Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 41: Tin tức về Lâm Thanh Diệp: Nữ ma đầu mới nổi**
Gió sương ở Vạn Cổ Nghĩa Trang vĩnh viễn mang theo một vị lạnh lẽo thấu xương, thứ hơi lạnh không đến từ thời tiết mà thấm ra từ những tấm bia đá đã bị tuế nguyệt bào mòn.
Cố Trường An mặc một bộ đạo bào xám cũ kỹ, vạt áo hơi sờn, trong tay cầm chiếc Trần Hiêu Chổi, thong dong quét đi lớp lá rụng trên mộ phần của một vị Kiếm Tiên từ thời Thái Cổ. Động tác của hắn rất chậm, mỗi một nhát chổi đều mang theo một loại quy luật huyền di tâm đắc. Nếu có đại năng giới ngoại ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi nhận ra, mỗi đường chổi của hắn đều đang âm thầm xóa đi những sợi tơ nhân quả vương vít trên bia mộ.
Lão Hắc – con rùa đen to bằng cái thớt, nằm bò trên một tảng đá phẳng gần đó, lười biếng ngáp dài:
– Trường An, ngươi đã quét ngôi mộ này ba trăm năm rồi. Cái lão kiếm quỷ bên dưới có khi cũng bị ngươi quét cho chóng mặt mà tỉnh dậy mất.
Cố Trường An không ngẩng đầu, thanh âm bình thản như nước hồ thu:
– Người chết cần sự thanh tịnh, bụi trần vương lại quá nhiều sẽ khiến linh hồn họ nặng nề. Ta quét bụi, cũng là đang tu tâm.
– Tu tâm cái con khỉ. – Lão Hắc bĩu môi, hai cái chân trước gãi gãi cái mai già nua – Ngươi là sợ chết thì có. Ta thấy ngươi vừa đột phá, thọ nguyên dài đến mức ông trời cũng phải ghen tị, thế mà vẫn cứ ru rú ở cái xó xỉnh đầy tử khí này. Ngoài kia, thế giới đang đổi thay từng ngày, náo nhiệt biết bao nhiêu.
Cố Trường An dừng chổi, khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy thanh tao nhưng lại mang theo một loại xa cách nghìn trùng:
– Náo nhiệt của họ là pháo hoa chóng tàn, sự tĩnh lặng của ta là vĩnh hằng. Lão Hắc, ngươi theo ta mười vạn năm, chẳng lẽ vẫn chưa hiểu sao? Càng đứng ở nơi cao, càng dễ làm bia ngắm. Càng đứng ở nơi khuất, trái lại càng an toàn.
Đang lúc hai người một rùa đàm đạo về triết lý "sinh tồn", từ phía màn sương mù bao quanh nghĩa trang bỗng vang lên tiếng chuông bạc lanh lảnh. Một bóng người gầy gò, cưỡi trên một con lừa gỗ chậm chạp đi tới. Đó là Thanh Huyền Đạo Nhân, kẻ duy nhất được Cố Trường An cho phép ra vào rìa ngoài nghĩa trang để trao đổi tin tức và vật phẩm.
Thanh Huyền vừa thấy Cố Trường An liền nhảy xuống lừa, dáng vẻ có chút hớt hải, vội vàng chắp tay:
– Cố đạo hữu, đại sự không hay rồi! Đông Hoang thật sự loạn rồi!
Cố Trường An nhướng mày, tay vẫn nắm chặt cán chổi, không hề có ý định mời khách vào trong túp lều cỏ:
– Thanh Huyền đạo hữu, bình tĩnh. Trời có sập thì cũng có kẻ cao hơn chống đỡ. Có chuyện gì mà khiến một kẻ thông thạo thiên hạ như ông lại hốt hoảng đến thế?
