Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 16: Thiên tài khiêu khích, một nhát chổi bay màu**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:00:02 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 16: THIÊN TÀI KHIÊU KHÍCH, MỘT NHÁT CHỔI BAY MÀU**

Sương mù buổi sớm tại Vạn Cổ Nghĩa Trang không giống như sương khói chốn nhân gian. Nó có màu xám bạc, lững lờ trôi giữa những bia đá mốc meo, mang theo cái lạnh lẽo thấu vào tận tủy cốt và mùi vị của năm tháng đã cũ mèm.

Cố Trường An thức dậy khi con quạ đen trên cành cây khô vừa cất tiếng kêu đầu tiên. Hắn không vội vàng tu luyện, cũng chẳng quan tâm đến những biến động kinh thiên động địa ngoài kia. Việc đầu tiên hắn làm là cầm lấy chiếc *Trần Hiêu Chổi* – một món vật dụng trông chẳng khác gì cây chổi tre của lão nông phu, nhưng cán chổi đã mòn nhẵn bởi dấu vết thời gian.

"Lạt xoạt… lạt xoạt…"

Tiếng chổi quét trên nền đá xanh rêu đều đặn như nhịp thở của vùng đất chết này. Mỗi nhát chổi đưa đi, bụi bặm của nhân thế bị gạt sang một bên, để lộ ra những hoa văn cổ xưa huyền bí trên mặt đất.

Lão Hắc, con rùa đen với cái mai to bằng chiếc nong, lười biếng rướn cổ ra khỏi lều cỏ. Nó ngáp một cái dài, đôi mắt lim dim nhìn bóng lưng gầy guộc của Cố Trường An:

"Trường An, mười vạn năm rồi mà ngươi vẫn không chán sao? Cái đống lá rụng này, quét rồi lại rơi, quét làm cái gì?"

Cố Trường An không dừng tay, giọng nói thản nhiên như nước chảy:

"Quét không phải là để sạch lá, mà là để tịnh tâm. Ngươi là rùa, ngủ một giấc vạn năm nên không hiểu được cái thú vui của kẻ quét rác như ta đâu."

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng, định vùi đầu vào mai ngủ tiếp thì đột nhiên, đôi mắt nhỏ của nó co rụt lại. Nó hướng cái đầu ngắn ngủn về phía chân trời xa xăm, nơi sương mù đang bị một luồng khí thế sắc lẹm xé toang.

"Có khách không mời mà đến. Hơn nữa, còn là một kẻ rất thối kiêu ngạo."

Cố Trường An vẫn lẳng lặng quét rác. Hắn sớm đã cảm nhận được luồng khí tức đó. Một đạo kiếm quang rực rỡ như ráng chiều, mang theo sự bá đạo và tự phụ của tuổi trẻ, đang lao thẳng về phía U Minh Cấm Địa với tốc độ kinh hồn.

Chỉ vài hơi thở sau, một tiếng "ầm" vang dội chấn động cả nghĩa trang tĩnh mịch. Một thanh cự kiếm màu vàng ròng cắm phập xuống ngay trước cổng nghĩa trang, khí浪 (khí lãng) hất văng những lớp lá khô mà Cố Trường An vừa nhọc công gom lại.

Trên cán kiếm, một nam tử trẻ tuổi đứng hiên ngang. Hắn vận trường bào thêu kim tuyến của Linh Tiêu Thánh Địa, khuôn mặt tuấn tú nhưng đôi lông mày lại lộ rõ vẻ hung hăng, coi trời bằng vung. Đây chính là Diệp Lăng Thiên – thiên tài trẻ tuổi nhất của Linh Tiêu Thánh Địa, kẻ vừa đột phá Kim Đan ở tuổi đôi mươi, được xưng tụng là "Kiếm Thể ngàn năm có một".

Diệp Lăng Thiên nhảy xuống đất, ánh mắt khinh miệt đảo qua những ngôi mộ hoang tàn, cuối cùng dừng lại trên người Cố Trường An.

"Đúng là nơi âm u rách nát." Diệp Lăng Thiên nhíu mày, dùng tay che mũi, "Này lão già, ngươi là người giữ mộ ở đây?"

Cố Trường An dừng chổi, hơi tựa người vào cán chổi, nhìn đám lá vừa bị thổi bay mất hút mà khẽ thở dài:

"Phải. Vùng đất này có người chết nằm, không đón người sống tới quấy rầy. Vị đạo hữu này, ngươi đến nhầm chỗ rồi."

Diệp Lăng Thiên cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sự cao ngạo của kẻ đứng trên đỉnh cao:

"Nhầm chỗ? Bổn thiếu gia đã xem qua bản đồ cổ. Dưới lòng Vạn Cổ Nghĩa Trang này có một mạch 'Đại Địa Long Tủy' cực kỳ tinh thuần, thích hợp nhất để ta luyện hóa Kim Đan. Ngươi, lão phu quét rác, từ hôm nay cút đi. Chỗ này, Linh Tiêu Thánh Địa ta thầu rồi!"

