Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 42: Thánh địa bắt đầu nhúng tay**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:21:23 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 42: THÁNH ĐỊA BẮT ĐẦU NHÚNG TAY

Ánh trăng non nhợt nhạt như một dải lụa tang trắng hếu lờ lững trôi trên đỉnh Vạn Cổ Nghĩa Trang. Không gian đặc quánh mùi tử khí quyện cùng hương hoa bỉ ngạn nồng nặc, thứ mùi hương khiến người ta vừa mê đắm lại vừa rùng mình lợm giọng.

Trong căn lán cỏ cũ kỹ, Cố Trường An vẫn duy trì nhịp sống đều đặn đến đáng sợ của mình. Hắn ngồi đó, đôi bàn tay gầy gũi nhưng cực kỳ ổn định đang lướt nhẹ trên một phiến ngọc giản ám vàng. Hắn không nhìn vào ngọc giản, mà tai lại lắng nghe tiếng côn trùng kêu rả rích trong đám cỏ dại.

– Lão Hắc, ngươi nói xem, con người ta tại sao cứ thích tìm đến cái chết như vậy?

Cố Trường An khẽ hỏi, giọng hắn trầm thấp, tan vào màn đêm như thể nó chưa từng tồn tại.

Từ dưới gầm bàn gỗ mục, một chiếc đầu rùa đen sẫm, đầy những nếp nhăn già cỗi từ từ thò ra. Lão Hắc chớp đôi mắt đùng đục, ngáp một cái dài đến nỗi thực quản như muốn lộn ngược ra ngoài. Nó dùng thần thức truyền âm đầy vẻ mệt mỏi:

– Tu tiên không phải là để sống lâu sao? Mà muốn sống lâu thì phải tranh. Bọn chúng nghĩ trong cái bãi tha ma này của ngươi có tiên duyên để tụ thọ, có bí kíp để trường sinh. Ngươi giữ lấy một kho báu mà mười vạn năm không mở cửa, ai mà chẳng thèm nhỏ dãi?

Cố Trường An bật cười nhẹ, nụ cười thanh thản như một vị ẩn sĩ lánh đời, nhưng ẩn sâu trong đáy mắt là một sự lạnh lẽo thấu xương:

– Tiên duyên? Trường sinh? Những kẻ nằm dưới kia, kẻ nào lúc sống không phải là thiên kiêu một thời, kẻ nào không nắm trong tay vạn dặm giang sơn hay pháp thuật thông thiên? Cuối cùng, chẳng phải cũng chỉ để ta cầm chổi quét đi chút bụi trần trên mộ phần của họ sao? Trường sinh thật sự, chưa bao giờ nằm ở việc đoạt lấy cái gì, mà là biết từ bỏ cái gì.

Dứt lời, hắn đứng dậy, cầm lấy cây chổi tre đã mòn vẹt cán.

Vài ngày trước, Lâm Thanh Diệp – vị đồ đệ hờ mà hắn vô tình nhặt được – đã gây ra một hồi phong ba bão táp tại Đông Hoá giới. Nàng dùng bộ công pháp "Thiên Linh Nhảy Múa" nhặt được từ một ngôi mộ Ma nữ để một mình trấn áp ba vị vương tử của vương triều lân cận, cứu lấy hàng vạn dân lành. Danh hiệu "Nữ ma đầu áo trắng" của nàng vang dội khắp nơi, nhưng đồng thời cũng để lộ ra dấu vết của thứ công pháp cổ xưa vốn đã thất truyền từ mười vạn năm trước.

Kẻ có tâm không khó để lần theo dấu vết của nàng tới tận cửa vùng cấm địa U Minh này.

"Lạt xạt… lạt xạt…"

Tiếng chổi tre tiếp xúc với nền đá cứng vang lên đều đặn. Cố Trường An đang quét đi những cánh hoa bỉ ngạn khô héo, đồng thời mỗi nhát chổi lại như đang khẽ dời đi một đường nét trên đại trận che mắt linh hồn của nghĩa trang.

Bỗng nhiên, hắn dừng lại. Đôi mắt hơi nheo lại nhìn về phía ranh giới phía Đông của nghĩa trang, nơi sương mù đang cuộn xoáy một cách bất thường.

– Đến nhanh hơn ta tưởng.

Cùng lúc đó, tại rìa rừng U Minh, cách nghĩa trang chưa đầy mười dặm.

