Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 23: Cuộc giao dịch của những xác chết**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:05:45 | Lượt xem: 1

Sương mù ở U Minh Cấm Địa chưa bao giờ tan hết. Nó giống như một tấm lụa trắng vĩnh hằng, dệt từ oán khí và tử khí của hàng vạn năm, bao phủ lấy Vạn Cổ Nghĩa Trang thành một thế giới tách biệt với nhân gian.

"Xoạt… xoạt… xoạt…"

Tiếng chổi tre quét trên nền đá xanh rêu vang lên đều đặn. Cố Trường An cúi người, từng nhát chổi của hắn không nhanh không chậm, mang theo một thứ nhịp điệu lạ lùng khiến cho những làn sương mù xung quanh cũng phải dạt ra hai phía. Hắn đang quét lá bỉ ngạn – loại hoa duy nhất nở rộ giữa chốn u minh này, sắc đỏ rực như máu, cánh hoa mỏng manh như sợi tơ trời, mang theo hơi thở của cõi chết.

Đối với Cố Trường An, việc quét dọn không đơn thuần là làm sạch không gian. Mỗi lần quét qua một ngôi mộ, hắn cảm nhận được "bụi trần" và "nhân quả" của người nằm dưới đó đang dần nhạt đi. Mười vạn năm qua, hắn đã quét qua hàng triệu lần như thế, nhìn những ngôi mộ đại năng mòn dần theo năm tháng, cho đến khi danh tự trên bia đá cũng chỉ còn là những vết lõm không hình hài.

"Trường An tiểu tử, ngươi lại quét nữa à? Mười vạn năm rồi, chỗ này có bao giờ sạch được đâu mà cứ cố?"

Tiếng ngáp dài của Lão Hắc vang lên từ phía cổng chính. Con rùa đen to bằng cái bàn bát tiên đang nằm ngửa bụng, đôi chân ngắn cũn cỡn gãi gãi cái mai cứng ngắc, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ ánh nắng hiếm hoi len lỏi qua tầng mây mù.

Cố Trường An không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt đáp: "Quét dọn là để tâm mình tịnh. Ngươi cứ nằm đó mà phơi bụng, coi chừng lát nữa tử khí xâm nhập vào kinh mạch, lại phải cầu ta luyện đan thanh tẩy cho."

Lão Hắc khinh khỉnh "hừ" một tiếng: "Ta là Huyền Quy vạn thọ, tử khí này thấm tháp gì. Ngươi xem, hôm nay hình như có khách đến. Cái lão già chuyên buôn xác kia lại tới rồi đấy."

Cố Trường An dừng chổi, đôi mắt thâm trầm như giếng cổ hướng về phía màn sương mù ngoài cổng nghĩa trang. Một lát sau, trong làn sương xám xịt, một bóng người gầy gò, lưng còng sụp, vác theo một cái túi vải lớn lờ mờ hiện ra. Đó chính là Thanh Huyền Đạo Nhân – một kẻ tán tu không rõ lai lịch, cũng là "người giao hàng" thân thiết nhất của Cố Trường An trong vài trăm năm trở lại đây.

Thanh Huyền Đạo Nhân dừng lại trước cổng, không dám bước chân vào trong. Lão nhìn vào tấm bia đá sứt sẹo khắc hai chữ "Vạn Cổ" ở cổng rồi rùng mình một cái. Dù đã đến đây hàng chục lần, lão vẫn không sao thích ứng được với cái lạnh thấu xương của nơi này.

"Cố tiểu hữu… à không, Cố tiền bối, tiểu đạo lại tới làm phiền ngài đây!" Thanh Huyền lên tiếng, giọng nói khản đặc nhưng mang theo sự cung kính tuyệt đối.

Cố Trường An buông chổi, điềm tĩnh bước tới. Mỗi bước đi của hắn dường như thu hẹp khoảng cách một cách kỳ lạ, chỉ vài bước đã đứng trước mặt Thanh Huyền.

