Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 21: Tâm bất động giữa sắc dục**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:04:07 | Lượt xem: 1

Tiết trời vào thu, sương mù trên đỉnh U Minh Cấm Địa dày đặc như sữa đặc, quánh lại, che lấp cả những vệt lân tinh lập lòe phát ra từ những tấm bia đá cổ xưa. Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng hạt sương trượt khỏi lá bỉ ngạn, rơi xuống nền đất lạnh lẽo.

Cố Trường An ngồi xếp bằng trên một tảng đá xanh đã mòn nhẵn cạnh cổng vào của khu vực nội mộ. Trước mặt hắn là một cái siêu đất nhỏ đang sôi sùng sục, hương trà đắng chát lan tỏa trong không khí, át đi mùi tử khí lảng vảng. Mười vạn năm qua, đây là thú vui duy nhất giúp hắn cảm nhận mình vẫn còn là một sinh linh đang sống, chứ không phải một pho tượng đá hóa thân cùng năm tháng.

Hôm nay là ngày "Xá tội vong nhân" theo lịch của nhân gian, cũng là thời điểm âm khí tại Vạn Cổ Anh Linh Mộ thịnh nhất.

Bỗng nhiên, từ sâu trong khu rừng đào héo úa — nơi chôn cất những nữ tu và ma nữ của các kỷ nguyên trước — một làn khói màu hồng nhạt bắt đầu cuộn lên. Làn khói ấy mang theo hương thơm ngọt lịm đến tận xương tủy, một loại mùi hương không thuộc về tiên giới, cũng chẳng phải của trần gian. Nó là mùi của dục vọng, của những giấc mộng xuân nồng nàn nhất mà một nam nhân có thể tưởng tượng ra.

Cố Trường An không ngước mắt, đôi tay vẫn bình thản rót trà.

"Mười vạn năm rồi, nàng vẫn không chịu yên nghỉ sao?" Giọng hắn trầm thấp, tan vào màn đêm.

"Yên nghỉ? Trường An ca ca, huynh nói thật dễ dàng."

Một giọng nói uyển chuyển như tiếng chuông bạc, mang theo ma lực mê hoặc lòng người vang lên ngay sát bên tai hắn. Theo sau đó là một thân hình mảnh mai, thoát tục nhưng cũng cực kỳ yêu dị hiện ra từ trong làn khói hồng.

Đó là một nữ nhân tuyệt mỹ, nàng diện một chiếc yếm đào mỏng manh như cánh ve, khoác bên ngoài tơ lụa mờ ảo khiến những đường cong lồi lõm của cơ thể hiện rõ mồn một dưới ánh đèn U Minh Đăng leo lắt. Nàng chính là Dạ Yêu Nhi — Ma nữ đứng đầu Hợp Hoan Tông của năm vạn năm trước, kẻ từng dùng nhan sắc để khuấy đảo mười phương vạn giới, khiến vô số Tiên quân phải đứt đầu, tan cửa nát nhà chỉ để đổi lấy một nụ cười.

Nàng lướt đi trên mặt đất, đôi bàn chân trần trắng muốt không dính một hạt bụi, nhẹ nhàng tiến đến gần Cố Trường An. Mỗi bước đi của nàng đều mang theo một loại nhịp điệu lạ lùng, khiến tim người đối diện như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Dạ Yêu Nhi vươn đôi tay thuôn dài, móng tay sơn đỏ thắm định chạm vào vai Cố Trường An, nhưng khi chỉ còn cách một phân, một luồng kim quang mờ nhạt từ "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" bao quanh người hắn khẽ rung động, khiến nàng phải rụt tay lại.

"Xú nam nhân, huynh vẫn cứ như một khúc gỗ mục như vậy." Dạ Yêu Nhi dẩu môi, vẻ mặt nũng nịu nhưng đôi mắt lại lóe lên tia sáng rực rỡ, "Nhìn ta một cái đi. Ta đã dùng chút tàn hồn cuối cùng để ngưng tụ lại pháp thân này. Chẳng lẽ vẻ đẹp của ta, suốt năm vạn năm qua vẫn không đủ để lọt vào mắt xanh của vị 'Mộ Tiên' đại nhân sao?"

