Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 37: Lâm Thanh Diệp xin phép rời đi**
Sương mù ở U Minh Cấm Địa trước nay chưa bao giờ tan hết. Nó lững lờ, bảng lảng như những dải lụa trắng vắt ngang qua những bia mộ loang lổ vết thời gian. Tiếng "xoạt… xoạt…" đều đặn phát ra từ cây chổi tre của Cố Trường An khẽ khàng nhưng lại vang vọng một cách lạ lùng giữa không gian tĩnh mịch.
Lâm Thanh Diệp đứng đó, cách bóng lưng gầy guộc của hắn mười bước chân. Nàng mặc một bộ đạo bào xám giản dị, tóc búi đơn sơ bằng một cành trúc, nhưng khí chất sắc lẹm như một thanh kiếm đã được rèn giũa kỹ lưỡng trong bóng tối. Nàng đứng rất lâu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc bóng dài đổ trên mặt đất của sư tôn mình, môi mím chặt.
Lão Hắc nằm trên một tảng đá phẳng cách đó không xa, cái đầu rùa rụt vào trong mai, chỉ chừa lại đôi mắt ti hí quan sát. Nó thở hắt ra một hơi, phá vỡ bầu không khí đặc quánh:
– Nha đầu, muốn đi thì cứ nói, đứng đó làm gì cho mỏi chân? Thằng nhóc Trường An kia tâm can sắt đá, ngươi có đứng đến lúc hóa đá thì nó cũng không chủ động giữ ngươi lại đâu.
Lâm Thanh Diệp hít một hơi sâu, hơi lạnh từ u minh xâm nhập vào phổi, làm nàng bình tâm hơn một chút. Nàng bước lên phía trước, vạt áo lướt qua những ngọn cỏ bỉ ngạn đỏ thẫm, rồi quỳ sụp xuống.
– Sư tôn, đệ tử xin phép được rời đi.
Động tác của Cố Trường An dừng lại. Hắn không quay đầu, chỉ nhìn chằm chằm vào một kẽ nứt trên một ngôi mộ cổ không tên mà hắn vừa quét qua. Hắn thản nhiên đáp:
– Tại sao? Cháo ở nghĩa trang không còn thơm, hay rượu ở đây đã quá nhạt?
Lâm Thanh Diệp cúi thấp đầu, trán chạm vào nền đất lạnh lẽo, giọng nói của nàng run rẩy nhưng chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển:
– Mười năm. Mười năm trước, sư tôn cứu mạng con giữa cơn mưa máu, đưa con về đây, dạy con cách cầm chổi, cách tu tâm. Nhưng đêm qua, đệ tử nghe thấy tiếng khóc của bách tính phương Bắc qua gió lạnh… Bắc Diệu hoàng triều đã bắt đầu đồ sát mười tám thành trì cuối cùng của dân tộc con. Hận máu của gia tộc, vương triều… đệ tử không thể buông bỏ.
Cố Trường An thở dài một tiếng. Tiếng thở dài của một kẻ đã sống mười vạn năm mang theo một sự tiêu điều vạn cổ. Hắn xoay người lại, tựa cây chổi tre vào vai, ánh mắt nhìn đồ đệ của mình vô cùng bình thản, không có lấy một gợn sóng giận dữ hay tiếc nuối.
– Thanh Diệp, con ở đây mười năm, nhìn qua mười vạn ngôi mộ này. Con có thấy vị hoàng đế nào từng bá chiếm một phương mà giờ đây không làm mồi cho sâu bọ? Con có thấy vị tướng quân nào bách chiến bách thắng mà giờ đây không chỉ là một nấm mồ không tên, cỏ dại mọc đầy đầu?
Lâm Thanh Diệp cắn môi:
– Đệ tử biết. Đời người như mộng, cát bụi lại trở về với cát bụi. Nhưng… đệ tử vẫn chưa đạt đến cảnh giới thái thượng vô tình của người. Đệ tử còn sống, trong huyết quản còn có dòng máu của phụ hoàng. Nếu không đi, đạo tâm của đệ tử sẽ vỡ vụn, vĩnh viễn không thể tiến thêm bước nào trên con đường tu tiên.
Lão Hắc lúc này ló hẳn cái đầu ra, nhai một mẩu linh thảo, lầm bầm:
– Trường An, ta đã nói rồi, cái thứ "Vô Tình Kiếm Đạo" ngươi dạy nàng ấy không trị được cái gốc. Lòng nàng ấy có lửa, ngươi lại cứ bắt nàng ấy đi quét tàn tro.
Cố Trường An không để ý đến lời lẩm bẩm của con rùa già. Hắn bước lại gần Lâm Thanh Diệp, đưa tay nâng nàng dậy. Bàn tay của hắn rất lạnh, cái lạnh không phải của người chết, mà là cái lạnh của tuế nguyệt lâu đời tích tụ lại.
– Con có biết ngoài kia đang là lúc nào không? – Hắn hỏi, giọng trầm ấm nhưng xa xăm.
Lâm Thanh Diệp ngẩn người, đáp:
– Là năm Thiên Bảo thứ ba trăm.
