên đời này. Mỗi một giọt máu đổ xuống mảnh đất này đều có thể làm rối loạn địa mạch của nghĩa trang.

"U Minh Cửu Khúc Trận, mở."

Cố Trường An khẽ niệm, đầu chổi chạm nhẹ xuống mặt đất. Một luồng sóng vô hình, mỏng manh như tơ nhện, từ dưới chân hắn lan tỏa ra bốn phương tám hướng, nhanh chóng hòa nhập vào tầng sương mù dày đặc quanh nghĩa trang.

Bên ngoài cổng nghĩa trang, Phàn Hữu Long – Trưởng lão Ngoại môn của Xích Huyết Tông – đang dẫn đầu mười hai đệ tử tâm phúc đi sâu vào vùng cấm địa. Gã cầm trên tay một chiếc la bàn bằng đồng, kim chỉ nam bên trên đang xoay mòng mòng không ngừng nghỉ.

"Trưởng lão, nơi này âm khí nặng quá, thuộc hạ cảm thấy lạnh sống lưng." Một đệ tử trẻ tuổi run rẩy nói, tay cầm chặt thanh trường kiếm.

Phàn Hữu Long hừ lạnh, ánh mắt đầy vẻ tham lam: "Ngươi thì biết cái gì? Nghĩa trang này có từ thời Thái Cổ, nghe đồn có chôn cất những đại năng cầm trong tay bảo vật nghịch thiên. Hiện tại linh khí đại địa suy kiệt, chúng ta không mạo hiểm thì lấy gì để đột phá Kim Đan? Cứ đi theo ta, chỉ cần tìm thấy một ngôi mộ của cường giả Hóa Thần trở lên, công pháp và đan dược bên trong đủ để chúng ta xưng bá một phương."

Đám đệ tử nghe đến "xưng bá" thì mắt sáng rực, nỗi sợ hãi tạm thời bị tham vọng đè bẹp. Chúng theo chân Phàn Hữu Long bước qua cánh cổng đá đổ nát, tiến vào khu vực ngoại vi của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Thế nhưng, vừa bước qua lằn ranh cổng đá, khung cảnh trước mắt chúng đột ngột thay đổi.

Làn sương mù ban nãy vốn chỉ mờ ảo, giờ đây bỗng chốc trở nên đặc quánh như sữa, che khuất tầm nhìn quá ba thước. Phàn Hữu Long kinh hãi nhìn xuống chiếc la bàn, thấy kim chỉ nam không còn xoay nữa mà đứng im bất động, rồi đột ngột vỡ vụn thành trăm mảnh.

"Không ổn! Có trận pháp!" Gã hét lên, tay vội vàng rút ra một lá bùa nổ. "Tất cả đứng sát lại, đừng để lạc nhau!"

Nhưng đã quá muộn. Mười hai đệ tử đi sau gã, chỉ trong một cái chớp mắt, đã biến mất tăm hơi trong làn sương. Phàn Hữu Long quay đầu lại, phía sau gã không còn đường đi, không còn cổng đá, chỉ có những dãy mộ dài dằng dặc, cũ kỹ và đầy rêu phong.

"Trưởng lão! Trưởng lão cứu mạng!"

Tiếng kêu cứu thảm thiết vang lên từ phía xa, rồi đột ngột bị cắt đứt như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt cuống họng. Phàn Hữu Long mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Gã là tu sĩ Trúc Cơ tầng tám, ở vùng phụ cận này cũng được coi là một nhân vật có máu mặt, vậy mà lúc này lại cảm thấy mình nhỏ bé như một con kiến trước một thực thể khổng lồ đang thức tỉnh.

Gã điên cuồng vung kiếm, kiếm khí màu huyết đỏ chém vào sương mù, nhưng chỉ như đá chìm đáy bể, không gây ra một chút gợn sóng nào.

Trong mắt đám đệ tử Xích Huyết Tông lúc này, thực cảnh hoàn toàn khác. Mỗi kẻ đều đang trải qua một cơn ác mộng tồi tệ nhất đời mình.

Kẻ tham tài nhìn thấy những nấm mộ nứt toác, vàng son châu báu chảy ra như suối, chúng điên cuồng lao đến nhặt lấy, nhưng khi cầm trên tay, vàng bạc bỗng biến thành những con rết u linh đen sì, chui tọt vào trong da thịt, cắn xé kinh mạch.

