Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 36: Trấn áp yêu vương bằng một cái liếc mắt**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:15:34 | Lượt xem: 1

Sương mù dày đặc vốn có của U Minh Cấm Địa sau trận càn quét của Thiên Hải Tông dường như càng thêm u linh và tĩnh mịch. Những tia sáng ráng chiều yếu ớt không thể xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp tử khí màu xám xịt, chỉ để lại một không gian mờ ảo, nửa thực nửa hư.

Diệp Thanh tay cầm Trần Hiêu Chổi, bàn chân nhỏ nhắn giẫm lên lớp lá khô mục nát, phát ra tiếng kêu "răng rắc" giòn tan. Nàng đi theo chỉ dẫn của Cố Trường An ra tận rìa nghĩa trang để nhặt nhạnh "chiến lợi phẩm". Dù trong lòng vẫn còn run rẩy sau khi chứng kiến vị sư tôn bí ẩn của mình chỉ bằng một chiêu quét sạch cả một đội quân tu sĩ, nàng vẫn cố trấn tĩnh để hoàn thành nhiệm vụ.

Ở phía cổng chính, mười mấy túi trữ vật vất vưởng trên mặt đất, bên cạnh là những đống tro tàn xám ngắt — những gì còn sót lại của đám trưởng lão Thiên Hải Tông.

"Sư tôn nói đây là rác rưởi… nhưng đối với mình, đây lại là gia tài của cả một quốc gia." Diệp Thanh cúi người, cẩn thận nhặt lấy một túi trữ vật bằng gấm xanh. Nàng khẽ mở ra, thần thức đảo qua, lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.

Bên trong là hàng vạn linh thạch trung phẩm, đan dược loại ba, loại bốn xếp thành đống, còn có cả những thanh linh kiếm sáng loáng. Một túi như thế này đủ để nuôi sống một hoàng tộc nhỏ phàm trần trong trăm năm. Vậy mà, trong mắt người thanh niên quét mộ ở túp lều cỏ kia, chúng thật sự chẳng khác gì gạch vụn bên đường.

Ngay khi Diệp Thanh định vươn tay nhặt túi trữ vật cuối cùng, một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột xộc thẳng vào sống lưng nàng.

Sương mù trước mặt nàng bất chợt cuộn trào dữ dội, một đôi mắt đỏ ngầu như hai hố máu lớn hiện lên trong bóng tối.

"Hừm… mùi vị của nhân tộc. Đã bao nhiêu lâu rồi không có sinh linh nào dám đặt chân vào vùng cấm địa này?" Một giọng nói khàn đặc, mang theo uy áp khủng khiếp của loài thú dữ vang lên, khiến không gian xung quanh rung động kịch liệt.

Diệp Thanh đứng chôn chân tại chỗ, cả người cứng đờ. Áp lực nặng nề đến mức nàng cảm tưởng như có một quả núi đang đè lên vai mình, lục phủ ngũ tạng bị ép tới mức muốn vỡ ra. Nàng từ từ ngước nhìn lên.

Từ trong lớp sương mù, một sinh vật khổng lồ dần hiện hình. Đó là một con Yêu Lang cao tới ba trượng, toàn thân phủ một lớp lông đen dài như những lưỡi đao sắc bén, trên trán có một sừng dài xoắn ốc tỏa ra lôi điện tím. Nó bước ra từng bước nặng nề, mỗi bước chân đều khiến mặt đất lún xuống, cỏ cây xung quanh héo rũ vì yêu khí cuồng bạo.

"Thanh Lân Yêu Vương!" Diệp Thanh run giọng lẩm bẩm.

Nàng nhận ra kẻ này. Đây là vị lãnh chúa thống trị phía Tây của Bát Hoang, một Yêu Vương cấp độ Hóa Thần đỉnh phong, kẻ đã từng san phẳng mười tòa thành trì của nhân tộc chỉ để tìm kiếm một gốc linh dược. Sao hắn lại dám xâm nhập vào U Minh Cấm Địa?

Thanh Lân Yêu Vương nhe ra hàm răng sắc nhọn đầy máu, ánh mắt đầy tham lam: "Vừa rồi có biến động lớn, ta cảm nhận được hơi thở của mấy tên tu sĩ nhân tộc ngu ngốc, nghĩ rằng có thể nhặt được chút thần binh từ ngôi mộ cổ này. Không ngờ lại gặp được một tiểu cô nương non mềm thế này. Nuốt chửng ngươi, coi như khai vị cho bữa tiệc mộ phần hôm nay!"

