Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 12: Thắp hương cho Kiếm Tiên**
Chương 12: Thắp hương cho Kiếm Tiên
Cơn mưa ngoài kia vẫn rả rích không dứt, tiếng nước vỗ vào màn sương nhân quả bao quanh nghĩa trang tạo nên những âm thanh trầm đục, như tiếng vạn quân đang gào thét nơi chiến trường xa xôi. Thế nhưng, bước qua lằn ranh mỏng manh của trận pháp che chắn, bên trong Vạn Cổ Nghĩa Trang lại là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không có một giọt nước nào chạm được tới lớp đất đen cổ xưa, không khí khô ráo và mang theo một chút mùi vị của gỗ mục cùng trầm hương cũ kỹ.
Dưới ánh đèn lồng xanh leo lắt từ túp lều cỏ, Cố Trường An đang ngồi trên một chiếc ghế trúc có phần cũ nát. Hắn chống cằm, đôi mắt hờ hững nhìn về phía sâu trong khu nghĩa trang, nơi những bóng đen của những ngôi mộ sừng sững như những bia đá chứng tích cho một thời đại đã mất.
Cách đó không xa, Lâm Thanh Diệp vẫn đang cần mẫn quét dọn. Nàng vốn là một công chúa cành vàng lá ngọc, tay chưa từng chạm vào bụi trần, nhưng lúc này đây, đôi bàn tay mảnh mai đã lấm lem bùn đất, tà áo lụa bị xé ngắn để dễ dàng di chuyển. Nàng quét rất chậm, từng nhát chổi tre ma sát với mặt đất tạo ra tiếng "loạt xoạt" đều đặn. Nàng không dám dùng linh lực, bởi nàng nhớ rõ lời dặn của "tiền bối": Ở nơi này, dùng linh lực là một sự sỉ nhục đối với người chết.
Cố Trường An thu hồi ánh mắt, khẽ thở dài một tiếng. Mười vạn năm, hắn đã thấy quá nhiều kẻ kiêu hùng, quá nhiều giai nhân tuyệt thế, cuối cùng cũng chỉ là một nắm xương tàn nằm sâu dưới lớp đất lạnh. Sự nỗ lực của Lâm Thanh Diệp, trong mắt hắn, vừa có chút đáng khen, lại vừa có chút nực cười của chúng sinh phù thế.
"Lão Hắc, ngươi nói xem, đã bao lâu rồi ta chưa thắp hương cho lão già ở phía Đông Bắc kia?" Cố Trường An chợt cất tiếng, giọng nói tan vào trong gió.
Lão Hắc đang nằm phủ phục dưới chân ghế, cái đầu rùa to tướng khẽ nhúc nhích, đôi mắt lờ đờ mở ra: "Chắc cũng phải ba ngàn năm rồi đi? Lần trước ngươi thắp hương cho lão, dường như là khi cái tên nhóc xưng là Long Đế gì đó đến đây quật mộ, bị lão hắt hơi một cái suýt nữa tan thàh mây khói."
Cố Trường An đứng dậy, phủi phủi lớp áo bào màu tro vốn chẳng hề có bụi. Hắn bước về phía kệ gỗ trong lều, lấy ra ba nén hương dài màu tím sậm. Đây không phải là hương hỏa bình thường mà là "Trấn Hồn Hương" được hắn dùng tâm huyết mười vạn năm kết hợp với cỏ U Minh trồng bên bờ Minh Hà chế luyện thành. Mỗi nén hương đều chứa đựng sức mạnh ổn định linh hồn, đối với những thần thức đã tàn lụi từ lâu mà nói, đây là vật đại bổ thiên hạ khó tìm.
"Hôm nay tâm trạng tốt, đi thăm lão bạn già một chút."
Cố Trường An bước ra khỏi lều, không đi nhanh nhưng mỗi bước chân của hắn dường như đều rút ngắn khoảng cách nghìn trượng. Lâm Thanh Diệp đang cúi người nhặt lá rụng, chợt cảm thấy một luồng gió lạnh lướt qua, khi ngẩng đầu lên đã thấy bóng lưng vị tiền bối kia biến mất ở góc khuất của một dãy mộ cao lớn.
Nàng ngẩn ngơ một lúc, rồi không kìm được tò mò, nhẹ nhàng buông chiếc chổi tre, giữ hơi thở thật khẽ rồi lén lút đi theo.
