Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 24: Luyện chế \”Trường Sinh Đan\” từ cỏ mộ**
CHƯƠNG 24: LUYỆN CHẾ “TRƯỜNG SINH ĐAN” TỪ CỎ MỘ
Sau đêm mưa máu ở vách đá Vong Hồn, không khí tại Vạn Cổ Nghĩa Trang dường như càng thêm phần đặc quánh và lạnh lẽo. Thế nhưng, đối với Cố Trường An, chút tử khí dày đặc hơn này chẳng khác nào màn sương sớm trong lành của một khu rừng nguyên sinh.
Khi ánh rạng đông màu tím nhạt vừa mới hé lộ trên đường chân trời Minh Hà, hắn đã đẩy cánh cửa liếp bằng gỗ mục, bước ra ngoài với cây chổi Trần Hiêu trên tay.
Những vệt máu của đêm qua? Chúng chưa kịp chạm đến ranh giới của nghĩa trang đã bị trận pháp vô hình nghiền nát thành bụi bặm, trở thành phân bón cho tầng tầng lớp lớp hoa bỉ ngạn đỏ rực rỡ dưới chân tường.
Cố Trường An chậm rãi bước đi. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ như lông hồng, không để lại một dấu vết nào trên lớp lá rụng khô khốc. Hôm nay, hắn không đi theo lối mòn quét dọn như thường lệ, mà rẽ sang một khu vực yên ắng nằm sâu phía Tây nghĩa trang – nơi chôn cất những đại năng thuộc về “Dược tông” của mười vạn năm trước.
Ở nơi đó, không có những tấm bia đá nguy nga lộng lẫy, cũng không có những kiếm ý trùng thiên. Chỉ có những nấm mồ đất xám xịt, bao phủ bởi một loại thực vật kỳ lạ.
Đó là một loại cỏ có thân màu đen tuyền nhưng lá lại trong suốt như ngọc phỉ thúy, bên trên gân lá thỉnh thoảng lóe lên những đốm sáng trắng nhỏ li ti như tinh tú. Tu tiên giới gọi đây là “Vong Linh Cỏ”, một loại cỏ kịch độc có thể khiến nguyên anh của tu sĩ thối rữa chỉ trong vài nhịp thở. Nhưng trong mắt Cố Trường An, chúng là nguyên liệu quý giá nhất để luyện chế loại đan dược giúp hắn tẩm bổ cho thọ nguyên của mình: Trường Sinh Đan.
“Lão Dược, lại đến xin ngươi vài cây cỏ rồi.”
Cố Trường An dừng lại trước một ngôi mộ không bia, chỉ có một phiến đá bị mòn vẹt. Hắn cúi người, nhẹ nhàng gạt bỏ những chiếc lá rụng, sau đó từ tốn lấy ra một chiếc liềm bằng gỗ đào, thận trọng cắt đi ba ngọn cỏ non nhất đang run rẩy trong gió lạnh.
Loại cỏ này sinh trưởng bằng cách hấp thụ tàn dư Đạo vận của những dược sư cấp bậc tiên nhân sau khi họ tạ thế. Trong mười vạn năm qua, Cố Trường An đã trồng chúng, tỉa tót chúng, xem chúng như những người bạn tâm giao trong sự cô độc vô tận này.
Bỗng nhiên, một giọng nói khàn khàn, lười biếng vang lên từ phía sau gốc cây héo rũ gần đó:
“Quả thực là phí của trời. Một gốc Vong Linh Cỏ mười vạn năm này, nếu đem ra ngoài, e rằng cả lũ Tiên Đế ở Ngũ Nhạc sẽ đánh đến đầu rơi máu chảy để làm thuốc dẫn đột phá cảnh giới. Ngươi lại dùng nó để nấu thành thứ nước đắng ngắt đó mà uống.”
Con rùa đen Lão Hắc không biết từ lúc nào đã bò đến, cái mai đen xì của nó lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Nó nghểnh cái cổ dài ra, đôi mắt ti hí đầy vẻ khinh khỉnh nhìn chằm chằm vào nắm cỏ trong tay Cố Trường An.
Cố Trường An không quay đầu lại, thản nhiên đáp:
“Tiên Đế cầu là cầu sức mạnh bá chủ, còn ta cầu là cầu sự bình an để quét rác thêm vài vạn năm nữa. Mục đích khác nhau, cái giá trị của ngọn cỏ này trong mắt chúng ta tự nhiên cũng khác nhau.”