"Thanh Huyền, hôm nay ngươi mang đến cái gì?"

Thanh Huyền Đạo Nhân nuốt một ngụm nước bọt, vội vàng đặt cái túi lớn xuống đất. Lão mở lớp vải che ra, lộ ra bên trong là ba cái quan tài bằng gỗ bách mộc rẻ tiền. Tuy gỗ kém chất lượng, nhưng bên trên lại dán những lá bùa trấn hồn đỏ chói.

"Tiền bối, dạo này bên ngoài tu tiên giới loạn lắm. Linh khí khô kiệt, các tông môn vì tranh giành một ít tài nguyên còn sót lại mà đánh nhau vỡ đầu chảy máu. Đây…" Lão chỉ vào cái quan tài đầu tiên, "Là thủ cấp và thi thể của một vị trưởng lão Trúc Cơ kỳ thuộc Thanh Vân Tông. Hắn bị cường địch vây giết, xác bị băm vằn, tiểu đạo phải tốn công lắm mới khâu lại hoàn chỉnh được."

Cố Trường An liếc mắt qua, khẽ lắc đầu: "Trúc Cơ kỳ? Hơn nữa còn là tu vi cưỡng cầu mà thành, linh căn đã nứt vỡ. Loại này chỉ có thể chôn ở khu ngoại vi, không có mấy đạo vận."

Thanh Huyền cười gượng, lập tức mở cái quan tài thứ hai: "Vậy còn cái này? Đây là một thiên tài của Tần gia vương triều, Kim Đan sơ kỳ khi mới chưa đầy bốn mươi tuổi. Đáng tiếc, quá kiêu ngạo nên bị người ta hạ độc, uất hận mà chết. Kim Đan vẫn còn trong bụng, tiền bối xem?"

Cố Trường An bước tới gần hơn, tay trái khẽ bắt một cái ấn quyết, đôi mắt hắn lóe lên tia sáng tím nhạt. Qua lớp gỗ quan tài, hắn nhìn thấy một thiếu niên mang theo khí tức oán hận ngút trời. Những kẻ chết vì oán hận thường mang theo chút "Tuế Nguyệt khí" mạnh hơn bình thường, nhưng đối với người canh mộ như hắn, đó cũng chỉ là một món hàng hạng trung.

"Được, lấy được thi thể này chắc ngươi cũng phải trả giá không nhỏ. Còn cái cuối cùng?"

Sắc mặt Thanh Huyền Đạo Nhân trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. Lão hạ thấp giọng, thận trọng mở nắp cái quan tài thứ ba. Một luồng uy áp nhàn nhạt dù đã bị trấn phong vẫn len lỏi thoát ra, khiến Lão Hắc đang nằm chơi ở xa cũng phải ngóc đầu dậy nhìn.

Bên trong là một lão giả, y phục rách nát nhưng da dẻ vẫn hồng hào như đang ngủ. Điểm đáng chú ý là trên trán lão có một vết nứt sâu, dường như bị một loại binh khí cực kỳ sắc bén xuyên thủng thần hồn.

"Đây là…" Cố Trường An nheo mắt lại.

"Hóa Thần cảnh!" Thanh Huyền thì thầm, mồ hôi hột lăn dài trên trán, "Là Thái Thượng trưởng lão của Minh Ảnh tông vừa mới ngã xuống tháng trước. Minh Ảnh tông bị diệt môn bởi ba đại môn phái liên thủ. Tiểu đạo đã phải dùng cả gia sản để mua lại cái xác này từ tay một đám Ma tu định đem hắn đi luyện thi."

Cố Trường An đưa tay chạm vào lớp da của thi thể Hóa Thần. Một cảm giác tê dại truyền từ đầu ngón tay vào tận thần thức. Đúng là tu vi Hóa Thần thực thụ, dù nguyên thần đã nát, nhưng linh thể vẫn chứa đựng một phần tinh hoa của thiên địa. Đặc biệt là, trên người lão giả này có dấu vết của nhân quả rất sâu với một trận đại chiến gần đây.

