Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 35: Sóng ngầm ở U Minh Cấm Địa**
Sương mù ở U Minh Cấm Địa xưa nay vốn dĩ màu xám nhạt, giống như tro tàn của những trang sử cũ bị đốt cháy, lơ lửng và tịch mịch. Thế nhưng, sáng sớm hôm nay, Cố Trường An đứng trước túp lều cỏ, khẽ nheo mắt nhìn về phía chân trời xa thẳm. Sương mù không còn màu tro nữa, mà đã chuyển sang một sắc đỏ thẫm u ám, tựa như máu loãng bị pha vào nước đục.
Trong không khí, mùi tử khí vốn dĩ thanh lãnh, giờ đây lại mang theo một chút nôn nóng, xao động.
"Lão Hắc, đừng giả chết nữa, ra đây xem thử đi." Cố Trường An dùng mũi giày khẽ đá vào cái mai rùa đen sì đang nằm lù lù bên gốc cây Bỉ Ngạn.
Cái mai rùa động đậy, từ bên trong thò ra một cái đầu nhăn nheo, đôi mắt ti hí của Lão Hắc nhìn lên bầu trời, rồi lại nhìn xuống mặt đất. Nó hít hà một hơi thật sâu, sau đó rụt cổ lại nhanh như cắt, giọng nói khàn khàn vang lên:
"Đừng hỏi ta, ta không thấy gì cả. Ta chỉ là một con rùa già sống qua ngày đoạn tháng. Nhưng mà Cố小子 (Cố tiểu tử), ta khuyên ngươi một câu, hôm nay nếu có thể đóng cửa không tiếp khách thì cứ đóng cho chặt. Địa mạch bên ngoài đang lật mình, lũ súc sinh dưới kia đang ngứa ngáy rồi."
Cố Trường An im lặng, tay vẫn cầm chiếc Trần Hiêu Chổi. Hắn nhìn thấy phía sau rặng núi khô cằn bao quanh nghĩa trang, từng luồng hắc khí bốc lên ngùn ngụt. Đó là nơi trú ngụ của những âm thú, ma vật nghìn năm vốn dĩ bị trấn áp bởi uy nghiêm của Vạn Cổ Nghĩa Trang. Mười vạn năm qua, chúng coi nơi này là vùng đất cấm, kẻ nào bén mảng đến gần đều sẽ tan thành mây khói dưới đạo vận của những vị đại năng nằm sâu dưới lòng đất.
Nhưng hôm nay, sự cân bằng ấy dường như đang bị rạn nứt.
"Sư tôn…"
Diệp Thanh từ trong căn chòi gỗ đi ra, gương mặt nàng trắng bệch, hơi thở có chút dồn dập. Nàng chỉ là một tu sĩ cấp thấp, làm sao chịu thấu cái áp lực vô hình đang đè nặng lên không gian lúc này. Mỗi một nhịp tim của nàng dường như đều bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
"Khó chịu lắm sao?" Cố Trường An quay đầu lại, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng.
"Vâng… vãn bối cảm thấy bên ngoài giống như có hàng vạn con ác quỷ đang gào thét. Linh khí trong người vãn bối hoàn toàn bị đông cứng lại, không thể vận chuyển được." Diệp Thanh run rẩy nói.
Cố Trường An nhẹ nhàng vung chổi một cái. Một đạo kình khí vô hình, nhu hòa nhưng lại bền bỉ như tơ trời, từ đầu chổi lan tỏa ra, bao bọc lấy thân hình của Diệp Thanh. Ngay lập tức, áp lực nặng nề trên vai nàng tan biến hoàn toàn, cảm giác như nàng vừa từ dưới vực sâu được nhấc bổng lên giữa mây xanh.
"Ngồi xuống đây, pha cho ta ấm trà. Đừng nhìn ra bên ngoài, cũng đừng nghe gì cả. Tâm không động, quỷ thần không xâm."