Nói đoạn, hắn phất tay một cái, một túi linh thạch nặng trĩu ném xuống dưới chân Cố Trường An, văng tung tóe.

"Cầm lấy đống này rồi đi chỗ khác mà sống. Đừng để ta phải ra tay, bẩn kiếm của ta."

Lão Hắc ở trong góc nhìn thấy cảnh này thì âm thầm cười trộm. Nó lầm bầm: "Đúng là nghé con không sợ hổ. Linh Tiêu Thánh Địa? Đến tổ tiên mười tám đời của đám Thánh chủ đó còn đang nằm dưới chân lão tử đây này."

Cố Trường An nhìn đống linh thạch lấp lánh dưới đất, sắc mặt vẫn không gợn sóng. Hắn khẽ khom lưng, nhưng không phải để nhặt linh thạch, mà là để dùng chổi gạt túi tiền ra xa khỏi một ngôi mộ nhỏ cạnh đó.

"Đạo hữu, đất có chủ, mộ có linh. Ngươi muốn luyện công có thể đi vạn dặm núi xanh ngoài kia. Ở đây chỉ có người chết, không có long tủy cho ngươi đâu."

Sắc mặt Diệp Lăng Thiên lập tức trầm xuống. Hắn là thiên tài của Thánh địa, đi đến đâu người ta không quỳ lạy tung hô? Vậy mà hôm nay lại bị một lão già trông coi nghĩa trang từ chối một cách nhạt nhẽo như thế.

"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!"

Hắn gầm lên một tiếng, chân nguyên trong cơ thể cuộn trào. Một vầng hào quang vàng kim bộc phát, áp lực của cao thủ Kim Đan kỳ khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Diệp Lăng Thiên chỉ tay vào Cố Trường An, một đạo kiếm khí sắc lẹm bắn ra, mục đích là phế đi cánh tay đang cầm chổi của lão già "ngoan cố" này.

Cố Trường An nhìn đạo kiếm khí lao tới, trong mắt hắn, tốc độ của nó chậm đến đáng thương. Nó không chứa đựng thiên đạo quy tắc, chỉ thuần túy là sức mạnh thô bạo, đầy rẫy sơ hở.

Hắn khẽ lách người, một chuyển động cực kỳ nhỏ, nhưng đạo kiếm khí đủ sức chém sắt như chém bùn kia lại sượt qua vai hắn, chui tọt vào đám sương mù phía sau rồi biến mất không một dấu vết.

Diệp Lăng Thiên ngẩn người: "Hả? Tránh được?"

Hắn không tin vào mắt mình. Một lão già phàm nhân không chút tu vi lại có thể tránh được đòn tấn công của mình? Hẳn là may mắn!

"Thử lại một chiêu này! Vạn Kiếm Quy Tông!"

Diệp Lăng Thiên bắt đầu kết ấn, thanh cự kiếm màu vàng ròng bay lên không trung, hóa thành hàng trăm bóng kiếm bao phủ lấy toàn bộ nghĩa trang. Uy áp tỏa ra khiến những bia đá cũ kỹ bắt đầu rung rinh.

"Dừng lại." Cố Trường An đột nhiên lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại át cả tiếng kiếm reo.

Hắn nhìn Diệp Lăng Thiên bằng ánh mắt sâu thẳm như vực tối:

"Ngươi có thể sỉ nhục ta, nhưng không được làm ồn đến giấc ngủ của họ. Người nằm đây, có kẻ là chiến thần bảo vệ tộc người, có kẻ là đại đức tiên nhân đã hóa đạo. Một kẻ tiểu bối như ngươi, dựa vào chút tu vi phù phiếm mà dám vung kiếm trên đầu họ sao?"

"Ngươi thì biết cái gì là tiên, cái gì là đạo!" Diệp Lăng Thiên hét lớn, thanh cự kiếm chém xuống, mang theo lôi đình vạn quân, định quét sạch mọi thứ cản đường.

Cố Trường An thở dài một hơi. Ánh mắt hắn vốn tĩnh lặng bỗng dưng bùng lên một tia sáng kỳ dị.

Hắn nâng cây chổi tre lên. Một động tác vô cùng bình thường, giống như đang chuẩn bị quét đi một đống bụi bặm vô tình bay vào nhà.

"Nhất trần, tẩy nhân quả."

Cố Trường An khẽ đưa chổi ngang qua không trung.

Không có tiếng nổ lớn, không có hào quang rực rỡ. Chỉ thấy một làn sóng gợn lăn tăn lan tỏa từ cán chổi.

