Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 18: Bí mật dưới lòng đất: Thái Cổ Ma Khe**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:01:26 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 18: BÍ MẬT DƯỚI LÒNG ĐẤT: THÁI CỔ MA KHE

Sau khi Vân Thông trưởng lão cùng đám đệ tử Linh Tiêu Thánh Địa cuống cuồng mang theo phế nhân Diệp Lăng Thiên rút lui, không gian của Vạn Cổ Nghĩa Trang lại trở về với vẻ tĩnh mịch vốn có của nó. Sương mù xám xịt từ phía Minh Hà lại lững lờ tràn về, che phủ đi những vết nứt toác trên mặt đất do dư chấn của trận chiến vừa rồi để lại.

Cố Trường An thu hồi cây cuốc đá, biểu hiện trên mặt vẫn bình thản như mặt nước giếng cổ. Hắn cúi người, nhặt lấy nửa mảnh bát vàng vừa bị mình chém đứt, tặc lưỡi tiếc rẻ:

“Đồ tốt thế này mà để vỡ thì phí quá. Đem về nung lại, chắc cũng đủ làm được thêm mấy cái chân nến thắp đèn dẫn hồn.”

Lâm Thanh Diệp đứng cách đó không xa, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng giờ đây chứa đầy sự chấn kinh cùng sùng bái không cách nào che giấu. Nàng nhìn tấm lưng gầy gò, khoác trên mình bộ đạo bào sờn cũ của Cố Trường An, cảm thấy bóng hình ấy dường như cao lớn hơn cả những dãy núi thánh ở ngoài kia.

Một vị Hóa Thần cảnh trưởng lão, mang theo Địa giai pháp bảo, vậy mà không chịu nổi một nhát cuốc tùy tiện của người này?

“Sư tôn…” Nàng khẽ gọi, giọng nói có chút run rẩy.

Cố Trường An quay đầu lại, nhàn nhạt nhìn nàng một cái: “Uống hết rượu mạt sắt rồi thì đi quét dọn khu mộ phía Tây đi. Đừng đứng đó ngây người, tử khí ở đây nặng, đứng lâu sẽ hại đến gân cốt.”

Lâm Thanh Diệp định nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt không mảy may gợn sóng của Cố Trường An, nàng liền hiểu ý. Đối với vị “Sư tôn” này, việc đẩy lui một Thánh địa cũng giống như việc quét đi một lớp bụi bặm, chẳng có gì đáng để tự hào hay bàn luận. Nàng cúi đầu nhận mệnh, cầm lấy cán chổi tre, lẳng lặng đi về phía khu mộ cổ.

Thế nhưng, ngay khi Lâm Thanh Diệp vừa rời đi, chân mày Cố Trường An bỗng nhíu chặt lại.

Hắn không nhìn về hướng cổng nghĩa trang, mà từ từ cúi đầu, ánh mắt xuyên thấu qua lớp đất đá dày đặc, nhìn sâu vào lòng đất dưới chân mình.

Một rung động cực kỳ nhỏ, nếu không phải là kẻ đã chung sống với mảnh đất này suốt mười vạn năm, tuyệt đối không thể cảm nhận được. Đó không phải là sự rung chuyển của địa tầng, mà là một nhịp đập.

“Thình thịch…”

Nhịp đập trầm đục, mang theo một hơi thở lạnh lẽo tới tận xương tủy, vượt xa cái lạnh của tử khí hay âm sát thông thường. Nó mang theo sự mục nát của thái cổ, sự oán hận của vạn đại anh linh bị chôn vùi.

“Đã đến mức này rồi sao?” Cố Trường An lầm bầm.

Hắn vung tay lên, U Minh Đăng vốn treo trước lều cỏ bỗng nhiên bay tới, lơ lửng bên cạnh hắn. Ngọn lửa màu xanh biếc trong đèn bỗng chốc bùng cháy mạnh mẽ, biến từ màu xanh sang màu tím sẫm, rồi cuối cùng là một màu đen kịt quỷ dị.

Ánh lửa đen đi tới đâu, sương mù quanh đó liền bị đẩy lùi, để lộ ra mặt đất đang dần xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti màu máu.

Cố Trường An bước từng bước chậm rãi về phía trung tâm của nghĩa trang – nơi được mệnh danh là “Táng Đế Đỉnh”. Ở đây, những ngôi mộ không còn là những nấm mồ đất đơn sơ, mà là những tòa thạch thất khổng lồ, bị xích sắt vạn năm phong tỏa, xung quanh khắc đầy những đạo văn cổ xưa mà tu tiên giới hiện tại đã thất truyền hoàn toàn.