"Tốt." Cố Trường An rút tay lại, vẻ mặt vẫn bình thản không chút gợn sóng, "Ngươi muốn đổi lấy cái gì?"

Thanh Huyền Đạo Nhân hai mắt sáng rực, khom người nói: "Tiền bối, tiểu đạo thọ nguyên sắp cạn, Trúc Cơ đỉnh phong đã kẹt lại hơn năm mươi năm nay… Không biết ngài có còn 'Bổ Linh Trường Thọ Đan' không?"

Cố Trường An im lặng một lát. Đối với hắn, loại đan dược này chỉ là rác rưởi hắn tiện tay luyện khi nhàn rỗi từ các dược liệu mọc dại trong nghĩa trang. Nhưng với kẻ sắp chết vì thọ tận như Thanh Huyền, đó là sợi dây cứu mạng duy nhất.

Cố Trường An lật tay một cái, một chiếc bình ngọc nhỏ xuất hiện. Hắn ném về phía Thanh Huyền: "Trong này có ba viên. Hai viên giúp ngươi đột phá Kim Đan nếu tư chất không quá tệ, viên còn lại giúp ngươi kéo dài thêm ba mươi năm thọ nguyên."

Thanh Huyền chộp lấy bình ngọc như chộp lấy thần vật, tay run bần bật, vội vàng cất vào ngực áo như sợ có kẻ cướp mất. Lão liên tục vái lạy: "Đa tạ tiền bối! Đa tạ tiền bối! Công đức của ngài rộng như biển cả!"

"Thanh Huyền," Cố Trường An ngắt lời, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn về phía phương Bắc, "Lâm Thanh Diệp… hiện tại nàng sao rồi?"

Thanh Huyền khựng lại, nụ cười trên mặt tắt ngấm, vẻ mặt trở nên ưu tư: "Tiền bối có hỏi, tiểu đạo không dám giấu. Vị công chúa kia hiện đang bị ba vị Thánh tử của đại tông môn truy sát tại vách đá Vong Hồn. Nghe nói nàng ta trộm được một mảnh chìa khóa quan trọng liên quan đến bí bảo kỷ nguyên trước. E rằng… lành ít dữ nhiều."

Cố Trường An nghe vậy, ngón tay khẽ gõ lên cán chổi tre. Lâm Thanh Diệp là người mà mấy năm trước hắn từng cứu mạng khi nàng lạc vào đây, cũng là kẻ duy nhất mà hắn thỉnh thoảng chỉ điểm một vài chiêu thức để nàng ra ngoài "làm việc" giúp mình.

"Vách đá Vong Hồn sao…" Cố Trường An lầm bầm, sau đó vẩy tay, "Ngươi đi đi. Lần sau nếu có thi thể của cường giả cầm kiếm, hãy mang đến đây, ta sẽ trả thêm tiền."

"Vâng, vâng! Tiểu đạo nhất định lưu tâm!" Thanh Huyền Đạo Nhân thở phào, vội vàng rời đi, chỉ hận không thể mọc thêm đôi cánh để rời khỏi cái nơi ám khí nặng nề này.

Sau khi Thanh Huyền đi khuất, Cố Trường An xoay người nhìn ba cái quan tài.

"Lão Hắc, đừng giả chết nữa. Phân loại rồi khiêng chúng vào khu B, khu C và khu mộ sâu."

Lão Hắc uể oải bò lại, biến hóa thành hình dáng một đại hán đen nhẻm, cao lớn lộc ngộc. Lão càu nhàu: "Ngươi đúng là đồ bóc lột. Ta là đường đường thần thú, lại đi làm phu khiêng quan tài cho mấy gã chết nhát này."