Kẻ háo sát nhìn thấy kẻ thù năm xưa hiện về, những bộ xương khô mặc giáp trụ cũ nát từ dưới lòng đất bò lên, dùng những ngón tay khô héo bấu chặt lấy cổ chân chúng, kéo chúng xuống lòng đất lạnh lẽo.

Thực tế, tất cả chúng đều chỉ đang đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt đờ đẫn, tay chân quờ quạng giữa không trung. Chúng đang đứng ngay trước cửa những ngôi mộ trống mà Cố Trường An đã đào sẵn từ lâu.

Trong lán cỏ, Cố Trường An quan sát tất cả qua Luân Hồi Nhãn. Hắn nhấp một ngụm trà đã nguội, thở dài: "Tâm ma quá nặng. Chỉ là một cái 'Mê Linh Trận' cấp thấp mà đã tự mình dọa mình đến mức này. Tu sĩ thời nay, đạo tâm quả thực mong manh."

"Ngươi đừng có đứng đó mà nói lời phong hoa tuyết nguyệt." Lão Hắc vươn cổ ra nhìn. "Kẻ kia sắp chạm vào cấm chế rồi."

Ánh mắt Cố Trường An chuyển dời về phía Phàn Hữu Long. Tên Trưởng lão này dù sợ hãi nhưng bản lĩnh Trúc Cơ vẫn giúp gã giữ được một tia tỉnh táo cuối cùng. Gã cắn đầu ngón tay, dùng máu vẽ lên không trung một chữ "Phá" lớn, nỗ lực phá tan ảo cảnh.

"Phá? Trong nghĩa trang của ta, không có chữ Phá, chỉ có chữ 'An'."

Cố Trường An khẽ xoay cán chổi.

Phàn Hữu Long cảm thấy đất trời chao đảo. Sương mù tan biến, nhưng thay vào đó là một khung cảnh kinh hoàng hơn: Gã thấy mình đang đứng giữa một pháp trường rộng lớn. Xung quanh là mười vạn bóng hình cao lớn khôn cùng, mờ ảo như mây khói nhưng lại tỏa ra uy áp khủng khiếp của những vị thần linh. Mười vạn đôi mắt từ trên cao nhìn xuống gã, không có thù hận, không có giận dữ, chỉ có một sự vô cảm tuyệt đối – thứ vô cảm coi chúng sinh như bụi bặm.

"Xúc phạm anh linh, đương tội gì?" Một giọng nói vang vọng khắp linh hồn gã, không biết phát ra từ đâu, giống như thanh âm của chính thời gian.

"Tiền bối tha mạng! Vãn bối có mắt không thấy Thái Sơn! Vãn bối lập tức rời đi!" Phàn Hữu Long quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất đến chảy máu. Sự kiêu ngạo của một Trưởng lão tông môn giờ đây tan thành mây khói, chỉ còn lại bản năng cầu sinh hèn mọn nhất.

Nhưng ảo ảnh không dừng lại. Gã nhìn thấy phía sau mình, mười hai đệ tử đã biến thành mười hai bộ xương khô, đang dùng đôi hốc mắt sâu hoắm nhìn gã, miệng mấp máy như muốn nói điều gì đó.

Thực chất, mười hai đệ tử kia vẫn sống, nhưng vì chìm quá sâu vào ảo cảnh, tâm thần của chúng đã hoàn toàn tan rã. Một kẻ trong số đó do quá sợ hãi mà tự vỡ tim mà chết, gục xuống ngay mép một hố mộ.

Cố Trường An cau mày. Chết rồi. Có người chết trong trận pháp, điều này có nghĩa là hắn sẽ phải tốn công dọn dẹp.

Hắn khẽ lầm bầm: "Phiền phức thật. Đã nói là đừng vào, sao cứ thích đâm đầu tới chết."

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi hiên nhà. Mỗi bước đi của hắn trên lớp lá khô không hề phát ra một tiếng động nào. Cứ mỗi bước chân hạ xuống, sương mù xung quanh tự động dạt ra nhường chỗ.

Cố Trường An tiến tới khu vực ngoại vi. Tại đó, Phàn Hữu Long đang điên cuồng cào cấu mặt đất, miệng lảm nhảm những lời vô nghĩa. Cố Trường An đi lướt qua gã như một cái bóng. Hắn vung chổi, quét nhẹ một nhát vào không trung.

*Vù!*

Một luồng gió mát lành thổi qua, cuốn sạch những u khí và hắc ám trong tâm trí của mười hai kẻ còn lại. Phàn Hữu Long bừng tỉnh, đôi mắt đỏ ngầu dần lấy lại tiêu cự. Gã nhìn thấy trước mắt mình là một thiếu niên mặc y phục tro xám, tay cầm chổi, lưng hơi còng, trông như một phu quét đường bình thường nhất thiên hạ.

