Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 20: Ma nữ tỉnh giấc trong quan tài đá**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:03:16 | Lượt xem: 2

Đêm tại Vạn Cổ Nghĩa Trang bao giờ cũng dài hơn nơi khác. Ánh trăng như một lớp lụa mỏng màu bạc hà, phủ lên hàng vạn ngôi mộ cổ nhấp nhô, tạo nên một bầu không khí u linh và tịch mịch đến nghẹt thở. Những dải sương mù nhân quả không bao giờ tan biến, chúng lượn lờ quanh những tấm bia đá đã mòn mỏi vì tuế nguyệt, thi thoảng lại phát ra những tiếng rên rỉ u uẩn của những linh hồn chưa chịu đi vào luân hồi.

Cố Trường An xách cây đèn U Minh, cán đèn làm bằng gỗ trầm hương vạn năm tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, giúp xoa dịu tử khí dày đặc xung quanh. Bên cạnh hắn, lão Hắc – con rùa đen to bằng cái mâm – đang uể oải bò, cái mai đen xì của nó thi thoảng lại phát ra những tia sáng phù văn yếu ớt.

"Cố小子 (Cố tiểu tử), hôm nay ngươi định sang khu Tây sao? Nơi đó toàn là mấy lão ma đầu không dễ chọc đâu. Tốt nhất là về lán cỏ uống trà cho lành." Lão Hắc ngáp một cái, giọng nói khàn khàn già cỗi.

Cố Trường An điềm nhiên bước tiếp, chiếc chổi Trần Hiêu trên vai hắn rung rinh theo nhịp bước: "Ta đã ba ngàn năm chưa quét dọn mộ phần cho vị nương tử đó. Bụi trần đã dày ba tấc, nếu không làm, đạo vận của nghĩa trang sẽ bị tắc nghẽn, ảnh hưởng đến giấc ngủ của ta."

"Chậc, ngươi đúng là kẻ khổ hạnh nhất mà ta từng gặp." Lão Hắc lẩm bẩm nhưng cũng không dừng lại, nó biết Cố Trường An là kẻ nói một là một. Sự thận trọng của hắn lớn thật đấy, nhưng trách nhiệm với cái nghĩa trang này còn lớn hơn.

Hai thầy trò một người một rùa xuyên qua những tầng sương mù màu tím đậm, dừng lại trước một hầm mộ bằng đá ngọc bích đen tuyền nằm dưới gốc một cây Bỉ Ngạn cổ thụ hoa đỏ như máu. Trên tấm bia đá không ghi tước hiệu rình rang, chỉ khắc hai chữ đơn giản nhưng đầy sát khí: **"Nguyệt Thiền"**.

Dưới thời đại Thái Cổ, cái tên này chính là nỗi khiếp sợ của cửu thiên thập địa. U Ma Thánh Nữ – kẻ từng một tay đồ diệt một phương tiên môn chỉ vì bị làm phiền lúc đang tắm. Nàng ta đẹp đến mức tà dị, và độc ác đến mức thần linh cũng phải kiêng dè.

Cố Trường An dừng lại cách ngôi mộ đúng mười trượng. Đây là khoảng cách an toàn nhất mà hắn đã tính toán sau khi quan sát kết cấu trận pháp của ngôi mộ suốt mấy ngàn năm. Hắn đặt đèn U Minh xuống, lấy ra một miếng vải sạch, sau đó chầm chậm tiến tới.

"Rầm…"

Một tiếng động âm trầm vang lên từ sâu trong quan tài đá. Mặt đất xung quanh bắt đầu rung chuyển nhẹ, những cánh hoa Bỉ Ngạn bay lả tả như những giọt máu rơi trong đêm. Một làn khói đen đậm đặc, lạnh thấu xương tủy bắt đầu tràn ra từ kẽ nứt của nắp quan tài.

"Ô kìa, lại đến lúc nắp quan tài không giữ được người sao?" Lão Hắc rụt cổ vào trong mai, chỉ chừa lại đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm về phía trước.

Cố Trường An không hề hoảng loạn. Hắn nắm chặt cán chổi, trong lòng âm thầm vận chuyển "Cửu U Trường Sinh Quyết". Hàng ngàn vạn đạo tơ mỏng màu vàng sậm từ chân hắn lan tỏa ra mặt đất, trấn áp những rung động hỗn loạn kia xuống.

"Thanh âm này… vẫn nhàm chán như vậy."

Một giọng nói thanh thót, trong trẻo như tiếng chuông bạc nhưng lại mang theo cái lạnh lẽo của hầm băng vạn năm từ trong quan tài phát ra. Nắp quan tài ngọc bích từ từ trượt sang một bên, để lộ ra một bóng dáng ngồi dậy.

