Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 15: Giá của sự yên nghỉ là một thỏi vàng**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 17:59:25 | Lượt xem: 3

**Chương 15: Giá của sự yên nghỉ là một thỏi vàng**

Trận mưa rào đêm qua đã gột rửa bớt phần nào cái không khí âm u đặc quánh vốn thường trực của vùng biên thùy U Minh Cấm Địa.

Cố Trường An đẩy cánh cửa liếp của túp lều tranh, đón lấy luồng không khí còn vương mùi đất ẩm và hương hoa bỉ ngạn thanh lãnh. Hắn vươn vai một cái, xương cốt phát ra những tiếng kêu răng rắc khô khốc, giống như những trang sách cũ lâu ngày không mở. Mười vạn năm, thọ nguyên của hắn dường như đã bị thời gian đóng băng, nhưng thói quen thức dậy cùng ánh bình minh mờ đục phía sau màn sương nhân quả thì vẫn chưa bao giờ thay đổi.

Hắn với tay lấy cây chổi *Trần Hiêu*, lẳng lặng đi ra con đường nhỏ dẫn vào trung tâm nghĩa trang.

Lão Hắc – con hắc quy to bằng cái bàn đá, mai đen bóng như hắc ngọc – vẫn đang rụt cổ ngủ khì cạnh gốc cây tùng vạn năm. Nó thỉnh thoảng lại ngáy lên một tiếng, khiến đống lá rụng xung quanh bay lất phất. Cố Trường An không đánh thức nó, hắn bắt đầu nhịp chổi đều đặn: *Xoạt… xoạt… xoạt…*

Mỗi nhát chổi đi qua, lớp bụi trần cùng những oán niệm mỏng manh vương vất sau một đêm đều bị quét sạch. Nghĩa trang Vạn Cổ lại trở về với vẻ tĩnh mịch, trang nghiêm vốn có của nó.

Vừa quét đến đoạn cổng đá đã rêu phong phủ kín, Cố Trường An chợt dừng tay. Đôi tai hắn khẽ động. Từ hướng Minh Hà chảy qua bìa cấm địa, có tiếng bước chân nặng nề, xen lẫn tiếng hơi thở đứt quãng của một kẻ đã cạn kiệt sinh cơ.

Trong cái không gian mà ngay cả một con chim sẻ cũng chẳng dám bay qua này, tiếng bước chân ấy lạc lõng và bi tráng đến lạ lùng.

Cố Trường An chống chổi, đứng tựa lưng vào cột đá, ánh mắt thản nhiên nhìn về phía màn sương xám. Không lâu sau, một bóng người loạng choạng hiện ra.

Đó là một lão nhân. Nói là lão nhân, nhưng bộ dáng của người này vẫn toát ra một thứ uy nghiêm thiên bẩm, thứ uy thế mà dù có bị vùi dập bởi bao nhiêu sóng gió cũng không thể hoàn toàn bị dập tắt. Lão mặc một chiếc áo bào màu vàng sậm, nhưng giờ đây nó đã rách nát, máu khô bết lại thành từng mảng đen thẫm trên vai và ngực. Tay lão chống một thanh trường kiếm gãy mất một nửa mũi, mỗi bước đi đều để lại một dấu chân máu mờ nhạt trên đất xám.

Vị hoàng đế cuối cùng của vương triều Đại Lương – Lương Viêm.

Cố Trường An thầm nhận diện trong lòng. Mấy ngày trước, hắn nhìn lên bầu trời, thấy khí vận hoàng kim phương nam sụp đổ, biết là triều đại này đã tận. Không ngờ, người đứng đầu một cõi ấy lại chạy được đến tận đây.

Lương Viêm dừng lại cách cổng nghĩa trang mười bước chân. Lão ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn đã mờ đục bởi cái chết bỗng sáng rực lên khi thấy Cố Trường An. Lão nhìn chàng thanh niên tuấn lãng, thanh khiết như mây ngàn đang cầm cây chổi tre, rồi lại nhìn vào tấm bia đá khổng lồ khắc ba chữ "Vạn Cổ Mộ" phía sau.