“Ngươi đúng là một kẻ dở hơi.” Lão Hắc khịt mũi một cái, rồi đột ngột duỗi chân ra: “Cho ta một viên. Lớp mai của ta gần đây có chút khô khốc, cần bổ sung chút Đạo vận từ người chết.”
Cố Trường An mỉm cười, một nụ cười nhàn nhạt như khói bụi:
“Muốn ăn thì tự đi tìm củi. Loại củi làm từ gỗ ‘Long Huyết Mộc’ đã héo khô ở góc mộ phía Nam ấy.”
Lão Hắc làu bàu vài câu, nhưng vẫn nhanh nhẹn bò đi. Cái dáng vẻ lạch bạch của nó chẳng ai có thể ngờ được rằng nó đã sống qua mấy thời đại, chứng kiến không biết bao nhiêu vị Thiên Đế ngã xuống ngay tại cửa nghĩa trang này.
Cố Trường An mang nắm cỏ trở về túp lều cỏ. Hắn không dùng những lò luyện đan lừng lẫy thiên hạ như Tử Kim Lô hay Thái Hư Đỉnh. Thay vào đó, hắn lôi từ gầm giường ra một cái nồi đất nung cũ kỹ, bên trên còn dính vài mảng rêu xanh.
Việc luyện chế Trường Sinh Đan của hắn, đúng hơn là đang “sắc thuốc”.
Hắn thong thả nhóm lửa. Ngọn lửa không phải là linh hỏa rực rỡ, mà là loại lửa từ gỗ khô trong nghĩa trang, mang theo một chút hơi ấm âm trầm. Hắn đổ nước lấy từ Minh Hà vào nồi – loại nước mà người thường chạm vào sẽ đóng băng linh hồn, nhưng khi qua tay Cố Trường An, nó lại sôi lên sùng sục, bốc ra mùi hương thanh khiết lạ kỳ.
Cố Trường An bỏ từng ngọn Vong Linh Cỏ vào. Tiếp đó, hắn mở một cái hũ nhỏ, rắc vào một chút bột trắng. Đó là tro cốt của một vị Ma Tôn từng tự bạo vạn năm trước mà hắn đã thu dọn được. Tro cốt của kẻ mạnh vốn chứa đựng sự bất khuất, dùng làm chất dẫn để trung hòa tính âm của cỏ mộ, đạt đến sự cân bằng âm dương hoàn hảo.
Hắn dùng một cành cây khô khuấy đều. Động tác của hắn ung dung, thư thái như một lão nông đang nấu cháo buổi sáng. Thế nhưng, nếu có một vị Đại thừa kỳ tu sĩ nào đứng đây, họ chắc chắn sẽ chết khiếp. Bởi vì mỗi vòng xoay của cành cây ấy đều ẩn chứa những quy luật vận hành của thiên địa, những tàn dư của ký ức mười vạn năm đang được nén chặt vào trong nồi đất nhỏ bé kia.
Sương khói bắt đầu bốc lên, nhưng không bay ra ngoài lều mà cuộn tròn lại, hình thành nên hình bóng của những con rồng, con phượng tí hon, bay lượn vòng quanh nồi đất.
Đây chính là hiện tượng “Đan Khí Hóa Linh”. Trong truyền thuyết, chỉ có những vị thần đan khi luyện chế tiên dược mới có thể tạo ra dị tượng này. Vậy mà ở đây, nó chỉ dùng để phục vụ cho thú vui tao nhã của một kẻ quét mộ.
Lão Hắc quay trở lại với vài khúc củi, thấy cảnh này thì bĩu môi:
“Lại bắt đầu rồi. Lần này ngươi cho thêm cái gì vào thế? Sao mùi hương có vẻ… cổ xưa hơn lần trước?”
“Một chút ký ức của vị Dược Thần nằm dưới kia.” Cố Trường An nhàn nhạt đáp: “Hắn trước khi chết vẫn luyến tiếc một công thức chưa hoàn thiện. Ta giúp hắn luyện thành, cũng coi như hoàn thành một phần nhân quả, để hắn dưới kia ngủ yên hơn một chút.”
Lão Hắc nằm sụp xuống cạnh đống lửa, lim dim mắt:
“Ngươi lúc nào cũng lo cho người chết. Người sống ngoài kia đang phát điên vì muốn tìm ra tung tích của ngươi đấy. Cái đám nhóc tối qua… chắc chắn chỉ là sự bắt đầu. Chúng sẽ không dừng lại cho đến khi lật tung cái nghĩa trang này lên đâu.”
