Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 39: Nghĩa trang lại trở về vẻ tĩnh lặng**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:18:36 | Lượt xem: 2

Bóng lưng của Lâm Thanh Diệp dần tan biến vào lớp sương mù xám xịt bao quanh U Minh Cấm Địa. Chiếc quan tài nhỏ treo trước ngực nàng đung đưa theo từng nhịp bước, trông chẳng khác gì một món trang sức kỳ lạ, nhưng chỉ Cố Trường An mới biết trong đó chứa đựng thứ nhân quả nặng nề đến nhường nào.

Hắn đứng ở cổng nghĩa trang, tay vẫn cầm chiếc chổi tre già nua. Gió thổi qua, làm mái tóc đen tuyền của hắn bay lất phất, che đi một phần ánh mắt thâm trầm như giếng cổ.

– Đi thật rồi. – Giọng Lão Hắc vang lên từ bãi cỏ phía sau, lười biếng và khàn đặc – Tiểu nha đầu đó tuy ngốc một chút, nhưng ít ra còn biết pha trà, biết dọn dẹp mấy bụi cỏ dại cứng đầu. Ngươi đuổi nàng đi, sau này mấy việc lặt vặt đó lại đổ hết lên đầu ta sao?

Cố Trường An không quay đầu lại, hắn từ tốn quét đi mấy chiếc lá rụng ngay bệ cửa:

– Nàng không thuộc về nơi này. Người sống phải ra ngoài để sống, chỉ kẻ chết hoặc kẻ chờ chết mới nên ở lại đây. Ngươi là rùa, thọ nguyên so với trời đất cũng chẳng kém bao nhiêu, chẳng lẽ lười đến mức không muốn động chân tay?

– Ta là thần thú! Thần thú đó có biết không? – Lão Hắc hậm hực vươn cái cổ dài ra, chiếc mai đen bóng của nó lấm lem bùn đất và rêu xanh – Thần thú thì phải ngồi thiền, phải nuốt chửng linh khí, chứ không phải đi nhổ cỏ bỉ ngạn. Ngươi nhìn xem, mười vạn năm qua, ta bị ngươi biến thành cái dạng gì rồi?

Cố Trường An bật cười khẽ, âm thanh thanh thoát như tiếng ngọc chạm nhau, chẳng hề có chút tử khí nào của một kẻ canh giữ nghĩa trang lâu đời. Hắn quay người bước vào trong, tà áo xám tro kéo lê trên mặt đất đầy lá rụng.

Vạn Cổ Anh Linh Mộ lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có của nó. Khi không còn tiếng cười nói hay những câu hỏi ngô nghê của Lâm Thanh Diệp, không gian như cô đặc lại bởi sự im lìm của thời gian. Những bia mộ đứng đó, trầm mặc, uy nghiêm và cô độc. Mỗi bia mộ là một truyền kỳ, mỗi tấc đất dưới chân là xương trắng của một thời đại đã mất.

Cố Trường An bắt đầu công việc của mình. Hắn không dùng tu vi để dọn dẹp, cũng chẳng dùng pháp thuật để hô phong hoán vũ. Hắn cứ thế, bước từng bước chậm rãi, cúi người nhặt từng cành cây khô, dùng chổi tre quét từng lớp bụi bặm bám trên những phiến đá sứt sẹo.

Hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" trong đầu hắn khẽ ngân lên một tiếng chuông trong vắt.

*“Ký chủ quét dọn Vạn Cổ Nghĩa Trang ngày thứ 36.500.000, ban thưởng: Một tia Thái Sơ Tử Khí.”*

Một luồng khí màu tím nhạt như có như không chui vào đan điền của hắn, nhẹ nhàng hòa quyện với linh lực mênh mông như biển cả. Cố Trường An không hề ngạc nhiên hay hưng phấn. Với hắn, sự thăng tiến này đã trở thành một thói quen cơ bản như hơi thở. Trong mười vạn năm qua, hắn đã nhận được không biết bao nhiêu loại công pháp đỉnh tiêm, đạo vận huyền diệu và bảo vật kinh thế, nhưng tất cả chúng đều bị hắn cất sâu vào một góc nào đó trong linh hồn.

Mười vạn năm, hắn nhìn thấy vô số kẻ gọi là Thiên tài nỗ lực đến kiệt quệ chỉ để đột phá một tiểu cảnh giới, nhìn thấy những tông môn vạn năm huy hoàng sụp đổ chỉ sau một đêm. Hắn hiểu ra một đạo lý giản đơn nhất: Sống lâu mới là thắng lợi cuối cùng. Càng ít người biết đến mình, hắn càng sống an ổn.