“Lão Hắc, đừng giả chết nữa. Ngươi cảm nhận được chứ?” Cố Trường An dừng chân trước một hố nước cạn, nơi có một con rùa đen to lớn đang nằm im như một tảng đá.

Con rùa đen chậm chạp thò cái đầu sần sùi ra khỏi mai, đôi mắt nhỏ ti hí nhìn Cố Trường An, rồi lại nhìn xuống mặt đất. Nó mở miệng, tiếng nói ồm ồm như tiếng chuông đồng rỉ sét:

“Cố tiểu tử, ngươi thủ mộ mười vạn năm, cuối cùng cái khe nứt kia cũng không nhịn nổi nữa rồi. Lúc nãy tên nhóc Hóa Thần kia dùng bát vàng nện xuống, mặc dù ngươi đã hóa giải đại bộ phận lực lượng, nhưng dư chấn vẫn là đâm thủng một tầng màng mỏng của phong ấn dưới đáy. Thái Cổ Ma Khe… sắp mở ra rồi.”

Lão Hắc thở ra một ngụm khí đen, tiếp tục: “Mười vạn năm qua, những thứ ngươi chôn cất ở đây, kẻ nào chẳng phải là kiêu hùng một phương? Máu của bọn hắn, oán khí của bọn hắn đều bị Thái Cổ Ma Khe hấp thụ. Bây giờ nó tỉnh lại, e là không chỉ có nghĩa trang này, mà cả Thánh Di Khư Giới bên ngoài cũng sẽ thành bãi tha ma thật sự.”

Cố Trường An không hề hoảng hốt, hắn chỉ nhìn cây Trần Hiêu Chổi đang cầm trên tay, bình thản nói:

“Thế giới bên ngoài thành cái gì, ta không quản được. Nhưng ở đây là nghĩa trang của ta. Người chết cần yên tĩnh, kẻ nào muốn trỗi dậy quấy nhiễu sự thanh tịnh này, đều phải nằm xuống lại.”

Nói đoạn, Cố Trường An vỗ nhẹ vào U Minh Đăng. Ngọn lửa đen trong đèn bỗng hóa thành một con hắc long nhỏ, quấn quanh cánh tay hắn. Hắn dùng Trần Hiêu Chổi vẽ một vòng tròn trên mặt đất, miệng khẽ quát:

“Khai!”

Mặt đất ầm ầm rung chuyển. Một lối vào tối đen như mực hiện ra, dẫn sâu xuống lòng đất. Cố Trường An bước vào, bóng dáng hắn nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng. Lão Hắc thấy vậy, rụt cổ vào mai, lẩm bẩm: “Tên điên này… đúng là càng sống lâu càng không biết sợ là gì.”

Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên đặc quánh. Đây không còn là không khí thông thường mà là Ma khí đặc sệt đã bị nén lại qua hàng triệu năm. Những tiếng gào thét u uất vọng ra từ vách đá, đó là dư âm của những trận chiến từ kỷ nguyên Thái Cổ.

Trước mắt Cố Trường An hiện ra một vực thẳm không thấy đáy. Đó chính là Thái Cổ Ma Khe.

Phía trên vực thẳm là một mạng lưới những sợi xích ánh sáng vàng kim đan xen dày đặc, nhưng lúc này, ở trung tâm mạng lưới đã xuất hiện một vết rách lớn. Từ vết rách đó, những sợi khói đen xì ra, mang theo hình thù của những con quỷ mặt người, đang nỗ lực gặm nhấm những sợi xích còn lại.

Cố Trường An nhìn thấy ở dưới đáy vực thẳm, một con mắt khổng lồ bằng huyết nhục đang từ từ hé mở. Con mắt đó to như một hồ nước, đồng tử đỏ ngầu chứa đựng sự tà ác thuần túy nhất.

“Thì ra là ngươi. Ma Thần Cửu U?” Cố Trường An lạnh nhạt lên tiếng.

Dưới đáy khe nứt vang lên một giọng nói rùng rợn, khiến cả hang động rung chuyển:

“Mười vạn năm… Kẻ gác cổng… cuối cùng ngươi cũng dám xuống đây. Ngươi nhốt ta mười vạn năm, dùng tử khí của đám Đế giả để trấn áp ta, nhưng Thiên Đạo đã già cỗi, phong ấn của ngươi không còn tác dụng nữa rồi! Hãy nộp mạng đi, để ta dùng thần hồn của ngươi làm vật tế cho ngày trở lại!”