Đó là một nữ tử. Nàng diện một bộ y phục màu đen huyền ảo, tà áo mỏng manh như sương khói dệt thành. Làn da nàng trắng đến mức nhợt nhạt, đối lập hoàn toàn với mái tóc đen dài rũ rượi đổ xuống như thác nước u minh. Đôi mắt nàng khi mở ra, dường như có cả một biển máu đang cuộn sóng bên trong.

U Ma Thánh Nữ Nguyệt Thiền liếc nhìn Cố Trường An, rồi khóe môi hơi cong lên, lộ ra một nụ cười đầy ma mị: "Vẫn là tiểu thư sinh quét rác nhà ngươi sao? Mười vạn năm trôi qua, ta đã ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ, sao ngươi vẫn chưa chết? Lẽ nào tử khí nơi đây thực sự nuôi sống được kẻ phàm trần như ngươi?"

Cố Trường An cúi người, bình thản nhặt một chiếc lá héo trên mộ phần ném qua một bên, đáp lời: "Thánh nữ nói đùa. Trường An tư chất thấp kém, chỉ cầu một chỗ yên thân. Thế giới bên ngoài quá ồn ào, chỉ có nơi này mới khiến tâm ta bình lặng."

Nguyệt Thiền khẽ vươn vai, một hành động vô tình nhưng lại làm lộ ra những đường cong tuyệt mỹ có thể khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải điên đảo. Nàng bước ra khỏi quan tài, đôi chân trần trắng muốt lướt trên mặt đất u ám không hề dính bụi. Nàng tiến về phía Cố Trường An, hơi thở mang theo mùi thơm kỳ lạ của hoa quỳnh ban đêm.

"Nơi này bình lặng sao?" Nàng tiến đến sát mặt hắn, đôi mắt ma mị xoáy sâu vào đồng tử của Cố Trường An, "Mười vạn năm thủ hộ người chết, ngươi không thấy cô đơn sao? Hay là… ngươi đang chờ đợi điều gì? Ra ngoài với ta đi. Với tư chất thủ hộ của ngươi, ta sẽ giúp ngươi đứng trên đỉnh cao của giới tu tiên, thống lĩnh vạn ma, dưới một người trên vạn người, thế nào?"

Cố Trường An lùi lại một bước, giữ đúng khoảng cách an toàn ban đầu. Hắn đưa cây chổi Trần Hiêu lên, nhẹ nhàng quét qua một lớp bụi trước mặt: "Cảm ơn ý tốt của Thánh nữ. Nhưng đỉnh cao quá lạnh, ta sợ độ cao. Thống lĩnh vạn ma quá mệt, ta lại là kẻ lười biếng. Chi bằng ở đây quét tản bụi trần, thỉnh thoảng nói chuyện với người đẹp như nàng, chẳng phải là tiên cảnh trong nhân gian sao?"

Nguyệt Thiền khựng lại, rồi bật cười rũ rượi. Tiếng cười của nàng khiến sương mù xung quanh tan tác, nhưng Cố Trường An vẫn đứng đó, bất biến như một gốc tùng cổ.

"Ngươi quả nhiên là kẻ thú vị nhất mà ta từng gặp." Nguyệt Thiền nheo mắt, "Những kẻ trước đây gặp ta, hoặc là quỳ xuống xin làm nô lệ, hoặc là sợ đến mức hồn xiêu phách tán. Chỉ có ngươi, coi ta như một pho tượng đá mà lau chùi."

Nàng đột ngột đưa tay ra, những ngón tay thon dài như muốn chạm vào má Cố Trường An. "Nếu ta cưỡng ép mang ngươi đi thì sao?"

Ánh mắt Cố Trường An không đổi, nhưng cây đèn U Minh đặt phía sau hắn bỗng chói sáng. Những phù văn cổ xưa trên cán chổi Trần Hiêu bắt đầu chuyển động, tỏa ra một áp lực vô hình nhưng nặng tựa thái sơn. Ngôi mộ phía sau Nguyệt Thiền bỗng phát ra những tiếng xích sắt va vào nhau lạch cạch.

"Nghĩa trang có quy tắc của nghĩa trang." Cố Trường An nhẹ nhàng nói, "Người chết đã nằm xuống, không nên rời khỏi cổng. Người sống đã bước vào, không nên mang theo người chết ra đi. Thánh nữ, nàng đã tỉnh lại mười lăm phút, vượt quá thời gian cho phép của thiên địa rồi."