"Đến… đến rồi…" Lương Viêm thào thào, cổ họng như có than lửa thiêu đốt.

Cố Trường An không tiến lên, cũng không lùi lại, giọng nói bình thản như nước hồ thu:
"Nơi này là tử địa của người sống, nhưng lại là nhà của người chết. Khách quan đến đây, là muốn tìm chỗ nghỉ chân, hay là muốn tìm nơi về?"

Lương Viêm ho ra một ngụm máu bầm, lão gượng cười, nụ cười đầy cay đắng:
"Giang sơn đã mất… tông miếu thành tro. Trẫm… ta… không còn nơi nào để về nữa. Nghe nói ở U Minh có một người giữ mộ, có thể cho những kẻ không nhà một chỗ nằm yên tĩnh nhất. Có phải là ngươi?"

Cố Trường An gật đầu:
"Phải là tôi. Nhưng Vạn Cổ Nghĩa Trang có quy tắc của nó. Ở đây không nhận kẻ còn hy vọng vào hồng trần, cũng không nhận kẻ chết mà không có phí tùy táng."

Lương Viêm khựng lại. Lão nhìn xuống đôi bàn tay trắng bệch, rồi lại nhìn thanh kiếm gãy. Trên người lão giờ đây, bảo vật trấn quốc đã bị cướp sạch, đan dược vạn dặm cũng chẳng còn một viên. Lão là một hoàng đế, nhưng lúc này lại nghèo túng hơn cả một gã ăn mày.

Lão mò mẫm trong túi áo trong, run rẩy rút ra một thỏi vàng nhỏ.

Thỏi vàng ấy chẳng phải là vàng ròng đúc từ kho báu hoàng gia, cũng không mang linh khí của tu tiên giới. Đó chỉ là một thỏi vàng phàm trần bình thường, cạnh góc đã hơi mòn, giống như một thứ vật phẩm mà người dân thường dùng để trao đổi mớ rau, con cá ở phiên chợ nhỏ.

"Đây là thỏi vàng đầu tiên ta nhận được từ phụ hoàng năm lên sáu tuổi, ông ấy bảo đó là lộc phàm, dặn ta đừng bao giờ quên gốc rễ phàm nhân của mình. Ta đã giữ nó trăm năm qua…" Lương Viêm đặt thỏi vàng lên bàn tay run rẩy, hướng về phía Cố Trường An. "Chừng này… có đủ để mua một cái hố không?"

Cố Trường An nhìn thỏi vàng, rồi lại nhìn lão nhân đang đứng trước ngưỡng cửa tử vong. Hắn buông cây chổi ra, chậm rãi bước tới, đón lấy thỏi vàng phàm trần ấy.

Xúc cảm lạnh lẽo của kim loại chạm vào lòng bàn tay. Đối với các tu sĩ ngoài kia, thỏi vàng này không bằng một góc của một viên hạ phẩm linh thạch. Nhưng với Cố Trường An, thỏi vàng này nặng trĩu nhân quả của một đời đế vương, một triều đại đã tắt.

"Đủ rồi." Cố Trường An thản nhiên cất thỏi vàng vào bao tải bên hông. "Giá của sự yên nghỉ, chỉ cần một thỏi vàng là đủ."

Lương Viêm nghe xong, dường như cái cột trụ cuối cùng giữ cho lão đứng vững đã gãy đổ. Lão khuỵu xuống, hơi thở càng lúc càng mỏng manh.

"Ngươi… muốn nằm ở đâu? Gần gốc tùng cho mát mẻ, hay gần dòng Minh Hà để nghe tiếng nước chảy?" Cố Trường An hỏi.

Lương Viêm nhìn về phía dãy núi mờ ảo xa xăm, nơi mà trước đây từng là lãnh thổ của Đại Lương:
"Cho ta nhìn về phương Nam… ta muốn xem… mùa xuân năm tới, hoa cải có còn nở vàng khắp đồng không…"

"Được."