Một phi thuyền khổng lồ, toàn thân dát vàng bạc chói lọi, khắc họa vô số phù văn lôi điện đang lơ lửng trên tầng không. Trên mũi tàu, lá cờ thêu hai chữ "Đại La" kiêu hãnh tung bay trong gió dữ.

Đây chính là người của Đại La Thánh Địa – một trong ngũ đại tông môn đang thống trị vùng đất này.

Đứng đầu đoàn người là một lão già vận trường bào tím, râu tóc bạc phơ, khí thế toả ra khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo. Đây là Đại lão tử chấp pháp của Đại La Thánh Địa – Lôi Vân Đạo Nhân, một tu sĩ đã đạt tới cảnh giới Hoá Thần trung kỳ, danh chấn bát hoang.

– Trưởng lão, theo la bàn chỉ hướng, hơi thở của "U Minh Khí" phát ra từ hướng này. Lâm Thanh Diệp chắc chắn đã trốn vào vùng đất chết chóc kia.

Một nam tử trẻ tuổi, diện mạo tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo, cung kính bẩm báo. Hắn là Thanh Vân, Thánh tử của Đại La Thánh Địa, người đang khao khát lập công để củng cố vị thế của mình.

Lôi Vân Đạo Nhân nhìn chằm chằm vào dải sương mù xám xịt phía trước, chân mày lão nhíu chặt:

– U Minh Cấm Địa từ cổ chí kim đều là nơi đi dễ khó về. Ngay cả Tiên Đế đời trước cũng từng răn dạy không được tuỳ ý quấy rầy sự yên nghỉ của vạn cổ anh linh. Tuy nhiên, Lâm Thanh Diệp kia mang theo bí mật về công pháp Thần cấp, thứ đó đủ để giúp Đại La chúng ta thăng tiến lên một tầm cao mới. Chúng ta không vào sâu, chỉ bắt người ở cửa mộ rồi đi.

Nói xong, lão phất tay, một luồng ánh sáng tím mạnh mẽ xé toạc màn đêm, dẫn đầu phi thuyền lao thẳng vào làn sương mù.

Lão Hắc nằm trong lán cỏ, cảm nhận được luồng khí tức bá đạo đang áp sát, nó hừ lạnh một tiếng:

– Lại là lũ tự cao tự đại. Cảnh giới Hoá Thần ở thời đại này đã dám tự xưng là trưởng lão chấp pháp? Năm xưa, mấy tên nhóc tì Đại Thừa Cảnh muốn vào đây xin làm người quét rác, ngươi còn chẳng thèm nhìn mặt một cái.

Cố Trường An không đáp, hắn lặng lẽ buông chổi, đi đến bên cạnh chiếc "U Minh Đăng" đặt trên một trụ đá trơ trọi. Hắn thổi nhẹ một cái, ngọn lửa xanh biếc trong đèn chợt bùng lên, lan toả ra một luồng ánh sáng lạnh lẽo bao trùm lấy toàn bộ nghĩa trang.

– Họ muốn tìm đồ đệ của ta, hay là muốn đào mộ tổ tông của họ, điều đó không quan trọng. – Cố Trường An khẽ nói – Quan trọng là, người sống không nên làm ồn nơi người chết nằm.

Khi phi thuyền của Đại La Thánh Địa vừa chạm vào ranh giới nghĩa trang, một sự biến đổi kỳ quái xảy ra.

Toàn bộ sương mù vốn đang chuyển động chậm chạp bỗng nhiên đứng khựng lại, rồi như có một bàn tay khổng lồ khuấy động, chúng cuộn tròn thành những lốc xoáy màu đen kịt. Lôi Vân Đạo Nhân đứng trên mũi tàu, sắc mặt đại biến. Lão cảm thấy linh khí trong cơ thể mình vốn dĩ dạt dào như biển cả, bỗng chốc trở nên trệ khí, như bị đóng băng hoàn toàn.

– Có trận pháp! Toàn bộ phòng thủ!

Tiếng hét của Lôi Vân vừa dứt, một tiếng chuông u hồn vẳng lại từ sâu trong nghĩa trang.

"Boong…"

Tiếng chuông ấy không vang bằng tai, mà vang trực tiếp trong tâm hồn của mỗi người trên tàu. Đám đệ tử Đại La vốn đang hừng hực khí thế, bỗng chốc mắt trợn ngược, sắc mặt tái dại, thi nhau ngã quỵ xuống sàn tàu, miệng lảm nhảm những lời vô nghĩa.

