Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 13: Thế giới bên ngoài: Linh khí suy kiệt**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 17:57:49 | Lượt xem: 3

Chương 13: Thế giới bên ngoài: Linh khí suy kiệt

Gió bấc rít lên qua những khe đá hẹp của U Minh Cấm Địa, mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng đất chết, nhưng khi chạm đến ranh giới của Vạn Cổ Nghĩa Trang, nó bỗng chốc trở nên ôn hòa như một bàn tay mềm mại.

Cố Trường An đứng bên cạnh một ngôi mộ đá đã mòn vẹt vì tuế nguyệt, trên tay cầm chiếc chổi tre già cũ kỹ. Mỗi nhát chổi đưa đi, bụi bặm li ti bám trên bệ đá đều bị một lực lượng vô hình cuốn sạch, không để lại dù chỉ một tia dấu vết.

"Thiên Mộ Trường Sinh Khảo, ngày thứ ba vạn sáu ngàn năm trăm linh bảy…"

Cố Trường An lẩm bẩm trong miệng, giọng nói thanh thản như nước chảy mây trôi. Mười vạn năm, đối với người phàm là vô số kiếp luân hồi, đối với tu sĩ là mười mấy triều đại hưng vong, nhưng đối với hắn, nó chỉ là những ngày lặp đi lặp lại việc quét dọn và thắp hương.

Phía sau hắn, một con rùa đen lớn bằng cái nong đang nằm bò trên một tảng đá phẳng, đôi mắt ti hí lim dim như đang ngủ, nhưng cái mũi thì thi thoảng lại hếch lên ngửi ngửi mùi hương trầm thoang thoảng trong không khí.

"Cố tiểu tử, ngươi cứ quét mãi cái ngôi mộ của lão già không đầu này làm gì?" Lão Hắc lười biếng mở miệng, giọng ồm ồm như tiếng chuông đồng rỉ sét. "Lão ta chết từ kỷ nguyên trước rồi, chút tàn niệm cuối cùng cũng sắp tan biến, chẳng cho ngươi được mấy phần đạo vận đâu."

Cố Trường An không dừng tay, chiếc chổi tre vẫn đều đặn chuyển động.

"Lão Hắc, ngươi sống lâu như vậy mà vẫn chưa hiểu sao?" Hắn khẽ mỉm cười. "Quét mộ không phải vì người nằm dưới, mà là vì tâm người cầm chổi. Một tâm không tĩnh, bụi trần vạn dặm; tâm nếu đã lặng, vạn cổ thái bình."

Lão Hắc hừ một tiếng, lật mình một cái khiến tảng đá bên dưới nứt ra một đường nhỏ: "Ngươi lại giảng đạo rồi. Ta thấy ngươi càng lúc càng giống mấy lão hóa thạch ở bên trong kia, chẳng có chút sức sống nào của thanh niên cả."

Cố Trường An chỉ cười, không đáp lại. Hắn đưa mắt nhìn về phía cổng nghĩa trang. Ở đó, một bóng dáng mảnh mai đang bước đi chậm rãi qua màn sương mù u minh.

Lâm Thanh Diệp trở về.

Nàng mặc một bộ đạo bào màu xanh thẫm đơn giản, vạt áo còn vương lại chút hơi nước của rừng sâu, nhưng sắc mặt nàng lại tái nhợt một cách lạ thường. Đôi mắt vốn dĩ kiên cường của nàng giờ đây phủ một lớp sương mù của sự bàng hoàng và lo âu.

"Sư tôn."

Lâm Thanh Diệp đứng lại cách Cố Trường An mười bước, cúi đầu hành lễ thật sâu.

Cố Trường An đặt chiếc chổi tre tựa vào bia mộ, xoay người lại, ánh mắt bình thản nhưng dường như có thể nhìn thấu vạn vật.

"Trở về rồi? Thế giới bên ngoài thế nào?"

Lâm Thanh Diệp hít một hơi thật sâu, giọng nàng run rẩy, từng lời nói ra như mang theo sức nặng của ngàn vạn sinh linh:

"Sư tôn… Thiên hạ đã đại loạn. Những gì người dự đoán, tất cả đều đang diễn ra, và nó còn tàn khốc hơn vạn lần những gì con tưởng tượng."

