Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 10: Truy binh tìm đến, tử khí đông lai**
**Chương 10: Truy binh tìm đến, tử khí đông lai**
Sương mù ở Vạn Cổ Nghĩa Trang dường như chưa bao giờ tan biến hoàn toàn. Nó như một lớp lụa mỏng vĩnh hằng, che phủ lên những bí mật của mười vạn năm tuế nguyệt.
Buổi sớm hôm nay, không gian tĩnh lặng lạ thường. Tiếng chổi tre chạm trên mặt đá xám phát ra âm thanh xào xạc đều đặn: *Xoẹt… xoẹt…*
Cố Trường An khoác trên mình bộ đạo bào cũ kỹ màu tro, ống tay áo xắn cao, bước chân nhẹ hẫng không để lại dấu vết trên lớp bụi trần. Mỗi nhát chổi hắn đưa ra đều mang theo một loại nhịp điệu kỳ lạ, dường như đang cộng hưởng với hơi thở của mảnh đất tử vong này. Nếu có đại năng cấp Tiên Đế ở đây, hẳn sẽ kinh hãi nhận ra, mỗi đường chổi của hắn đang âm thầm xóa đi những sợi tơ nhân quả vướng víu giữa người sống và người chết.
Lâm Thanh Diệp đứng cách đó không xa, trong tay cầm một chiếc khăn vải, đang tỉ mỉ lau chùi một tấm bia đá không chữ. Nàng đã ở đây được bảy ngày. Bảy ngày, đối với một người tu tiên mà nói chỉ là cái chớp mắt, nhưng đối với nàng, đó là quãng thời gian tâm linh thanh tịnh nhất kể từ khi hoàng đô sụp đổ.
"Tiền bối…" Lâm Thanh Diệp ngập ngừng lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Tại sao có những ngôi mộ ở đây lại không có tên?"
Cố Trường An dừng chổi, hơi tựa lưng vào một thân cây già héo hắt, đôi mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng: "Có người khi sống vang danh thiên hạ, nhưng lúc chết lại muốn quên đi tất cả. Có người vì quá mạnh mẽ, danh tự của họ chứa đựng uy lực vô biên, ghi lên bia đá sẽ khiến luân hồi chấn động, tà ma dòm ngó. Cho nên, vô danh đôi khi lại là sự yên nghỉ tốt nhất."
Nàng trầm mặc, bàn tay vuốt ve mặt đá lạnh lẽo, lòng bỗng dấy lên một nỗi bi thương mơ hồ. Nàng là công chúa của một vương triều đã mất, vốn mang trên mình vạn trượng hào quang, giờ đây chẳng qua cũng chỉ là một kẻ quét mộ vô danh trong vùng cấm địa này.
Đúng lúc này, đôi tai của Cố Trường An khẽ động. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời phương Đông, nơi ranh giới giữa U Minh Cấm Địa và thế giới bên ngoài.
Lão Hắc – con chó đen to lớn vốn đang nằm ngủ gật dưới chân bia mộ của một vị Ma Tôn – đột nhiên bật dậy. Nó nhe răng, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục, đôi mắt vốn lờ đờ hiện lên tia hung quang lẫm liệt.
"Đến rồi." Cố Trường An nhàn nhạt nói một câu.
Lâm Thanh Diệp run lên, sắc mặt trong phút chốc trắng bệch. Nàng cảm nhận được một luồng sát khí ngút trời, như một cơn bão đang cuộn xoáy lao về phía này. Đó là hơi thở của quân đội, của sắt thép và máu lửa, còn kèm theo cả dao động linh lực mãnh liệt của các tu sĩ cấp cao.