– Đây là… Trấn Hồn Chung? Không, không đúng, uy lực này còn kinh khủng hơn cả cực phẩm linh bảo! – Lôi Vân Đạo Nhân gầm lên, lão vận dụng toàn bộ tu vi Hoá Thần, đỉnh đầu hiện ra một hư ảnh Lôi Thần tím ngắt, định thần áp chế sự sợ hãi.

Nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng khiến lão cả đời không quên đã hiện ra.

Giữa màn sương xám, một bóng người mặc trường bào xám giản dị, tay cầm một cây chổi tre, đang chậm rãi bước đi trên không trung. Người đó bước tới đâu, sương mù tan ra tới đó, để lộ ra những ngôi mộ cổ san sát, kéo dài đến tận chân trời.

Mỗi ngôi mộ ấy bỗng nhiên rung chuyển. Những linh hồn chiến binh cổ đại, cầm giáo dài, cưỡi thú cốt, từ từ nổi lên khỏi mặt đất. Hàng vạn đôi mắt rực lửa xanh thẳm đồng loạt hướng về phía phi thuyền.

Cố Trường An không ra tay, hắn chỉ đứng đó, cách phi thuyền nghìn trượng, nhìn về phía Lôi Vân Đạo Nhân. Ánh mắt hắn bình thản đến lạ thường, như thể lão già Hoá Thần kia chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi không đáng để tâm.

– Lui ra. – Một giọng nói vang lên, không hề có uy hiếp, nhưng chứa đựng một thứ quyền uy tối thượng của thời gian – Nơi này không dành cho kẻ còn thở.

Lôi Vân Đạo Nhân run rẩy. Lão cảm nhận được một luồng "Tuế nguyệt khí" cực kỳ nồng đậm từ bóng người kia toả ra. Người trước mặt này dường như đã đứng đó từ vạn năm, triệu năm, chứng kiến vạn vật đổi dời. Chỉ một ánh mắt của đối phương thôi, cũng khiến thọ nguyên của lão dường như bị rút ngắn lại hàng trăm năm.

– Tiền… tiền bối là ai? Đại La Thánh Địa vô ý mạo phạm, chỉ cầu tìm kiếm một người… – Lôi Vân run giọng, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày.

Cố Trường An cầm chổi quét nhẹ một cái vào hư không.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, nhưng khi nó chạm vào phi thuyền, toàn bộ phù văn kim cương hộ thân vững chắc bỗng chốc vỡ vụn như thuỷ tinh. Chiếc phi thuyền khổng lồ bị đẩy lùi hàng dặm ra khỏi ranh giới nghĩa trang trong chớp mắt.

– Tìm người thì đi nơi khác. Muốn vào đây, đợi sau khi chết đi, tự khắc sẽ có người nghênh đón.

Tiếng nói xa xăm dần, bóng người áo xám cũng tan biến vào màn sương mù dày đặc.

Trên phi thuyền, Lôi Vân Đạo Nhân đứng ngây dại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Lão biết, mình vừa bước đi trên lằn ranh của cái chết. Nếu nhân vật bí ẩn kia muốn giết người, chỉ sợ toàn bộ tông môn Đại La kéo đến cũng chẳng đủ để bồi táng cho cái nghĩa trang này.

Thánh tử Thanh Vân bò lồm cồm dậy, lắp bắp:

– Trưởng lão… chúng ta… chúng ta phải làm sao? Lâm Thanh Diệp…

Lôi Vân tát một cú trời giáng khiến Thanh Vân ngã văng ra, lão gầm khàn giọng:

– Còn muốn Lâm Thanh Diệp cái gì nữa! Lập tức quay đầu! Thông báo cho Thánh chủ và Thiên Cơ Các, U Minh Cấm Địa không phải là nơi vô chủ. Ở đó… có một vị Tiên đang canh giữ!

Phi thuyền của Đại La Thánh Địa vội vàng tháo chạy như chuột thấy mèo, bỏ lại sau lưng làn sương mù vĩnh cửu.

Bên trong nghĩa trang, Cố Trường An đã trở lại bên lán cỏ. Hắn đặt cây chổi xuống, ngồi lại vị trí cũ, rót một chén trà đã nguội ngắt.