Nàng dừng lại một chút để lấy lại bình tĩnh, rồi tiếp tục:

"Linh mạch của Đại Lục Xích Tiêu đang khô kiệt với tốc độ không thể tin nổi. Ba ngày trước, linh tuyền của Thương Lan Tông – vốn là một trong những mạch linh khí lớn nhất Nam Phương – đã hoàn toàn cạn sạch. Không còn một giọt linh khí nào trào ra, thay vào đó chỉ là những luồng tử khí nồng nặc bốc lên từ lòng đất."

Lão Hắc đang nằm nghe, chợt bật dậy, đôi mắt ti hí trợn trừng: "Cạn rồi? Thương Lan linh tuyền được bảo vệ bởi vạn cổ trận pháp, sao có thể cạn nhanh như vậy?"

Lâm Thanh Diệp lắc đầu, gương mặt tràn đầy vẻ cay đắng: "Không chỉ Thương Lan Tông. Theo thông tin từ Thanh Huyền tiền bối, trong vòng một tháng qua, có hơn mười đại tông môn đã tuyên bố phong ấn sơn môn, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với bên ngoài để bảo tồn chút linh khí cuối cùng còn sót lại trong hộ tông đại trận. Thế gian bên ngoài hiện nay… linh khí loãng tới mức gần như biến mất."

Cố Trường An chắp tay sau lưng, nhìn về phía chân trời mù sương. "Pháp Thoái Kỷ. Quy luật hưng suy của Thiên Đạo, cuối cùng cũng đến hồi kết của một chu kỳ."

"Sư tôn, không chỉ là thiếu hụt tu luyện." Lâm Thanh Diệp run giọng nói tiếp. "Vì tranh giành những khối linh thạch cuối cùng, các vương triều đã phát động chiến tranh tổng lực. Tu sĩ vốn dĩ cao cao tại thượng, giờ đây vì một viên đan dược bậc thấp mà có thể đồ sát cả một tòa thành. Con đã tận mắt thấy một vị tu sĩ Kim Đan, vì không đủ linh khí để duy trì thọ nguyên, chỉ trong vòng một đêm đã già đi trăm tuổi, tóc trắng xóa, thân hình héo rũ rồi chết ngay bên lề đường như một kẻ hành khất."

"Lòng người còn đáng sợ hơn cả linh khí suy kiệt." Cố Trường An bình thản nhận xét.

"Phải…" Lâm Thanh Diệp cúi đầu. "Những thiên tài kiêu ngạo của các đại thế gia giờ đây đều như điên cuồng. Họ lùng sục khắp nơi để tìm kiếm các cấm địa cổ xưa, hy vọng tìm thấy những vị thuốc trường sinh hoặc những món thần binh chứa đựng đạo vận để kéo dài hơi tàn. Và… mục tiêu lớn nhất của bọn họ hiện giờ…"

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía những ngôi mộ san sát phía sau lưng Cố Trường An, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi.

"… là nơi này. Vạn Cổ Nghĩa Trang."

Không khí trong nghĩa trang bỗng chốc trở nên đông đặc lại. Lão Hắc cười khẩy, để lộ hàm răng lởm chởm sắc lạnh: "Bọn nhóc ranh bên ngoài dám nhắm vào chỗ này? Bọn chúng thực sự muốn chết đến mức ấy sao?"

Cố Trường An không hề tỏ ra ngạc nhiên. Hắn lững thững đi về phía chiếc lán cỏ nhỏ của mình, nơi có bộ ấm trà vẫn còn bốc khói nghi ngút.

"Đó là điều tất yếu." Hắn ngồi xuống, rót một chén trà, khói trắng che mờ đi gương mặt. "Trong mắt kẻ sắp chết đuối, dù là một khúc gỗ mục đầy gai nhọn cũng là chiếc phao cứu mạng duy nhất. Vạn Cổ Nghĩa Trang là nơi chôn cất mười vạn anh linh, là nơi chứa đựng tàn dư của vô số kỷ nguyên thịnh thế. Đối với họ, đây không phải là nơi chết chóc, mà là kho tàng vĩ đại nhất để cứu vãn sự suy tàn của tu tiên giới."