…
Bên ngoài cửa ngõ nghĩa trang, sương mù dày đặc bị một luồng kình phong bạo liệt thổi dạt sang hai bên.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng vó ngựa sắt dậm xuống mặt đất như sấm vang. Một đội kỵ binh vận hắc giáp, tay cầm trường thương đen bóng, cưỡi những con Long Mã mắt đỏ rực đang hăm hở xông tới. Dẫn đầu bọn chúng là một trung niên nam tử khoác áo choàng đỏ máu, khuôn mặt cương nghị nhưng đầy vẻ khinh khỉnh. Trên ngực giáp của hắn chạm khắc hình đầu hổ nhe nanh – biểu tượng của Hổ贲 Quân, đội quân tinh nhuệ nhất của Vương triều Đại Vân.
"Thống lĩnh Thẩm, sương mù phía trước quá dị thường, linh thức của chúng ta bị áp chế nghiêm trọng." Một tu sĩ đi cạnh Thẩm Thiết Tâm lo ngại báo cáo. Lão ta là quốc sư đi theo hộ tống, tu vi đã đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng lúc này sắc mặt lại đầy vẻ thận trọng.
Thẩm Thiết Tâm hừ lạnh, thanh trường kiếm đeo bên hông run rẩy phát ra tiếng vang lanh lảnh: "Sợ cái gì? Vương triều chúng ta mang theo vận mệnh của vạn dân, hoàng khí hộ thể, tà ma không xâm. Ả công chúa tàn dư kia chắc chắn đã trốn vào trong. Chủ nhân có lệnh, sống thấy người, chết thấy xác. Dù đây là nghĩa trang mười vạn năm đi nữa, hôm nay cũng phải mở cửa cho ta!"
Hắn giơ cao trường kiếm, quát lớn: "Toàn quân nghe lệnh! Kết Trấn Ma Trận, nghiền nát lớp sương mù này cho ta!"
"Giết! Giết! Giết!"
Tiếng hô sát vang dội tầng mây, khí huyết bốc lên nghi ngút hóa thành một con ác hổ khổng lồ phía trên không trung, lao thẳng vào cấm địa. Những người lính này đều là kẻ từng trải qua trăm trận chiến, sát khí tích lũy trên người đủ để làm đóng băng cả chân nguyên của tu sĩ bình thường.
Bọn chúng lao qua cửa ngõ, bước chân đạp lên lớp lá khô vàng úa, tràn vào vùng đất tĩnh lặng của người chết.
…
Bên trong, Lâm Thanh Diệp đã nghe thấy tiếng thét gọi của quân thù. Nàng nắm chặt mảnh chìa khóa trong ngực, nhìn về phía Cố Trường An với ánh mắt khẩn cầu pha lẫn tuyệt vọng: "Tiền bối… là người của vương triều Đại Vân. Chúng đến để bắt ta. Xin người… hãy rời khỏi đây, đừng vì ta mà vướng vào nhân quả này."
Nàng không muốn thấy vị tiền bối ẩn sĩ này bị kéo vào vòng xoáy chém giết. Dù Cố Trường An trông có vẻ thần bí, nhưng đối diện với hàng ngàn kỵ binh tinh nhuệ và tu sĩ Nguyên Anh, nàng không tin hắn có thể chống chọi nổi nếu không ra tay liều chết. Mà theo quy tắc "Cẩu đạo", một khi đã ra tay lộ liễu, bình yên mười vạn năm sẽ tan thành mây khói.
Cố Trường An không nhìn nàng, hắn thản nhiên cầm cây chổi tre đi về phía cổng chính, bước đi chậm rãi như đang đi dạo.
"Nhân quả?" Cố Trường An nhẹ giọng lẩm bẩm, thanh âm hòa vào gió. "Từ lúc ngươi bước chân vào đây, nhân quả đã sớm định đoạt rồi. Nghĩa trang là nơi yên nghỉ, không phải nơi để múa đao kiếm."
Hắn đứng lại ngay tại con đường mòn dẫn vào khu mộ chính. Gió lạnh thổi qua, làm mái tóc đen nhánh của hắn tung bay.
