Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 38: Tặng nàng một chiếc quan tài nhỏ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:16:50 | Lượt xem: 2

Sương mù tại Vạn Cổ Nghĩa Trang bao năm qua vẫn vậy, đặc quánh như chì, lờ lững trôi quanh những bia mộ xám xịt bị thời gian bào mòn. Gió rít qua những kẽ đá, mang theo tiếng thở dài của mười vạn anh linh đang ngủ yên dưới lòng đất lạnh.

Trong túp lều cỏ lụp xụp phía rìa nghĩa trang, Cố Trường An đang cắm cúi bên một khối gỗ đen nhánh. Đôi bàn tay hắn thon dài, thô ráp bởi những vết chai khi cầm chổi suốt mười vạn năm, nhưng lúc này lại chuyển động cực kỳ linh hoạt. Một con dao khắc nhỏ bằng đá rung động nhè nhẹ trên mặt gỗ, mỗi nhát khắc đều mang theo một loại đạo vận huyền ảo, dường như đang cưỡng ép lôi kéo những tia tử khí xung quanh vào bên trong khối gỗ.

Lão Hắc nằm phục bên chân hắn, cái đầu rùa thò ra khỏi mai, đôi mắt nhỏ lấp lánh nhìn chằm chằm vào món đồ đang dần thành hình. Nó khịt mũi, giọng nói khàn khàn như đá mài:

– Trường An, ngươi thật sự định tặng thứ này cho con bé đó sao? Ta nói này, dù con bé có thần kinh thép đến đâu, ngày đầu xuất sơn báo thù mà đeo cái thứ hắc ám này trên cổ, e là kẻ thù chưa chết vì kiếm của nó đã chết vì sợ rồi.

Cố Trường An không ngẩng đầu, dao khắc vẫn đi một đường cong mỹ diệu trên nắp gỗ. Hắn bình thản đáp:

– Thế gian hung hiểm, báo thù lại càng là con đường chín chết một sống. Thứ đẹp đẽ không cứu được mạng, chỉ có sự chuẩn bị chu toàn mới giữ được hơi tàn. Ngươi đi theo ta mười vạn năm, lẽ nào vẫn chưa hiểu đạo lý "vật cực tất phản"?

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng:

– Hiểu thì hiểu, nhưng đạo lý của ngươi bao giờ cũng mang đậm mùi quan tài. À mà phải rồi, cái này vốn dĩ là quan tài mà!

Lúc này, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía ngoài lều. Lâm Thanh Diệp bước vào, bộ y phục màu trắng của nàng đã được thay bằng một bộ kình trang gọn gàng màu xám tro. Sau lưng nàng là thanh kiếm cũ mà Cố Trường An đã tùy tay rút ra từ một ngôi mộ vô danh nào đó tặng nàng mấy ngày trước. Khí chất của nàng giờ đây đã thay đổi hẳn, sự yếu đuối của một công chúa mất nước bị giấu nhẹm đi, thay vào đó là cái lạnh lẽo của kẻ đã nhìn thấu sinh tử.

– Tiền bối, Thanh Diệp đến để từ biệt.

Lâm Thanh Diệp quỳ xuống, dập đầu ba cái thật kêu trước mặt Cố Trường An. Với nàng, kẻ canh mộ già nua và bí ẩn này không chỉ là ân nhân cứu mạng, mà còn là người đã tái sinh tâm hồn nàng từ đống tro tàn của Bắc Diệu vương triều.

Cố Trường An dừng dao khắc, thổi nhẹ một cái lên mặt gỗ, bụi mộc rơi xuống lả tả. Hắn đứng dậy, xoay người lại, trên tay cầm một sợi dây đỏ thẫm, phía dưới treo một vật nhỏ chỉ bằng ngón tay cái.

Lâm Thanh Diệp nhìn vật đó, đôi mắt đẹp thoáng hiện lên một tia mờ mịt, sau đó là sự kinh ngạc không thốt nên lời.

Đó là một chiếc quan tài.

Một chiếc quan tài thu nhỏ tinh xảo đến mức đáng sợ. Chất liệu gỗ đen tuyền như hút hết ánh sáng xung quanh, trên nắp quan tài khắc những phù văn li ti như những con kiến bò, nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi nét khắc đều tựa như một vực thẳm u minh. Cảm giác nó mang lại không phải là sự ghê rợn của cái chết thông thường, mà là một sự trầm mặc, uy nghiêm đến tột cùng, như thể bên trong nó không phải chôn cất một cái xác, mà là chôn cất cả một thời đại.

