Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 11: Dạy nàng cách cầm chổi**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 17:55:55 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 11: DẠY NÀNG CÁCH CẦM CHỔI

Sương sớm ở Vạn Cổ Nghĩa Trang không giống với sương mù ở bất cứ nơi nào khác trên thế gian này. Nó không mang theo sự ẩm ướt thanh khiết của cỏ cây, mà lại đượm một chút mùi vị của thời gian đã mục rữa, nhàn nhạt tử khí, u linh và tĩnh lặng đến mức khiến lòng người phát run.

Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương dày đặc, chiếu lên túp lều cỏ lụp xụp, Cố Trường An đã thức dậy. Hắn không cần ngủ nhiều, mười vạn năm qua, thói quen sinh hoạt của hắn đã chính xác đến từng nhịp thở. Hắn đứng bên cạnh giếng nước cũ, múc một gáo nước lạnh tạt lên mặt, cảm giác cái lạnh thấu xương kia khiến thần trí hắn hoàn toàn thanh tỉnh.

Cách đó không xa, Lâm Thanh Diệp đang loay hoay với một chiếc khăn tay cũ. Nàng dường như đã thức từ rất sớm, bận rộn lau chùi lại những bia mộ mà hôm qua mình đã làm dang dở. Gương mặt nàng vẫn còn vẻ nhợt nhạt của một người vừa trải qua biến cố mất nước, tan nhà nát cửa, nhưng trong ánh mắt đã nhen nhóm lên một ngọn lửa của sự kiên trì.

"Tiền bối, Ngài đã dậy rồi." Lâm Thanh Diệp thấy Cố Trường An bước ra, vội vàng buông chiếc khăn, cúi người hành lễ thật sâu.

Cố Trường An liếc nhìn nàng một cái, rồi lại nhìn đống bia mộ nàng vừa lau. Nàng làm rất kỹ, thậm chí có thể nói là quá kỹ. Những kẽ đá nhỏ nhất cũng được nàng tỉ mỉ lau sạch bụi bặm. Thế nhưng, trong mắt Cố Trường An, đó chỉ là công việc tay chân tầm thường.

"Ngươi muốn học gì ở ta?" Cố Trường An đi tới bên giá để đồ, cầm lên chiếc chổi làm từ cành tre khô, thản nhiên hỏi.

Lâm Thanh Diệp sững người, sau đó quỳ sụp xuống, giọng nói run rẩy nhưng kiên định: "Vãn bối tư chất ngu muội, nhưng tâm cầu đạo chưa bao giờ tắt. Cầu Tiền bối ban cho vãn bối một con đường để báo thù, để… để không bao giờ bị người khác chà đạp nữa."

Cố Trường An không nhìn nàng, hắn chỉ chuyên chú nhìn vào những chiếc nan tre trên cán chổi. "Báo thù? Báo thù là một thứ nhân quả rất nặng. Ngươi bước chân vào nghĩa trang này, chính là muốn rũ bỏ nhân quả thế gian. Nếu mang thù hận vào đây, ngươi sẽ sớm trở thành một phần của đống xác khô dưới lòng đất kia thôi."

Lâm Thanh Diệp cắn chặt môi đến mức bật máu, nàng không biết nói gì hơn, chỉ biết dập đầu thật mạnh xuống nền đất đầy sỏi đá.

Lão Hắc từ trong xó lều bò ra, ngáp một cái dài thườn thượt, liếm chân nói: "Trường An, ngươi lại bắt đầu lên mặt rồi đấy. Con bé này cốt cách cũng không tệ, ít nhất là nó siêng hơn ngươi. Ngươi lười đến mức mười năm mới quét khu mộ phía Đông một lần, chi bằng dạy nó một chút gì đó, sau này nó quét thay ngươi, ngươi chẳng phải có thêm thời gian mà nằm ngủ sao?"