Cố Trường An nhặt cây cuốc sắt dựa bên vách đá. Hắn chọn một vị trí bằng phẳng trên gò cao nhìn về hướng Nam, nơi có thể thu hết phong cảnh biên thùy vào tầm mắt.

*Cộp… Cộp… Cộp…*

Tiếng cuốc băm vào lòng đất xám vang lên nhịp nhàng trong không gian tĩnh mịch. Cố Trường An đào rất thong thả. Hắn không dùng tu vi để oanh tạc lòng đất, mà dùng sức người phàm để đào từng lớp đất một. Với hắn, đây là một nghi lễ tiễn đưa. Mỗi nhát cuốc là một lời vĩnh biệt với một thời đại huy hoàng.

Lão Hắc từ bao giờ đã tỉnh dậy, nó lạch bạch bò đến bên cạnh, nhìn cái hố đang dần sâu xuống, rồi lại nhìn lão hoàng đế đang nằm thở dốc kia, thở dài một tiếng:
"Lại một tên ngu ngốc nữa. Cứ sống chết tranh giành cái ghế mục nát ấy làm gì, cuối cùng cũng chỉ đổi lại được ba thước đất khô này sao?"

Cố Trường An không ngẩng đầu lên, chỉ đáp:
"Người ta gọi đó là vinh quang, ông gọi đó là ngu ngốc. Có lẽ với họ, khoảnh khắc nắm giữ cả thiên hạ còn rực rỡ hơn mười vạn năm ngủ đông của ông nhiều."

Lão Hắc hừ lạnh, lại rụt đầu vào mai, không thèm tranh luận.

Khoảng nửa canh giờ sau, huyệt mộ đã xong. Cố Trường An lấy ra một bộ quan tài gỗ đơn sơ từ trong kho. Đây là gỗ thông lấy từ núi linh sau nghĩa trang, dù không phải thần mộc nhưng trăm năm không nát, nghìn năm không mục.

Lúc này, hơi thở của Lương Viêm đã yếu đến mức gần như biến mất. Lão nhìn Cố Trường An mang quan tài đến bên cạnh, khóe miệng khẽ nhếch lên:
"Cảm… ơn…"

Cố Trường An nâng nhẹ thi thể lão nhân đặt vào trong quan tài. Cảm giác nhẹ bẫng. Một vị hoàng đế từng hô mưa gọi gió, cuối cùng cũng chỉ nặng như vậy mà thôi. Hắn vuốt mắt cho lão, sau đó đóng đắp quan tài, rồi hạ xuống huyệt sâu.

Lớp đất xám đổ xuống. *Xạt… xạt…*

Tiếng đất rơi lên nắp quan tài âm vang lùng bùng, đó là tiếng động cuối cùng của một kiếp người nghe được ở thế giới bên trên.

Khi đắp xong nấm mộ, Cố Trường An lấy ra một tấm bia đá trống, dùng ngón tay làm bút, trực tiếp khắc lên đó:
*"Đại Lương Chi Chủ – Lương Viêm chi mộ."*

Bốn chữ mang theo kiếm ý lăng lệ nhưng lại ẩn chứa sự tĩnh lặng sâu sắc. Vừa khắc xong, một luồng ánh sáng mà người thường không thể thấy từ nấm mộ bốc lên, chui tọt vào giữa chân mày của Cố Trường An.

Trong đầu hắn, âm thanh cơ khí quen thuộc và lạnh lẽo vang lên:
*[Ký chủ chôn cất thành công Thủ lĩnh một phương. Đánh giá: Công đức trung bình. Nhận được phần thưởng: "Hoàng Long Bất Diệt Khí" – Một phần tu vi chân long của vương triều Đại Lương.]*
*[Nhận được ký ức tàn khuyết của Lương Viêm: "Đại Lương Kiếm Pháp".]*
*[Thọ nguyên tăng thêm 300 năm (Hiện tại: Trường sinh bất tử).]*

Luồng khí ấm nóng chảy khắp kinh mạch, nhưng nét mặt Cố Trường An không chút dao động. Những phần thưởng này đối với hắn giống như một món đồ chơi mới, có thì vui, không có cũng chẳng sao. Thứ hắn thực sự tận hưởng chính là khoảnh khắc tiễn đưa này.