Khu vực Đông Bắc của nghĩa trang là nơi âm trầm nhất. Càng đi sâu vào trong, không gian càng trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Không có tiếng chim chóc, không có tiếng côn trùng, chỉ có một loại áp lực vô hình khiến cho lồng ngực Lâm Thanh Diệp thắt lại. Ở chính giữa một khoảng đất trống trải là một ngôi mộ bằng đá xanh xám xịt.
Ngôi mộ này không có phù điêu hoa mĩ, không có kim thân lộng lẫy như mộ của các vị đế vương khác. Nó chỉ là một khối đá hình chữ nhật, cao tầm ba thước, trên mặt khắc vẻn vẹn ba chữ cổ đơn giản nhưng lại chứa đựng một khí thế kinh hồn bạt vía:
"Kiếm – Thắng – Thiên"
Dù đã trải qua vạn cổ phong sương, ba chữ kia vẫn sắc lẹm như vừa mới được khắc bằng một thanh thần kiếm uy trấn cửu tiêu. Trên đỉnh ngôi mộ đá, một vết chém sâu hoắm xuyên thấu từ trên xuống dưới, xung quanh vết chém, không gian dường như luôn bị xé rách rồi lại tự khâu vá, lặp đi lặp lại mười vạn năm không dứt.
Cố Trường An đứng trước ngôi mộ, phong thái lười biếng thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự tôn trọng trầm lặng. Hắn nhìn vết chém trên mộ đá, khẽ lẩm bẩm: "Lý Phù Diêu, năm đó ngươi một kiếm khai thiên, muốn chém ra một con đường sống cho nhân tộc, cuối cùng vẫn là lực kiệt mà chết. Kiếm của ngươi mạnh, nhưng thiên đạo còn độc hơn."
Hắn đưa ngón tay trỏ ra, một đốm lửa xanh nhạt bùng lên trên đầu ngón tay, nhẹ nhàng châm vào ba nén Trấn Hồn Hương.
"Hưu ——"
Khói hương màu tím không tan đi trong gió mà lại cuộn xoáy thành một vòng tròn, chậm rãi thấm vào bên trong vết chém trên mộ đá.
Ngay khi làn khói chạm vào mộ phần, một tiếng kiếm minh (tiếng kiếm reo) trầm đục bỗng nhiên vang lên từ dưới lòng đất. Tiếng reo ấy không chói tai, nhưng lại khiến toàn bộ không gian trong phạm vi trăm trượng rung chuyển.
Lâm Thanh Diệp đứng ở đằng xa, vừa nghe thấy tiếng kiếm reo này, sắc mặt nàng lập tức đại biến. Nàng cảm thấy máu trong người như đông cứng lại, linh hồn như bị ngàn vạn mũi kiếm xuyên qua. Nàng vội vàng lùi lại, đôi mắt tràn đầy sợ hãi. Đó là loại kiếm ý gì? Chỉ là một tia dư âm thôi mà dường như đã đủ để chém đứt nhân quả, hủy diệt luân hồi!
Trong khi đó, Cố Trường An vẫn đứng bất động. Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, phản chiếu một khung cảnh từ mười vạn năm trước mà "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" đang tái hiện trong đầu hắn.
Trong ảo ảnh, hắn thấy một người nam nhân trung niên, tóc trắng xõa tung, khoác trên mình bộ thanh y đã rách nát. Nam nhân ấy đứng giữa hư không, xung quanh là vô số thần ma khổng lồ đang nhe nanh múa vuốt. Thiên địa lúc đó đang sụp đổ, lôi điện tím đen dày đặc phủ kín bầu trời.
Nam nhân kia chỉ mỉm cười, một nụ cười ngạo nghễ và cô độc. Hắn rút ra một thanh kiếm gỉ sét, chậm rãi đâm về phía trước.
"Trường An… kiếm của ta không cầu trường sinh, chỉ cầu một giây phút thái bình cho vạn thế!"
Tiếng nói của nam nhân vạn năm trước như vang lên bên tai Cố Trường An. Nhát kiếm kia trông vô cùng đơn giản, không có hoa văn rực rỡ, nhưng khi nó vung ra, cả thế giới như đứng yên lại. Một dải ngân hà kiếm khí rực rỡ xé toạc màn đêm, chém đứt mây mù thiên kiếp, chém rụng đầu mười vạn yêu ma.
Đó là "Phù Thế Nhất Kiếm".