Hắn nói xong, quay lưng đi về phía cổng vào nghĩa trang – nơi có hai cột đá sứt sẹo ghi dòng chữ: "Người sống quay đầu, người chết yên nghỉ".
Càng đi về phía cổng, tiếng gầm rú từ rừng sâu bên ngoài càng trở nên rõ rệt. Đó không phải là tiếng gầm của dã thú thông thường, mà là tiếng kêu gào của những linh hồn bị giam cầm trong oán hận.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía đông. Cố Trường An dừng bước. Một con Hắc Lân Tế Ngưu cao bằng tòa nhà hai tầng, toàn thân vảy đen bóng loáng, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí đang điên cuồng húc vào tầng sương mù bảo vệ bên ngoài cấm địa. Mỗi cú húc của nó khiến không gian rung chuyển, tử khí cuộn trào như bão tố. Con quái vật này ít nhất cũng có tu vi ngang ngửa với một tu sĩ Kim Đan kỳ đỉnh phong, vậy mà lúc này trông nó giống như một kẻ đang phát điên vì sợ hãi hơn là muốn xâm lược.
Cố Trường An nhướng mày. Hắn không nhìn con trâu điên kia, mà nhìn vào sâu trong khu rừng đen.
Ở đó, có những đôi mắt lục lạt, đỏ thẫm đang lập lòe. Hàng ngàn, hàng vạn âm thú vốn dĩ sống tách biệt, giờ đây đang quần tụ lại, dẫm đạp lên nhau mà chạy về phía nghĩa trang. Chúng dường như đang chạy trốn một thứ gì đó khủng khiếp hơn gấp bội.
"Có kẻ đang trêu chọc thiên cơ sao?" Cố Trường An lầm bầm.
Hắn khép hờ mắt lại, sử dụng Luân Hồi Nhãn để nhìn thấu lớp sương mù. Qua hàng ngàn dặm không gian, hắn thấy được ở vùng rìa của U Minh Cấm Địa, có một nhóm tu sĩ mặc trường bào màu vàng kim rực rỡ, trên ngực thêu hình một mặt trời lặn vào biển cả.
"Thiên Hải Tông? Đám rác rưởi này rốt cuộc muốn tìm cái gì mà dám dùng 'Hóa Linh Tán' để kích động thú triều?"
Hóa Linh Tán là một loại tà dược có thể khiến yêu thú mất đi lý trí, thiêu đốt sinh mệnh để bạo phát tu vi. Khi dùng số lượng lớn ở vùng cấm địa này, nó sẽ tạo ra một cơn sóng thần bằng xương bằng thịt, càn quét mọi vật cản. Mục đích của bọn chúng rất rõ ràng: dùng thú triều để phá hủy lớp trận pháp tự nhiên của Vạn Cổ Nghĩa Trang, dọn đường cho chúng tiến vào.
Cố Trường An nhìn những con quái vật đang tiến sát cổng nghĩa trang, trong mắt không có nửa phần thương hại hay tức giận, chỉ có sự phiền chán của một người đang muốn nghỉ ngơi mà bị đánh thức bởi lũ ruồi bọ.
"Mười vạn năm, nơi này chưa bao giờ bị bẩn bởi máu của súc sinh."
Hắn nâng chiếc Trần Hiêu Chổi lên. Không có linh lực cuồng bạo, không có ánh sáng chói lòa, hắn chỉ đơn giản là thực hiện một động tác quét bụi hằng ngày. Một nhát chổi lướt qua khoảng không.
*Sột soạt…*
Âm thanh thanh mảnh ấy vang vọng khắp cấm địa. Thế nhưng, trong mắt những con âm thú đang điên cuồng kia, nhát chổi ấy giống như một bức tường thiên thạch sụp đổ từ trên trời cao xuống.
Con Hắc Lân Tế Ngưu đang hăng máu bỗng khựng lại. Toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn của nó run rẩy dữ dội. Trong tầm nhìn của nó, gã trung niên mặc áo xám cầm chổi kia không còn là một phàm nhân, mà là một vị Chân Thần đang đứng trên đỉnh của núi xác, dưới chân là dòng sông linh hồn vô tận.
