Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 43: Vạn pháp bất xâm, trận pháp vô danh**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:22:07 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 43: VẠN PHÁP BẤT XÂM, TRẬN PHÁP VÔ DANH**

Ánh trăng ở Vạn Cổ Nghĩa Trang vốn không phải là ánh trăng bạc nhu hòa như chốn nhân gian hay chốn tiên môn tiên khí dạt dào. Nó mang một màu xám xịt của tro tàn, xuyên qua lớp sương mù vĩnh hằng bao phủ vùng đất cấm, đổ xuống những tấm bia đá sứt sẹo những vệt sáng lờ mờ như những bóng ma đang than khóc.

Cố Trường An thu hồi tâm thần sau khi xua đuổi vị khách không mời từ Đại La Thánh Địa. Đối với hắn, việc bóp nát một luồng ý chí của một tiểu bối được coi là "Thiên tài" của ngoại giới chỉ đơn giản như việc quét đi một nắm lá khô trên mộ phần. Nhưng sâu trong đôi mắt tĩnh lặng như nước mặt hồ mười vạn năm không đổi, một tia suy tư nhẹ nhàng gợn sóng.

“Thế đạo ngày càng rắc rối.”

Hắn khẽ thở dài, âm thanh tan biến vào hư không, không để lại bất cứ nhân quả nào.

Trong hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo", các dòng chữ cổ xưa vẫn đang lấp lánh phần thưởng vừa nhận được: *Tử khí tiên nguyên* và công pháp *U Minh Nhất Thế Chưởng*. Đối với kẻ khác, đây là bảo vật nghịch thiên, là thứ có thể khiến một tông môn hưng thịnh ngàn năm. Nhưng với Cố Trường An, đó chỉ là "vật liệu" để hắn thực hiện sở thích lớn nhất của mình: Gia cố lồng chim.

Chính xác, Vạn Cổ Nghĩa Trang đối với hắn chính là một chiếc lồng chim kiên cố nhất, an toàn nhất thế gian. Hắn là người trông coi, cũng là người duy nhất muốn ở lại trong chiếc lồng này cho đến ngày trời sụp đất nứt.

Cố Trường An nhấc chiếc chổi tre lên, bước chân lặng lẽ trên nền đất đầy âm khí. Hắn hướng về phía tảng đá rêu phong nơi có một bóng đen lù lù như một gò đất nhỏ.

Lão Hắc, con rùa đen lai lịch bí hiểm, đang rụt đầu trong mai, nhịp thở của nó nặng nề như tiếng chuông chùa vang lên từ đáy vực sâu. Cố Trường An lấy cán chổi gõ nhẹ vào cái mai cứng như hắc thiết vạn năm.

“Dậy đi, có khách vừa nhòm ngó nhà ta đấy.”

Một cái đầu già nua, đầy những nếp nhăn và vảy cứng thò ra, đôi mắt lim dim nhìn Cố Trường An. Lão Hắc khẽ ngáp một cái, luồng khí tức thoát ra từ mũi nó đủ để làm đóng băng một vị Nguyên Anh tu sĩ trong nháy mắt.

“Lại là mấy kẻ tham lam muốn tìm tiên kinh của thái cổ sao?” Lão Hắc khàn khàn nói, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. “Mười vạn năm rồi, nhân loại các ngươi vẫn chẳng học được cách an phận. Cứ thích đào bới người chết, rồi lại kết thúc bằng việc trở thành một phần của nơi này.”

Cố Trường An ngồi xuống cạnh tảng đá, lấy từ trong tay áo ra một vò rượu lâu năm — thứ rượu mà hắn "mượn" được từ mộ phần của một vị Tửu Tiên đã khuất cách đây ba vạn năm.

“Lần này là Đại La Thánh Địa. Chúng dùng thuật truy tung nhân quả. Nếu ta không ra tay chặn đứng, e rằng chẳng bao lâu nữa, nơi này sẽ nhộn nhịp như cái chợ. Mà ngươi biết tính ta rồi đấy, ta thích sự yên tĩnh.”