Lúc này, Thẩm Thiết Tâm cùng đội kỵ binh đã áp sát. Khi thấy bóng dáng một kẻ mặc đạo bào tro bụi và một con chó đen chắn đường, Thẩm Thiết Tâm giật dây cương, Long Mã hí lên một tiếng vang dội rồi đứng khựng lại.
"Kẻ nào?!" Thẩm Thiết Tâm quát lên, luồng áp lực từ vị trí thống lĩnh quét ra, nhưng khi chạm đến gần Cố Trường An lại như đá chìm đáy bể, không gây ra được một chút gợn sóng nào.
Cố Trường An ngước mắt lên, giọng nói đều đều: "Lùi lại. Nơi này không tiếp người sống quá mười nhịp thở."
"Nực cười!" Thẩm Thiết Tâm cười lớn, tiếng cười đầy vẻ ngạo mạn. "Một lão quét rác mà cũng dám cản đường đại quân vương triều? Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Mau giao nộp Lâm Thanh Diệp, nếu không ta sẽ san bằng cái nghĩa trang rách nát này, quật mộ tổ tiên ngươi lên cho chó ăn!"
Câu nói vừa dứt, không gian xung quanh đột ngột trở nên lạnh lẽo thấu xương.
Lão Hắc đang đứng cạnh Cố Trường An chợt nhe răng cười, một nụ cười cực kỳ mang rợ của loài thú dữ. Nó lẩm bẩm bằng thứ tiếng người mà chỉ Cố Trường An nghe thấy: "Thủ mộ nhân, hắn nói muốn quật mộ đấy… Ta có thể cắn đứt cổ họng hắn không?"
Cố Trường An khẽ lắc đầu, trong mắt hắn hiện lên một chút thương hại. Kẻ không biết thường không sợ, nhưng sự thiếu hiểu biết ở nơi này đồng nghĩa với cái chết.
"Ngươi muốn quật mộ sao?" Cố Trường An khẽ nâng cây chổi tre lên. "Vậy thì để ta chuẩn bị hố cho các ngươi trước."
"Tìm chết! Giết hắn cho ta!" Thẩm Thiết Tâm nổi giận, phất tay hạ lệnh.
Mười tên kỵ binh đi đầu lập tức thúc ngựa lao lên, trường thương trong tay lóe lên linh quang màu máu, đâm thẳng về phía ngực Cố Trường An. Mũi thương xé rách không khí, mang theo tiếng rít chói tai.
Cố Trường An không lùi, cũng không dùng tay chống đỡ. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung cây chổi tre quét một vòng dưới chân, miệng thầm niệm:
"Trần Hiêu Tẩy Trần, Tử Khí Đông Lai!"
*Oanh!*
Trong tích tắc, từ hướng Đông của nghĩa trang, một luồng tử khí màu tím đen đặc quánh như thủy triều đột ngột bùng nổ. Nó không phải là linh khí, cũng không phải ma khí, mà là khí tức của tuế nguyệt tích lũy suốt mười vạn năm, là sự lắng đọng của cái chết.
Tử khí tràn đến như một con rồng khổng lồ, che khuất ánh mặt trời yếu ớt.
Mười tên kỵ binh đang lao tới, khi chạm vào luồng tử khí này, cả người lẫn ngựa đột ngột đông cứng lại giữa không trung. Một cảnh tượng hãi hùng diễn ra trước mắt Lâm Thanh Diệp và Thẩm Thiết Tâm:
Những con Long Mã tràn đầy sinh cơ trong chớp mắt héo quắt lại thành những bộ xương khô, lớp giáp sắt của binh lính bị rỉ sét mục nát với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Da thịt của bọn chúng nhăn nheo, tóc bạc trắng rồi rụng xuống, hơi thở sinh mệnh bị tước đoạt sạch sẽ chỉ trong một nhịp thở.
"Cái… cái gì?!" Quốc sư đứng phía sau kinh hoàng thét lên. "Tuế Nguyệt Chi Lực! Đây là sức mạnh của thời gian! Chạy mau!"