Cố Trường An rốt cuộc cũng nâng mắt lên. Đôi mắt hắn sâu thẳm như giếng cổ, không có một gợn sóng, không có một tia dục vọng. Trong nhãn quan "Ma Đồng Vô Niệm" của hắn, thứ đứng trước mặt không phải là mỹ nữ tuyệt thế, mà chỉ là một bộ xương trắng đang rò rỉ ma khí, được bao phủ bởi những sợi tơ hồng của nhân quả tội lỗi.

"Dưới lớp da này, chỉ là cát bụi." Cố Trường An bình thản đáp, "Ngươi hiện thân lần này, tiêu hao không ít chân nguyên tàn dư. Nếu không quay lại quan tài ngay, đêm nay chính là lúc linh hồn ngươi tan biến hoàn toàn vào hư vô, ngay cả cơ hội đầu thai cũng không có."

Dạ Yêu Nhi cười rộ lên, tiếng cười mang theo nỗi thê lương vô tận. Nàng bỗng nhiên ngồi bệt xuống bên cạnh hắn, áp sát cơ thể mềm mại vào cánh tay hắn, mặc cho kim quang hộ thể của hắn đang đốt cháy từng tấc ảo ảnh của nàng.

"Đầu thai? Ta đã ở trong cái mồ lạnh lẽo kia năm vạn năm rồi! Ta mệt mỏi lắm rồi, Trường An! Huynh biết không, mười vạn năm thủ hộ, huynh không cô đơn sao? Huynh có thọ nguyên vô tận, có tu vi thâm sâu, nhưng huynh chẳng khác gì một cái xác sống ngồi đếm thời gian. Chi bằng… tối nay cùng ta tìm vui? Ta sẽ cho huynh nếm trải hương vị vạn năm trường lạc, rồi sau đó, huynh cứ việc chôn ta thật sâu, được không?"

Nàng ghé sát vào cổ hắn, hơi thở mang theo ma độc nhè nhẹ thổi vào da thịt. Bất kỳ một tu sĩ Hóa Thần hay thậm chí Hợp Thể nào ở đây, có lẽ đã sớm mất đi lý trí mà lao vào vòng tay nàng. Đây không chỉ là sắc dục, đây là "Đạo Tâm Chấn Động", là đòn tấn công vào điểm yếu nhất của con người: Sự cô độc.

Cố Trường An cảm nhận được nhịp tim của mình có một khoảnh khắc chệch đi. Đó là phản ứng sinh lý tự nhiên của một con người, dù hắn đã sống quá lâu. Nhưng ngay lập tức, một dòng nước mát lạnh từ linh hồn chảy qua toàn thân. Mười vạn năm quét tước nghĩa trang, mỗi nhát chổi của hắn không chỉ quét bụi trên mộ, mà là quét sạch hồng trần trong tâm.

Hắn nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, cầm lấy cây *Trần Hiêu Chổi* tựa bên cạnh.

"Năm đó, ngươi quyến rũ Thập Tam Thái Bảo của Trung Châu, khiến bọn họ tàn sát lẫn nhau, thây chất thành núi ngay trước cổng thành Thiên Khuyết. Ta chính là kẻ đã đi nhặt nhạnh từng mảnh xác của bọn họ đem về đây chôn cất."

Cố Trường An chậm rãi đứng dậy, bóng lưng hắn cao lớn và vững chãi như một ngọn núi cổ.

"Ngươi nói ngươi cô đơn, nhưng những kẻ nằm dưới đất kia còn cô đơn hơn ngươi gấp bội. Dạ Yêu Nhi, hồng trần như mộng, sắc dục là dây xiềng. Ta ở đây mười vạn năm, đã thấy qua không biết bao nhiêu mỹ nhân tuyệt thế hóa thành đất vàng, bao nhiêu anh hùng vì một cái liếc mắt mà táng mạng. Ngươi cho rằng nhan sắc này có thể lay động được người đã thấy hết sự tận cùng của cái chết sao?"

Dạ Yêu Nhi biến sắc, sự nũng nịu biến mất, thay vào đó là một vẻ oán độc tột độ. Nàng gào lên, làn khói hồng xung quanh biến thành những gương mặt quỷ dữ lao về phía Cố Trường An: "Ngươi không phải người! Ngươi là một con quái vật đá! Ta không tin! Trên đời này không có nam nhân nào không có dục vọng!"