Hắn phủi bụi trên tay, lấy thỏi vàng phàm trần kia ra nhìn lại một lần nữa dưới ánh mặt trời đã lên cao.

"Vì thỏi vàng này, tôi cho ông thêm một món quà."

Cố Trường An vẫy tay một cái, một nhúm hạt giống hoa bỉ ngạn màu trắng – loại hoa cực kỳ quý hiếm chỉ nở khi người chết ra đi thanh thản – rơi xuống nấm mộ mới. Ngay lập tức, chúng bén rễ, nảy mầm và nở rộ thành một quầng sáng thanh khiết nhìn về phương Nam.

"Chủ nhân, người lại lỗ rồi." Lão Hắc lầm bầm. "Hoa bỉ ngạn trắng này một hạt đáng giá mười viên trung phẩm linh thạch đấy, ông ta trả có thỏi vàng vụn."

"Lỗ hay lãi, không phải tính bằng giá trị vật chất." Cố Trường An đút thỏi vàng vào túi, lại cầm cây chổi lên. "Cả đời ông ta sống trong mưu mô và cướp đoạt, thỏi vàng này là thứ sạch sẽ nhất còn sót lại. Thứ sạch sẽ, bao giờ cũng quý."

Hắn xoay người, tiếp tục nhịp chổi quét đi những dấu chân máu của vị hoàng đế lúc nãy để lại trên lối vào.

Nghĩa trang lại trở về với sự im lặng tuyệt đối.

Lúc này, từ xa, trên dòng Minh Hà, xuất hiện một con đò nhỏ rách nát. Một lão già với khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây, chống một cây sào gỗ đen, đang từ từ chèo về phía bến nước cạnh nghĩa trang. Trên thuyền, chất đầy những cái bao xác bằng vải gai xám, bốc lên mùi tử khí nồng nặc.

Đó là Thanh Huyền Đạo Nhân – "Người đưa tin" chuyên nghiệp của vùng này.

Con thuyền cập bến, Thanh Huyền nhảy lên bờ, lau mồ hôi trên trán, nhìn thấy Cố Trường An thì hớn hở gọi lớn:
"Trường An đạo hữu! Hôm nay tôi mang hàng xóm mới đến cho ông đây! Một đám trưởng lão của môn phái vừa bị diệt môn, xác còn nóng hổi, thế nào? Có muốn 'thu mua' giá hữu nghị không?"

Cố Trường An dừng chổi, liếc nhìn những cái xác trên thuyền. Đám người này vẻ mặt đều dữ tợn, đầy oán khí, hẳn là chết trong khi chiến đấu đoạt bảo.

"Đưa lại đây đi." Cố Trường An nhàn nhạt nói. "Nhưng bọn họ không có thỏi vàng, phí mai táng sẽ tính theo kiểu khác."

"Haha, tùy ông quyết định, tùy ông quyết định! Tôi chỉ phụ trách vận chuyển thôi!" Thanh Huyền Đạo Nhân cười khà khà, kéo những cái xác lên bờ.

Cố Trường An lại bận rộn. Nhưng lần này, hắn không còn vẻ tỉ mỉ như lúc mai táng Lương Viêm. Hắn chỉ vẫy tay, mặt đất tự động nứt ra thành những rãnh lớn, hất những cái xác vào rồi lấp lại. Với những kẻ không có chân tâm để giao dịch, hắn chỉ làm tròn bổn phận "quản lý" nghĩa trang mà thôi.

Phần thưởng từ Thiên Đạo Trường Sinh Khảo hiện lên trong đầu liên tục:
*[Chôn cất tu sĩ Trúc Cơ: Nhận được 10 viên linh thạch.]*
*[Chôn cất tu sĩ Kim Đan: Nhận được một thanh đoản kiếm rỉ sét.]*

Hắn chẳng buồn nhìn lấy một cái, trực tiếp ném đống đồ đó vào góc bếp của mình.