Nhưng trong mắt Phàn Hữu Long, thiếu niên này lại đáng sợ hơn cả mười vạn anh linh ban nãy. Bởi vì giữa vùng tử địa u ám này, kẻ có thể đi lại tự tại như dạo vườn hoa chỉ có thể là quỷ, hoặc là thần.

"Rời đi." Cố Trường An nhàn nhạt nói, giọng nói không cao không thấp nhưng khiến Phàn Hữu Long run lên bần bật.

"Tiền… Tiền bối…"

"Trong vòng ba nhịp thở, nếu còn ở đây, chỗ này sẽ là nhà của ngươi." Cố Trường An chỉ tay vào cái hố mộ trống bên cạnh.

Phàn Hữu Long nghe vậy thì như được đại xá, gã chẳng thèm quan tâm đến mười một đệ tử còn đang ngơ ngác, lập tức vận dụng hết tu vi cả đời, thi triển huyết độn thuật, biến thành một tia máu bay thẳng ra khỏi cổng nghĩa trang.

Mười một đệ tử kia sau khi lấy lại thần trí, thấy Trưởng lão đã chạy mất, cũng sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, kẻ bò người chạy, nháo nhào thoát thân khỏi "địa ngục sương mù" này.

Hiện trường chỉ còn lại một cái xác đệ tử đã chết vì vỡ tim và một không gian tĩnh lặng đến rợn người.

Cố Trường An thở dài nhìn cái xác. Hắn lẩm bẩm: "Đã chết rồi thì chính là khách. Lão Hắc, đem cuộn chiếu tới đây."

Con rùa đen thong dong bò ra, miệng ngậm một cuộn chiếu rơm cũ nát. Cố Trường An dùng chổi hất nhẹ, cái xác rơi gọn vào trong hố mộ. Hắn bắt đầu xúc đất lấp lại. Từng nhát xẻng đều đặn, chính xác như một nghi lễ đã được thực hiện hàng triệu lần.

Mỗi nhát đất phủ xuống, Cố Trường An cảm nhận được một luồng khí lưu yếu ớt từ dưới mộ phần tràn vào cơ thể.

[Ký chủ đã chôn cất thành công một tu sĩ Luyện Khí tầng chín. Thu hoạch: Linh căn phẩm chất tăng nhẹ, 10 năm thọ nguyên, 1 năm tu vi Luyện Khí.]

Cố Trường An khẽ lắc đầu: "Tư chất quá kém, chôn một kẻ như thế này quả thực là lãng phí đất đai của Vạn Cổ Nghĩa Trang."

Hắn làm việc rất tỉ mỉ, sau khi lấp xong còn san bằng mặt đất, cẩn thận đặt lên đó một tấm bia gỗ nhỏ không ghi tên tuổi. Hắn không hận kẻ này, cũng không thương hại. Với hắn, người chết chỉ là những mẩu chuyện đã kết thúc, nhiệm vụ của hắn là cất những cuốn sách đó vào kệ.

"Xong rồi." Cố Trường An vỗ vỗ phủi bụi trên tay, quay sang nhìn Lão Hắc. "Tên Trưởng lão kia chạy đi, chắc chắn sẽ không dám quay lại, nhưng gã sẽ kể về sự đáng sợ của nơi này. Trong đoản kỳ, nghĩa trang sẽ được yên ổn, nhưng về lâu dài, sẽ có những kẻ mạnh hơn tới để tìm hiểu cái gọi là 'bí mật của người giữ mộ'."

Lão Hắc cười khà khà: "Vậy thì tốt. Ta thấy chán quá rồi, có thêm mấy kẻ tới tấu hài cho ta xem cũng không tệ."

Cố Trường An nhìn ra xa xăm, nơi chân trời bắt đầu lộ ra một tia sáng yếu ớt của buổi sớm mai. Ánh sáng chiếu vào những ngôi mộ cổ đại, tạo thành những bóng dài u uất.

"Mười vạn năm qua đi, nhân gian cứ thế luân hồi. Kẻ tham lam tự diệt, kẻ ngu muội tự trầm." Hắn nhẹ giọng nói. "Lão Hắc, ngươi nói xem, mười vạn năm nữa, liệu cái tên 'Cố Trường An' có trở thành một tấm bia không tên trong chính nghĩa trang này không?"