Uy áp từ các ngôi mộ sau lưng Cố Trường An bị nhát chổi này đánh thức. Mười vạn anh linh trong mộ tựa như cùng lúc phát ra một tiếng thở dài.
*Oanh!*
Lớp thú triều đầu tiên tiếp xúc với ranh giới nghĩa trang ngay lập tức bị một lực lượng vô hình nghiền nát. Không có máu văng, không có tiếng kêu thảm. Chúng cứ thế tan rã thành cát bụi, rồi bị gió cuốn đi sạch sẽ, giống như một nhát chổi vừa quét sạch rác rưởi trên bậc thềm nhà.
Cố Trường An vẫn không dừng lại, hắn chậm rãi tiến thêm một bước về phía cổng chính. Mỗi lần hắn bước xuống, một vòng sóng gợn màu xám nhạt lan tỏa ra mặt đất, trấn áp từng mạch máu âm sát đang bốc lên.
Lúc này, ở ngoài vùng rìa cấm địa, đám tu sĩ của Thiên Hải Tông đang đứng trên một chiếc linh thuyền lơ lửng giữa không trung. Một lão giả râu tóc bạc phơ, tu vi đã đạt đến Nguyên Anh kỳ, đang cầm trên tay một quả cầu pha lê tỏa ra ánh sáng kỳ dị.
"Trưởng lão, thú triều hình như gặp vật cản. Có một lực lượng rất kỳ quái đang thanh lọc dược tính của Hóa Linh Tán." Một gã đệ tử đứng cạnh lo lắng báo cáo.
Lão giả hừ lạnh một tiếng, đôi mắt vẩn đục hiện lên sự tham lam: "Vạn Cổ Nghĩa Trang quả nhiên danh bất hư truyền. Nghe nói mười vạn năm trước, Tiên Đế của vương triều Thái Cổ đã được chôn cất ở đó cùng với 'Thái Sơ Trấn Hồn Chung'. Chỉ cần tìm được món thần khí đó, Thiên Hải Tông ta sẽ không còn sợ hãi thời kỳ Pháp Thoái này nữa."
Lão nói đoạn, vung tay lên, ném ra một lá bùa màu huyết hồng: "Kích hoạt 'Huyết Tế Trận', dùng mười vạn con yêu thú kia làm vật hy sinh, cưỡng ép mở ra lối vào!"
Ngay khi lá bùa rực cháy, những con âm thú đang đứng ngoài nghĩa trang bỗng nhiên cơ thể phồng to lên, mạch máu nổ tung, tử khí toàn thân chuyển sang màu đỏ rực. Chúng không còn bỏ chạy nữa, mà lao đầu vào trận pháp phòng ngự của nghĩa trang như những quả bom sống.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Những tiếng nổ kinh thiên động địa liên tiếp vang lên. Chấn động mạnh đến mức Diệp Thanh đang pha trà bên trong lều cũng bị văng khỏi ghế, ấm trà trên bàn rơi xuống đất vỡ tan tành.
Cố Trường An nhìn mảnh vỡ của ấm trà dưới chân, chân mày khẽ giật một cái.
"Uống chén trà cũng không yên…"
Hắn thở dài, nhưng ánh mắt lúc này đã lạnh thấu xương. Hắn không nhìn về phía đám thú triều đang tự phát nổ nữa, mà nhìn thẳng qua lớp sương mù, khóa chặt vào chiếc linh thuyền của Thiên Hải Tông cách đó hàng trăm dặm.
"Lão Hắc, canh giữ ở đây. Nếu có con nào lọt qua được, tối nay ta hầm canh rùa."
Lão Hắc nghe vậy thì giật mình, vội vàng bò ra, bốn cái chân ngắn ngủn nhưng đạp đất mạnh mẽ, từ trong mồm nó phun ra một bãi nước miếng đen sì, tạo thành một lớp màn nước bao phủ toàn bộ khu nhà cỏ.
