Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 22: Thanh Huyền Đạo Nhân cầu kiến**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:04:56 | Lượt xem: 1

Chương 22: Thanh Huyền Đạo Nhân cầu kiến

Sương mù ở U Minh Cấm Địa trước nay chưa bao giờ tan hết. Nó giống như một tấm lụa trắng vĩnh hằng, quấn quýt lấy những rặng cây già khô khốc và những bia mộ xám xịt của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Sáng sớm, Cố Trường An đã cầm chiếc chổi Trần Hiêu, bắt đầu công việc quen thuộc của mình. Tiếng chổi tre quẹt trên nền đá cổ xưa phát ra âm thanh đều đặn "xoạt… xoạt…", vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Mỗi nhát chổi đi qua, không chỉ bụi trần bị gạt sang một bên, mà ngay cả những luồng tử khí u uất kết tụ qua đêm cũng bị một lực lượng vô hình đánh tan.

[Keng! Ký chủ quét dọn Vạn Cổ Nghĩa Trang tròn 100.003 năm 127 ngày. Thưởng: Một vạn năm tu vi tịnh hóa, một bình "Hóa Đạo Trà".]

Âm thanh khô khốc của hệ thống vang lên trong đầu, nhưng nét mặt Cố Trường An không hề thay đổi. Một vạn năm tu vi tịnh hóa đối với kẻ đã chạm đến ngưỡng trường sinh như hắn chỉ giống như thêm một giọt nước vào biển cả. Hắn thản nhiên thu hồi phần thưởng, tiếp tục tập trung vào nhành lá bám bụi trên một ngôi mộ không tên.

"Lão Cố, ngươi xem, cái chổi của ngươi sắp mòn đến tận cán rồi kìa. Có cần ta đi tìm cho ngươi một cây gỗ Hắc Long vạn năm để làm cán mới không?"

Bên cạnh một phiến đá lớn có hình dáng như một con rùa, Lão Hắc lười biếng ngáp một cái dài, cái đầu rùa nhăn nheo ló ra khỏi mai, đôi mắt nhỏ lấp lánh sự tinh quái.

Cố Trường An không ngẩng đầu, giọng nói bình thản như nước hồ thu: "Chiếc chổi này đi theo ta mười vạn năm, nó đã quen với hơi ấm của bàn tay ta, cũng đã quen với cát bụi của nơi này. Gỗ quý hơn nữa, cũng không quét sạch được tâm trần."

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng: "Ngươi lúc nào cũng đạo lý. Đạo lý có ăn được đâu? Chút nữa Thanh Huyền đến, đừng quên bảo lão mang cho ta mấy con cá linh từ Long Huyết Giang đấy."

Cố Trường An ngừng chổi, khẽ liếc mắt về phía cửa cấm địa. Sương mù ở hướng đó đang dao động nhẹ, một loại tiết tấu quen thuộc vang lên. Đó là tiếng chuông đồng rỉ sét, phát ra những âm thanh trầm đục "leng keng… leng keng…".

Ở nơi tử khí nồng đậm này, âm thanh của sự sống luôn mang theo một vẻ lạc điệu đến kỳ lạ.

"Lão nói là đến liền." Cố Trường An thu chổi đứng tựa vào một gốc cổ thụ già cỗi.

Từ trong sương mù xám xịt, một hình bóng gầy gò, lưng hơi còng, khoác một chiếc áo đạo bào cũ nát hiện ra. Thanh Huyền Đạo Nhân dắt theo một chiếc xe đẩy bằng gỗ mun đen nhánh, trên xe phủ một tấm vải liệm loang lổ vết máu khô. Dưới chân lão, đôi giày vải đã rách nát đến mức lộ cả ngón chân, nhưng bước đi của lão lại cực kỳ vững chãi, mỗi bước chân đều đạp đúng vào những vị trí không có trận pháp ẩn giấu.

Thanh Huyền dừng lại trước ranh giới của nghĩa trang trung tâm, cung kính cúi đầu, đặt một tay lên ngực, lên tiếng bằng giọng khàn khàn:

"Bần đạo Thanh Huyền, cầu kiến Mộ Tiên nhân."

Cố Trường An nhướng mày: "Ta đã nói rồi, đừng gọi ta là Tiên. Ta chỉ là kẻ giữ mộ."