– Lại làm bẩn nền đá của ta rồi. Lũ trẻ ranh này, lúc đi chẳng mang theo gì, lúc chạy lại vãi đầy linh thạch vụn. – Hắn thở dài, vẻ mặt đầy sự phiền não của một người coi trọng sự sạch sẽ.

Lão Hắc thò đầu ra, liếc mắt nhìn đống tàn tích linh khí mà quân đoàn Đại La để lại ở ranh giới, khà khà cười:

– Ngươi vẫn nương tay quá. Nếu là mười vạn năm trước, kẻ dám điều khiển phi thuyền bay trên đầu anh linh đều bị lột da làm trống cả rồi.

Cố Trường An nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn vào bóng tối mịt mùng:

– Nhân quả rất phiền phức. Giết một tên già, sẽ đến một tên trẻ. Giết một tông môn, sẽ đến một liên minh. Ta chỉ muốn sống yên ổn, không muốn nghĩa trang này trở thành chiến trường. Vả lại… lão già lúc nãy có một chút khí tức của người quen. Có lẽ, sư tổ của lão ta mười vạn năm trước là đệ tử ngoại môn của phái ta, kẻ từng quỳ trước cổng xin ta chỉ điểm một chiêu.

Hắn dừng lại một chút, đặt chén trà xuống bàn, âm thanh đanh thép:

– Coi như ta nể tình người xưa, cho bọn chúng một cơ hội sống. Nhưng nếu Thiên Cơ Các kia dám dùng toán thuật để nhòm ngó nơi này… thì ta không ngại quét sạch cả toà tháp của chúng vào quan tài đâu.

Ngay lúc đó, hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" trong đầu hắn vang lên âm thanh khô khốc:

[Thông báo: Bạn vừa xua đuổi một đệ tử của người quen cũ, duy trì sự tĩnh lặng cho nghĩa trang thành công. Thưởng: Một vạn năm thọ nguyên, 100 đạo "Tử khí tiên nguyên", công pháp bổ sung: "U Minh Nhất Thế Chưởng".]

Cố Trường An khẽ lắc đầu. Thọ nguyên với hắn giờ chỉ là con số, nhưng Tử khí tiên nguyên thì rất cần thiết để gia cố lại mười vạn tầng trận pháp xung quanh. Hắn không thể chủ quan, sau Đại La Thánh Địa chắc chắn sẽ còn nhiều thế lực khác dòm ngó.

Hắn nhìn về hướng đông, thầm nghĩ: "Thanh Diệp, con nhóc này gieo rắc tai hoạ cho ta không ít. Có lẽ phải bắt nó về, bắt nó quét dọn khu mộ của các Ma Đế trong mười năm mới bù đắp được công sức này của ta."

Hắn đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo tơi cũ kỹ. Đêm nay, hắn định đi kiểm tra lại mộ phần của "Dược Thần". Dạo này mấy cây rau trường sinh hắn trồng ở đó bắt đầu bị sâu đục lá, nếu không xử lý kịp thời thì lấy gì mà nấu canh trà trường sinh cho mùa đông năm nay?

Dáng hình cô độc của người canh mộ dần khuất xa dưới bóng trăng, chỉ còn lại tiếng xào xạc của chổi tre và tiếng gió hú qua các kẽ đá, kể lại những truyền thuyết cổ xưa mà chẳng ai còn nhớ rõ.

Trong khi thế giới bên ngoài bắt đầu rúng động bởi thông tin "Có tiên nhân thủ mộ", thì vị tiên nhân ấy đang cúi đầu, tỉ mỉ nhổ từng cọng cỏ dại trên một ngôi mộ cổ, miệng lẩm bẩm:

– Dược Thần lão già, hoa của ngươi héo rồi, để ta tưới cho ít nước… Đừng cảm ơn, khi nào ta chết, cho ta mượn công pháp luyện đan của ngươi là được… À mà quên, ta làm sao chết được.

Nghĩa trang mười vạn năm, vẫn cứ lặng lẽ như thế, đứng ngoài dòng chảy của thời gian và danh lợi. Kẻ muốn sống thì tìm đến, kẻ muốn chết thì được mời vào, chỉ có Cố Trường An là vẫn ở đó, với cây chổi tre và ấm trà nguội, nhìn nhân thế tựa như một vũng bùn náo nhiệt không hồi kết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8