Nguyệt Thiền nhìn ánh đèn U Minh, trong mắt thoáng hiện một tia kiêng dè cực đậm. Nàng biết, cái đèn đó và cây chổi đó không phải là bảo vật bình thường. Chúng là một phần của đại trận trấn giữ nghĩa trang này, và kẻ đang cầm chúng – nhìn thì giống như phàm nhân – nhưng thực chất lại liên kết chặt chẽ với từng tấc đất nơi đây.

"Được thôi, tiểu thư sinh cứng đầu." Nàng thu tay lại, vẻ mặt chợt trở nên buồn bã đến nao lòng, "Ta chỉ là cảm thấy nhàm chán mà thôi. Ngươi quét dọn cho ta sạch sẽ một chút, trong mộ của ta có mấy viên 'U Ma Tâm Đan', lần sau thắp hương hãy tự mình lấy mà dùng. Coi như tiền công ngươi làm ta vui."

"Lễ vật của người chết, Trường An không dám tự tiện."

"Ta nói cho là cho!" Nguyệt Thiền hừ lạnh một tiếng, vẻ kiêu kỳ của một Thánh nữ lại hiện rõ. Nàng xoay người bước trở lại quan tài, trước khi nằm xuống, nàng đột ngột quay đầu lại, mỉm cười đầy thâm ý: "Trường An, ngươi nói bên ngoài ồn ào… nhưng ta nghe thấy tiếng máu chảy thành sông ở ngoài kia rồi. Có vẻ như vị khách tiếp theo của ngươi sắp đến, và lần này, hắn sẽ mang đến cho ngươi không ít rắc rối đâu."

"Ầm!"

Nắp quan tài đóng sập lại. Khói đen tan biến, tử khí thu liễm. Không gian trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn lại những cánh hoa Bỉ Ngạn vương vãi.

[Ký chủ đã thực hiện Tẩy Trần cho mộ của Ma Nữ Nguyệt Thiền.]
[Đánh giá: Hoàn mỹ (Vượt qua mê hoặc, giữ vững tâm cảnh).]
[Phần thưởng: Nhận được mười vạn năm Đạo vận tích lũy, thần thông 'Ma Đồng Vô Niệm' (Có thể nhìn thấu hư vọng, trấn áp tâm ma).]

Một dòng ấm áp chảy dọc theo kinh mạch của Cố Trường An. Hắn cảm thấy thị giác của mình bỗng chốc thay đổi, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, hắn có thể thấy những dòng chảy nhân quả đang vặn vẹo trên bầu trời nghĩa trang.

"Lão Hắc, nàng ta nói khách quý là có ý gì?" Cố Trường An thu hồi tâm thần, quay sang hỏi con rùa đang giả chết.

Lão Hắc vươn cổ ra, thở hắt ra một cái: "Thánh nữ cảm nhận được sát khí từ phương xa. Hơn nữa… linh khí ngoài kia đang bạo phát một cách bất thường. Có lẽ có vị đại năng nào đó sắp tạ thế, hoặc là bị người ta truy sát đến đường cùng rồi."

Cố Trường An thở dài, cầm chổi bắt đầu quét những cánh hoa rơi xung quanh mộ Nguyệt Thiền: "Hy vọng hắn mang theo linh thạch trả tiền chỗ nằm, chứ đừng mang theo một đám đuôi dài dằng dặc đến quấy rầy sự thanh tĩnh nơi này."

Mười vạn năm qua, hắn đã tiễn đi không biết bao nhiêu vị vương hầu tướng tướng, thiên tài tột đỉnh. Nhưng mỗi lần có kẻ sắp đến, hắn vẫn luôn cảm thấy một chút phiền phức. Bởi vì với kẻ thích "cẩu" như hắn, bất kỳ sự thay đổi nào cũng là một nguy cơ tiềm tàng.

Hắn quét dọn thêm một lát, sau đó thắp một nén hương xanh đặt trước bia đá của Nguyệt Thiền. Khói hương bay lên thẳng tắp, không bị gió đêm làm xao động. Đây là dấu hiệu của việc "người nằm dưới" đã nhận lễ.

Lúc chuẩn bị rời đi, Cố Trường An liếc nhìn về phía chân trời phía Đông. Ở đó, một vệt sao chổi màu đỏ sậm đang xé toạc màn đêm, lao về phía U Minh Cấm Địa với tốc độ kinh người. Theo sau vệt sáng đó là hàng chục luồng khí tức mạnh mẽ, sát khí ngùn ngụt đến mức làm rung động cả màng nhĩ phàm nhân.

"Lão Hắc, chuẩn bị một cái quan tài loại tốt." Cố Trường An nhẹ nhàng nói, mắt nhìn vệt sáng đang lao đến, "Khách hàng lần này… dường như không rẻ rề đâu."