– Lão Hắc, đừng nằm đó giả chết nữa. Đến đây xem cái bia mộ này một chút. – Cố Trường An đứng lại trước một ngôi mộ nằm ở góc khuất, phía trên bia chỉ khắc vẻn vẹn một chữ "Đao".

Lão Hắc lê cái thân hình mập mạp của mình đến, hít hít mũi rồi lẩm bẩm:

– Ồ, là "Cuồng Đao Ma Tôn". Tên này chết cách đây cũng phải bốn vạn năm rồi. Ta nhớ hồi đó hắn hống hách lắm, một đao chém đứt chín dải ngân hà, kết quả là bị thiên kiếp đánh cho đến xác cũng chẳng còn nguyên vẹn, người canh mộ đời trước phải đi nhặt từng mảnh thịt của hắn về chôn đấy.

Cố Trường An ngồi xuống bên cạnh bia mộ, tay chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh lẽo. Một tia cảm nhận truyền tới, hắn thấy được một vùng biển máu vô tận, một gã đàn ông tóc đỏ điên cuồng vung đao chống lại sấm sét của trời cao.

– Ý chí của hắn vẫn chưa tan hết. – Cố Trường An khẽ thở dài – Cuồng thì có ích gì? Cuối cùng cũng chỉ thành một nắm đất vàng, chẳng bằng ta ở đây uống một ngụm trà nguội.

Hắn lấy ra một hũ rượu nhỏ, tưới một nửa xuống chân bia mộ, nửa còn lại đưa lên môi nhấp một ngụm. Rượu này hắn ủ từ hoa bỉ ngạn mọc ven Minh Hà, mang theo một chút vị đắng chát của luân hồi và vị thanh lãnh của cái chết.

Lão Hắc thèm thuồng nhìn hũ rượu, nhưng Cố Trường An đã thu tay lại.

– Ngươi là rùa, uống rượu sẽ ảnh hưởng đến tâm cảnh "bất động", cứ việc ngủ tiếp đi.

– Ngươi thật là kiết lị! – Lão Hắc mắng một câu, rồi đột nhiên im lặng. Nó hướng mắt về phía xa xa, nơi sương mù đang cuồn cuộn dao động – Cố Trường An, có mùi người sống. Lại còn là một kẻ không yếu.

Cố Trường An buông chiếc chổi xuống, mắt hơi nheo lại. Khứu giác của Lão Hắc chưa bao giờ sai. Trong vùng đất chết chóc này, mùi vị của sự sống giống như một ngọn đèn trong bóng đêm, vô cùng chói mắt.

Hắn phất tay một cái, một tấm màn sương mù nhạt bao phủ lên toàn bộ khu mộ chính, che giấu đi sự hiện diện của mình và con rùa đen. Cố Trường An bước đến lán cỏ, ngồi lên chiếc ghế mây đã mòn vẹt, từ tốn đun một ấm nước.

Mười vạn năm, hắn đã gặp qua không biết bao nhiêu kẻ "không yếu" lạc bước vào đây. Có kẻ đến tìm kiếm sự thật, có kẻ đến tìm bí kíp, và có kẻ chỉ đơn thuần là muốn… tìm đường chết.

Phía ngoài cổng nghĩa trang, một bóng người loạng choạng bước ra từ trong làn khói xám. Đó là một lão giả mặc trường bào rách rưới, trên ngực có một vết thương hình chữ thập vẫn đang không ngừng chảy máu đen. Lão ta mỗi bước đi đều để lại một dấu chân đẫm máu, khí tức yếu ớt như ngọn đèn trước gió nhưng ánh mắt lại bừng lên một vẻ kiên định đến đáng sợ.

Lão giả dừng chân trước tấm bia đá vô danh ở cổng chính, quỳ sụp xuống, giọng khản đặc vang lên giữa không gian tịch mịch:

– Hậu bối của Thanh Vân Tông… cầu xin Vị Tiền Bối bên trong cứu lấy di mạch cuối cùng của bản tông!

Thanh Vân Tông?

Cố Trường An nhấp một ngụm trà, trong đầu chợt hiện lên một mẩu ký ức mờ nhạt. Khoảng bảy vạn năm trước, hình như có một đám tu sĩ tự xưng là Thanh Vân Tông từng đến đây "cúng dường" mười vạn linh thạch cấp cao để xin một chỗ chôn cất cho tông chủ của họ. Khi đó, kẻ nhận đồ là sư phụ của Cố Trường An, và chính Cố Trường An là người đã đào cái hố đó.