Thanh Huyền Đạo Nhân ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt đầy nếp nhăn và đôi mắt đầy tơ máu vì thức đêm. Lão nở một nụ cười gượng gạo, bộ dạng phong trần mệt mỏi: "Trong mắt bần đạo, kẻ sống sót qua mười vạn năm giữa vùng tử địa này mà vẫn giữ được sự thanh tĩnh, đó chính là Tiên rồi."

Lão Hắc từ đằng sau bò tới, kêu lên: "Cá của ta đâu? Lão già, nếu hôm nay không có cá linh, ngươi đừng hòng bước vào uống trà."

Thanh Huyền cười khổ, vội vàng lấy từ trong túi trữ vật rách rưới ra một cái thau gỗ nhỏ, bên trong có mấy con cá vàng óng đang quẫy đạp mạnh mẽ: "Có chứ, làm sao dám quên ý muốn của Hắc gia. Đây là cá linh thượng hạng mà bần đạo phải mạo hiểm xuống hạ lưu Long Huyết Giang giữa lúc hai đại tông môn đang giao chiến mới bắt được đấy."

Lão Hắc thấy cá, lập tức ngậm lấy thau gỗ rồi bò tót vào trong lán cỏ, bỏ mặc sự đời.

Cố Trường An nhìn chiếc xe đẩy đằng sau Thanh Huyền, nhạt giọng hỏi: "Hôm nay lại mang đến những vị khách nào?"

Sắc mặt Thanh Huyền Đạo Nhân lập tức trở nên nghiêm túc. Lão đi đến bên xe, cung kính lật tấm vải liệm ra. Bên dưới là ba cỗ quan tài gỗ thông đơn giản.

"Ba người. Một người là chân truyền đệ tử của Thiên Kiếm Tông, tử trận do bị Ma tu vây khốn tại Huyết Lân Cốc. Một người là Tán tu cấp Kim Đan, tọa hóa do cạn kiệt thọ nguyên. Và người cuối cùng…" Thanh Huyền hạ thấp giọng, lộ ra vẻ e dè, "Là một Trưởng lão ngoại môn của Thái Dương Thánh Địa."

Mí mắt Cố Trường An khẽ động: "Thái Dương Thánh Địa? Đám người tự xưng là dòng dõi thái dương kia, trước giờ vẫn coi trọng quy tắc 'lá rụng về cội', tại sao lại đưa người đến đây?"

Thánh Di Khư Giới ai cũng biết, Thái Dương Thánh Địa có phong tục hỏa táng bằng chân hỏa thái dương để linh hồn tan biến vào ánh sáng. Đưa xác đến nghĩa trang u ám này là một điều cực kỳ tối kỵ đối với bọn họ.

Thanh Huyền thở dài, đôi mắt nhìn về phía xa xăm như thể đang nhớ lại những cảnh tượng kinh hoàng: "Tu tiên giới bên ngoài… loạn rồi. Thái Dương Thánh Địa đang xảy ra nội đấu kịch liệt. Vị trưởng lão này đứng sai phe, bị đánh lén nát tan nguyên anh, thi thể bị vứt vào lạch nước bẩn. Người nhà của lão bí mật thuê bần đạo mang đi, chỉ cầu mong một nơi yên nghỉ yên tĩnh, tránh cho kẻ thù quật mộ quất xác."

Thanh Huyền vừa nói vừa nhìn Cố Trường An bằng ánh mắt cầu khẩn: "Mộ Tiên nhân, nơi này là mảnh đất thanh tịnh cuối cùng của thế gian này. Cầu xin người cho lão một chỗ nằm."

Cố Trường An tiến lại gần, vỗ nhẹ tay lên nắp quan tài của vị trưởng lão Thái Dương Thánh Địa. Một luồng khí ấm áp yếu ớt, mang theo chút vị đạo của mặt trời vương vãi, truyền vào lòng bàn tay hắn qua lớp gỗ.

"Người chết nợ xong xuôi, nhân quả kết thúc tại cửa nghĩa trang. Vào được đây, kẻ thù của lão cũng không dám bén mảng tới." Cố Trường An xoay người, lấy ra chiếc xẻng sắt đã rỉ sét treo bên hông, "Giá cũ, ba miếng Linh Thạch hạ phẩm, hoặc một ít tin tức đáng giá."