Nhưng đã muộn. Tử khí không phải là thứ có thể chạy thoát bằng tốc độ. Nó không tấn công vào thể xác, mà nó tấn công vào thọ nguyên và nhân quả.
Cố Trường An đứng đó, bóng lưng hắn trong làn tử khí trông cao lớn vô cùng, giống như một vị thần cai quản cái chết đang nhìn xuống lũ kiến hôi.
"Quét dọn rác rưởi, là nhiệm vụ của ta."
Hắn khẽ gõ nhẹ cán chổi xuống mặt đất một lần nữa. Tử khí càng thêm điên cuồng bùng phát. Hàng ngàn binh lính Hổ贲 Quân bắt đầu gào thét thảm thiết. Bọn chúng thấy mình đang già đi, chân tay mất hết sức lực, thanh xuân và tu vi đều bị một lực lượng vô hình hút cạn.
Thẩm Thiết Tâm hoảng loạn, hắn vung kiếm chém ra một đường kiếm khí rực lửa, nhưng kiếm khí vừa rời khỏi mũi kiếm đã bị tử khí nuốt chửng, tắt lịm không một tiếng động. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, thấy những đốm đồi mồi bắt đầu hiện lên, đôi mắt vốn tinh anh giờ đã mờ đục.
"Không… không thể nào! Ta là tu sĩ Kim Đan đỉnh phong, thọ nguyên còn tám trăm năm! Tại sao… tại sao ta lại sắp chết?!" Hắn run rẩy, ngã nhào khỏi lưng ngựa đã hóa thành xương trắng.
Cố Trường An tiến lên một bước, âm thanh nhẹ như lông hồng nhưng lọt vào tai Thẩm Thiết Tâm lại như tiếng tuyên án của Diêm Vương: "Vạn Cổ Nghĩa Trang có quy tắc: Kẻ sống không mời mà đến, thọ nguyên thuộc về nghĩa trang. Ngươi nói muốn quật mộ… Vậy thì dùng tám trăm năm thọ nguyên của ngươi để bồi tội cho những vị đại năng dưới kia đi."
"Tiền bối… tha mạng! Tiền bối…" Thẩm Thiết Tâm bò lết trên mặt đất, hơi thở khò khè. Nhưng khi hắn nhìn vào đôi mắt của Cố Trường An, hắn chỉ thấy một sự trống rỗng sâu thẳm, như thể mười vạn năm trôi qua đối với người này chỉ là một khoảnh khắc, mà tính mạng của hắn thậm chí còn không đáng bằng một hạt bụi trên cây chổi tre kia.
*Phốc!*
Xác của Thẩm Thiết Tâm hoàn toàn khô héo, biến thành một đống tro tàn màu xám trắng.
Xung quanh, hàng ngàn kỵ binh tinh nhuệ giờ đây chỉ còn lại là những bộ áo giáp trống rỗng nằm vất vưởng trên nền đất. Ngựa xương nằm la liệt, khung cảnh tan hoang đến cực điểm, nhưng lại không có lấy một giọt máu chảy ra. Tất cả đều bị tử khí "quét dọn" sạch sẽ.
Lão Quốc sư là người duy nhất còn sống sót, nhưng lão cũng đã mất đi hơn nửa thọ nguyên, tóc tai rụng hết, thân hình còng xuống như một lão già sắp đất xa trời. Lão nhìn Cố Trường An với ánh mắt kinh hoàng cực độ, miệng lắp bắp: "Thủ… Thủ Mộ Nhân… Chẳng lẽ truyền thuyết mười vạn năm là có thật…"
Cố Trường An liếc nhìn lão một cái, không ra tay giết nốt. Hắn cần một người đem tin tức này trở về, để tu tiên giới ngoài kia hiểu rằng, Vạn Cổ Nghĩa Trang không phải là nơi bọn chúng có thể dòm ngó.
"Cút đi." Hắn buông ra hai chữ.
