Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 6: Chôn cất một vị Trưởng lão**
**CHƯƠNG 6: HẠT BỤI VỀ ĐẤT, THANH VÂN HÓA KIẾM**
Sương mù ở Vạn Cổ Nghĩa Trang dường như chưa bao giờ tan hết. Nó lững lờ trôi giữa những hàng bia mộ cũ kỹ, khi thì mỏng manh như dải lụa, khi lại đặc quánh như sữa, che giấu đi những bí mật của mười vạn năm lịch sử.
Cố Trường An thức dậy khi tiếng sương đọng trên lá bỉ ngạn rơi xuống đất, tạo thành một thanh âm cực nhỏ mà chỉ những kẻ đã hòa mình vào tĩnh lặng như hắn mới có thể nghe thấy. Hắn bước ra khỏi căn lều cỏ, cầm lấy cây chổi tre đã mòn vẹt đầu, bắt đầu một ngày mới bằng việc quét đi những dấu chân còn sót lại của đám người Xích Huyết Tông hôm trước.
"Nhân gian vội vã, tranh đoạt làm chi, cuối cùng cũng chỉ là một nắm đất vàng."
Cố Trường An lẩm bẩm, nhát chổi quét qua, một luồng tử khí mỏng manh bị xua tan, trả lại sự thanh khiết cho lối vào nghĩa trang.
"Này tiểu tử, ngươi cứ lẩm bẩm như lão già ấy. Có biết hôm nay là ngày gì không?" Lão Hắc – con rùa đen to bằng cái mâm đồng – từ trong bụi cỏ bỉ ngạn bò ra, miệng còn ngậm một bông hoa đỏ rực, vẻ mặt lười biếng.
Cố Trường An không ngẩng đầu: "Hôm nay trời nhiều mây, thích hợp cho việc an táng. Ngươi lại ăn vụng hoa bỉ ngạn của ta à? Coi chừng trúng độc mà chết, ta sẽ không đào mộ cho rùa đâu."
Lão Hắc khịt mũi, phun bông hoa ra: "Ta là thụy thú, chút độc tố này tính là gì? Mà này, nghe cho kỹ, hôm nay có 'hàng' mới đấy. Một kẻ đã dùng hết thọ nguyên, tâm nguyện cuối cùng là được chôn tại vùng đất cấm này. Có vẻ là một con cá lớn."
Vừa dứt lời, từ phía con đường mòn dẫn vào cấm địa, một âm thanh trầm buồn của tiếng chuông tang vang vọng. "Boong… boong…" Tiếng chuông kéo dài, chấn động cả sương mù xung quanh.
Cố Trường An ngừng chổi, nheo mắt nhìn về phía xa. Một đoàn người mặc đồ trắng, đầu đội khăn tang, đang chậm rãi khiêng một chiếc quan tài bằng gỗ Thanh Vân cực phẩm tiến về phía này. Gỗ Thanh Vân có màu xanh nhạt như mây trời, tỏa ra một lớp linh khí dịu nhẹ, thường chỉ được dùng cho những bậc trưởng lão của các tông môn chính thống.
Dẫn đầu đoàn người là một thanh niên anh tuấn, sắc mặt bi thống nhưng vẫn giữ được phong thái bất phàm, trên ngực thêu hình đám mây xanh lồng vào một thanh kiếm – biểu tượng của Thanh Vân Tông, một đại tông môn có thực lực không kém gì Xích Huyết Tông nhưng phong cách làm việc ôn hòa hơn nhiều.
Đoàn người dừng lại trước cổng nghĩa trang, nơi Cố Trường An đang đứng. Người thanh niên bước lên, cúi đầu chào theo nghi thức đồng môn, dù nhìn tu vi của Cố Trường An chẳng qua chỉ là Luyện Khí tầng thấp.
"Vị đạo hữu này, chúng ta tới từ Thanh Vân Tông. Đây là linh cữu của đại trưởng lão Vân Sơn. Người trước khi lâm chung có di nguyện muốn được an nghỉ tại Vạn Cổ Nghĩa Trang để trả nợ một nhân quả xưa cũ. Xin đạo hữu sắp xếp."
Cố Trường An nhìn lướt qua chiếc quan tài. Bên trong không có sát khí, không có hận thù, chỉ có một luồng khí tức tiêu sơ, mục nát của một kẻ đã già nua tới tận xương tủy. Hắn gật đầu, giọng bình thản như nước:
"Sinh lão bệnh tử, trời đất công bằng. Vào đi, chỗ cho người chết luôn có sẵn, nhưng lệ cũ của nghĩa trang thì không thể đổi."