"Biết rồi, biết rồi! Ngươi mau đi giải quyết đám ruồi bọ kia đi, làm bẩn cả không khí của ta."
Cố Trường An gật đầu, sau đó bóng dáng hắn nhòa đi, tan biến vào trong màn sương thẫm màu.
Tại vùng biên giới cấm địa, đám tu sĩ Thiên Hải Tông đang cười đắc ý khi thấy lớp màn sương của nghĩa trang dần mỏng đi dưới những vụ nổ huyết tế.
"Trưởng lão nhìn xem, cấm chế sắp tan rồi!"
Thế nhưng, lời nói của tên đệ tử vừa dứt, một tiếng *vút* xé gió vang lên. Không phải tiếng kiếm rít, mà là tiếng xé gió của một thứ gì đó thô sơ, giống như… tiếng chổi tre quét trên sàn đá.
Một bóng người áo xám lững lờ hiện ra trên mặt biển thú dữ đỏ rực. Cố Trường An đứng đó, chiếc chổi trong tay rũ xuống. Chung quanh hắn, hàng vạn vụ nổ huyết tế dường như đều bị một lực lượng đóng băng, đứng khựng lại giữa hư không.
"Thủ… Thủ Mộ Nhân?" Lão trưởng lão của Thiên Hải Tông đứng trên thuyền, đồng tử co rút lại. Theo sử sách ghi lại, người canh giữ nơi này chẳng qua chỉ là những phế nhân bị các tông môn cũ vứt bỏ, sống lay lắt bằng tử khí, làm sao có thể có phong thái thoát tục đến mức này?
"Người phương nào dám cản trở Thiên Hải Tông làm việc?" Lão giả cố nén nỗi sợ, hét lớn lên để lấy khí thế. "Nể tình ngươi canh giữ mộ phần cho tiền nhân, nếu lập tức mở đường, chúng ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống!"
Cố Trường An chậm rãi ngẩng đầu. Khuôn mặt hắn trông vẫn rất trẻ, nhưng đôi mắt ấy chứa đựng sự già cỗi của thời gian, sự lạnh lẽo của hố sâu và cả sự vô tình của cái chết.
"Tha mạng?" Cố Trường An khẽ cười. Giọng hắn nhỏ, nhưng vang lên trực tiếp trong thức hải của hàng trăm tu sĩ trên thuyền, khiến thần hồn bọn chúng lung lay sắp sụp đổ.
"Mười vạn năm qua, có rất nhiều người từng nói câu đó với ta. Sau đó… bọn họ đều đang nằm dưới chân ta cả rồi."
Hắn nhẹ nhàng đưa chiếc Trần Hiêu Chổi lên cao.
"Trời tối rồi, các ngươi cũng nên đi ngủ đi."
Nói rồi, hắn vung chổi một vòng tròn trên không trung.
"Trần Hiêu Tuyệt Sát: Vạn Cổ Thanh Tiêu!"
Một luồng sáng màu xám trắng, nhạt như làn khói, nhưng lại mang theo quy luật không thể kháng cự, từ chiếc chổi quét ra. Luồng sáng ấy lướt qua thú triều, khiến hàng vạn con thú đang bạo liệt bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, thân thể chúng hóa thành những mảnh lá khô, tan rã vào hư không.
Luồng sáng không dừng lại, nó tiếp tục bay thẳng về phía linh thuyền.
"Không! Chống đỡ! Toàn lực chống đỡ cho ta!" Lão trưởng lão thét lên trong tuyệt vọng. Lão kích hoạt tất cả các lá bài tẩy, từ khiên ánh sáng đến các bảo vật phòng ngự cấp cao nhất.
Nhưng vô dụng.
Trước mặt "nhân quả" mười vạn năm, những đạo pháp của một tông môn vùng hẻo lánh chẳng khác nào hoa trong gương, trăng trong nước. Luồng sáng xám nhẹ nhàng lướt qua linh thuyền, xuyên qua cơ thể của hàng trăm tu sĩ.