Mắng thì mắng, nhưng Lão Hắc làm việc rất nhanh nhẹn. Với sức mạnh của lão, ba cái quan tài bay lơ lửng giữa không trung, bám theo sau khi lão đi vào sâu trong nghĩa trang.

Cố Trường An bước tới ngôi mộ của thiếu niên Kim Đan cảnh ở khu ngoại vi trước. Hắn dùng cuốc, lẳng lặng đào một hố sâu đúng ba thước sáu tấc – con số ứng với quy luật của "Chu Thiên số". Hắn đặt quan tài xuống, bắt đầu lấp đất.

Khi nấm mồ vừa được đắp xong, trong đầu Cố Trường An vang lên một tiếng chuông ngân trầm mặc.

[Kích hoạt Thiên Mộ Trường Sinh Khảo!]
[An táng hoàn tất: Thiên tài Tần gia – Kim Đan sơ kỳ (Oán khí: Cao).]
[Phần thưởng: 20 năm Đạo hạnh, một phần ký ức "Tần Vương Kiếm Pháp".]

Một luồng linh khí tinh khiết đột ngột từ dưới mộ phần trào ra, chảy dọc theo lòng bàn chân Cố Trường An, thấm sâu vào tứ chi bách hài của hắn. Những năm tháng khô khan của cuộc đời trường sinh dường như được gột rửa bởi luồng sức mạnh này. Một mảnh ký ức vụn vỡ hiện lên: một thiếu niên tài hoa múa kiếm dưới ánh trăng, sự phản bội của người huynh đệ, chén rượu độc đắng chát… Tất cả chỉ còn lại một tiếng thở dài tan biến trong không trung.

Cố Trường An không hề cảm động, hắn đã thấy hàng vạn cái chết tương tự. Hắn quay người, đi về phía khu mộ trung tâm, nơi đặt quan tài của lão giả Hóa Thần.

Địa điểm này là một khu vực đặc biệt, xung quanh có mười hai tấm bia đá cổ đại trấn giữ, hình thành một thế trận hút tử khí vô cùng mạnh mẽ.

"Vị đạo hữu này, lúc sống hô mưa gọi gió, giờ chết cũng chỉ chiếm được một thước đất này." Cố Trường An lẩm bẩm. Hắn nhấc chiếc xẻng bằng gỗ, bắt đầu thực hiện nghi thức phức tạp hơn.

Mỗi khi xẻng đất hạ xuống, hắn đều niệm một đoạn kinh văn "Vãng Sanh Quyết". Đây không phải là kinh Phật thông thường, mà là đạo văn hắn tự ngộ ra sau mười vạn năm. Nó có tác dụng gột rửa tạp chất trong thi thể, biến linh khí còn sót lại thành năng lượng thuần túy để nghĩa trang hấp thụ.

Khi nắm đất cuối cùng được phủ lên, trời đất bỗng nhiên biến đổi. Những đám mây đen phía trên nghĩa trang cuồn cuộn đổ về, tạo thành một cái phễu lớn hướng thẳng vào ngôi mộ mới lập.

[An táng hoàn tất: Thái Thượng trưởng lão Minh Ảnh Tông – Hóa Thần đỉnh phong (Nhân quả: Sâu sắc).]
[Phần thưởng: 100 năm Đạo hạnh, Thần thông: "U Minh Nhãn" cấp tiến hóa.]
[Phát hiện mảnh vỡ ký ức: Bản đồ dẫn đến "Thượng Cổ Ma Quỹ".]

Một luồng ánh sáng màu xám tro tràn vào đôi mắt của Cố Trường An. Hắn cảm thấy thế giới trước mắt bỗng nhiên trở nên trong suốt. Hắn có thể nhìn thấu qua từng lớp đất, thấy được xương cốt của những vị cường giả nằm sâu hàng trăm mét dưới lòng đất đang lấp lánh như ngọc thạch. Hắn nhìn thấy dòng chảy của linh mạch, thấy được những sợi tơ "Nhân quả" mảnh dẻ nối từ nghĩa trang này đi muôn nơi.