Người thanh niên hơi khựng lại, rồi hiểu ý, lấy ra một túi linh thạch nhỏ và một thanh đoản kiếm cũ kỹ đưa cho Cố Trường An: "Đây là phí thủ mộ, và đây là di vật của trưởng lão. Người dặn rằng kẻ giữ mộ sẽ biết cách xử lý."
Cố Trường An đón lấy thanh đoản kiếm. Nó không còn chút linh lực nào, rỉ sét đầy mình, nhưng khi chạm vào, hắn cảm nhận được một tiếng kiếm ngân run rẩy sâu trong tâm khảm. Đây là một thanh kiếm đã theo chủ mười vạn năm, chủ chết, kiếm cũng tự tuyệt linh tính.
"Người chết làm lớn. Các ngươi để quan tài xuống rồi lui ra ngoài cấm địa đi. Quy tắc của Vạn Cổ Nghĩa Trang: sau khi hạ huyệt, người sống không được ở lại quá một nén hương."
Đám đệ tử Thanh Vân Tông xì xào, có người lộ vẻ không cam lòng. Một kẻ đứng sau người thanh niên hừ lạnh: "Chỉ là một kẻ quét mộ vô danh, sao dám ra vẻ với Thanh Vân Tông ta? Trưởng lão chúng ta là bậc Hóa Thần đại năng, dù có chết cũng phải được thờ phụng trang nghiêm, sao có thể giao cho ngươi một cách qua loa thế này?"
Cố Trường An không giận, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn kẻ vừa nói. Ánh mắt hắn vốn bình thường, nhưng dưới sự gia trì của mười vạn năm tuế nguyệt khí, kẻ kia bỗng thấy linh hồn mình như rơi vào một hố đen thăm thẳm, tay chân lạnh ngắt, không thốt nên lời.
"Lùi lại!" Người thanh niên cầm đầu quát lên, rồi quay sang Cố Trường An tạ lỗi: "Đệ tử không hiểu chuyện, xin tiền bối lượng thứ. Chúng ta tuân theo quy tắc."
Sau khi đoàn người Thanh Vân Tông đặt quan tài xuống một vị trí đã định và lui đi, nghĩa trang lại trở về với sự tĩnh lặng của nó.
Cố Trường An đặt cây chổi sang một bên, cầm lấy chiếc xẻng sắt đen sì. Hắn không dùng tu vi, cũng không dùng linh thuật. Hắn từng nhát xẻng một, đào xuống nền đất đá khô khốc.
"Rào… rào…"
Mỗi nhát xẻng đều mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, dường như hòa cùng nhịp thở của vùng đất này. Lão Hắc bò đến bên cạnh, nhìn cái hố sâu dần, lên tiếng: "Tên Vân Sơn này ta có ấn tượng. Ba ngàn năm trước, hắn chỉ là một tiểu đồng kiếm tu, từng trốn vào đây hái thuốc cứu mạng sư muội. Không ngờ giờ đã chết già rồi. Tu tiên, tu tiên… cuối cùng cũng không thắng được thời gian."
Cố Trường An không nói gì, hắn đang cảm nhận vị trí "phong thủy" cho vị trưởng lão này. Chỗ này là hạ phong của một ngôi mộ cổ thời Thái Cổ, có thể che chắn phần nào thiên cơ, để linh hồn người chết được an lạc.
Hạ quan. Lấp đất.
Khi nhúm đất cuối cùng lấp đầy nấm mộ, một giọng nói cơ giới và cổ xưa vang lên trong đầu Cố Trường An:
【 Chôn cất thành công Trưởng lão Thanh Vân Tông – Vân Sơn. Thọ nguyên thực tế: 3200 năm. Chết vì thọ tận. 】
【 Đánh giá: Một đời thanh cao, kiếm tâm thuần khiết. 】
【 Phần thưởng: "Thanh Vân Kiếm Pháp" (Bản hoàn chỉnh), 50 năm Đạo vận, 10 năm thọ nguyên. 】
Oanh!