"Nhưng Sư tôn, bọn họ không biết rằng việc xâm phạm nghĩa trang sẽ đánh thức những thực thể đáng sợ thế nào sao?" Lâm Thanh Diệp lo lắng tiến lại gần. "Con nghe nói, Ngũ Nhạc Tông môn đã bí mật thành lập một 'Tru Tiên Liên Minh'. Bọn họ chuẩn bị dùng vạn danh tu sĩ tinh anh làm huyết tế, định phá khai trận pháp che chắn của U Minh Cấm Địa để tràn vào đây."

Cố Trường An đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Hương trà thanh khiết lan tỏa, đối lập hoàn toàn với bầu không khí chết chóc của thế gian mà Lâm Thanh Diệp vừa miêu tả.

"Thanh Diệp, ngươi có biết tại sao ta lại nhận ngươi làm đệ tử không?"

Lâm Thanh Diệp ngẩn ra, không hiểu tại sao Sư tôn lại hỏi vậy vào lúc này. "Con… con không rõ. Có lẽ vì Sư tôn rủ lòng thương khi con đang lúc cùng đường?"

Cố Trường An lắc đầu: "Thương hại là cảm xúc xa xỉ nhất đối với một người coi mộ. Ta nhận ngươi, vì ngươi là 'đôi mắt' duy nhất của ta đối với thế gian đang tàn lụi này. Ngươi kể cho ta nghe về linh khí suy kiệt, về tu sĩ hóa phàm, về sự sụp đổ của các tông môn… tất cả những điều đó đối với ta không phải là tin tức, mà là sự xác nhận."

Hắn đặt chén trà xuống bàn đá với một tiếng "cộc" khẽ khàng nhưng đanh thép.

"Ta ở đây mười vạn năm, đã thấy qua ba lần Pháp Thoái Kỷ. Mỗi lần linh khí suy kiệt, thiên địa lại được thanh lọc một lần. Kẻ mạnh thực sự không phải là kẻ có tu vi cao nhất, mà là kẻ có thể thích nghi với sự tịch mịch và trống rỗng lâu nhất."

Cố Trường An nhìn vào đôi mắt còn đầy vẻ xao động của nàng, giọng nói trầm xuống đầy uy lực:

"Thế giới ngoài kia đang chết đi, Thanh Diệp. Sông linh sẽ cạn, thần tiên sẽ mục nát, nhưng nghĩa trang này vẫn sẽ trường tồn. Bởi vì ở đây, chúng ta không tu luyện dựa trên linh khí của Thiên Đạo, mà chúng ta thủ hộ sự bình yên của luân hồi. Kẻ nào đến để tìm sự sống từ nơi cái chết, kẻ đó sẽ nhận lấy sự chết ngay trong lúc tìm kiếm sự sống."

Lâm Thanh Diệp run rẩy cúi lạy: "Đệ tử ngu muội, xin Sư tôn chỉ dạy phải làm gì tiếp theo?"

Cố Trường An đứng dậy, cầm lấy chiếc chổi tre.

"Làm việc thường ngày thôi. Đi hái ít lá Bỉ Ngạn, ép khô rồi trộn với trầm hương. Sắp tới, lượng khách ghé thăm sẽ rất đông, khói hương không thể đứt quãng. Còn về Tru Tiên Liên Minh…"

Một tia sáng lạnh lẽo lướt qua đáy mắt Cố Trường An.

"Nếu bọn họ đã muốn tìm một chỗ nằm vĩnh hằng giữa lúc linh khí khô héo, thì làm một người gác mộ như ta, sao có thể từ chối tấm lòng đó? Ngươi hãy đi chuẩn bị sẵn cho ta một trăm linh tám cái quan tài bằng gỗ bách diệp. Nhớ kỹ, kích cỡ phải đa dạng một chút, có kẻ kiêu ngạo, có kẻ hèn nhát, thân hình khi chết cũng không giống nhau đâu."

Lâm Thanh Diệp cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng hiểu ý của Sư tôn. Sư tôn không định chạy trốn, cũng không định hòa giải. Hắn đang chuẩn bị để… tiếp đón "khách".