Nàng điên cuồng vồ lấy hắn, ảo ảnh pháp thân của nàng bùng cháy dữ dội, muốn dùng toàn bộ sức mạnh để kéo Cố Trường An vào ảo cảnh tình ái của mình. Không gian xung quanh bỗng chốc biến đổi, không còn là nghĩa trang u ám mà là một cung điện nguy nga, rèm châu rủ xuống, tiếng nhạc du dương, hàng trăm mỹ nữ tuyệt sắc đang uốn éo quanh hắn, mời gọi.

Cố Trường An đứng giữa ảo cảnh ấy, sắc mặt vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu. Hắn nhẹ nhàng vung chổi.

*Xoạt.*

Một âm thanh thanh thúy vang lên, không phải tiếng gió, mà là tiếng quy tắc bị bẻ gãy.

"Trần Hiêu nhất tảo, nhân quả đoạn tuyệt."

Một vệt chổi quét qua, ảo cảnh cung điện sụp đổ như gương vỡ. Những mỹ nữ tan biến thành khói đen. Dạ Yêu Nhi bị một lực lượng vô hình đánh bật ra xa, ngã sõng soài trên nền đất lạnh của nghĩa trang. Áo quần nàng rách nả, pháp thân mờ nhạt đến mức có thể nhìn xuyên thấu qua.

Cố Trường An cầm chiếc *U Minh Đăng*, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt nàng. Ánh sáng từ cây đèn không ấm áp mà lạnh lẽo thấu xương, nó soi chiếu vào linh hồn của Dạ Yêu Nhi, khiến nàng run rẩy sợ hãi.

"Nàng tưởng ta thủ mộ mười vạn năm là vì sợ chết, hay vì bị trói buộc sao?" Cố Trường An nhìn xuống Ma nữ đang tuyệt vọng dưới chân mình, giọng nói mang theo một sự từ bi sâu thẳm, "Ta ở đây, là để nhìn thấu sinh tử. Khi nàng hiểu được rằng một nụ cười của nàng và một ngọn cỏ trên nấm mồ kia đều mang giá trị như nhau trước dòng chảy của tuế nguyệt, nàng mới thực sự hiểu thế nào là 'Đạo'."

Dạ Yêu Nhi nhìn hắn, lần đầu tiên trong năm vạn năm làm ma, nàng cảm thấy sợ hãi một người đến thế. Không phải sợ sức mạnh, mà sợ cái sự hư vô đến cực điểm trong lòng hắn. Nàng cười khổ, những giọt lệ bằng ảo ảnh lăn dài trên má.

"Trường An… huynh quả thật… đã thành Tiên rồi. Chỉ là vị Tiên này… sao mà lạnh quá…"

Nàng hít một hơi thật sâu, tàn hồn bắt đầu tự tan rã. Nàng biết, sau lần thất bại này, nàng không còn đủ sức để tồn tại thêm một giây nào nữa.

"Giúp ta… chôn cất ở một góc yên tĩnh nhé… Ta không muốn… bị đám nam nhân hôi hám kia làm phiền nữa."

Cố Trường An gật đầu nhẹ nhàng: "Được."

Dưới ánh mắt tĩnh lặng của hắn, pháp thân của Dạ Yêu Nhi tan thành muôn vàn đốm sáng màu hồng, rồi nhanh chóng bị tử khí của nghĩa trang nuốt chửng. Tại nơi nàng vừa nằm, chỉ còn lại một sợi tóc dài mượt mà, minh chứng duy nhất cho việc nàng từng hiện hữu.

Cố Trường An cúi xuống nhặt sợi tóc lên. Hệ thống trong đầu hắn vang lên âm thanh cơ khí quen thuộc:

【 Quét dọn "Mộ Đào Hoa", cảm ngộ sắc dục nhân gian thành công. 】
【 Phần thưởng: Đạo Tâm Bất Hủ +1. 】
【 Nhận được bí pháp của Hợp Hoan Tông: "Tâm Ảnh Hư Di" — Một ý niệm đi vạn dặm, không dính bụi trần. 】

Cố Trường An không hề tỏ ra vui mừng trước phần thưởng mới. Đối với hắn, Đạo Tâm Bất Hủ chẳng qua chỉ là khiến hắn càng thêm tỉnh táo để chịu đựng sự cô tịch của mười vạn năm tới mà thôi.