Một bàn tay ma quỷ khổng lồ, đầy những mụn nhọt và máu mủ từ dưới vực thẳm thò lên, mang theo sức mạnh có thể dễ dàng nghiền nát một vị Kim Tiên, chụp lấy Cố Trường An.

Cố Trường An vẫn đứng yên, vạt áo không hề lay chuyển trước áp lực nghẹt thở đó. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên thắp lại ngọn nến trong U Minh Đăng, rồi dùng Trần Hiêu Chổi gõ nhẹ lên một sợi xích gần đó.

“Hỗn xược. Ở trên kia ta gọi ngươi là Ma Thần, nhưng ở dưới này, ngươi chỉ là một cái xác không chịu thối rữa mà thôi.”

“Thiên Mộ Trường Sinh Khảo – Vạn Linh Trấn Áp!”

Hàng vạn đạo ánh sáng từ trên cao rót xuống, xuyên qua các tầng đất đá của nghĩa trang. Mỗi một đạo ánh sáng đó chính là sức mạnh của một ngôi mộ ở bên trên. Những linh hồn cường giả đã được Cố Trường An quét dọn, thắp hương suốt mười vạn năm qua, lúc này dường như đồng loạt cảm ứng được sự kêu gọi của hắn.

Tiếng kiếm ngân từ ngôi mộ Kiếm Tiên vang vọng; tiếng Ma cầm từ mộ Ma Nữ tấu lên một khúc nhạc trấn hồn; hơi thở của các vị Đại Đế hóa thành những tòa thái sơn hư ảo ép xuống.

“Ầm!”

Bàn tay ma quỷ vừa chạm đến gần Cố Trường An liền bị nghiền nát thành sương đen. Con mắt khổng lồ dưới vực thẳm lộ ra vẻ đau đớn và không tin nổi.

“Làm sao có thể… Ngươi chỉ là một tên phàm nhân không có tư chất! Tại sao ngươi có thể điều động sức mạnh của vạn cổ anh linh?”

Cố Trường An tiến lên một bước, mỗi bước đi, chân hắn lại dẫm lên hư không, tạo ra những đóa sen đen huyền ảo.

“Ngươi sai rồi. Ta không điều động bọn họ. Ta chỉ là giúp bọn họ quét sạch những thứ rác rưởi làm phiền giấc ngủ của họ mà thôi. Ngươi muốn ra ngoài? Đợi thêm mười vạn năm nữa đi.”

Cố Trường An vung chổi. Nhát chổi này không mang theo linh lực huy hoàng, mà mang theo sự lắng đọng của Tuế Nguyệt. Một lực lượng huyền bí khiến thời gian dường như bị đảo ngược, những sợi xích ánh sáng vừa bị đứt gãy bỗng chốc tự nối liền lại, vết rách trên mặt Thái Cổ Ma Khe bị ép thu nhỏ lại.

“Không! Cố Trường An! Ngươi không thể giam cầm ta mãi mãi! Thiên địa đại kiếp sắp đến, ngươi cũng sẽ phải chết!”

Tiếng gào thét của Cửu U Ma Thần lịm dần khi khe nứt bị khép chặt. Cố Trường An thò tay vào trong hư không, lấy ra một lá bùa màu vàng sậm từ túi trữ vật rách nát của mình, dán thẳng vào tâm của phong ấn.

Đây là lá bùa hắn “nhặt được” khi đào một ngôi mộ của một vị Phù Tổ ba vạn năm trước.

Mọi thứ dần yên tĩnh trở lại. Ma khí rút lui, hơi lạnh biến mất, chỉ còn lại ánh đèn le lói của U Minh Đăng dẫn đường cho hắn quay trở về mặt đất.

Khi Cố Trường An bước ra khỏi lối vào hầm mộ, mặt đất tự động khép lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn phủi phủi bụi trên áo, lại trở về dáng vẻ của một lão già canh mộ chất phác.

“Tiểu tử, xong rồi?” Lão Hắc hỏi, mắt vẫn không rời khỏi vũng nước.