Trong khoảnh khắc đó, vạn đạo kiếm quang của Diệp Lăng Thiên giống như gặp phải thiên địch, tất cả đều hóa thành những đốm sáng nhỏ li ti rồi tan biến vào hư không. Thanh cự kiếm vàng ròng vốn là pháp bảo cấp bậc linh khí, vừa chạm vào luồng sóng gợn kia liền "răng rắc" một tiếng, nát vụn thành hàng nghìn mảnh vụn.

"Cái… cái gì?" Diệp Lăng Thiên trợn tròn mắt, cổ họng nghẹn lại, không thốt nên lời.

Nhưng nhát chổi chưa dừng lại ở đó. Luồng sức mạnh vô hình kia cứ thế đánh thẳng vào người Diệp Lăng Thiên. Hắn cảm thấy mình không phải đang đối mặt với một con người, mà là đang đối mặt với toàn bộ sức nặng của mười vạn năm lịch sử, đối mặt với sự vô tình của thời gian.

"Phốc!"

Một ngụm máu tươi phun ra, toàn thân Diệp Lăng Thiên bay ngược ra xa như một con diều đứt dây. Hắn bay qua cổng nghĩa trang, bay qua Minh Hà lạnh lẽo, rồi đập mạnh vào một ngọn núi đá ở tít chân trời cấm địa.

Cố Trường An thu chổi lại, cúi đầu nhìn mảnh sân vừa bị làm loạn.

"Quét sạch rồi."

Hắn nhàn nhạt nói một câu, rồi tiếp tục điềm nhiên quét lại đám lá khô bị gió thổi tán loạn ban nãy.

Lão Hắc từ trong góc bò ra, lắc lắc cái đầu: "Tậc tậc, Trường An à, ngươi càng lúc càng quá đáng. Một tên tiểu tử Kim Đan thôi mà, dùng 'Tuế Nguyệt Ba' của mười vạn năm để đuổi hắn đi, chẳng khác nào lấy búa tạ đập kiến. Ngươi làm thế, hắn chắc chắn phế tu vi rồi."

Cố Trường An vẫn bình thản: "Hắn có linh căn tốt, nhưng tâm tính quá kiêu mạn. Phế đi một thân tu vi để hắn làm phàm nhân quá nửa đời còn lại, đó mới là sự từ bi nhất của vùng đất này. Nếu để hắn xông vào sâu hơn, những thứ nằm dưới đó sẽ nuốt chửng linh hồn hắn không còn một mảnh."

Nghĩa trang lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có của nó.

Ngoài kia, Diệp Lăng Thiên nằm trong hố đá, hơi thở thoi thóp, đôi mắt tràn đầy sợ hãi nhìn về hướng sương mù bạc trắng. Hắn rốt cuộc cũng hiểu ra một điều kinh khủng: Lão già cầm chổi kia, tuyệt đối không phải là phàm nhân.

Đó là một vị Tiên. Một vị Tiên cô độc ngồi trong mộ phần, quét đi tro bụi của nhân gian.

Trong nghĩa trang, Lâm Thanh Diệp từ phía sau túp lều đi ra, trong tay cầm hai vò rượu. Nàng đã chứng kiến tất thảy màn vừa rồi, ánh mắt nhìn về phía sư tôn quét rác của mình càng thêm phần sùng bái và kinh hãi.

"Sư tôn, Diệp Lăng Thiên là đệ tử yêu quý của Thánh chủ Linh Tiêu. Hắn bị thương như vậy, người của Thánh địa chắc chắn sẽ tìm đến đây."

Cố Trường An dừng chổi, đón lấy vò rượu, nhấp một ngụm rồi mỉm cười:

"Tìm đến thì đã sao? Cửa nghĩa trang rộng mở, muốn vào thì cứ mang theo phí mai táng. Nếu không có phí mai táng… thì cây chổi của ta vẫn còn rất bền."

Gió lại thổi qua, mang theo tiếng "lạt xoạt" đều đặn.

Mười vạn năm trước, hắn quét rác cho những kẻ thống trị thế giới.
Mười vạn năm sau, hắn vẫn quét rác, nhưng kẻ thống trị giờ đây thậm chí không có tư cách để hắn quét một nhát chổi thứ hai.

Cẩu đạo chi cực, không phải là trốn chạy, mà là biến cả thế giới thành một sân chơi, còn mình chỉ lặng lẽ làm người dọn dẹp lúc tan cuộc.

Trời dần sáng hẳn. Sương mù bạc tan đi, lộ ra hàng vạn ngôi mộ nhấp nhô. Cố Trường An đứng đó, giữa ranh giới của sự sống và cái chết, bóng lưng hắn hòa lẫn vào không gian xám xịt, vĩnh hằng và bất biến như chính dòng chảy của thời gian.

Mười vạn năm đã qua, mười vạn năm tiếp theo, có lẽ cũng chỉ là một cái nháy mắt của kẻ giữ mộ mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8