Cả không gian bỗng chốc rơi vào một sự im lặng tuyệt đối.
Lão trưởng lão Thiên Hải Tông nhìn xuống đôi tay của mình. Lão thấy da thịt mình đang khô héo đi với tốc độ không thể tin nổi. Chỉ trong một nhịp thở, mái tóc bạc của lão rụng sạch, xương cốt rã ra. Những đệ tử xung quanh thậm chí còn không kịp kêu lên một tiếng, toàn bộ sinh mệnh lực đã bị "quét sạch" khỏi thế gian này.
"Ngươi… ngươi là… Tiên…"
Chữ "Tiên" cuối cùng chưa kịp thốt ra, cả chiếc linh thuyền khổng lồ đã hóa thành một đống mục nát, sụp đổ tan tành ngay trên bầu trời U Minh.
Cố Trường An đứng giữa không trung, tay vẫn cầm chiếc chổi tre bình dị. Hắn thở hắt ra một hơi, ánh mắt nhìn về phía những vệt sáng rơi xuống đất.
"Chết hết rồi, lại phải tốn công đào thêm một cái hố tập thể sao? Thật là phiền phức."
Hắn quay người, từng bước chân đạp lên không khí mà quay về phía nghĩa trang. Phía sau lưng hắn, sóng ngầm cuồn cuộn lúc trước đã hoàn toàn lắng xuống. Thú triều tan biến, mây đỏ bị quét sạch, U Minh Cấm Địa lại trở về với vẻ tĩnh mịch, u ám hằng ngày của nó.
Khi Cố Trường An trở về đến túp lều cỏ, Diệp Thanh vẫn đang ngồi ngây người dưới lớp màn nước bảo vệ của Lão Hắc. Thấy hắn về, nàng vội vàng đứng bật dậy, lắp bắp:
"Sư… Sư tôn, mọi chuyện xong rồi sao?"
Cố Trường An gật đầu, đưa chiếc chổi cho nàng: "Xong rồi. Đi dọn dẹp mấy mảnh ấm chén vỡ đi. Sau đó, ra cổng nhặt mấy túi trữ vật của đám người kia về. Tuy là rác rưởi, nhưng chắc cũng đủ để mua cho ngươi ít linh gạo tử tế hơn."
Hắn đi đến bên cạnh Lão Hắc, lúc này con rùa già đã thò đầu ra, miệng ngậm một mẩu cỏ, lẩm bẩm: "Xong rồi à? Nhanh vậy sao? Ta còn định ngủ thêm một giấc nữa."
"Ngủ đi." Cố Trường An ngồi xuống chiếc ghế bành cũ, nhìn ra phía xa, nơi ánh mặt trời nhợt nhạt đang cố len lỏi qua lớp sương mù.
"Mười vạn năm rồi, sóng gió dù lớn đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là một nắm đất bụi mà thôi."
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của mười vạn anh linh dưới lòng đất. Bọn họ dường như cũng vừa mới trở lại giấc ngủ sâu sau cơn chấn động. Thế nhưng, Cố Trường An biết rõ, chuyện này chỉ mới là bắt đầu. Thiên Hải Tông chỉ là một con tốt nhỏ thí quân. Pháp Thoái Kỷ sắp kết thúc, những lão quái vật thực sự ở những đại tông môn đứng đầu thế giới, sớm muộn gì cũng sẽ nhắm đến "bí mật trường sinh" trong ngôi mộ này.
"Để họ đến đi." Cố Trường An tự nhủ, một nụ cười nhàn nhạt hiện trên khóe môi. "Dù sao thì nghĩa trang của ta vẫn còn rất nhiều chỗ trống."
Dưới ánh hoàng hôn mờ ảo của cấm địa, dáng vẻ của người canh mộ đơn độc ấy dường như hòa quyện vào với bóng tối của vạn cổ, sừng sững và không thể lay chuyển.
[Hết Chương 35]