Cố Trường An nhìn nàng, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng:

– Cầm lấy đi. Đây là bảo vật hộ thân đầu tiên, cũng có thể là cuối cùng ta tặng ngươi.

Lâm Thanh Diệp hai tay run rẩy đón lấy sợi dây chuyền. Khi chiếc quan tài nhỏ chạm vào lòng bàn tay nàng, một luồng khí lạnh thấu xương lan tỏa khắp kinh mạch, nhưng kỳ lạ thay, tâm trí nàng vốn đang tràn ngập sát ý và bất ổn bỗng dưng dịu lại, tĩnh lặng như mặt nước giếng cổ.

– Tiền bối… đây là… – Nàng lắp bắp.

– Ta gọi nó là "Tàng Long Thập Nhất Cửu" – Cố Trường An chắp tay sau lưng, chậm rãi giải thích – Nó được chế tác từ *U Minh Ô Mộc* mọc dưới chân núi phía sau nghĩa trang, vốn thấm nhuần tử khí của mười vạn anh linh qua vô số kỷ nguyên. Ngươi đeo nó trước ngực, khí tức của ngươi sẽ bị chôn giấu hoàn toàn dưới quy luật của cái chết. Kẻ thù dù mạnh đến đâu, nếu không nhìn bằng mắt thường, sẽ chỉ cảm thấy ngươi là một hạt bụi, một mẩu đất đá, hoàn toàn vô hại.

Lão Hắc bên cạnh rướn cổ lên, chen lời:

– Này nhóc con, ngươi đừng nhìn nó nhỏ mà khinh thường. Ngoài việc che giấu hơi thở, nếu ngươi gặp đại nạn không thể hóa giải, hãy nhỏ một giọt máu lên nắp quan tài này. Nó sẽ giúp ngươi "giả chết" trong vòng ba ngày. Trong ba ngày đó, linh hồn ngươi sẽ được giấu kín vào không gian bên trong, thân xác bên ngoài dù bị chém nghìn nhát cũng không có cảm giác, khí tuyệt thân vong thực sự. Ngay cả Tiên Đế nếu không kiểm tra linh hồn kỹ lưỡng cũng sẽ bị ngươi lừa gạt qua mặt.

Lâm Thanh Diệp hít vào một hơi lạnh. Một pháp bảo có thể lừa được cả Tiên Đế? Nàng tuy biết Tiền bối bất phàm, nhưng không ngờ lại có thể tùy tay tạo ra thứ nghịch thiên như vậy.

– Đừng vui mừng quá sớm – Giọng Cố Trường An kéo nàng về thực tại – "Giả chết" chỉ là bước đường cùng. Con đường cẩu đạo cốt ở chỗ phòng bệnh hơn chữa bệnh. Khi ngươi đeo chiếc quan tài này, nó sẽ nhắc nhở ngươi mỗi giây mỗi phút rằng: Một khi đã bước ra ngoài kia, cái chết luôn kề cận ngay sau lưng. Đừng vì một chút hư vinh mà lộ diện, đừng vì một chút thắng lợi mà kiêu ngạo. Sống sót, mới có thể quét mộ cho kẻ thù. Ngươi hiểu không?

Lâm Thanh Diệp nắm chặt chiếc quan tài nhỏ trong tay, lòng ngực ấm áp lạ thường giữa bầu không khí lạnh lẽo của nghĩa trang. Nàng nghiêm nghị gật đầu:

– Thanh Diệp ghi nhớ lời dạy của Tiền bối. Sẽ có ngày, Thanh Diệp mang thủ cấp của kẻ thù về đây, quỳ trước cổng nghĩa trang báo cáo với ngài.

Cố Trường An vẫy tay, xoay người đi về phía đống lá khô đang quét dở:

– Mang thủ cấp về làm gì? Nghĩa trang này là nơi thanh tịnh, không chứa rác thải sinh hoạt. Nếu bọn chúng chết, tự khắc sẽ có nhân quả dẫn dắt về đây nằm. Ngươi đi đi, nhớ lấy… đừng để ta phải đích thân đi nhặt xác cho ngươi. Ta già rồi, xương cốt yếu lắm, không muốn đào thêm hố mới đâu.

Lâm Thanh Diệp mỉm cười, giọt nước mắt vương trên khóe mắt cũng bị khí lạnh của chiếc quan tài nhỏ làm cho đóng băng. Nàng đeo sợi dây đỏ vào cổ, chiếc quan tài nhỏ nằm im lìm nơi khe ngực, thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp áo xám. Lạ kỳ thay, món đồ vốn mang điềm xấu này lại mang đến cho nàng một cảm giác an toàn tuyệt đối.