Cố Trường An im lặng một lúc, sau đó thở dài. Lão Hắc nói đúng, hắn thực sự… rất lười. Mười vạn năm sống ẩn dật, cái tính lười của hắn đã ngấm vào xương tủy.

Hắn ném chiếc chổi về phía Lâm Thanh Diệp.

Lâm Thanh Diệp cuống quýt đưa tay ra đón. Chiếc chổi trông thì nhẹ, nhưng khi vừa chạm vào tay nàng, nó nặng như ngàn cân, khiến nàng lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.

"Tiền bối, cái này…" Nàng kinh ngạc nhìn chiếc chổi tre bình thường kia.

"Cầm lấy nó. Từ hôm nay, việc quét dọn toàn bộ nghĩa trang giao cho ngươi. Ta không dạy ngươi giết người, cũng không dạy ngươi pháp thuật hào nhoáng. Ta chỉ dạy ngươi cách cầm chổi." Cố Trường An chậm rãi bước tới, đứng sau lưng nàng.

"Nhìn kỹ đây."

Cố Trường An đặt bàn tay thô ráp của mình lên tay Lâm Thanh Diệp, điều chỉnh tư thế của nàng. Hắn không truyền vào một chút linh lực nào, nhưng Lâm Thanh Diệp lại cảm thấy một luồng hơi thở cổ xưa, tịch mịch từ bàn tay hắn lan tỏa ra.

"Quét mộ, không phải là quét sạch bụi bặm trên mặt đất. Mà là quét sạch những nhiễu loạn trong lòng mình, quét sạch những 'dấu vết' của chính mình giữa thiên địa."

Cố Trường An bắt đầu đưa tay nàng chuyển động.

*Xoẹt… xoẹt…*

Tiếng chổi chạm vào mặt đất ban đầu nghe rất thô thiển, nhưng dưới sự dẫn dắt của hắn, âm thanh đó bắt đầu thay đổi. Nó trở nên nhịp nhàng, dần dần hòa quyện vào tiếng gió thổi qua rặng thông, hòa vào tiếng sương tan, thậm chí là hòa vào nhịp đập của chính mảnh đất nghĩa trang này.

"Thế gian này kẻ mạnh nhất không phải kẻ vung kiếm chém đứt núi sông, mà là kẻ đứng trước mặt vạn quân mà vạn quân không thấy, đứng dưới Thiên đạo mà Thiên đạo không hay." Cố Trường An trầm giọng nói, "Đó gọi là 'Ẩn'. Nếu ngươi muốn báo thù, trước tiên phải học cách biến mất."

Lâm Thanh Diệp nhắm mắt lại, nàng cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ theo nhịp chổi chuyển động. Mỗi khi chiếc chổi đưa đi, dường như có một sợi tơ nhân quả vô hình nào đó trên người nàng bị cắt đứt. Cảm giác hiện hữu của nàng trong không gian này đang dần trở nên mờ nhạt.

"Tập trung. Đừng dùng linh lực, hãy dùng tâm. Cảm nhận sự tĩnh lặng của những người nằm dưới mộ kia. Họ không nói, họ không cử động, nên thế gian quên mất họ. Đó chính là cảnh giới cao nhất của sự ẩn nấp."

Trong tâm trí Lâm Thanh Diệp, hình ảnh hoàng cung Đại Vân bị thiêu rụi, hình ảnh phụ hoàng ngã xuống… tất cả bỗng nhiên nhạt nhòa đi. Nàng không còn thấy hận, cũng không còn thấy đau, chỉ còn lại sự tập trung vào đầu chổi.

Nàng bắt đầu tự mình đưa chổi đi.

Cố Trường An buông tay ra, lùi lại một bước, lặng lẽ quan sát.

Hắn truyền cho nàng một phần nhỏ của *Tẩy Trần Kinh* – một loại tâm pháp mà hắn ngộ ra sau mười vạn năm quét mộ. Loại tâm pháp này không giúp tăng trưởng tu vi theo kiểu bạo phát, nhưng nó có một tác dụng vô cùng bá đạo: Xóa bỏ sự hiện hữu.