Mới đó mà đã bảy vạn năm trôi qua. Một tông môn từng trấn áp một phương, giờ đây lại chỉ còn là "di mạch cuối cùng"?

Lão Hắc nghé đầu qua, nói nhỏ:

– Cố Trường An, nhân quả tìm đến cửa rồi kìa. Năm xưa sư phụ ngươi nhận tiền của người ta, đã hứa là nếu Thanh Vân Tông gặp nạn mà tìm đến đây, người giữ mộ sẽ che chở cho một mạng.

Cố Trường An khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ. Hắn rất ghét rắc rối. Trong "Cẩu đạo", quy tắc vàng là không được dính líu đến tranh đấu của người sống. Nhưng "Thủ Mộ Nhân Kinh" của hắn lại cực kỳ coi trọng sự cam kết về nhân quả. Nếu hắn phớt lờ lời hứa của tiền bối, tâm cảnh sẽ xuất hiện kẽ hở, thọ nguyên trường sinh có thể sẽ bị ảnh hưởng.

Hắn nhìn ra ngoài cửa. Lão giả kia đã kiệt lực, gục đầu xuống nền đất, nhưng tay vẫn nắm chặt một chiếc nhẫn không gian, dường như bên trong có thứ gì đó vô cùng quan trọng.

– Lão Hắc, ra lôi hắn vào đây. Đừng để máu của hắn làm bẩn cái cổng mà ta vừa mới quét xong.

Lão Hắc thở dài:

– Biết ngay mà, cuối cùng ta vẫn phải làm việc chân tay.

Cái mai rùa của Lão Hắc đột nhiên giãn nở, nó biến thành một bóng đen vụt qua làn sương. Chỉ một loáng sau, lão giả kia đã được đưa vào trong lán cỏ, nằm bất tỉnh trên sàn.

Cố Trường An liếc mắt nhìn vết thương trên ngực lão giả. Vết thương này chứa đầy độc tính của "Hóa Cốt Ma Khí", là chiêu thức đặc trưng của Cửu U Giáo. Xem ra tu tiên giới bên ngoài lại đang trải qua một trận gió tanh mưa máu.

Hắn tùy tiện lấy ra một viên đan dược ném vào miệng lão giả. Viên đan dược này nếu mang ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến đám lão quái vật Nguyên Anh hay thậm chí Hóa Thần phải đánh nhau vỡ đầu để tranh giành, nhưng ở đây, nó chỉ là thứ "kẹo đường" mà Cố Trường An dùng để bồi bổ mỗi khi quét dọn quá sức.

Một lát sau, lão giả hộc ra một ngụm máu đen, sắc mặt từ xanh mét dần trở nên hồng hào. Lão mơ màng mở mắt, thấy một thanh niên tuấn tú với vẻ ngoài bình thàm đang ngồi pha trà, bên cạnh là một con rùa đen đang nhìn mình với vẻ kỳ quái.

Lão giả giật mình định ngồi dậy nhưng cơn đau ngăn lão lại. Lão vội vàng dập đầu:

– Đa tạ tiền bối đã cứu mạng! Ngài… ngài chắc hẳn là truyền nhân của Thần Mộ tiền bối?

Cố Trường An không đáp, chỉ nhạt giọng hỏi:

– Thanh Vân Tông giờ ra sao rồi?

Lão giả nghe thấy ba chữ "Thanh Vân Tông", nước mắt lập tức trào ra:

– Thưa tiền bối, vạn năm trước bản tông bị tà ma tấn công, tổ sư hy sinh, linh mạch bị chặt đứt. Đến đời ta, chỉ còn lại chưa đầy trăm đệ tử. Ba ngày trước, Cửu U Giáo phát hiện ra bí mật về "Thanh Vân Ấn" và truy sát chúng ta đến cùng. Ta mang theo tiểu tông chủ trốn chạy… nhưng giữa đường bị chúng vây khốn, chỉ có mình lão già này thoát được đến đây.

Lão lão già vội vàng mở nhẫn không gian, nhưng ngay lập tức khựng lại, gương mặt biến thành tro tàn:

– Không thấy… Không thấy rồi! Tiểu tông chủ đâu? Rõ ràng ta đã giấu nàng trong linh thú túi…

Cố Trường An nhíu mày. Hắn nhận ra trên chiếc linh thú túi của lão giả có một vết rách sắc lẹm, hẳn là do một loại thần binh sắc bén chém đứt khi lão chạy trốn qua làn sương mù.