“Tạm thời ổn định. Nhưng đúng như nó nói, phong ấn của thiên địa này đã yếu đi nhiều rồi. Nếu cứ có thêm vài tên ngu ngốc như Linh Tiêu Thánh Địa đến gây hấn, ta sợ cái túi lá bùa của mình không đủ dùng.”

Cố Trường An đi về phía lều cỏ, lấy ra bộ ấm chén gốm bị sứt mẻ, rót cho mình một chén trà nguội.

Lâm Thanh Diệp từ đằng xa chạy lại, mồ hôi đầm đìa, trên người dính đầy bùn đất nhưng ánh mắt lại lấp lánh linh khí:

“Sư tôn, con đã quét sạch khu mộ phía Tây. Nhưng khi nãy con thấy mặt đất rung động dữ dội, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Cố Trường An nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt đáp: “Không có gì, chỉ là mấy con chuột đất đang đánh nhau dưới đó thôi. Ta đã đuổi chúng đi rồi.”

Lâm Thanh Diệp sững người. Chuột đất? Chuột đất nào mà có thể làm rung chuyển cả một vùng cấm địa rộng lớn như thế này? Nhưng nàng biết tính sư tôn, nếu hắn đã không muốn nói, nàng có hỏi thêm cũng vô ích.

“Sư tôn, con cảm thấy tu vi của mình… hình như sắp đột phá rồi. Rượu mạt sắt lúc nãy vẫn còn tác dụng mạnh lắm.”

Cố Trường An gật đầu: “Đột phá thì tốt, nhưng nhớ kỹ, ra ngoài thế giới đừng có tùy tiện ra tay. Tu tiên giới kẻ mạnh hơn ngươi nhiều như lông tơ trên người Lão Hắc, cứ học theo ta, im lặng mà sống lâu, đó mới là chân lý.”

Lâm Thanh Diệp nhìn con rùa đen nhẵn thín không một sợi lông, khóe miệng khẽ giật giật, nhưng vẫn nghiêm túc cung tay: “Đồ nhi tuân mệnh.”

Cố Trường An nhìn bầu trời đang dần chuyển về đêm. Những vì sao trên cao lấp lánh, nhưng trong mắt hắn, chúng lại giống như những nấm mồ được thắp sáng bởi ánh hỏa châu.

Mười vạn năm qua, hắn đã tiễn đi không biết bao nhiêu vị đại năng, bao nhiêu kỷ nguyên hưng thịnh rồi tàn lụi. Thái Cổ Ma Khe chỉ là một phần nhỏ trong những bí mật mà hắn đang gánh vác trên vai.

Hắn lại cầm cây chổi lên, đi ra phía trước cổng nghĩa trang. Ở đó, bụi bặm của trần gian vẫn đang từng chút một xâm lấn vào vùng tịnh thổ này.

“Nhân quả luân chuyển, người chết được ngủ yên, người sống tìm đường sống… Ta quét mười vạn năm, sao vẫn thấy trần gian này lắm bụi bẩn đến thế?”

Tiếng lầm bầm của lão giữ mộ tan biến vào trong gió lạnh đêm khuya. Phía sau hắn, mười vạn ngôi mộ cổ vẫn lặng im, nhưng nếu ai đó đủ tu vi để quan sát, họ sẽ thấy tất cả những ngôi mộ đó đều đang hướng về bóng lưng của Cố Trường An mà cúi đầu, như thể đang thần phục vị hoàng đế duy nhất của cõi vĩnh hằng.

Sâu trong khu mộ trung tâm, một tiếng thở dài nhè nhẹ phát ra từ một ngôi thạch quan đã mục nát:

“Trường An… Trường An… ngươi đã thủ mộ lâu như vậy, liệu có khi nào… ngươi chính là cái xác lớn nhất mà mảnh đất này đang chôn giấu?”

Cố Trường An bước chân khẽ khựng lại, nhưng hắn không ngoảnh đầu, đôi bàn tay gầy gộc vẫn nhịp nhàng đưa chổi, quét đi những lá rụng của một thời đại vừa kết thúc.

Nghĩa trang này, vẫn cần hắn. Thế giới này, vẫn chưa sẵn sàng để thấy hắn thực sự "ra tay". Chừng nào ngọn lửa của U Minh Đăng còn cháy, chừng đó cái chết vẫn còn sự tôn nghiêm của nó.

Và Thái Cổ Ma Khe, dưới sự trấn áp của vị "lão phu" bình thản này, sẽ lại phải chìm vào giấc ngủ nghìn năm nữa, trong nỗi uất hận vô bờ bến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8