Hắn bước đến một huyệt mộ nhỏ trống không ở rìa rừng đào, dùng tay không bới một ít đất, đặt sợi tóc của Dạ Yêu Nhi vào đó rồi lấp lại. Sau đó, hắn cầm cây chổi, bắt đầu công việc quen thuộc mỗi sáng: quét lá rụng.

Lão Hắc từ đằng xa bò tới, chiếc mai rùa đen kịt lấp lánh dưới ánh trăng. Nó ngáp một cái dài, giọng nói ồm ồm vang lên:

"Tiểu tử, ngươi lại vừa tống tiễn một hồng phấn tri kỷ nữa sao? Lão tổ ta thấy ngươi thật là uổng phí cái mạng dài này. Nếu là ta, năm xưa ta đã sớm thu nạp nàng làm sủng thi, ban đêm có người ấm giường chẳng phải tốt sao?"

Cố Trường An không dừng tay, cán chổi vẫn nhịp nhàng chuyển động trên mặt đất: "Lão Hắc, ngươi là rùa, ta là người. Quy luật của rùa và người vốn khác nhau."

"Khác cái gì? Chẳng phải đều là sống lâu để nhìn trời đất đổi thay sao?" Lão Hắc mỉa mai.

"Sống lâu mà lòng không tịnh, chỉ là sống lâu hơn một con lợn mà thôi." Cố Trường An bình thản đáp trả, "Vị Ma nữ này lòng đầy tạp niệm, nàng không phải muốn tìm ta vui vẻ, nàng muốn mượn sinh khí trường sinh của ta để hồi sinh hoàn chỉnh. Sắc dục của nàng là một lưỡi dao giấu trong tơ lụa. Nếu ta động tâm dù chỉ một chút, tối nay nghĩa trang này sẽ có thêm một bộ xương của thủ mộ nhân mới."

Lão Hắc im lặng một chút, rồi tặc lưỡi: "Ngươi thật sự thận trọng đến mức đáng sợ. Một linh hồn tàn phế như nàng ta mà ngươi cũng phải đề phòng đến mức dùng cả 'U Minh Đăng' trấn áp."

"Cẩn thận mới sống được mười vạn năm." Cố Trường An ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi một tia sáng mờ ảo bắt đầu le lói, báo hiệu đêm dài đã qua, "Bên ngoài lại có thêm những xác chết mới đang được chở tới. Xem ra chiến tranh của các tông môn lại nổ ra rồi."

"Kệ chúng đi, chúng ta cứ làm tốt việc của mình là được." Lão Hắc lười biếng nằm rạp xuống đất.

Cố Trường An nhìn ra phía cổng nghĩa trang. Ở đó, một toán tu sĩ tàn tạ đang khiêng theo những cỗ quan tài gỗ thô sơ, chậm rãi bước vào vùng sương mù. Hắn nhìn thấy trong số đó có những gương mặt trẻ trung, đầy hoài bão nhưng nay chỉ còn lại đôi mắt trống rỗng của sự tuyệt vọng.

Hắn lại cúi xuống, tiếp tục quét nhát chổi cuối cùng. Đối với thế giới ngoài kia, hắn chỉ là một lão quét rác thấp kém, một kẻ thủ mộ già nua. Nhưng không ai biết rằng, trong tâm hồn của kẻ thủ mộ ấy, mỗi nhát chổi quét qua đều là một sự tu luyện, mỗi linh hồn ra đi là một phần của đại đạo được hoàn thiện.

Tâm bất động giữa sắc dục, thân bất biến trước tuế nguyệt.

Trong bóng tối của Vạn Cổ Anh Linh Mộ, Cố Trường An như một ngọn đèn dầu đơn độc nhưng vĩnh cửu, soi sáng ranh giới mong manh giữa cái chết và sự trường tồn. Hắn không cần sự sùng bái của nhân gian, không cần nhan sắc của ma nữ, cũng không cần uy danh của đế vương.

Hắn chỉ cần bình trà này vẫn nóng, và nấm mồ kia vẫn được bình yên.

Đông phương bắt đầu hửng sáng, tiếng chổi quét vẫn đều đặn vang lên trên những bậc thềm đá, xóa đi dấu chân của Ma nữ đêm qua, cũng như xóa đi một đoạn nhân quả vừa mới chớm nở đã lụi tàn.

Mười vạn năm đã qua, mười vạn năm nữa… dường như cũng chỉ là một cái chớp mắt mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8