– Lão Hắc, hình như sương mù ngoài kia lại đón thêm khách mới rồi. – Cố Trường An đứng dậy, nhìn về hướng Minh Hà.

Gió lạnh lại thổi mạnh hơn. Trong màn sương xám xịt của U Minh Cấm Địa, bắt đầu vang lên tiếng xé gió của phi kiếm, kèm theo đó là những tràng cười quái dị, âm hưởng của tử vong đang bao vây lấy thánh địa yên bình này.

Cố Trường An thở dài một tiếng. Mười vạn năm thủ hộ, hắn đã quá quen với sự yên tĩnh. Bất cứ ai định mang sự ồn ào và tàn sát vào nơi này, đều là đang thách thức sự nhẫn nại của một kẻ có mười vạn năm tu vi tích lũy.

Hắn cầm lấy chiếc chổi tre, liếc nhìn lão giả đang run rẩy dưới đất rồi nói nhẹ:

– Ở lại đây, đừng bước ra khỏi vòng trà này. Lão Hắc, trông chừng hắn, nếu hắn làm đổ nước trà của ta, ngươi biết hậu quả rồi đấy.

– Ta biết, ta biết, ngươi đi mau đi. Đừng để bọn chúng phá hỏng vườn hoa bỉ ngạn phía sau, ta tốn bao nhiêu công sức bón phân mới mọc được mấy bông đấy! – Lão Hắc lẩm bẩm.

Cố Trường An bước ra khỏi lán cỏ, mỗi bước đi, khí thế của hắn dường như không có gì thay đổi, vẫn là một gã quét mộ bình thường. Nhưng khi hắn đứng trước cổng nghĩa trang, đối diện với sương mù dày đặc đang cuộn trào, chiếc chổi tre trong tay hắn khẽ rung nhẹ một cái.

Một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa, khiến sương mù trong vòng bán kính mười dặm lập tức đứng khựng lại.

– Các ngươi đi nhầm chỗ rồi. – Cố Trường An bình thản nói, giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng như sấm sét giữa đêm đen – Nơi này không dành cho kẻ sống tranh đấu. Hoặc là tự mình rời đi, hoặc là… để ta đích thân tìm một ngôi mộ cho các ngươi.

Phía trong làn sương, ba đạo bóng đen vụt tới, đáp xuống cách Cố Trường An vài trượng. Đó là ba gã Ma tu tu vi ít nhất cũng là Kim Đan cảnh đỉnh phong, khí thế hùng hổ, trên người bao phủ bởi hắc khí sặc sụa.

Gã đứng đầu cười lạnh, ánh mắt đầy sự khinh miệt nhìn vào bộ áo quần xám tro của Cố Trường An:

– Một tên phàm nhân quét rác mà cũng dám nghênh ngang ở đây sao? Khôn hồn thì giao nộp tên lão già Thanh Vân Tông và đứa trẻ ra đây, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây!

Cố Trường An lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ chán nản:

– Tại sao cứ phải là chết toàn thây? Người chết rồi, toàn thây hay không đâu có quan trọng. Quan trọng là… người chôn cất các ngươi có tâm hay không thôi.

Hắn đưa chiếc chổi tre lên, làm tư thế như đang chuẩn bị quét rác trên mặt đất:

– Đã mười năm rồi ta không dùng đến nhát chổi này để quét "rác" sống. Hôm nay, coi như khởi động một chút trước mùa đông vậy.

Dứt lời, Cố Trường An không hề dùng đến một chút linh lực hào nhoáng nào. Hắn chỉ đơn thuần là quét một nhát về phía trước.

Một nhát chổi bình dị vô cùng, nhưng trong mắt ba gã Ma tu kia, cả thế giới đột nhiên sụp đổ. Không gian trước mặt chúng biến thành một hố đen khổng lồ, bao nhiêu công pháp, pháp bảo, hắc khí ma giáo đều bị nhát chổi ấy "quét" sạch sành sanh như bụi bặm dưới gầm giường.

– Cái gì… Không! – Tiếng kêu thảm thiết chưa kịp vang lên hết câu thì ba bóng người đã bị một lực lượng tuyệt đối cuốn bay vào sâu trong màn sương mù mịt của Minh Hà. Ở nơi đó, có những thứ còn đáng sợ hơn cả cái chết đang chờ đợi bọn chúng.

Nghĩa trang lại trở nên im lặng.