Yêu Vương rống lên một tiếng, cái đuôi dài như xích sắt quật mạnh xuống, hướng thẳng về phía Diệp Thanh mà tới. Áp lực của một vị Hóa Thần đại năng khiến Diệp Thanh thậm chí không thể nhấc nổi tay để phòng thủ. Nàng nhắm mắt lại, trong đầu chỉ kịp hiện lên hình bóng thanh thản của người thanh niên mặc trường bào cũ kỹ kia.

*Vù!*

Tiếng gió rít xé trời chợt dừng lại đột ngột.

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian.

Diệp Thanh run rẩy mở mắt, thấy cái đuôi đầy gai của Yêu Vương dừng lại chỉ cách đỉnh đầu mình chưa đầy một tấc. Một lớp màng ánh sáng vàng nhạt, mỏng manh như cánh ve sầu, đang vững vàng ngăn cản toàn bộ đòn tấn công.

"Tại sao… tại sao không thể hạ xuống?" Thanh Lân Yêu Vương gầm gừ, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ kinh ngạc. Hắn dồn hết yêu lực vào cái đuôi, nhưng lớp màng mỏng kia giống như một bức tường không gian không thể vượt qua, vững chắc đến mức khiến hắn run sợ.

Từ phía sâu trong nghĩa trang, một giọng nói nhàn nhạt, mang theo sự lười biếng nhưng thâm trầm vô hạn truyền đến:

"Đã bảo người chết cần sự yên tĩnh, ngươi gào thét cái gì?"

Ngay sau câu nói đó, một bóng người từ từ hiện ra giữa màn sương. Cố Trường An tay vẫn cầm ấm trà sứt quai, dáng vẻ thong dong như đang đi dạo trong vườn nhà mình chứ không phải đang đối diện với một vị Yêu Vương hung hãn.

"Sư tôn!" Diệp Thanh như tìm được chỗ dựa cuối cùng, ngã quỵ xuống đất thở dốc.

Thanh Lân Yêu Vương nhìn thấy Cố Trường An, ban đầu là sững sờ, sau đó là cười lạnh: "Một tên phàm nhân không có nửa điểm linh lực? Ngươi chính là kẻ canh mộ ở đây sao? Hóa ra lớp trận pháp này là do tổ tông ngươi để lại bảo vệ. Tiếc là, hôm nay nó phải nát dưới tay ta!"

Yêu Vương lùi lại một bước, sừng trên đầu tích tụ lôi điện tím ngắt, một quả cầu lôi điện khổng lồ mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa được hình thành. Hắn định dùng đòn mạnh nhất để san phẳng túp lều cỏ phía xa kia.

Cố Trường An không thèm nhìn quả cầu lôi điện, hắn chậm rãi nâng chén trà lên nhấp một ngụm, sau đó nhẹ nhàng ngước mắt lên nhìn về phía Thanh Lân Yêu Vương.

Chỉ là một cái liếc mắt.

Một ánh mắt không hề chứa đựng sát ý, không có linh áp cuồng bạo, nhưng nó sâu thẳm như hố đen vạn cổ, chứa đựng dòng chảy cuồn cuộn của thời gian mười vạn năm.

*Ầm!*

Thanh Lân Yêu Vương cảm thấy đầu óc mình nổ tung.

Trong giây phút ấy, hắn không còn nhìn thấy nghĩa trang hay sương mù. Hắn thấy mình đứng giữa một hư không vô tận, nơi có hàng vạn linh hồn đại năng đang nhìn chằm chằm vào mình. Hắn thấy sự hình thành và diệt vong của các ngôi sao, thấy các vị Tiên Đế ngã xuống và bị chôn vùi vào lòng đất.

Toàn bộ tu vi Hóa Thần đỉnh phong của hắn, niềm tự hào của cả một đời, dưới cái nhìn này giống như một giọt nước nhỏ nhoi giữa đại dương mênh mông, yếu ớt và nực cười.