Cố Trường An nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt ý niệm kiếm đạo kia đang chảy tràn vào tâm trí mình. Hệ thống trong thức hải vang lên tiếng thông báo cơ khí:
[Bạn đã thắp hương cho Kiếm Tiên Lý Phù Diêu, hoàn thành nhiệm vụ "Vấn Đạo Vạn Cổ". Nhận được phần thưởng: Thái Sơ Kiếm Ý (Sơ cấp), Tâm đắc kiếm đạo của Phù Diêu Kiếm Đế, Thọ nguyên cộng thêm 1000 năm.]
Một luồng khí lạnh buốt nhưng đầy sắc bén len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu của Cố Trường An. Hắn cảm thấy mình như trở thành một thanh kiếm sắp ra khỏi vỏ, nhưng ngay lập tức, tâm pháp "Cửu U Trường Sinh Quyết" của hắn vận chuyển, áp chế toàn bộ sự sắc bén kia vào sâu trong đan điền, biến nó thành một khối khí tức trầm ổn.
Hắn là người thủ mộ, không phải kẻ hiếu sát. Kiếm đạo của Lý Phù Diêu mạnh thật đấy, nhưng với Cố Trường An, đó cũng chỉ là một lá bài tẩy để phòng thân. Trường sinh mới là đại đạo, cẩu mới là vương đạo.
Hắn mở mắt ra, nhìn ba nén hương đã cháy được một nửa. Lúc này, từ trong mộ đá xanh, một sợi kiếm khí nhỏ xíu như sợi chỉ bay ra, quanh quẩn trên không trung rồi dường như có linh tính, nó lao thẳng về phía Lâm Thanh Diệp đang đứng ẩn nấp đằng xa.
"A!" Lâm Thanh Diệp kêu lên một tiếng thất thanh, nàng muốn tránh nhưng cơ thể dường như bị định thân, chỉ biết trơ mắt nhìn sợi kiếm khí kia xuyên vào giữa chân mày của mình.
Nàng ngã quỵ xuống đất, ôm đầu đau đớn. Một khối thông tin khổng lồ và áp lực kiếm đạo khủng khiếp nổ tung trong đầu nàng. Nàng thấy mình đứng giữa một hoang mạc kiếm, hàng vạn thanh kiếm đang rung động theo một nhịp điệu thần bí.
Cố Trường An không quay đầu lại, hắn chỉ nhàn nhạt nói: "Cái xác già kia xem ra cũng thích ngươi. Hắn tặng ngươi một tia 'Kiếm chủng', nếu ngươi có thể chịu đựng được mà không phát điên, con đường tu hành sau này của ngươi sẽ không còn chông gai nữa. Nhưng nếu không trụ vững được… nơi này vẫn còn nhiều chỗ trống để chôn cất ngươi."
Lâm Thanh Diệp nghiến chặt răng đến mức bật máu, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm áo. Nàng biết đây là cơ duyên nghìn năm có một, là đại ân huệ của vị tiền bối đang đứng trước mặt. Nàng cố gắng giữ vững tâm chí, ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, bắt đầu quá trình thuần hóa tia kiếm khí hung hãn kia.
Cố Trường An chờ cho ba nén hương cháy sạch hoàn toàn, tàn hương rụng xuống hòa vào lớp đất đen mới khẽ vỗ tay vào mộ đá.
"Ngủ ngon đi lão già. Mấy nghìn năm tới chắc sẽ không có ai làm phiền ngươi đâu."
Hắn quay người đi về phía lều cỏ, lướt ngang qua Lâm Thanh Diệp đang đau đớn vật vã mà không hề dừng bước. Sự lạnh lùng của người canh mộ mười vạn năm đã thấm vào tận xương tủy. Hắn giúp nàng, đó là nhân quả của nàng, nhưng sống hay chết, vẫn phải dựa vào bản thân nàng.
Về tới lều cỏ, Lão Hắc đã ngáy khò khò. Cố Trường An ngồi lại vào ghế trúc, lấy ra một bình trà đã nguội lạnh từ bao giờ. Hắn khẽ búng tay, một tia Thái Sơ Kiếm Ý li ti hiện ra trên đầu ngón tay.
Hắn nhìn tia kiếm ý đó, đột nhiên nghĩ ra điều gì, bèn hướng nó về phía cái bình trà sứ.
"Xoẹt!"
Nắp bình trà được cắt đôi một cách hoàn mỹ, phẳng lì như gương, nhưng nước trà bên trong lại không hề dao động dù chỉ một chút.
Cố Trường An gật đầu hài lòng: "Dùng cái này để gọt vỏ trái cây chắc chắn là cực tốt."