Một luồng ký ức khổng lồ tràn vào thức hải của Cố Trường An. Hắn thấy một thiếu niên đứng dưới gốc tùng, luyện một chiêu kiếm đơn giản hàng vạn lần. Hắn thấy thiếu niên ấy trở thành thiên tài, dùng kiếm bảo vệ tông môn, trải qua bao trận chiến khốc liệt. Và cuối cùng, hắn thấy một lão già râu tóc trắng xóa, ngồi trên đỉnh núi nhìn mây trôi, nhận ra rằng kiếm pháp tối cao không phải là sát phạt, mà là sự tự do như mây, sự vĩnh cửu như bầu trời.
"Thanh Vân hóa kiếm, mây tan kiếm hiện."
Cố Trường An nhắm mắt lại. Trong tay hắn không có kiếm, nhưng quanh thân hắn, mười vạn năm sương mù bỗng nhiên lay động, hóa thành những vệt sáng lấp lánh như kiếm khí.
Thanh Vân Kiếm Pháp trong tay Thanh Vân Tông hiện nay chỉ là tàn bản, thiên về tấn công sắc bén. Nhưng bản hoàn chỉnh mà Cố Trường An nhận được lại là một môn "Nhân Quả Kiếm". Mỗi đường kiếm đi ra không chỉ chém vào da thịt, mà chém vào vận mệnh của đối phương.
"Hô…"
Hắn thở ra một ngụm trọc khí. Tu vi trong cơ thể hắn không tăng lên vượt trội, nhưng đạo căn của hắn lại càng thêm vững chắc. 50 năm Đạo vận khiến cho cảm quan của hắn về vạn vật xung quanh trở nên tinh tế vô cùng.
Hắn nhìn thanh đoản kiếm rỉ sét trên mộ. Cố Trường An cầm nó lên, dùng tà áo lau nhẹ đi lớp gỉ sét.
"Vân Sơn trưởng lão, nể tình ngươi một đời không sát sinh vô tội, ta tặng ngươi một đạo Thanh Vân khí, giữ cho ngôi mộ này ngàn năm không sụp, vạn năm không rêu."
Hắn phất tay, một luồng ánh sáng xanh nhạt từ đầu ngón tay luồn vào trong nấm mộ. Một nhành cỏ Thanh Vân vốn đã khô héo bỗng nhiên đâm chồi nảy lộc, bao phủ lấy mộ phần bằng một lớp màu xanh biếc đầy sức sống.
Lão Hắc nhìn thấy cảnh này thì trợn mắt: "Tiểu tử, ngươi lại hào phóng rồi. Bình thường ngươi keo kiệt tới một hạt linh thạch cũng không nhả ra mà?"
Cố Trường An cắm thanh đoản kiếm xuống trước bia mộ làm vật trấn thủ, rồi nhặt cây chổi tre lên: "Ta không hào phóng với người sống, nhưng với người chết đã giác ngộ, một chút thiện duyên cũng không sao. Với lại… kiếm pháp này không tệ, coi như ta mua nó bằng một nhành cỏ."
Lúc này, từ phía ngoài nghĩa trang, đám đệ tử Thanh Vân Tông vẫn chưa rời đi. Họ đứng ở ranh giới sương mù, nhìn thấy một tia sáng xanh vút lên từ phía bên trong, rồi cảm nhận được một luồng kiếm ý thuần khiết, bao dung truyền ra.
Người thanh niên cầm đầu chấn động, quỳ sụp xuống đất: "Trưởng lão hiển linh! Trưởng lão thật sự đã được an nghỉ!"
Những đệ tử khác cũng vội vàng quỳ xuống, lòng đầy sùng kính. Họ không hề biết rằng, "linh hiển" mà họ thấy chỉ là một cái phất tay tùy tiện của kẻ quét mộ mà họ vừa mới khinh khi.
Sau khi đoàn người Thanh Vân Tông hoàn toàn rời đi, không gian lại yên tĩnh như cũ. Cố Trường An quay trở lại lán cỏ, nhóm một bếp lửa nhỏ, đặt ấm trà lên.
"Lão Hắc, ngươi nói xem, mười vạn năm qua ta đã chôn bao nhiêu người rồi?"
Con rùa đen thu đầu vào mai, giọng ngái ngủ: "Ai mà nhớ nổi? Đại Đế, Ma Chủ, Thánh Nữ, hay kẻ hành khất… dưới tay ngươi, họ đều là xác chết cả thôi. Ngươi chôn càng nhiều, lòng ngươi càng lạnh, nhưng sao hôm nay ta lại thấy ngươi có chút… vị người?"