"Ngươi… ngươi là…"

Yêu Vương kinh hãi thốt lên, nhưng ngay lập tức, một lực lượng vô hình váng xuống. Cả cơ thể khổng lồ của hắn "uỳnh" một tiếng bị ép chặt xuống mặt đất, tứ chi dang rộng, không thể cử động nổi dù chỉ là một đầu ngón tay. Yêu khí màu đen quanh người bị tán sạch hoàn toàn trong một tích tắc.

"Trong mắt ta, ngươi còn chẳng bằng một con bọ cánh cứng trên mộ phần." Cố Trường An nhẹ giọng nói.

Ánh mắt hắn chuyển sang lạnh lẽo: "Ta cho ngươi mười hơi thở để hóa về hình dáng nguyên bản nhỏ nhất, bò đến trước mặt ta nhận tội. Nếu không, hố tập thể bên ngoài đang thiếu một cái xác yêu thú cấp cao để bón cho cỏ bỉ ngạn đấy."

Thanh Lân Yêu Vương lúc này toàn thân run rẩy như cầy sấy. Nỗi sợ hãi tột độ thấm sâu vào tủy xương khiến hắn quên sạch mọi tôn nghiêm của một vị lãnh chúa. Hắn cảm nhận được rất rõ ràng, nếu mình không làm theo, linh hồn hắn sẽ bị nghiền nát ngay lập tức, vĩnh viễn không thể siêu sinh.

Trong một trận sương khói nhỏ, con lang khổng lồ cao ba trượng nhanh chóng thu nhỏ lại, cuối cùng biến thành một con chó đen nhỏ nhắn, trông tội nghiệp vô cùng. Nó cố sức lết thân mình đang nhũn ra vì sợ hãi đến chân Cố Trường An, cúi đầu sát mặt đất, tiếng kêu "ư ử" phát ra đầy vẻ cầu khẩn.

Lão Hắc từ bên cạnh lều cỏ bò ra, nhìn con chó đen nhỏ, bĩu môi nói: "Tiểu tử này tư chất bình thường, máu lại loãng, làm chó gác cổng thì hơi xấu hổ cho cái nghĩa trang này của chúng ta đấy."

Cố Trường An thản nhiên nói: "Dù sao cũng là chút linh trí. Diệp Thanh dạo này bận tu luyện, không có thời gian dọn rác ở cổng. Cho nó làm chân chạy vặt cũng tốt."

Diệp Thanh đứng một bên, nhìn cảnh tượng một vị Yêu Vương uy chấn Bát Hoang giờ đây đang nằm phủ phục dưới chân sư tôn như một con thú cảnh, lòng nàng chấn động không nói nên lời. Nàng bắt đầu lờ mờ hiểu được, sư tôn của nàng không phải là "mạnh", mà là đứng ở một tầng thứ hoàn toàn khác với thế giới này.

Cái chết và sự sống, vinh quang và nhục nhã, đối với hắn chỉ là một khái niệm trừu tượng có thể bóp méo tùy ý.

"Tên ngươi là gì?" Cố Trường An cúi xuống, dùng đầu chổi khẽ gẩy đầu con chó đen.

"Tiểu… tiểu lang… à không, tiểu nhân là Thanh Lân, xin được Tiền bối chỉ dạy!" Con chó đen lên tiếng, giọng nói không còn khàn đặc uy nghiêm mà tràn đầy sự khúm núm.

"Từ nay gọi ngươi là Tiểu Hắc. Lão Hắc là sư huynh của ngươi. Mỗi ngày, ngươi có nhiệm vụ dọn dẹp các mảnh vỡ quanh cổng nghĩa trang, nếu để một hòn đá lệch khỏi vị trí, ta sẽ đưa ngươi vào ngôi mộ của vị Ma Tu háu ăn đằng kia để làm mồi." Cố Trường An chỉ tay về phía một gò đất nhỏ im lìm phía sau.

Tiểu Hắc nhìn theo hướng tay chỉ, cảm nhận được một luồng tử khí âm sâm lạnh lẽo thấu xương phát ra từ gò đất đó, vội vàng dập đầu liên lặc: "Tiểu Hắc tuân mệnh! Tiểu Hắc tuân mệnh!"

Cố Trường An hài lòng gật đầu, đưa chén trà lên uống cạn rồi quay người đi về phía lều cỏ.