Lão Hắc im lặng một chút, rồi trầm giọng đáp: "Nếu ngày đó tới, ta sẽ là người đào hố cho ngươi. Nhưng với tính cách 'cẩu' của ngươi, ta e rằng đến khi cả cái thế giới này tan biến, ngươi vẫn còn đứng đây quét rác."

Cố Trường An mỉm cười. Nụ cười ấy biến mất nhanh như khi nó xuất hiện. Hắn quay người bước về lán cỏ, bóng lưng hắn mờ nhòa dần trong làn sương sớm đang tan.

Trận pháp mê cung đã đóng lại. Vạn Cổ Nghĩa Trang lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường hằng của nó. Không ai biết rằng, vừa có mười mấy tu sĩ oai phong lẫm liệt bị một "lão quét rác" dọa cho chạy mất mật, cũng không ai biết dưới một nấm mộ mới đắp, một sinh mạng trẻ tuổi vừa mới vĩnh viễn nằm xuống vì sự tham lam của tiền bối mình.

Tiếng chổi tre khẽ khàng lướt trên mặt đất, hòa cùng tiếng chim quạ kêu vang. Một ngày mới bắt đầu với người giữ mộ, một ngày mới bình thản, thận trọng và dài dằng dặc đến vô tận.

Vài ngày sau tại Xích Huyết Tông.

Phàn Hữu Long ngồi trong mật thất, khuôn mặt vẫn còn vẻ xanh xao hốc hác. Gã đã đóng cửa không tiếp khách suốt ba ngày, cũng không dám báo cáo lên Tông chủ về sự biến mất của mười hai đệ tử và thất bại thảm hại của mình.

Mỗi khi nhắm mắt lại, gã đều thấy mười vạn anh linh kia đang nhìn mình, và tiếng chổi tre quét trên lá khô cứ vang vọng bên tai như tiếng đếm ngược thời gian của thần chết.

"Đừng vào… Tuyệt đối đừng bao giờ vào nơi đó…" Gã lẩm bẩm một mình, mồ hôi lại rịn ra trên trán.

Gã không biết rằng, nỗi sợ hãi ấy chính là một đạo nhân quả mà Cố Trường An đã cố tình để lại trong thức hải của gã. Đó không phải là sát chiêu, mà là một lời cảnh cáo sống động nhất dành cho bất cứ kẻ nào có ý định quấy nhiễu sự yên nghỉ của mười vạn anh linh.

Tại Vạn Cổ Nghĩa Trang, Cố Trường An lại tiếp tục công việc của mình. Hắn vừa tìm thấy một khóm hoa bỉ ngạn lạ mọc lên ngay cạnh ngôi mộ mà hắn vừa chôn đệ tử Xích Huyết Tông. Bông hoa đỏ rực như máu, cánh hoa cong vút như muốn níu kéo một điều gì đó đã mất.

"Hoa nở trên xác tu sĩ, quả thực có chút khác biệt." Hắn khẽ đưa tay định hái, nhưng rồi lại rụt tay về. "Thôi, cứ để nó ở đó. Chút sắc màu này có lẽ là thứ đẹp nhất trong vùng đất chết chóc này rồi."

Cuộc sống trường sinh vốn là một hành trình cô độc, nhưng Cố Trường An lại cảm thấy bằng lòng. Hắn không cần sự sùng bái của thế nhân, không cần địa vị đỉnh cao. Hắn chỉ cần một ấm trà ngon, một con rùa già lắm lời, và một không gian đủ yên tĩnh để hắn có thể nhìn thấu qua màn sương mù của nhân quả, thấy được bản chất thực sự của sinh mệnh.

"Lão Hắc, pha thêm ấm trà. Hôm nay sương mù nhiều, có lẽ chiều nay sẽ có mưa."

"Ngươi chỉ giỏi sai bảo ta!" Lão Hắc lầu bầu, nhưng vẫn chậm chạp bò vào trong lán, lôi ra bộ đồ trà bằng gốm cũ kỹ.

Trong không khí vương vấn mùi đất ẩm, mùi hoa bỉ ngạn và mùi vị của thời gian, kẻ thủ mộ mười vạn năm vẫn đứng đó, nhỏ bé mà vững chãi, trở thành một phần bất biến của vùng cấm địa linh thiêng này. Thiên hạ ngoài kia dù có đảo điên, vương triều có hưng phế, tông môn có diệt vong, thì trong cõi mộ trung này, Tiên vẫn là Tiên, và Trường An vẫn mãi là Trường An.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8