Cố Trường An rót một chén trà, hơi nước bốc lên làm mờ đi đôi mắt sâu thẳm của hắn: "Có lẽ là do vị Vân Sơn này chết rất bình thản. Hắn không oán, không hận, giống như một đám mây trôi hết quãng đường rồi tan vào hư không. Kiểu chết đó… rất đáng ngưỡng mộ."
Hắn nhấp một ngụm trà đắng, rồi cầm cây chổi tre đứng lên. Hắn không luyện kiếm một cách khoa trương, chỉ là khi quét lá, mỗi nhịp chổi đưa đi bỗng nhiên mang theo một sự biến hóa kỳ ảo của Thanh Vân Kiếm Pháp.
Lá khô bay lên, không bị quét sang bên đường mà xoay tròn trong không trung, tạo thành hình dạng một thanh kiếm khổng lồ rồi lặng lẽ hạ xuống, xếp thành một đống ngay ngắn.
"Thanh Vân không dấu vết, kiếm đi không tiếng động."
Cố Trường An lẩm bẩm. Hắn cảm giác được, nếu bây giờ có một vị Hóa Thần kỳ đỉnh phong đứng trước mặt, hắn chỉ cần dùng cây chổi tre này quét một nhát, cũng đủ để tiễn đối phương vào luân hồi mà kẻ đó thậm chí còn không kịp nhận ra mình đã chết như thế nào.
Nhưng hắn sẽ không làm thế. Hắn là một kẻ "Cẩu" đến tận xương tủy.
Sống lâu mới là bản lĩnh thực sự. Tranh cường hiếu thắng chỉ dẫn đến việc nằm dưới nấm mộ nhanh hơn mà thôi.
Trời bắt đầu đổ mưa phùn. Mưa rơi lên mái lều cỏ, rơi lên mười vạn nấm mộ cô liêu. Cố Trường An che một chiếc ô giấy dầu cũ, chậm rãi bước đi giữa các hàng mộ. Hắn phải kiểm tra xem có ngôi mộ nào bị dột, có bia đá nào bị đổ hay không.
"Lão Hắc, đừng ngủ nữa. Ra đây che mưa cho mấy đóa bỉ ngạn đi, chúng nó mới nở, chịu không nổi mưa nặng hạt đâu."
"Ngươi… đồ tàn ác! Ta là thần thú, không phải là cái ô!"
Tiếng cự nự của lão rùa và tiếng bước chân nhàn nhạt trên đất bùn hòa quyện vào nhau, tạo thành một khúc nhạc kỳ lạ trong nghĩa trang cô độc.
Cố Trường An chợt dừng lại trước một ngôi mộ không tên nằm ở góc khuất nhất. Ngôi mộ này đã ở đó từ khi hắn bắt đầu nhiệm vụ thủ mộ, mười vạn năm trôi qua vẫn không hề sứt mẻ.
"Hôm nay nhận được Thanh Vân Kiếm Pháp, có vẻ như 'Thủ Mộ Nhân Kinh' của ta sắp đột phá tầng thứ ba rồi. Khi đó… không biết có thể nhìn thấy bên trong ngươi là ai không?"
Hắn khẽ chạm tay vào bia đá lạnh lẽo. Một luồng khí tức cổ xưa rung động nhẹ, như muốn phản kháng lại sự dò xét của hắn.
Cố Trường An thu tay về, mỉm cười: "Thôi, còn thời gian. Ta có rất nhiều thời gian."
Trong mười vạn năm, hắn đã học được một điều quan trọng nhất: Đừng vội vã. Cứ bình thản mà sống, bình thản mà quét mộ. Thế gian dù có nổ tung, miễn là nghĩa trang này còn, hắn vẫn sẽ là vị Tiên bất tử trong cõi chết này.
Chiều muộn, sương mù lại kéo đến đậm hơn. Cố Trường An ngồi trước lán cỏ, nhìn về hướng Thanh Vân Tông xa xôi, khẽ nâng chén trà hướng về phía đó như tiễn đưa một linh hồn vừa yên nghỉ.
Hạt bụi đã về với đất. Thanh Vân đã hóa thành kiếm trong lòng hắn.
Một chương nữa của cuộc đời trường sinh cứ thế khép lại, bình lặng mà sâu sắc, giữa tiếng chổi quét rác đều đều và mùi nhang trầm vất vưởng trong gió lạnh cấm địa.