"Diệp Thanh, thu dọn xong đống túi trữ vật kia thì vào đây. Ta đã thắp một nén hương ở ngôi mộ số chín, bên trong đó có một bộ công pháp phù hợp với linh căn của ngươi. Vào đó mà lĩnh ngộ. Đừng để ta thấy ngươi ngay cả một con chó cũng không đối phó nổi."

Diệp Thanh rùng mình, vội vàng đáp lời: "Rõ thưa sư tôn! Đồ nhi nhất định cố gắng!"

Nàng vội vã nhặt nốt túi trữ vật cuối cùng rồi chạy nhanh vào bên trong. Bây giờ nàng đã biết, từng tấc đất trong nghĩa trang này đều là bảo vật, và từng giây phút ở cạnh vị sư tôn này đều là một cái cơ duyên mà hàng tỷ tu sĩ ngoài kia nằm mơ cũng không thấy được.

Khi chỉ còn lại Cố Trường An và hai con thú một lớn một nhỏ bên lều cỏ, không gian lại trở về với vẻ u tịnh vốn có của nó. Lão Hắc trèo lên một tảng đá phẳng, nằm phơi cái bụng trắng nhách dưới ánh hoàng hôn nhợt nhạt.

"Tiểu tử, ngươi định nhận thêm nhiều thú nuôi như thế này sao?" Lão Hắc hỏi, mắt nhắm nghiền.

Cố Trường An ngồi xuống ghế bành, nhìn những làn khói nhang mờ ảo đang bốc lên từ phía các ngôi mộ sâu trong bóng tối.

"Thế giới đang biến đổi, Lão Hắc ạ. Linh khí đang dần hồi phục sau một chu kỳ suy tàn dài đằng đẵng. Kỷ nguyên của những vị đại năng trong mộ có thể sắp quay lại dưới một hình thức khác. Ta chỉ đang chuẩn bị một chút cho bớt nhàm chán mà thôi."

Hắn nhắm mắt lại, ý thức lặn sâu vào "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo".

Mười vạn năm. Hắn đã chôn cất mười vạn linh hồn.

Cái nhìn vừa rồi với Thanh Lân Yêu Vương không chỉ đơn thuần là uy áp tu vi, mà là sự phản chiếu của toàn bộ ký ức và đau thương của mười vạn linh hồn đó. Kẻ nào có thể chịu đựng được sức nặng của mười vạn năm thời gian chỉ bằng một tâm trí của một con yêu quái vài ngàn năm tuổi?

Ở nơi xa, Thiên Đạo Chi Nhãn vẫn thỉnh thoảng quét qua vùng cấm địa này, nhưng khi chạm đến ranh giới của nghĩa trang, nó lại bị một lực lượng vô hình đánh chệch đi.

Trong cõi vĩnh hằng của cái chết, Cố Trường An chính là quy tắc duy nhất.

Tiểu Hắc lúc này đã bắt đầu công việc của mình. Nó ngậm lấy một thanh linh kiếm vỡ, lạch bạch mang về phía bãi phế liệu, thi thoảng lại run bắn lên mỗi khi có một linh hồn chiến binh lướt qua phía sau. Nó thầm nghĩ, so với việc hô mưa gọi gió ngoài kia, việc quét rác ở đây có vẻ như mới là con đường sinh tồn vĩ đại nhất.

Đêm dần buông xuống U Minh Cấm Địa. Tiếng chổi tre quẹt trên lá khô, tiếng lửa lò trà bập bùng, cùng với mùi nhang trầm lan tỏa… Nghĩa trang mười vạn năm vẫn vậy, đứng ngoài mọi cuộc tranh đoạt của hồng trần.

"Chủ nhân, người nói xem… ngày nào đó người cũng sẽ chôn cất cả cái thiên hạ này chứ?" Lão Hắc lẩm bẩm trong giấc ngủ.

Cố Trường An không trả lời, nhưng đôi tay đang gảy tro tàn của hắn khẽ dừng lại một chút.

Ánh mắt hắn nhìn về phía bầu trời đêm đen đặc, nơi những vì sao đang lấp lánh như những đốm lửa của những linh hồn chưa được ngủ yên.

Mọi thứ đều có cái kết của nó, chỉ có sự thủ hộ là trường tồn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8