Cố Trường An khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi hiện trên khuôn mặt trẻ trung một cách nghịch lý của hắn:
– Trong mắt con là ba trăm năm. Trong mắt ta, đó chỉ là một cái chớp mắt của Thiên Đạo. Bắc Diệu hoàng triều kia có vị Kim Đan trung kỳ tọa trấn, thủ hạ có vạn tên tu sĩ máu lạnh. Con hiện tại chỉ là Trúc Cơ đỉnh phong. Con đi, không phải là báo thù, mà là đi đưa tiễn thêm một mạng người cho ta quét dọn.
Lâm Thanh Diệp rúng động. Nàng biết sư tôn nhìn thấu tu vi của mình, nhưng không ngờ hắn lại nắm rõ tình hình thế gian đến thế, dù hắn chưa bao giờ bước chân ra khỏi cổng nghĩa trang nửa bước.
– Đệ tử… đệ tử có "Thanh Minh Kiếm Pháp" sư tôn truyền thụ. Dù phải trả giá bằng mạng sống, đệ tử cũng muốn khiến kẻ thù phải trả giá.
– Ngu xuẩn.
Cố Trường An gằn giọng, khiến Lâm Thanh Diệp rùng mình.
– Ta dạy con mười năm, rốt cuộc con chỉ học được cái chết? Đạo của ta là trường sinh, đạo của ta là ẩn nhẫn. Kẻ sống lâu nhất mới là kẻ thắng cuối cùng. Con đi báo thù theo cách của con, mười năm tu vi của con sẽ tan thành mây khói trong vòng một nén nhang. Con có muốn biết vị Kiếm Tiên nằm dưới ngôi mộ thứ chín kia đã chết như thế nào không?
Hắn chỉ tay về phía một gò đất nhỏ quạnh quẽ:
– Hắn cũng giống con, một thân kiếm khí kinh thiên động địa, một mình xông vào hang ổ của ma tộc vì một cái gọi là chính nghĩa và thù hận. Hắn giết được mười vạn ma quân, nhưng cuối cùng bị một tên tiểu ma ranh ma đâm lén từ sau lưng khi hắn đã kiệt sức. Lúc hắn chết, kẻ thù của hắn vẫn đang ung dung uống rượu trong cung điện. Đó có gọi là báo thù không? Hay đó gọi là tự sát?
Lâm Thanh Diệp im lặng, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má thanh tú. Nàng biết sư tôn đúng, nhưng trái tim nàng lại đang gào thét vì nỗi đau mất nước mất nhà.
Cố Trường An thấy nàng như vậy, ánh mắt chợt dịu lại một chút. Hắn đi vào trong túp lều cỏ rách nát của mình, lát sau trở ra, trên tay cầm theo ba thứ vật phẩm.
Một bức tranh cuộn tròn, một cái túi nhỏ màu đen và một nén nhang có màu đỏ sẫm như máu khô.
– Nếu đã muốn đi, ta không cản. Nhân quả của con, con tự định đoạt. Nhưng dù gì cũng gọi ta một tiếng sư tôn, ta không muốn ngày mai lại phải tự tay đào thêm một cái hố cho con.
Hắn đưa bức tranh cho nàng:
– Đây là "Cửu U Sơn Hà Đồ". Khi nào gặp đại họa không thể chống đỡ, hãy mở nó ra. Nó có thể giúp con ngăn cản một đòn toàn lực của một vị Nguyên Anh tu sĩ. Nhưng nhớ kỹ, chỉ được dùng một lần. Sau một lần, con phải chạy, chạy thật xa, tìm chỗ mà trốn.
Lâm Thanh Diệp run rẩy đón nhận, nàng biết vật này quý giá đến mức nào. Một vật có thể ngăn cản Nguyên Anh… đó là chí bảo ở bên ngoài!
Hắn đưa tiếp cái túi đen:
– Trong này là "Thiên Hương Tán". Đây là thứ thuốc bột ta bào chế từ xác mười loại độc vật lấy dưới hố mộ vạn năm. Rắc nó lên người kẻ thù, tu vi Kim Đan của chúng sẽ bị đóng băng trong vòng mười nhịp thở. Trong mười nhịp đó, nếu con không giết được hắn, thì con nên tự sát đi là vừa.
Cuối cùng, hắn đặt nén nhang màu đỏ vào tay nàng, giọng nói trở nên cực kỳ nghiêm trọng:
– Đây là "Trần Hiêu Nhang". Nếu… ta nói là nếu, con thực sự sắp chết mà hận thù chưa trả được, hoặc gặp phải kẻ địch không thể trốn chạy, hãy thắp nén nhang này lên. Linh hồn của con sẽ tạm thời thông với vạn cổ anh linh của nghĩa trang này. Nó sẽ cho con sức mạnh của vạn năm trước, nhưng cái giá phải trả… con sẽ đánh mất tư cách được đầu thai. Linh hồn con sẽ vĩnh viễn bị ràng buộc với nơi này, trở thành một oán linh giữ mộ như những kẻ kia. Con có chấp nhận không?