Cố Trường An nhìn chằm chằm vào nồi thuốc đang dần đặc lại, ánh mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm không đáy:
“Vậy thì ta sẽ cho chúng thấy, người chết khi nổi giận sẽ đáng sợ như thế nào. Nghĩa trang là nơi để yên nghỉ, không phải nơi để tham vọng trỗi dậy.”
Một lúc sau, tiếng sôi sùng sục nhỏ dần. Trong nồi đất giờ đây chỉ còn lại ba viên đan dược tròn trịa, màu xanh nhạt như màu trời sau cơn mưa, tỏa ra một vầng hào quang nhu hòa, không hề có chút khói lửa hay tử khí nào.
Trường Sinh Đan.
Cố Trường An cầm một viên lên, thản nhiên ném vào miệng. Viên đan tan ra ngay lập tức, một dòng khí mát lạnh lan tỏa khắp tứ chi bách hài của hắn. Thọ nguyên vốn đã là vô tận của hắn, vào lúc này dường như càng trở nên vững chắc, cảm giác như hắn chính là một phần của chính không gian và thời gian này, vĩnh hằng không thể lay chuyển.
Hắn búng một viên khác cho Lão Hắc. Con rùa đen há miệng đớp gọn, rồi phát ra một tiếng rên rỉ thỏa mãn, lớp vảy trên mai nó lập tức đen bóng như mực, lấp lánh những hoa văn thần bí.
Viên thứ ba, Cố Trường An cẩn thận bỏ vào một cái lọ sứ.
“Viên này để dành cho nha đầu Thanh Diệp.” Hắn lẩm bẩm: “Tu vi của nàng tiến triển quá nhanh, căn cơ không vững. Dùng đan này để trấn áp tâm ma là tốt nhất.”
Hắn dọn dẹp nồi đất, cất kỹ cành cây khuấy thuốc, rồi lại cầm cây chổi lên. Đối với hắn, luyện đan chỉ là một thói quen nhỏ giữa những tháng ngày đằng đẵng, giống như việc uống một chén trà hay tỉa một cành hoa. Hắn không cần đột phá, không cần danh tiếng, hắn chỉ cần sống đủ lâu để thấy mọi thứ kết thúc.
Hắn bước ra khỏi lều, ánh nắng đã rạng rỡ hơn. Cố Trường An lại bắt đầu nhịp chổi quen thuộc: “Xoạt… xoạt…”
Mỗi nhát chổi đi qua, những tàn dư của hương đan và cả những xáo động nhỏ nhất của không gian đều bị xóa sạch. Vạn Cổ Nghĩa Trang lại trở nên bình thường, xám xịt và đầy rẫy tử khí như mười vạn năm qua vẫn vậy.
Nhưng lúc này, ở rìa ngoài của U Minh Cấm Địa, một nhóm tu sĩ mặc áo choàng đen, trên ngực thêu hình một con mắt đỏ rực đang dừng lại. Thủ lĩnh của chúng là một lão giả gầy gò, đôi mắt lộ ra vẻ tham lam tột độ.
“Theo như thông tin từ hồn phiến của Thánh tử để lại trước khi mất dấu, hơi thở của Vong Linh Cỏ mười vạn năm từng xuất hiện ở hướng này.” Lão giả trầm giọng nói, giọng điệu run rẩy vì phấn khích: “Nếu tìm được kẻ giữ mộ, chúng ta sẽ có được bí mật của sự trường sinh!”
Cố Trường An ở sâu trong nghĩa trang bỗng dừng tay chổi. Hắn khẽ thở dài một tiếng, nhìn về phía cổng xa xăm.
“Lại thêm những kẻ muốn làm khách của ta sao?”
Hắn quay sang nhìn một ngôi mộ trống gần đó, nhẹ giọng nói:
“Chuẩn bị một chút, tối nay có khách mới đến nằm cùng các vị rồi.”
Tiếng gió rít qua những khe đá cổ xưa như lời đáp lại lạnh lẽo. Dưới lớp đất xám, những linh hồn đại năng như cũng cảm nhận được điều gì đó, bắt đầu xao động.
Trường sinh đan của Cố Trường An đã luyện xong, và nhân quả mới cũng bắt đầu gõ cửa. Nhưng hắn không vội, hắn có mười vạn năm thời gian để chơi với thế giới này. Thắng bại không quan trọng, quan trọng là, hắn sẽ là người cuối cùng đứng lại để chôn cất tất cả.