Lão Hắc liếc nhìn đống linh thạch lấp lánh bị quăng như rác, tặc lưỡi:
"Trường An, ông cứ giữ cái nết này thì mười vạn năm nữa cũng chẳng giàu nổi."

Cố Trường An ngồi xuống ghế bành bằng gỗ tùng, pha một ấm trà sen đã nguội từ sáng sớm. Hắn nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn theo hoa bỉ ngạn trắng trên mộ Lương Viêm đang rung rinh trong gió.

"Giàu để làm gì? Sống ở đây mười vạn năm, tôi mới nhận ra, tài phú lớn nhất không phải là linh thạch hay bí tịch. Mà là buổi chiều hôm nay hoa vẫn nở, ấm trà vẫn còn vị đắng, và tôi vẫn còn được ngồi đây để nhìn thiên hạ thay đổi."

Lão Hắc im lặng. Nó nhìn vào bóng lưng gầy nhưng thẳng tắp của người giữ mộ. Đôi khi nó cảm thấy, Cố Trường An thực ra mới là người "đã chết" từ lâu – hắn chết khỏi những dục vọng tầm thường, để rồi hồi sinh trong một cảnh giới mà ngay cả các Tiên Đế cũng chưa chắc đã chạm tới.

Cẩu đạo? Có lẽ đây mới là đỉnh cao của Cẩu đạo.

Không tranh, không giành, chỉ ngồi yên một chỗ chờ vạn vật đến gõ cửa cầu xin được ngủ ngon.

Gần tối, một con quạ đen sải cánh qua bầu trời màu huyết dụ, cất tiếng kêu "quạ… quạ…" khô khốc.

Cố Trường An chợt thấy có chút lạnh, hắn đứng dậy khép lại cổng nghĩa trang. Những đợt sóng ngầm bên ngoài tu tiên giới đang dữ dội hơn bao giờ hết. Hết một vương triều đổ xuống, sẽ có một vương triều khác vươn lên. Một đám trưởng lão này ngã xuống, sẽ có một đám thiếu niên thiên tài khác xuất thế.

Hết thảy bọn họ, sớm muộn gì cũng sẽ đến đây, mang theo một thỏi vàng hoặc một linh hồn rách nát, cầu xin một chỗ nằm.

Cố Trường An quay lại căn lều nhỏ, lấy thỏi vàng của Lương Viêm ra, đặt ngay ngắn trên bàn cạnh bình trà.

Thỏi vàng dưới ánh nến lung linh tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ. Đó là "phí mai táng" duy nhất trong mười cái mộ vừa chôn hôm nay được hắn trân trọng đặt lên mặt bàn thay vì ném vào đống phế phẩm.

Đêm đã về khuya. Tiếng sóng Minh Hà vỗ về những bờ đá vang vọng đều đều như tiếng thở của đất mẹ. Cố Trường An nhắm mắt lại, bắt đầu một đêm tu luyện *Cửu U Trường Sinh Quyết*. Tử khí quanh nghĩa trang cuộn trào, chảy vào người hắn, lọc qua linh hồn hắn, chuyển hóa thành sinh cơ nồng đượm.

Bên ngoài, gió lại bắt đầu thổi mạnh. Trên nấm mộ mới hướng Nam, đóa bỉ ngạn trắng vẫn lặng lẽ tỏa hương giữa màn đêm âm u của cấm địa.

Cố Trường An, người giữ mộ, lại bắt đầu chờ đợi ngày mai – một ngày có thể dài mười năm, hoặc mười vạn năm, cũng chẳng có gì khác biệt.

Chương thứ mười lăm này, kết thúc bằng một sự yên nghỉ lặng lẽ, và một thỏi vàng nằm yên vị dưới ánh đèn dầu vĩnh cửu. Không có kinh thiên động địa, không có máu chảy thành sông, chỉ có đạo lý giản đơn: Chết là hết, nhưng một cái kết tử tế luôn có cái giá của nó.

Và giá của Lương Viêm, thật may mắn, là một thỏi vàng sạch sẽ.


**[Hết chương 15]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8