Thanh Huyền Đạo Nhân hớp một ngụm khí lạnh, hạ thấp giọng, đôi mắt lão lộ vẻ vừa kinh sợ vừa thán phục:
– Đạo hữu có nhớ vị tiểu姑娘 (cô nương) mười năm trước từng trú ẩn ở đây không? Cái người mà đạo hữu nói là "có duyên quét rác" ấy?
Động tác của Cố Trường An khựng lại một nhịp rất nhỏ. Trong ký ức mười vạn năm dài dằng dặc, hình bóng cô công chúa nhỏ của một vương triều sụp đổ, run rẩy đứng trước cổng nghĩa trang cầu xin sự sống hiện về. Hắn từng cho nàng một bát cháo nóng, dạy nàng một bộ "Tẩy Trần Công" để quét dọn tạp niệm, rồi sau đó tiễn nàng rời đi khi nàng muốn báo thù.
– Lâm Thanh Diệp? Nàng ta làm sao? – Hắn bình thản hỏi.
– Nàng ta… nàng ta đã giết sạch toàn bộ hoàng thất Thái Dương vương triều! – Thanh Huyền run giọng – Không chỉ có thế, ba vị Thái thượng trưởng lão của Minh Quang Thánh Giáo đứng ra can thiệp cũng bị nàng ta một kiếm chém đầu. Hiện tại, khắp Đông Hoang đều gọi nàng ta là "Huyết Thủ Yêu Liên", là vị Nữ ma đầu tàn bạo nhất trong vòng nghìn năm qua!
Lão Hắc nghe vậy, cái đầu rùa vươn dài ra, kinh ngạc nói:
– Cái gì? Con bé nhút nhát ngày nào chỉ biết khóc lóc đó á? Trường An, không phải ngươi dạy nó công pháp "Quét rác cầu trường sinh" sao? Sao quét một hồi lại quét sạch cả một vương triều thế này?
Cố Trường An nheo mắt, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp. Hắn nhớ rõ mình truyền cho Lâm Thanh Diệp bộ *Tẩy Trần Tuyết Quyết*, vốn là công pháp từ mộ của một vị Tiên cô tính tình ôn hòa, chủ trương tẩy rửa tâm trần, tĩnh lặng tu thân. Làm sao có thể tu ra một "Nữ ma đầu" được?
Thanh Huyền Đạo Nhân tiếp tục kể, giọng nói đầy kịch tính:
– Cố đạo hữu không biết đâu, nàng ta hiện giờ xuất quỷ nhập thần, trong tay cầm một chiếc quạt lụa màu trắng, nhưng mỗi khi vung ra đều là huyết vũ vạn dặm. Nghe nói nàng ta tu luyện một loại thần thông kỳ quái, có thể hóa giải mọi đạo pháp nhân quả, thậm chí là khí vận của một quốc gia cũng bị nàng ta quét sạch như quét rác. Giới tu tiên đang rúng động, bảy đại tông môn đã phát ra "Tru Ma Lệnh", treo giải thưởng bằng ba viên Kim Đan cấp cực phẩm để lấy đầu nàng ta!
Cố Trường An trầm ngâm. Hắn hiểu rồi.
Lâm Thanh Diệp không phải tu sai công pháp, mà là nàng ta đã cực đoan hóa cái lý lẽ "quét bụi" của hắn. Hắn dạy nàng quét sạch bụi trần trên mộ, nàng lại đem nhân gian hóa thành nghĩa trang, coi kẻ thù là bụi bẩn mà quét đi cho sạch mắt.
– "Quét sạch nhân gian bẩn, để lại thái bình vương". – Cố Trường An thở dài – Nha đầu này tâm tính quá kiên định, lại mang theo hận thù vạn trượng, đúng là đem công pháp tu thành sát phạt chi thuật.
Lão Hắc nhìn Cố Trường An với ánh mắt đầy ẩn ý:
– Trường An, chuyện này không ổn rồi. Nàng ta dù sao cũng coi như nửa đệ tử của ngươi. Nếu nàng ta bị dồn vào đường cùng, lỡ như khai ra nguồn gốc công pháp, hoặc là chạy về đây lánh nạn… nghĩa trang này của chúng ta sẽ biến thành mục tiêu của toàn thiên hạ mất.