Người tu luyện đến mức đại thành, dù có đứng ngay trước mặt kẻ thù, kẻ thù cũng chỉ coi người đó như một ngọn cỏ, một viên đá, hoàn toàn không cảm nhận được chút nguy hiểm nào. Đây chính là "Cẩu đạo" chân chính mà Cố Trường An tôn thờ. Muốn sống lâu, trước tiên phải biết cách làm một kẻ vô danh.

Lâm Thanh Diệp càng quét càng nhanh, nhưng tiếng động phát ra lại càng nhỏ. Một lát sau, một cảnh tượng kinh ngạc hiện ra trước mắt Lão Hắc.

Cơ thể Lâm Thanh Diệp dường như mờ ảo hẳn đi. Một con chim sẻ đáp xuống bia mộ gần đó, thản nhiên rỉa lông, dường như nó hoàn toàn không thấy có một người sống đang đứng cách mình chỉ một thước. Một luồng tử khí nhàn nhạt từ mặt đất trồi lên, quấn quýt lấy chân nàng, thay vì xua đuổi, nó lại hòa nhập vào nàng như một phần vốn có của nghĩa trang.

"Ồ? Con bé này lĩnh ngộ nhanh thật đấy." Lão Hắc ngạc nhiên lẩm bẩm, "Mới có nửa canh giờ mà đã chạm tới ngưỡng cửa của 'Vô Ngân' rồi sao? Đúng là người có mối hận sâu sắc thì sự tập trung cũng kinh người thật."

Cố Trường An gật đầu hài lòng, nhưng miệng vẫn nhàn nhạt nói: "Mới chỉ là hình thức bên ngoài. Nếu gặp phải cường giả Nguyên Anh trở lên, chỉ cần một ý niệm quét qua là nàng ta sẽ hiện nguyên hình. Muốn đạt tới 'Thần thức bất khả nhận', nàng ta còn phải quét ở đây ít nhất là mười năm nữa."

Lâm Thanh Diệp dừng chổi lại, nàng thở dốc, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Khi mở mắt ra, nàng cảm thấy thế giới trước mắt dường như có chút khác biệt. Mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, nhưng đồng thời cũng xa cách hơn. Nàng cảm thấy mình vừa bước qua một cánh cửa nào đó, tách biệt khỏi phàm trần náo nhiệt.

"Tiền bối… công pháp này là…"

"Nó không có tên." Cố Trường An cắt lời, "Ngươi cứ gọi nó là cách cầm chổi. Ở đây, ngươi không phải là Công chúa của Đại Vân, ngươi chỉ là một tiểu đồng quét dọn. Nhiệm vụ của ngươi mỗi ngày là quét sạch khu mộ này, sau đó gánh nước tưới hoa bỉ ngạn ở phía sau. Nhớ kỹ, nếu để ta thấy còn một hạt bụi trên bia mộ, hoặc nếu ngươi làm xáo trộn giấc ngủ của những anh linh nơi đây bằng sự hiện diện lộ liễu của mình, ta sẽ lập tức đuổi ngươi ra ngoài."

Lâm Thanh Diệp không hề cảm thấy thất vọng, ngược lại nàng vui mừng khôn xiết. Nàng biết, "cách cầm chổi" này chính là bảo vật mà vạn người nằm mơ cũng không thấy được. Chỉ một chút cảm ngộ vừa rồi đã khiến linh lực bị tắc nghẽn trong kinh mạch của nàng từ sau khi bị truy sát bắt đầu vận hành trở lại, hơn nữa còn mang theo một sự linh hoạt bí ẩn.

"Vãn bối tuân lệnh!"

Nàng ôm chặt lấy chiếc chổi tre, coi nó như một thanh thần kiếm, tiếp tục lùi bước quét dọn một cách thành kính.