Và quan trọng nhất, hắn nhìn thấy một đoạn ký ức của lão giả Hóa Thần kia: Trong một hang động sâu thẳm, có một cái hộp sắt đen sì, tỏa ra tà khí ngút trời. Lão ta đã chết chính vì phát hiện ra thứ này và bị các tông môn khác liên thủ tiêu diệt để bịt đầu mối.

Cố Trường An chậm rãi thu lại ánh sáng trong mắt. Hắn không hề quan tâm đến cái "Ma Quỹ" hay kho báu gì đó. Thứ duy nhất khiến hắn chú ý là mảnh vỡ ký ức về cái chìa khóa mà Lâm Thanh Diệp đang giữ.

Hóa ra, cái chìa khóa đó chính là thứ mở ra phong ấn của nghĩa trang trung tâm này – nơi chôn cất những kẻ từ kỷ nguyên trước mà chính Cố Trường An cũng chưa đủ sức chạm vào.

"Lại là nhân quả." Cố Trường An thở dài một tiếng, đôi vai hơi chùng xuống.

"Này, Trường An, ngươi nhận được cái gì mà mặt trông nghệt ra thế?" Lão Hắc từ xa bước tới, vỗ bép một cái vào vai Cố Trường An.

"Nhận được một rắc rối to lớn." Cố Trường An bình thản nói, "Lão Hắc, ngươi nói xem, nếu ta cứ để cho Lâm Thanh Diệp chết bên ngoài, liệu nghĩa trang này có bị quấy rầy không?"

Lão Hắc liếc mắt: "Chắc chắn là có. Cái chìa khóa đó nếu rơi vào tay bọn điên cuồng tu tiên ngoài kia, chúng sẽ sớm muộn gì cũng tìm tới đây để quật mộ. Lúc đó giấc ngủ của ta sẽ bị phá hỏng."

Cố Trường An gật đầu: "Ngươi nói đúng. Ta thích sự yên tĩnh."

Hắn nhấc cây chổi tre lên, đưa tay vuốt dọc theo cán chổi. Cây chổi tre cũ kỹ bỗng nhiên phát ra tiếng kêu rít khe khẽ, từng sợi tre vốn thô kệch bỗng hóa thành những đạo kiếm mang sắc lạnh kinh người.

"Ta sẽ ra cổng ngồi một lát." Cố Trường An nói đoạn bước đi.

Lão Hắc ngạc nhiên: "Ngươi? Cẩu đạo tổ sư như ngươi mà chịu ra cổng ngồi sao? Mặt trời mọc đằng Tây rồi à?"

"Không phải đi đánh nhau," Cố Trường An đáp, giọng nói biến mất trong sương mù, "Ta chỉ ra xem… có đứa nhỏ nào đi lạc thì dắt về đây làm chân quét rác thay cho ta thôi. Ta già rồi, xương cốt bắt đầu mỏi."

Lão Hắc đứng đó, há miệng nửa ngày trời mới phun ra được một câu: "Đồ dối trá! Ngươi mới sống có mười vạn năm, thọ nguyên còn dài hơn cả Thiên đạo, già cái đầu ngươi ấy!"

***

Bên ngoài cổng chính của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Nơi đây có một chiếc ghế đá mòn vẹt. Cố Trường An ngồi đó, tay cầm chổi, mắt nhắm hờ như đang ngủ. Nhưng thần thức của hắn đã theo luồng nhân quả mới nhận được, phóng đi vạn dặm.

Trên vách đá Vong Hồn, một bóng dáng thanh mảnh đang lảo đảo bước đi. Lâm Thanh Diệp toàn thân đẫm máu, tà áo xanh bị xé rách mướp. Phía sau nàng là ba luồng ánh sáng rực rỡ đang nhanh chóng áp sát – đó là ba vị Thánh tử của các tông môn đứng đầu thế giới, mang theo ý định cướp đoạt và tàn sát.