Cố Trường An nhìn chiếc chổi tre của mình, thấy có một sợi lông tre bị gãy, hắn hơi nhíu mày, có chút tiếc nuối.

– Quả nhiên là hàng cũ rồi, dùng để quét mấy loại "rác" bẩn thỉu này thật là uổng phí.

Hắn quay người trở vào, không cần nhìn kết quả. Đối với một người đã canh mộ mười vạn năm, việc dọn dẹp vài con ruồi nhặng chỉ là một sự xen ngang nhỏ nhặt trong dòng thời gian vĩnh cửu.

Bên trong lán cỏ, lão giả Thanh Vân Tông đã đờ người ra, chén trà trong tay run rẩy đến mức nước sánh ra ngoài. Lão nhìn Cố Trường An quay lại với vẻ thản nhiên, trong lòng nổi lên sóng thần vạn trượng. Một nhát chổi quét bay ba vị Kim Đan Ma tu của Cửu U Giáo? Đó là thủ đoạn của hạng đại năng nào?

– Tiền bối… ngài…

– Uống trà đi. – Cố Trường An ngồi xuống, nhấc ấm trà lên rót thêm cho lão giả – Trà nhạt, nhưng chữa được bệnh sợ hãi. Đợi vết thương của ngươi ổn định, hãy kể cho ta nghe về "tiểu tông chủ" kia. Nếu nàng thực sự có duyên, nghĩa trang này có thể dành cho nàng một chỗ ẩn thân. Nhưng chỉ là ẩn thân thôi, không bao gồm việc bảo vệ vinh quang của Thanh Vân Tông các ngươi. Ta là người canh mộ, không phải người giữ trẻ.

Lão giả run rẩy quỳ xuống, dập đầu liên tục:

– Chỉ cần tiểu tông chủ được an toàn, Thanh Vân Tông có biến mất cũng được! Đa tạ tiền bối! Đa tạ đại nhân!

Cố Trường An không nói gì thêm, hắn hướng mắt ra phía sau khu mộ, nơi những đóa hoa bỉ ngạn đang nở rộ đỏ thẫm như máu.

Gió lại thổi, mang theo hơi lạnh đặc trưng của mùa đông sắp tới. Cố Trường An biết, trận gió này không chỉ thổi quanh Vạn Cổ Anh Linh Mộ, mà nó sẽ cuốn phăng đi sự bình yên giả tạo của cả tu tiên giới ngoài kia.

Mười vạn năm thủ hộ, hắn dường như đã thấy quá nhiều "khách" đến rồi đi. Nhưng lần này, khi Lâm Thanh Diệp rời đi và lão giả Thanh Vân mang đến tin tức về sự suy tàn, Cố Trường An cảm nhận được một luồng nhân quả mới đang từ từ dệt nên một tấm lưới bao phủ lấy nơi này.

Hắn khẽ vuốt ve mặt bàn gỗ, thầm nghĩ: "Nếu cả thế giới này biến thành một nghĩa trang lớn, liệu ta có đủ chổi để quét hết không?"

Lão Hắc từ tốn bò đến cạnh chân hắn, đầu cọ cọ vào vạt áo:

– Đừng suy nghĩ nhiều. Dù trời có sập, nghĩa trang vẫn là của ngươi. Bọn họ chết càng nhiều, ngươi càng có thêm phần thưởng, chẳng phải sao?

Cố Trường An cười nhạt:

– Ngươi thì biết cái gì? Người chết quá nhiều, dọn dẹp mệt lắm.

Nắng chiều dần tắt lịm, bao phủ lên Vạn Cổ Anh Linh Mộ một màu vàng úa tàn. Trong không gian tĩnh lặng ấy, tiếng chổi tre lại đều đặn vang lên: "Lạt xạt… lạt xạt…", xóa đi những dấu chân đẫm máu vừa mới hiện diện, trả lại cho nghĩa trang vẻ tôn nghiêm và thanh tịnh của mười vạn năm qua.

Cuộc sống của một người, một rùa lại tiếp diễn. Chỉ có điều, chiếc quan tài nhỏ Cố Trường An mới đẽo thêm ở góc lán cỏ cho thấy, hắn đã sẵn sàng đón thêm những "vị khách" đặc biệt nhất trong mùa đông này.

Thế giới bên ngoài có thể vỡ vụn, các vì sao có thể rụng rơi, nhưng ở đây, dưới bóng tối của mười vạn linh hồn cường giả, có một người vẫn đang kiên nhẫn quét từng mảnh vỡ của thời gian.

[Hết chương 39]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8