Thanh Huyền Đạo Nhân vội vàng lắc đầu: "Tiền nong không thành vấn đề. Nhưng bần đạo có tin tức này, có lẽ người sẽ muốn nghe."

Lão dừng một chút, hạ giọng đến mức chỉ đủ hai người nghe thấy: "Gần đây, tin đồn về việc Vạn Cổ Nghĩa Trang cất giấu 'Tiên Thiên Thọ Quả' đang lan truyền với tốc độ chóng mặt ở Trung Châu. Không ít lão quái vật sắp đến đại hạn của các đại tông môn đã bắt đầu rục rịch. Có kẻ còn nói… nếu không tìm thấy Thọ Quả, bọn họ sẽ hợp lực bình định U Minh Cấm Địa, quật tung nghĩa trang này lên để tìm kiếm bí mật trường sinh."

Cố Trường An lặng lẽ nghe, biểu cảm trên mặt vẫn bình thản như không có gì xảy ra. Mười vạn năm qua, những lời đồn như vậy hắn đã nghe không dưới ngàn lần. Tham vọng của con người luôn là thứ độc dược mãnh liệt hơn cả tử khí của nghĩa trang.

"Bình định nghĩa trang?" Cố Trường An khẽ cười, một nụ cười không có chút hơi ấm nào, "Bọn họ muốn biến nơi này thành mộ của chính mình thì cứ việc đến."

Hắn cầm xẻng, bắt đầu đi về phía khu mộ số chín ở phía Đông. Tiếng xẻng đâm vào đất cứng phát ra âm thanh khô khốc.

Thanh Huyền Đạo Nhân nhìn tấm lưng cô độc của Cố Trường An, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi khó tả. Lão biết rõ, người thanh niên nhìn có vẻ tầm thường kia, nếu thực sự ra tay, e rằng cả thiên hạ này sẽ phải rùng mình.

Khoảng một canh giờ sau, ba ngôi mộ mới đã hoàn thành.

Cố Trường An thắp lên ba nén nhang u minh dẫn hồn, khói hương cuộn tròn rồi từ từ chui vào trong lòng đất. Đây là nghi thức cuối cùng để trấn an những tàn hồn còn vất vưởng.

[Keng! Chôn cất thành công chân truyền đệ tử Thiên Kiếm Tông. Thưởng: Một tia "Kiếm Ý Bản Nguyên".]
[Keng! Chôn cất thành công Tán tu Kim Đan. Thưởng: Thuật luyện đan "Linh Nguyên Chuyển Hóa".]
[Keng! Chôn cất thành công Trưởng lão Thái Dương Thánh Địa. Thưởng: Công pháp tàn khuyết "Đại Nhật Kim Thân".]

Những luồng thông tin và sức mạnh tràn vào kinh mạch, Cố Trường An nhắm mắt cảm thụ một chút rồi thở hắt ra. Kiếm ý này có thể dùng để mài giũa thêm cho chiếc chổi của mình, còn "Đại Nhật Kim Thân" tuy chỉ là bản tàn khuyết, nhưng cũng đủ để hắn nghiên cứu về quy luật vận hành của chí dương chi lực, giúp cân bằng tử khí trong cơ thể.

Làm xong mọi việc, Cố Trường An dẫn Thanh Huyền vào trong lán cỏ.

Bên trong lán cỏ cực kỳ đơn sơ, chỉ có một cái bàn gỗ thấp, mấy cái ghế bành bằng mây rách nát và một cái ấm trà bằng đất nung đang reo réo trên bếp than hồng.

"Ngồi đi." Cố Trường An rót cho Thanh Huyền một chén trà.

Lớp nước trà xanh ngắt, bên trên thoảng qua một luồng linh khí thanh thuần khiến người ta sảng khoái tinh thần. Thanh Huyền Đạo Nhân nhấp một ngụm, lập tức cảm thấy những mệt mỏi trong xương tủy tan biến, ngay cả vết thương cũ từ vài năm trước cũng có dấu hiệu khép miệng.