Cố Trường An nghe đến đây, sắc mặt lập tức thay đổi. Đây mới chính là điều hắn quan tâm nhất!
Với một kẻ theo "Cẩu đạo" đến cực đoan như hắn, danh tiếng của đệ tử ra sao không quan trọng, nàng ta có xưng đế hay làm ma đầu cũng chẳng liên quan đến hắn. Nhưng nếu sự tồn tại của nàng ta kéo theo phiền phức đến nghĩa trang mười vạn năm này, làm xáo trộn cuộc sống trường sinh của hắn, đó là điều không thể chấp nhận được.
Hắn ngay lập tức quay sang Thanh Huyền Đạo Nhân, nét mặt nghiêm túc chưa từng có:
– Thanh Huyền đạo hữu, ngoài tin đó ra, còn có ai biết nàng ta từng ở đây không?
Thanh Huyền lắc đầu liên tục:
– Chuyện này đạo hữu cứ yên tâm. Mười năm trước nàng ta trốn vào U Minh Cấm Địa, ai cũng nghĩ nàng ta đã chết mục xương ở đây rồi. Hơn nữa, cấm địa này mịt mù sương xám, ngoại trừ kẻ nắm giữ quy luật như ta, người ngoài vào chỉ có đường lạc lối. Tuy nhiên…
– Tuy nhiên cái gì? – Cố Trường An trầm giọng.
– Tuy nhiên gần đây có tin đồn, Lâm Thanh Diệp có ý định quay trở lại U Minh Cấm Địa để tìm kiếm một "vị tiền bối" để thỉnh giáo bước tiếp theo của công pháp. Tin này đang lan truyền trong giới ma đạo, và không ít kẻ của chính đạo đang âm thầm giám sát các lối vào vùng cấm.
"Mẹ kiếp!"
Cố Trường An lần đầu tiên trong một vạn năm gần đây thốt lên một câu chửi thề trong lòng. Cái nha đầu này, đúng là muốn báo hiếu sư phụ bằng cách dắt cả lũ sói về nhà mà!
Hắn đưa tay vuốt cằm, suy nghĩ cực nhanh. Theo đúng kịch bản của các tiểu thuyết anh hùng, lúc này hắn nên xuất sơn, thể hiện tu vi vô thượng để cứu lấy đồ đệ, sau đó vả mặt cả giới tu tiên. Nhưng Cố Trường An là ai? Hắn là kẻ đã sống sót qua mười vạn năm bằng cách giả chết và ẩn nhẫn!
Xuất sơn? Không bao giờ!
Cứu người? Phải xem có nguy hiểm hay không đã!
– Thanh Huyền, ông giúp ta làm một việc. – Cố Trường An rút từ trong tay áo ra một bình ngọc nhỏ, bên trong chứa ba viên đan dược lấp lánh dược quang – Đây là *Hóa Tức Đan*, có thể hoàn toàn che giấu khí tức trong vòng bảy ngày, ngay cả Hóa Thần kỳ cũng khó lòng phát hiện. Ông hãy tìm cách đưa nó đến tay Lâm Thanh Diệp qua kênh nào đó kín đáo nhất. Kèm theo một câu nhắn: "Nếu còn nhận ta là người quen, thì đừng bao giờ quay đầu lại đây. Đi càng xa càng tốt, nếu không ta sẽ tự tay chôn nàng."
Thanh Huyền Đạo Nhân trợn mắt nhìn bình đan dược. Loại đan dược này ở bên ngoài là vô giá bảo vật, vậy mà Cố Trường An tùy tiện lấy ra như rác rưởi. Lão vội vàng nhận lấy, cung kính đáp:
– Đã rõ, ta sẽ liều mạng hoàn thành ủy thác.