Lâm Thanh Diệp không chút do dự, dập đầu ba cái thật mạnh:
– Đệ tử chấp nhận! Đa tạ sư tôn thành toàn!
Cố Trường An đứng đó nhìn nàng thu dọn hành trang đơn sơ. Thực ra nàng chẳng có gì để mang theo ngoài thanh kiếm gỗ mà hắn đẽo cho năm nào và ba món bảo vật hắn vừa trao. Khi nàng đi đến cổng nghĩa trang, nơi ranh giới giữa sương mù xám xịt và ánh nắng nhạt nhòa của thế giới bên ngoài, Cố Trường An bất ngờ gọi vọng lại:
– Diệp nhi.
Nàng đứng lại, vai run run nhưng không dám quay đầu.
– Đi ra ngoài kia, không được phép nói tên của ta. Không được phép nói con đến từ nơi này. Kẻ nào hỏi, cứ bảo là tán tu nơi thâm sơn. Nhớ lấy châm ngôn của ta: Thắng thua không quan trọng bằng sống sót. Nếu giết không được bằng kiếm, hãy dùng thuốc độc. Nếu không dùng được thuốc độc, hãy dùng bẫy. Nếu không dùng được bẫy… hãy đợi kẻ thù già chết, rồi đến đào mộ nhà nó lên. Nghe rõ chưa?
Lâm Thanh Diệp vừa khóc vừa cười, giọng nghẹn ngào:
– Đệ tử ghi nhớ! Đệ tử… sẽ trở về quét dọn cho người.
Bóng dáng mảnh khải của nàng dần biến mất vào màn sương, rời khỏi vùng cấm địa yên tĩnh để lao vào một thế giới tu tiên đầy máu lửa và phản trắc.
Lão Hắc thở dài, lạch bạch bò đến bên chân Cố Trường An:
– Ngươi hào phóng quá nhỉ? Cái nén nhang đó… là ngươi dùng tinh huyết mười vạn năm của mình để rèn thành, định dùng nó để bảo mệnh lúc gặp Thiên Đạo chi phạt, vậy mà lại đem cho nó. Ngươi thật sự muốn nó trở lại làm quỷ giữ mộ với ngươi sao?
Cố Trường An lại cầm cây chổi lên, chậm rãi quét đi những dấu chân còn vương lại của Lâm Thanh Diệp trên mặt đất, như thể muốn xóa đi mọi nhân quả vừa mới hình thành.
– Con bé có thiên phú, nhưng tâm tính quá cương. Cương thì dễ gãy. Ta cho nó nén nhang đó là để nhắc nhở nó rằng: Con đường báo thù cùng cực chính là vực thẳm. Nếu nó thực sự thắp lên, nghĩa là ta đã dạy dỗ thất bại.
– Vậy nếu nó thật sự thắp thì sao? – Lão Hắc hỏi.
Cố Trường An dừng chổi, ánh mắt hắn chợt trở nên thâm trầm lạ thường, phản chiếu cả một bầu trời sao vạn cổ.
– Nếu nó thực sự thắp… thì cả cái vương triều Bắc Diệu kia, và cả cái Thiên Đạo thối nát đứng sau chúng, đều sẽ phải xuống đây nằm dưới chổi của ta. Ta đã quét mộ mười vạn năm, không ngại quét sạch cả cái thế gian này thêm một lần nữa.
Lão Hắc rùng mình một cái, cái cổ rụt hẳn vào mai, không dám nói thêm lời nào. Nó biết, Cố Trường An không hề nói đùa. Kẻ giữ mộ hiền lành nhất này, thực chất là kẻ tàn nhẫn nhất thiên hạ khi hắn bị đánh thức.
Gió lạnh lại thổi qua nghĩa trang. Tiếng "xoạt… xoạt…" lại vang lên đều đặn.
Ở một góc sâu nhất của khu mộ, một cái quan tài bằng đồng thau bỗng dưng rung động một chút, rồi lại im lìm như chưa có chuyện gì xảy ra. Linh hồn của các đại năng dường như cũng đang xì xào bàn tán về một cuộc biến thiên sắp tới.
Bên ngoài, sóng gió bắt đầu nổi lên. Bên trong, người canh mộ vẫn cô đơn cùng tuế nguyệt.
Cố Trường An nhìn theo hướng Lâm Thanh Diệp biến mất, trong lòng khẽ thầm nhủ: "Mười vạn năm qua, ta tiễn đi không biết bao nhiêu người, đa số là tiễn người chết. Lần này… mong rằng ta được đón một người sống trở về."
Hắn khẽ phủi đi một lớp bụi bám trên tay áo, xoay người đi về phía ngôi mộ của vị Dược Thần, lầm bầm:
– Lại hết thuốc rồi, phải xuống hầm lấy thêm vài cái xác khô để luyện ít đan dược thôi. Lão Hắc, dậy đi làm việc, đừng giả chết nữa!
Nghĩa trang vạn cổ, lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường nhật của nó. Nhưng nhân quả của mười vạn năm, dường như đã bắt đầu rạn nứt từ ngày hôm nay.