Nếu Lý Phù Diêu mà sống lại, nhìn thấy tuyệt học chấn động vạn cổ của mình bị tên tiểu tử này dùng để nghĩ đến việc gọt vỏ trái cây, e rằng lão sẽ tức đến mức tự đâm mình thêm một nhát kiếm nữa.
Lúc này, ở bên ngoài Vạn Cổ Nghĩa Trang, bầu trời đã tối đen như mực. Trong màn mưa tầm tã, cách cổng chính chừng mười dặm, mấy đạo độn quang rực rỡ từ phương xa đang lao nhanh tới. Đó là những luồng ánh sáng mang theo sát khí kinh người.
"Sư huynh, phía trước chính là vùng cấm địa U Minh. Nghe đồn bên trong có vô số bảo tàng của kỷ nguyên cũ, nhưng cũng đầy rẫy tử vong khí. Chúng ta thật sự muốn tiến vào?" Một giọng nói thanh lảnh của nữ nhân vang lên trong gió.
"Hừ, Tiên Ma đại chiến sắp nổ ra lần nữa, linh khí thế giới đang khô kiệt nhanh chóng. Nếu không tìm được Thiên cấp linh mạch hoặc thần binh trong truyền thuyết, tông môn của chúng ta sớm muộn cũng bị diệt vong. Nghĩa trang này là hy vọng cuối cùng. Một lão già quét rác thủ mộ thì có gì đáng sợ?" Giọng nói trầm thấp đầy tham vọng đáp lại.
Bọn họ không hề hay biết, mỗi bước tiến của họ đều đang thu hẹp dần khoảng cách với tử thần.
Bên trong nghĩa trang, Cố Trường An đặt chén trà xuống, ánh mắt xuyên qua màn mưa rào rạt nhìn ra phía ngoài cổng. Một tia cười lạnh nhạt hiện lên trên gương mặt thanh tú.
"Lại có khách tìm đường chết rồi."
Hắn thong dong đứng dậy, với tay lấy chiếc chổi tre đặt ở góc lều. Đêm nay, xem ra không chỉ có lá rụng cần phải quét. Những kẻ rác rưởi của nhân gian kia, nếu đã thích tìm chỗ nằm phong thủy tốt, hắn không ngại tốn chút công sức đào thêm vài cái hố mới.
Trong cơn mưa, bóng dáng Cố Trường An gầy gò nhưng cô liêu, chiếc đèn lồng xanh treo lủng lẳng trước lều tỏa ra ánh sáng âm u, như con mắt của quỷ vương đang quan sát đám sâu kiến chuẩn bị bước vào miệng vực.
Mười vạn năm thủ hộ, nghĩa trang này vẫn vậy. Yên tĩnh và vĩnh hằng.
Lâm Thanh Diệp ở phía sau, sau khi trấn áp được tia kiếm khí đầu tiên, từ từ mở mắt ra. Nàng thấy bóng lưng Cố Trường An đứng lặng trong bóng tối, trong giây phút đó, nàng dường như thấy hàng vạn linh hồn đại năng phía sau đang quỳ xuống trước mặt hắn, cung kính hô vang một cái danh hiệu đã bị thời gian xóa nhòa.
Nàng run rẩy đứng dậy, nắm chặt bàn tay. Nàng biết, từ hôm nay, nàng không còn là công chúa của một vương triều phàm trần nữa. Nàng đã trở thành một phần của sự tịch mịch này, một quân cờ trong tay người đàn ông bí ẩn nhất vạn cổ.
Cố Trường An không quay đầu lại, hắn chỉ lạnh lùng buông một câu: "Thanh Diệp, lát nữa nếu có máu văng ra cửa nghĩa trang, ngươi hãy ra đó quét sạch đi. Ta không thích mùi máu người sống làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của những vị tiền bối ở đây."
"Tuân mệnh, Sư tôn." Lâm Thanh Diệp cúi đầu, giọng nói tràn đầy sự kiên định lạ thường.
Dưới màn mưa lạnh, nhát chổi tre đầu tiên của một kỷ nguyên mới sắp sửa vung lên. Tiếng chuông u minh từ nơi sâu thẳm nhất của nghĩa trang đột nhiên vang lên một tiếng: "Boong——", báo hiệu cho những linh hồn mười vạn năm nay chưa từng tỉnh giấc rằng: Đêm nay, nghĩa trang lại có thêm vật tế.