"Đệ tử đã rõ. Con sẽ đi làm ngay."

Lâm Thanh Diệp lui xuống, bước chân nàng dường như đã vững vàng hơn trước. Ở trong cái tĩnh lặng đáng sợ này của nghĩa trang, nàng đột nhiên cảm nhận được một loại cảm giác an toàn kỳ lạ mà cả thế giới bên ngoài kia không nơi nào có được.

Lão Hắc ngáp một cái dài, cái miệng rộng huếch hoác: "Cố tiểu tử, ngươi định dùng 'Bách Quỷ Dạ Hành Trận' hay là trực tiếp lấy chổi quét sạch bọn chúng?"

Cố Trường An bước tới trước một ngôi mộ mới đào cách đó không xa, nhàn nhạt nói:

"Dùng trận pháp thì quá lãng phí linh đá còn sót lại. Cứ để bọn họ đi vào. Nghĩa trang rộng lớn thế này, nhiều thêm mấy nghìn thi thể tu sĩ cường đại, có lẽ 'Tuế Nguyệt Khí' tích lũy được sẽ giúp ta đột phá tầng thứ chín của Cửu U Trường Sinh Quyết nhanh hơn một chút."

Hắn cúi người, vốc một nắm đất đen bóng trên tay, khẽ lẩm bẩm:

"Mười vạn năm… mười vạn năm chờ đợi linh khí khô kiệt đến tận cùng. Các người tưởng đây là thảm họa, nhưng với người canh mộ, đây mới là lúc gặt hái vụ mùa thực sự."

Gió lại thổi, mang theo tiếng "xoạt, xoạt" đều đặn của chiếc chổi tre quét trên đá lạnh. Bên ngoài nghĩa trang, mây đen ùn ùn kéo đến, sấm sét âm thầm tích tụ trên chín tầng trời. Cơn lốc của Pháp Thoái Kỷ đang cuồng nộ tàn phá nhân gian, nhưng bên trong vùng đất cấm kỵ này, Cố Trường An vẫn thong thả đi qua từng nấm mộ, chăm sóc cho sự yên nghỉ của kẻ chết bằng một sự kiên nhẫn vĩnh hằng.

Hắn biết, chẳng bao lâu nữa, tu tiên giới sẽ không còn Tiên nữa, chỉ còn lại những xác chết tìm nơi nương náu. Và hắn, chính là chủ nhân duy nhất của nơi đến cuối cùng đó.

Đêm đó, trong khi cả tu tiên giới rúng động vì tin tức linh mạch bị chặt đứt, thì tại Vạn Cổ Nghĩa Trang, có một ngọn đèn dầu xanh vẫn bền bỉ thắp sáng giữa đêm đen.

Cố Trường An ngồi trong lều, trước mặt hắn là một mảnh bản đồ cổ đã rách nát, trên đó đánh dấu những điểm linh khí yếu nhất hiện nay. Hắn cầm bút lông, nhẹ nhàng gạch chéo vào những vị trí đó, mỗi vết mực đỏ hiện lên như một vết máu trên da thịt của đại địa.

"Bắc Vực đã tàn, Nam Cương sắp diệt, Đông Hải sụp đổ trong mười năm tới…"

Hắn lẩm bẩm tính toán nhân quả, gương mặt không chút cảm xúc.

"Linh khí chết đi, tàn hồn thức tỉnh. Một kỷ nguyên kết thúc, cũng là lúc 'hệ thống' của ta hoàn thành sự thăng hoa cuối cùng. Thế gian nợ ta mười vạn năm canh giữ, nay đến lúc đòi lại tiền công rồi."

Ngoài cổng nghĩa trang, tiếng kêu khóc của một linh hồn mới chết vừa bay đến bị sương mù u minh nuốt chửng. Tiếng khóc ấy nghe như lời thở dài của cả một thời đại sắp sửa bị xóa sổ.

Cố Trường An tắt đèn, ngả lưng xuống chiếc giường gỗ mộc mạc.

"Ngủ đi thôi. Ngày mai, chúng ta còn nhiều mộ phải đào."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8