Cố Trường An trở về trước túp lều cỏ, rót một chén trà cũ đã nguội lạnh.

*【Đinh! Chúc mừng chủ nhân lần đầu truyền thụ đạo pháp ẩn nấp, cảm ngộ của chủ nhân về "Thiên Địa Vô Ngân" tăng thêm một tầng. Thọ nguyên cộng thêm một ngàn năm.】*

Âm thanh khô khốc của hệ thống vang lên trong đầu, Cố Trường An chẳng thèm mảy may dao động. Thọ nguyên với hắn lúc này chỉ là một con số vô nghĩa. Điều khiến hắn hài lòng hơn cả là cuối cùng đã tìm được một kẻ làm thay việc nặng nhọc.

Hắn nằm xuống ghế nằm bằng tre, gối đầu lên tay, nhắm mắt hưởng thụ ánh nắng hiếm hoi của buổi sớm.

"Trường An, ngươi nói xem, đám người Vương triều Đại Vân kia nếu biết Công chúa của chúng đang ở đây học cách quét rác, chúng sẽ có biểu cảm gì nhỉ?" Lão Hắc lững thững đi tới bên cạnh, cười hì hì hỏi.

"Học quét rác là phúc phần của nàng ta. Còn đám người kia…" Ánh mắt Cố Trường An hơi mở ra, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen đang bắt đầu tụ lại. "Nếu chúng dám bén mảng đến đây, ta sẽ để chúng biết rằng, không phải chỉ có đất cát mới cần quét dọn. Đôi khi, cả một đám tạp niệm của nhân thế cũng cần một nhát chổi để biến mất."

Giọng hắn bình thản, nhưng Lão Hắc biết rõ, mỗi khi Cố Trường An nói về việc "quét dọn", thế giới bên ngoài chắc chắn sẽ có kẻ phải đổ máu.

Mười vạn năm qua, đã có bao nhiêu Thiên kiêu, bao nhiêu Đế vương muốn làm loạn nơi này? Tất cả giờ đây đều đã hóa thành những ngôi mộ mà Lâm Thanh Diệp đang miệt mài lau chùi.

Ở một góc khác của nghĩa trang, Lâm Thanh Diệp vẫn miệt mài với chiếc chổi tre. Nàng không nhận ra rằng, mỗi khi nàng quét qua một khu mộ, một phần ý chí yếu ớt của vị cường giả nằm dưới đó lại dường như đang âm thầm quan sát nàng.

Sự tịch mịch của nghĩa trang mười vạn năm, bắt đầu từ ngày hôm nay, đã có thêm một hơi thở mới. Nhưng hơi thở đó không phá vỡ sự yên tĩnh, mà đang cố gắng tan chảy vào nó, tạo thành một bóng ma ẩn khuất chờ ngày thức tỉnh.

Bầu trời càng lúc càng tối lại, một cơn mưa lạnh sắp đổ xuống. Cố Trường An khẽ búng tay, một đạo trận pháp vô hình bao phủ lấy toàn bộ nghĩa trang, khiến những hạt mưa khi rơi xuống chỉ cách mặt đất nửa mét đều bị một lực lượng huyền bí làm cho tan biến, không để lại một chút ẩm ướt nào trên các ngôi mộ cổ.

"Vạn cổ trường sầu, bất quá nhất tảo." (Nỗi sầu vạn cổ, chẳng qua chỉ một nhát chổi).

Hắn khép hờ mắt, chìm vào giấc ngủ ngắn, để lại thiếu nữ và tiếng chổi tre đều đặn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của cấm địa u minh.

Chương 11 kết thúc bằng hình ảnh Lâm Thanh Diệp dần dần hòa nhập vào bóng tối của nghĩa trang, trong khi Cố Trường An vẫn thong dong như một vị thần nhìn thấu thế sự. Con đường trường sinh của nàng đã bắt đầu, không phải bằng gươm đao, mà bằng chính chiếc chổi tre mộc mạc kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8