"Trốn? Để xem ngươi có thể chạy vào chỗ chết nào nữa!" Một tiếng quát đầy uy áp chấn động cả không gian.

Lâm Thanh Diệp nghiến răng, trong tay nàng siết chặt một mảnh đá hình thoi đen lánh. Nàng nhìn về hướng của Vạn Cổ Nghĩa Trang với ánh mắt tuyệt vọng nhưng cũng đầy hy vọng cuối cùng.

"Tiền bối… người đã nói… nếu có ngày đường cùng, hãy chạy về hướng Bắc."

Nàng dốc hết chút linh lực cuối cùng, gieo mình xuống vực thẳm của vách đá Vong Hồn, nơi mà sương mù tử khí đang bắt đầu cuộn trào đón nhận.

Tại nghĩa trang, Cố Trường An đột ngột mở mắt.

Trong đôi mắt hắn, hình bóng của ba vị Thánh tử hiện lên. Hắn khẽ đưa tay, nhặt một chiếc lá bỉ ngạn vừa rụng rơi trên ghế đá, nhẹ nhàng thổi một hơi.

Chiếc lá theo gió bay vào sương mù, biến mất hút.

"Muốn người của ta? Các ngươi đã chuẩn bị đủ quan tài chưa?"

Giọng nói của hắn rất nhỏ, nhưng nó khiến cho cả vùng không gian của nghĩa trang bỗng nhiên lặng ngắt như tờ. Những linh hồn vất vưởng trong mộ sâu đồng loạt cúi đầu, như thể đang nghênh đón một vị vua vừa thức tỉnh khỏi giấc ngủ thiên thu.

Đêm đó, vách đá Vong Hồn đón một trận mưa máu.

Còn ở Vạn Cổ Nghĩa Trang, Cố Trường An vẫn lặng lẽ ngồi trên ghế đá, nhấp một ngụm trà sen nhàn nhạt. Bên cạnh hắn, một cái quan tài trống không bằng gỗ đen huyền bí vừa được đặt sẵn, dường như đang chờ đón vị chủ nhân tiếp theo của nó.

Trong bóng tối, Lão Hắc nhìn tấm lưng của Cố Trường An, thầm nghĩ: "Kẻ này, quả nhiên là người đáng sợ nhất thế gian. Thà chọc giận Thiên Đạo, cũng đừng nên đánh thức một người giữ mộ đang muốn ngủ ngon."

Trời dần sáng, sương mù lại bao phủ. Nghĩa trang lại trở về với sự tĩnh lặng của mười vạn năm trước. Chỉ có nhịp chổi quét đều đặn "xoạt… xoạt…" là vẫn tiếp diễn, xóa sạch mọi dấu vết của một cuộc giao dịch thi thể vừa diễn ra đêm qua.

Bên trong gian phòng đá cũ kỹ, Cố Trường An nhìn mảnh bản đồ vừa nhận được từ thi thể vị Hóa Thần cảnh kia. Ánh mắt hắn lóe lên một chút suy tư, rồi hắn thản nhiên ném nó vào đống lửa đang cháy trong lò.

"Chút tài bảo tầm thường, làm sao quý bằng sự yên tĩnh mười vạn năm?"

Hắn ngáp một cái, vươn vai, bắt đầu một ngày mới của một kẻ trường sinh: quét rác, thắp hương, và chờ đợi những kẻ chán sống tìm đến nơi ở của mình.

Nhân gian là một sòng bạc lớn, kẻ thắng làm vua, kẻ thua thành cát bụi. Và Cố Trường An, chính là người cuối cùng gom nhặt hết tất cả những đống cát bụi ấy vào trong lòng bàn tay.

Chương 23 kết thúc trong tiếng gió rít qua những khe đá cổ xưa, báo hiệu cho những cơn sóng gió lớn hơn sắp sửa ập đến vùng tịnh thổ u linh này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8