Sau khi Thanh Huyền rời đi trên con lừa gỗ, không gian nghĩa trang trở lại vẻ tĩnh mịch. Nhưng Cố Trường An không còn vẻ thong dong lúc nãy nữa. Hắn vứt chiếc chổi sang một bên, bước nhanh về phía trận nhãn trung tâm của nghĩa trang.
– Ngươi định làm gì? – Lão Hắc lạch bạch bò theo.
– Tăng cường phòng thủ! – Cố Trường An cắn răng nói – Mười vạn năm qua ta bố trí ba nghìn đại trận, hiện tại ta thấy vẫn chưa đủ. Ta phải dựng thêm mười tầng "Thiên Cơ Yểm Tàng Trận", hai mươi tầng "Cửu U Sát Diệt Trận". Hơn nữa, ta phải dời vị trí của túp lều cỏ vào sâu trong khu mộ của các Ma Thần.
Lão Hắc há hốc mồm:
– Ngươi điên rồi! Chỗ đó áp lực tử khí khủng khiếp, tu sĩ bình thường vừa vào liền nổ xác.
– Ta có *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo*, tử khí là thuốc bổ của ta. – Cố Trường An vừa nói vừa nhanh tay kết ấn – Ta thà đối mặt với mấy cái xác chết mười vạn năm còn hơn là đối mặt với lũ người sống phiền phức ngoài kia. Lâm Thanh Diệp kia, nha đầu đó rốt cuộc nghĩ cái gì mà lại làm ma đầu chứ? Đúng là làm hỏng hết giáo dục của ta!
Hắn vừa lẩm bẩm vừa điều động sức mạnh của nghĩa trang. Ầm ầm… Những tiếng động trầm đục vang lên từ lòng đất. Những sương mù nhân quả quanh nghĩa trang bỗng dày đặc gấp bội, biến nơi đây từ một vùng đất chết thành một cấm địa không lối thoát thực sự.
Trong lúc Cố Trường An đang bận rộn "củng cố pháo đài" vì nỗi sợ bị liên lụy, thì ở một vách núi cách đó hàng vạn dặm, một nữ tử mặc huyết y đang đứng giữa đống đổ nát của một tông môn vừa bị tiêu diệt.
Nàng có gương mặt thanh tú, lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt lại rực lên một ngọn lửa tàn khốc. Nàng cầm một chiếc quạt trắng tinh khôi, trên quạt chỉ đề bốn chữ: "Quét sạch trần ai".
Lâm Thanh Diệp nhìn về hướng U Minh Cấm Địa, khẽ lẩm bẩm:
– Tiền bối, ngài nói đúng. Thế giới này thực sự quá bẩn, bụi bặm quá nhiều. Thanh Diệp đã quét sạch những kẻ cản đường, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ. Chờ Thanh Diệp xử lý xong đám ruồi bọ này, sẽ quay về báo đáp ơn dạy dỗ của ngài.
Nếu Cố Trường An nghe thấy lời này, chắc chắn hắn sẽ hộc máu mà chết. "Báo đáp"? Đây rõ ràng là đòi mạng hắn thì có!
—
Trở lại nghĩa trang, sau ba ngày đêm liên tục gia cố trận pháp, Cố Trường An thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán. Hiện tại, cho dù có mười vị Tiên Đế liên thủ tấn công, hắn cũng tin chắc mình có thể "cẩu" thêm vài trăm năm trong này mà không ai phát hiện ra chân thân.
Hắn ngồi lại vào chiếc ghế mây bên cạnh một ngôi mộ cổ, tay bưng chén trà sen đã nguội, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư không.
– Lão Hắc, ngươi nói xem, nhân quả thực sự có thể quét sạch sao?