"Trà của Mộ Tiên nhân, quả nhiên là thần phẩm." Thanh Huyền tấm tắc khen ngợi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chén trà như muốn uống cả bã.

"Chỉ là lá chè rừng hái bên sườn núi U Minh mà thôi." Cố Trường An thản nhiên nói, rồi nhìn về phía Thanh Huyền: "Ngươi nói tu tiên giới đang loạn, cụ thể là như thế nào?"

Thanh Huyền đặt chén trà xuống, vẻ mặt u ám: "Vạn năm trước, linh khí trong thiên địa tuy giảm nhưng vẫn còn có thể tu luyện. Nhưng mười năm trở lại đây, linh khí dường như đang bị một thế lực nào đó hút cạn. Các linh mạch lớn nhất ở Ngũ Nhạc đều đang héo úa. Để tranh giành chút tài nguyên còn sót lại, các tông môn đã vứt bỏ vẻ ngoài thanh cao, bắt đầu tàn sát lẫn nhau không ghê tay."

Lão thở dài: "Thiên Đạo già cỗi rồi, Cố đạo hữu. Mọi người đều nói, đây là điềm báo của 'Đại Diệt Thế Kiếp' sắp tới. Vì vậy, bọn họ càng điên cuồng tìm cách để sống sót. Vạn Cổ Nghĩa Trang của người, trong mắt bọn họ bây giờ không phải là vùng cấm nữa, mà là một kho báu di động chứa đựng hy vọng cuối cùng."

Cố Trường An nhẹ nhàng gõ ngón tay xuống bàn theo nhịp: "Hy vọng? Bọn họ tìm hy vọng trên xác người chết? Thật nực cười."

"Còn nữa," Thanh Huyền tiếp tục, "Có người nhìn thấy vết nứt ở 'Thái Cổ Ma Khe' phía Bắc đang rộng ra. Có vẻ như những thực thể cổ xưa dưới đó đang thức tỉnh. Một khi ma khe sụp đổ, nơi này sẽ trở thành chiến trường đầu tiên."

Lão Hắc từ trong góc phòng đang mải mê gặm cá, nghe đến đây liền ngẩng đầu lên, mỉa mai: "Cái khe rách đó à? Mười vạn năm trước Cố tiểu tử đã dùng đống xương cốt của bọn Ma thần lấp nó rồi. Đám tép riu đời này lấy tư cách gì mà làm nó rộng ra? Chắc chắn là có kẻ bên trong muốn phá ra thôi."

Cố Trường An trầm mặc. Hắn biết Lão Hắc nói đúng. Những gì đang diễn ra ở thế giới bên ngoài chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm vĩ đại. Một chu kỳ mười vạn năm đang khép lại, và những kẻ được chôn dưới kia có lẽ cũng đã ngủ đủ rồi.

Thanh Huyền Đạo Nhân sau khi báo tin xong, lấy ra ba miếng linh thạch hạ phẩm đặt lên bàn. Lão đứng dậy, cung kính thi lễ: "Bần đạo hôm nay làm phiền nhiều rồi. Nếu bên ngoài có động tĩnh gì lớn liên quan đến nghĩa trang, bần đạo sẽ lập tức báo cho người."

Cố Trường An gật đầu, đưa cho Thanh Huyền một chiếc túi nhỏ: "Bên trong có vài viên 'Thanh Tâm Đan', cầm lấy đi. Lần sau nếu đến, hãy mang theo một ít hạt giống hoa hướng dương."

Thanh Huyền đón lấy túi thuốc, đôi tay run rẩy vì xúc động. Ở thời đại linh khí cạn kiệt này, một viên đan dược thanh thuần là thứ không thể dùng tiền để mua.

"Đa tạ Mộ Tiên nhân chỉ điểm."

Thanh Huyền Đạo Nhân dắt chiếc xe không, lại bước vào sương mù. Tiếng chuông đồng "leng keng" nhạt dần rồi mất hút.

Lán cỏ chỉ còn lại Cố Trường An và Lão Hắc cùng mấy bộ xương rồng vứt ngổn ngang.

Lão Hắc liếm môi, nói: "Này, cái gã Thanh Huyền này nhìn thì hèn mọn, nhưng tâm tính cũng khá. Có điều, lão nói đúng đấy, kẻ địch sắp đến đông rồi. Ngươi định thế nào?"