Bóng dáng Lâm Thanh Diệp dần biến mất trong màn sương mù dày đặc của U Minh Cấm Địa. Bước chân nàng dứt khoát, kiếm ý thu liễm, hoàn toàn hòa mình vào bóng tối.

Trong nghĩa trang, chỉ còn lại tiếng chổi "xoạt… xoạt…" đều đặn.

Lão Hắc thở dài, bò lại gần Cố Trường An:

– Trường An, ngươi thật sự yên tâm sao? Ngươi biết rõ kẻ đứng sau Bắc Diệu vương triều không đơn giản chỉ là một thế lực phàm trần. Chiếc quan tài nhỏ kia tuy huyền diệu, nhưng nếu nó gặp phải kẻ tu luyện "Thần Nhãn" thì sao?

Cố Trường An dừng chổi, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt không một tia sáng. Hắn khẽ vuốt ve cán chổi cũ kỹ, lầm bầm:

– Thì sao ư? Thì chiếc quan tài nhỏ đó sẽ nổ tung.

Lão Hắc giật mình:

– Nổ tung? Ngươi lại cài thuốc nổ vào quà tặng đệ tử à?

– Không phải thuốc nổ thường – Ánh mắt Cố Trường An chợt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo như vạn năm huyền băng – Bên trong chiếc quan tài nhỏ đó, ta có phong ấn một nhát chổi "Tẩy Trần". Nếu nó thực sự nổ tung, đó sẽ là nhát chổi quét sạch cả một phương trời đất, đưa kẻ đứng đối diện trực tiếp vào luân hồi mà không cần qua xét xử. Ta tặng nó cho nàng để phòng thân, nhưng cũng là để bảo vệ cái yên tĩnh của nghĩa trang này. Bất cứ ai dám phá vỡ quy luật mà ta đã đặt ra, đều xứng đáng… có một chiếc quan tài.

Lão Hắc im bặt, nó run rẩy rụt hẳn đầu vào trong mai. Nó chợt nhận ra, sự quan tâm của Cố Trường An lúc nào cũng mang theo một phong cách bá đạo đến mức khiến người ta nghẹt thở. Hắn không bao giờ ra ngoài đánh nhau, nhưng hắn có thể ngồi tại đây mà điều khiển cái chết của bất kỳ kẻ nào ngoài kia, thông qua một "món quà nhỏ" mà hắn tùy tay đẽo gọt.

– Ngươi… ngươi quả là một tên biến thái – Giọng Lão Hắc vọng ra từ trong mai – Thủ hộ mười vạn năm, tâm tư của ngươi so với cái hầm mộ sâu nhất dưới kia còn thâm hiểm hơn.

Cố Trường An không đáp, hắn tiếp tục quét lá.

Nghĩa trang mười vạn năm lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường nhật. Một tiểu công chúa mang theo một chiếc quan tài nhỏ bước ra ngoài, để rồi từ đó, tu tiên giới bắt đầu truyền tai nhau về một nữ kiếm khách thần bí. Nàng không có hào quang rực rỡ, không có khí thế ngất trời, nàng chỉ như một bóng ma lướt đi trong bóng tối, và mỗi nơi nàng đi qua, kẻ thù của nàng đều sẽ phát hiện ra một điều đáng sợ:

Cái chết đã chờ sẵn bọn họ từ mười vạn năm trước, dưới hình dáng một chiếc quan tài gỗ đen nhỏ bé treo lủng lẳng trên ngực một thiếu nữ xám tro.

Gió lạnh lại thổi, lá khô lại rơi. Cố Trường An nhấp một ngụm trà nguội, khóe môi khẽ cong lên một độ cong gần như không thể thấy.

– Mùa đông năm nay… xem ra sẽ có nhiều "khách mới" rồi. Lão Hắc, chuẩn bị thêm ít gỗ đào đi, dạo này ta đột nhiên cảm thấy thích làm thủ công mỹ nghệ.

Lão Hắc thở dài trong mai rùa. Nó biết, mỗi khi Cố Trường An có hứng thú làm "thủ công mỹ nghệ", cả thế giới ngoài kia lại chuẩn bị có những cơn chấn động kinh hoàng. Nhưng dù sao thì, đó cũng là chuyện của người sống. Với người canh mộ, thời gian chỉ là những nhát chổi đều đặn trên mặt đất, quét đi những tro bụi của quá khứ, chờ đón những nấm mồ của tương lai.

[Hết chương 38]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8