Lão Hắc đang gặm một củ linh sâm nghìn năm (nhặt được từ mộ một dược sư), nhếch mép:
– Nhân quả như lưới nhện, ngươi quét một sợi, sẽ động đến vạn sợi khác. Ngươi truyền công cho con bé đó, chính là gieo nhân. Giờ nó náo loạn thiên hạ, cái quả này, sớm muộn gì ngươi cũng phải nếm.
Cố Trường An im lặng. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình. Trong mười vạn năm qua, hắn đã chôn cất không biết bao nhiêu vị đại năng, thu lấy vô số mảnh ký ức của họ. Hắn thấy nhiều người cũng vì "cầu an" mà cuối cùng chết thảm, cũng có người "nghịch thiên" mà hóa thành tro bụi.
Nhưng hắn khác. Hắn không cầu thành tiên, không cầu xưng đế, hắn chỉ cầu được ở lại nơi này, canh giữ sự yên nghỉ của những anh linh.
– Nếu cái quả đó dám tìm đến đây… – Ánh mắt Cố Trường An bỗng trở nên sắc lẹm, một luồng uy áp đáng sợ thoáng hiện rồi biến mất – Thì ta sẽ biến nó thành một phần của đất vàng trong nghĩa trang này.
"Lạt xạt… lạt xạt…"
Tiếng chổi tre lại vang lên trong bóng chiều tà.
Cố Trường An tiếp tục công việc hàng ngày của mình. Hắn bước đến một góc xa của nghĩa trang, nơi có một ngôi mộ vô danh mà hắn mới tự lập vài năm trước. Trên tấm bia đá trống không, hắn lẩm bẩm:
– Lâm Thanh Diệp à Lâm Thanh Diệp, hi vọng cái lỗ này không phải dành cho ngươi. Ta dạy ngươi quét rác, không phải để ngươi tự biến mình thành rác rưởi bị thiên hạ truy quét.
Chương 41 khép lại trong sự tĩnh lặng đáng sợ của nghĩa trang. Thế giới bên ngoài đang sục sôi vì danh tự của "Nữ ma đầu", nhưng ở nơi thâm sơn cùng cốc này, một vị "lão quái vật" chân chính vẫn đang kiên nhẫn cầm chổi, chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất mà cái gọi là "nhân quả" có thể mang lại.
Đêm đó, Cố Trường An không ngủ. Hắn ngồi thắp một nén hương trên mộ vị Ma Nữ mười vạn năm trước. Linh hồn của nàng ta lờ mờ hiện ra, một bóng hình hư ảo tuyệt mỹ quyến rũ:
– Trường An, đồ đệ của ngươi có chút khí phách của ta năm xưa đấy. Hay là ngươi ra ngoài đó, thu nhận thêm vài người nữa, lập thành một Ma Giáo cho vui?
Cố Trường An liếc mắt nhìn bóng hình ấy, thản nhiên đáp:
– Cút đi ngủ đi. Một đứa đã khiến ta phải dựng thêm ba mươi tầng trận pháp, thêm vài đứa nữa chắc ta phải đào hố tự chôn mình sớm cho rảnh nợ.
Ma Nữ bật cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong không gian âm u, rồi tan biến theo làn khói hương nghi ngút. Cố Trường An thở dài, nhìn về hướng đông, nơi những cơn sóng ngầm của vận mệnh đang bắt đầu vỗ vào bờ cát của sự trường sinh. Hắn biết, mười vạn năm bình yên, có lẽ sắp đến lúc phải đối mặt với những thử thách thực sự của thiên đạo già cỗi kia rồi.
Hắn lại cầm chổi lên.
Quét rác. Quét bụi. Quét đi sự bất an trong lòng.
Chỉ cần hắn còn ở trong nghĩa trang này, hắn vẫn là chủ nhân của cái chết và thời gian. Bất kể là Nữ ma đầu hay Tiên đế đại năng, muốn bước qua cổng này, trước hết phải hỏi xem cái chổi trong tay hắn có đồng ý hay không.