Lão Hắc nhìn lên trời, rồi lại nhìn cái đèn U Minh đang run rẩy trong tay Cố Trường An, run giọng nói: "Kia… kia chẳng phải là Kim Tiên mệnh hỏa sao? Ai lại có thể ép một vị Kim Tiên đến mức tự bạo tiên căn để chạy trốn thế kia?"

"Chuyện ngoài kia không liên quan đến chúng ta." Cố Trường An xoay người, thản nhiên bước về phía túp lều rách ở cổng nghĩa trang, "Việc của chúng ta là chờ hắn tắt thở, rồi thu tiền chôn cất."

Mười vạn năm, thủ hộ không chỉ là những xác chết đã nằm xuống, mà còn là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Cố Trường An biết, khi thế giới bên ngoài bắt đầu rung chuyển, nghĩa trang này chính là cái mỏ neo cuối cùng để giữ lấy sự cân bằng của nhân gian.

Hắn điềm tĩnh đi trong đêm tối, chiếc chổi Trần Hiêu kéo lê trên nền đất phát ra âm thanh "xoẹt… xoẹt…" quen thuộc. Bóng dáng gầy gộc của hắn bị ánh trăng kéo dài, trông cô độc nhưng lại sừng sững như một ngọn núi cổ đại không thể lay chuyển.

Phía sau hắn, ngôi mộ của Nguyệt Thiền lại phát ra một tiếng cười khẽ, rồi hoàn toàn chìm vào im lặng. Ma nữ đã ngủ say, nhưng rắc rối của kẻ thủ mộ mới chỉ thực sự bắt đầu.

Cố Trường An dừng chân trước cổng chính của nghĩa trang, nơi có hai bức tượng đá hình nghê thần trấn giữ. Hắn lấy từ trong túi áo ra một hũ trà nhỏ, thong thả nhóm lửa nấu nước ngay giữa làn sương lạnh lẽo.

"Đến rồi." Hắn lẩm bẩm.

Một tiếng nổ lớn chấn động cả vùng cấm địa. Vệt sáng màu đỏ sậm lao xuống như một quả cầu lửa khổng lồ, rơi ngay trước lối vào nghĩa trang, tạo thành một hố sâu hoắm. Khói bụi mù mịt tản ra, lộ ra một lão giả mặc trường bào rách rưới, toàn thân nhuộm đẫm máu, hơi thở đứt quãng, trong tay vẫn còn nắm chặt một chiếc lệnh bài bằng ngọc vỡ nát.

Lão giả ngẩng đầu nhìn lên hàng chữ trên cổng lớn: **"Vạn Cổ Anh Linh Mộ – Người sống dừng bước, người chết yên lòng"**.

Lão run rẩy, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Cố Trường An đang thong dong ngồi pha trà: "Tiền… tiền bối… cứu ta…"

Cố Trường An thổi nhẹ hơi nước trên chén trà, đôi mắt 'Ma Đồng Vô Niệm' khẽ chớp, nhìn thấy vô số sợi xích nhân quả đẫm máu đang bám chặt trên người lão giả. Hắn khẽ thở dài, nhấp một ngụm trà nóng rồi chậm rãi nói:

"Ta không cứu người sống. Ta chỉ chôn người chết. Ngươi… còn trụ được ba nhịp thở nữa không?"

Lão giả nghe vậy, trợn trừng mắt, một ngụm máu đen phun ra, đầu nghiêng sang một bên, tắt thở ngay tại chỗ.

Đúng lúc đó, từ trên không trung, hàng chục tu sĩ cưỡi kiếm quang rầm rộ hạ xuống, khí thế áp người. Một thanh niên dẫn đầu, mặt mũi tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu ngạo, lớn tiếng quát:

"Kẻ nào dám chứa chấp nghịch tặc của Kiếm Tông? Người canh mộ kia, khôn hồn thì giao nộp thi thể và lệnh bài ra đây, nếu không ta sẽ san bằng cái nghĩa trang rách nát này!"

Cố Trường An không ngước nhìn, hắn chỉ cầm cây chổi lên, từ từ đứng dậy, trong ánh mắt thoáng qua một vẻ lạnh lẽo:

"Lại một kẻ nữa muốn làm loạn giấc ngủ của hàng vạn người. Lão Hắc, xem ra hôm nay trà này phải pha thêm chút máu mới đủ vị rồi."

Gió đêm rít lên. Nghĩa trang bỗng chốc trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Mười vạn năm thủ hộ, Cố Trường An không muốn giết người, nhưng nếu có kẻ muốn phá hỏng công việc của hắn, hắn không ngại biến nơi đây thành mộ phần cho chính kẻ đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8