Quốc sư như được đại xá, dùng hết sức bình sinh cuối cùng thi triển một bí thuật tàn huyết, hóa thành một làn khói đen chạy trối chết về hướng biên giới, không dám ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Tử khí dần dần tan đi, thu lại vào trong lớp sương mù của nghĩa trang. Ánh nắng yếu ớt lại một lần nữa chiếu xuống, mặt đất vẫn là mặt đất, nhưng hàng ngàn nhân mạng đã vĩnh viễn nằm lại nơi này, hóa thành chất dinh dưỡng cho vùng đất cấm địa.
Lâm Thanh Diệp đứng trân trối tại chỗ, toàn thân run rẩy không ngừng. Nàng nhìn thấy tất cả, nhìn thấy cách mà Cố Trường An "quét rác". Đó không phải là chiến đấu, đó là sự tước đoạt một cách tuyệt đối quy luật của tạo hóa.
Cố Trường An quay người lại, bước chân vẫn bình thản như cũ. Hắn nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt nàng, khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hòa đến lạ lùng: "Làm gì mà đờ đẫn thế? Bọn chúng đi rồi. Chỗ rác này… lát nữa ngươi giúp ta dọn dẹp đống giáp sắt kia vào trong kho, giữ lại sau này bán sắt vụn đổi chút linh thạch cũng được."
Nói xong, hắn lại cầm chổi tiếp tục công việc của mình.
*Xoẹt… xoẹt…*
Lâm Thanh Diệp hít một hơi thật sâu, cảm thấy đôi chân mình như đang đứng trên mây. Nàng nhìn theo bóng lưng gầy gò của hắn, trong lòng dấy lên một sự thành kính vô hạn. Nàng hiểu rằng, mình không phải đã gặp được một ẩn sĩ bình thường, mà là đã gặp được một vị "thần" đích thực, một vị tiên nhân ẩn mình giữa những ngôi mộ cổ.
Lão Hắc thong dong đi tới chỗ xác của con ngựa xương, khẽ dùng mũi hửi hửi rồi chê bai: "Hừ, toàn là xương khô, chả có tí thịt nào. Trường An, lần sau có tiễn khách thì nhớ để lại chút đồ ăn cho ta chứ?"
Cố Trường An không quay đầu, thanh âm thanh thản vang lên: "Lần sau sẽ có đại năng mang theo linh thú đến, lúc đó ngươi tha hồ mà ăn. Còn bây giờ, đi ngủ đi."
Lão Hắc nghe vậy thì sáng mắt lên, lại nằm xuống vẫy đuôi, bộ dạng như một con chó đen nhà quê bình thường.
Lâm Thanh Diệp dần dần bình tĩnh lại. Nàng nhặt chiếc khăn vải lên, quay lại với tấm bia mộ không chữ ban nãy. Nàng lau chùi cẩn thận hơn, lòng thầm thề: Dù có phải ở đây quét mộ mười vạn năm, nàng cũng cam lòng. Bởi vì chỉ có ở bên cạnh người này, nàng mới thấy thế giới dù đầy rẫy chém giết, vẫn còn một góc yên bình đến lạ thường.
Dưới ánh hoàng hôn đang dần buông, bóng của một người, một chó, và một thiếu nữ in dài trên mặt đất nghĩa trang. Những ngôi mộ đá vẫn đứng đó, lặng lẽ chứng kiến sự trôi qua của thời gian. Mười vạn năm trước như thế này, mười vạn năm sau có lẽ vẫn như thế này.
Duy chỉ có một điều đã khác, đó là cái tên Cố Trường An – thủ hộ nhân của Vạn Cổ Anh Linh Mộ – từ hôm nay sẽ trở thành một bóng ma kinh hoàng trong lòng Vương triều Đại Vân.
Nhưng Cố Trường An chẳng quan tâm. Đối với hắn, điều quan trọng nhất bây giờ là trà trong lều đã sôi, và hắn cần một chén trà ấm để xua đi chút tử khí vương lại trên tay áo sau trận "quét dọn" vừa rồi.
Hết chương 10.