Cố Trường An đứng dậy, chậm rãi bước ra cửa lán. Hắn nhìn ra xa, qua khỏi sương mù của nghĩa trang, hướng về phía vòm trời xám xịt của Thánh Di Khư Giới. Ở đó, dường như có một đôi mắt khổng lồ vô hình đang dõi theo nơi này.

"Thế gian muốn náo nhiệt, ta liền cho họ náo nhiệt." Hắn cúi xuống, nhặt cây chổi Trần Hiêu lên, bàn tay vuốt ve dọc cán gỗ thô ráp, "Nhưng quy tắc của nghĩa trang là của ta. Kẻ nào bước qua ranh giới mà không có thư mời, đều phải dùng cái mạng của mình để bồi đắp cho nấm mồ tiếp theo."

Trong khoảnh khắc đó, một luồng uy áp cực kỳ mờ nhạt, gần như không thể nhận ra, từ người Cố Trường An tỏa ra. Tử khí của vạn cổ anh linh mộ xung quanh bỗng nhiên lắng xuống, phục tùng như những thần dân quỳ lạy trước quân vương.

Hắn lại tiếp tục quét rác.

"Xoạt… xoạt… xoạt…"

Tiếng chổi đơn điệu nhưng mang theo một loại sức mạnh nhịp nhàng, giống như nhịp đập của chính nghĩa trang này.

Mười vạn năm thủ hộ, Cố Trường An đã thấy quá nhiều vị thần sụp đổ, quá nhiều hoàng đế mục nát. Một cái gọi là "Đại Diệt Thế Kiếp", so với mười vạn năm trường sinh này, chẳng qua cũng chỉ là một trận gió bụi bay qua khe cửa mà thôi.

"Lão Hắc," Cố Trường An chợt gọi.

"Gì thế?"

"Chút nữa ta sẽ bố trí lại 'Bát Hoang Trấn Linh Trận'. Ngươi chịu khó ra cổng chính nằm làm nhãn trận vài ngày đi."

Lão Hắc lập tức nhảy dựng lên, cái mai rùa rung bần bật: "Cái gì? Ngươi bảo ta ra cổng hóng gió? Tuyệt đối không! Ngươi có biết nằm đó mệt lắm không? Da rùa của ta sẽ bị nẻ mất!"

"Nếu ngươi không đi," Cố Trường An thản nhiên nói, "Ngày mai sẽ không có cá linh nướng."

Lão Hắc im bặt. Sau một lúc đấu tranh tư tưởng quyết liệt giữa sự lười biếng và sự tham ăn, lão lầm bầm chửi thề vài câu rồi lếch thếch bò về phía cổng chính của nghĩa trang.

Bóng tối bao trùm lên khu mộ cổ. Những linh hồn tàn phế của các cường giả ẩn hiện trong những vệt sáng lờ mờ như những đốm lửa ma trơi. Cố Trường An đứng giữa không gian liêu trai ấy, dáng hình mảnh khảnh mà cao lớn.

Hắn đang chờ đợi. Chờ đợi xem thời đại này sẽ mang đến cho hắn những "vị khách" đặc sắc nào tiếp theo.

Đối với Cố Trường An, không có ai là kẻ thù, chỉ có "người nằm xuống" và "người sắp nằm xuống".

Nhân gian đổi thay, linh khí cạn kiệt, vạn cổ vẫn chỉ là một giấc mộng dài.

Trong nghĩa trang này, thời gian dường như đã chết từ lâu.

Dưới ánh trăng mờ đục của đêm khuya, Cố Trường An vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn về hướng Bắc, nơi Thái Cổ Ma Khe đang rung chuyển những tiếng đục từ dưới sâu lòng đất. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng đầy sự lạnh lẽo.

"Muốn ra sao? Vậy thì để xem, nấm mồ mười vạn năm của ta có đủ sâu để chôn cả kỷ nguyên này hay không."

Hắn nâng chén trà đã nguội lạnh, đổ xuống đất như để mời những linh hồn dưới kia cùng nhấp môi.

Đêm dài vạn cổ, chỉ có một bóng hình thủ mộ cô độc vẫn trơ trọi giữa đất trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8