Lão Hắc liếm môi khi ngửi thấy mùi rượu, nó vươn cổ uống một ngụm rồi gật gù: “Vậy ngươi định làm gì? Giết sạch đám ruồi nhặng đó à?”

Cố Trường An lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ cẩn trọng đến cực đoan: “Giết người là hạ sách. Giết một kẻ, sẽ có kẻ mạnh hơn đến tìm. Nhân quả quấn thân, phiền phức vô cùng. Cẩu đạo chi cốt lõi, không phải là giết người diệt khẩu, mà là làm sao để thiên hạ dù biết nơi này có báu vật, cũng không có cách nào chạm tới, thậm chí… dần dần quên đi nơi này.”

Dứt lời, Cố Trường An đứng dậy. Hắn không dùng tu vi chấn động thiên địa, mà chậm rãi vận hành một trăm đạo *Tử khí tiên nguyên* vừa nhận được.

Tử khí tiên nguyên không phải là tiên khí tinh khiết lấp lánh, mà là một loại khí tức thâm trầm, mang theo quy luật của sự kết thúc. Hắn bắt đầu múa cây chổi tre của mình.

Mỗi một động tác quét dọn của hắn dường như đang vẽ nên những đường nét thần bí giữa không trung. Đây chính là bản lĩnh thật sự của Cố Trường An — *Vạn Pháp Bất Xâm – Vô Danh Trận*.

Nhiều vạn năm trước, hắn nhận ra rằng các loại trận pháp nổi tiếng như Hộ Tông Đại Trận của các thánh địa đều có một khuyết điểm: Chúng quá hào nhoáng. Khi một trận pháp phát ra ánh sáng vạn trượng, nó đang nói với cả thế giới rằng: "Ở đây có bí mật, hãy đến tấn công ta".

Cố Trường An không làm vậy. Trận pháp của hắn là "Vô Danh".

Hắn rải Tử khí tiên nguyên xuống Minh Hà đang chảy quanh nghĩa trang. Dòng sông u minh lập tức biến đổi, sương mù trở nên dày đặc hơn, nhưng cảm giác không hề nguy hiểm. Đó là một loại "Mê hồn trận" tầng cao nhất. Kẻ nào bước vào, sẽ không cảm thấy mình đang bị ngăn cản, họ chỉ cảm thấy mình đang đi thẳng, nhưng thực chất lại đang vòng ra khỏi khu vực nghĩa trang một cách tự nhiên nhất.

Hắn lại tiếp tục đi đến tám hướng của nghĩa trang, đặt xuống mỗi hướng một luồng u minh lực từ *U Minh Nhất Thế Chưởng*. Nhưng hắn không dùng chưởng lực để tấn công, mà dùng nó để "đè ép" không gian.

Dưới chân Cố Trường An, những ký hiệu mờ ảo hiện lên rồi lặn mất tăm vào lòng đất.

“Trận thứ nhất: Già Thiên Trận. Che giấu mọi khí tức tu hành, biến nơi này trong mắt đại năng ngoại giới chỉ là một mảnh đất chết không có chút linh khí nào.”

“Trận thứ hai: Nhân Quả Điên Đảo. Kẻ nào dùng bói toán để tìm nghĩa trang, sẽ chỉ tính ra được một vùng hư không. Thậm chí nếu chúng cố chấp, nhân quả sẽ phản phệ, khiến chúng tự tính ra cái chết của chính mình.”

Lão Hắc nhìn Cố Trường An làm việc, không khỏi thốt lên: “Tiểu tử, ngươi đúng là kẻ nhát chết nhất mà ta từng thấy trong suốt mấy kỷ nguyên qua. Ngươi đã bố trí mười vạn tầng trận pháp rồi, có cần phải làm đến mức này không?”

Cố Trường An không dừng tay, hắn vừa tỉ mỉ rắc một loại bột làm từ xương của Thái Cổ Ma Thú đã hóa thạch lên lối vào, vừa đáp: “Cẩn thận không bao giờ là thừa. Một vạn lần bình an cũng không bằng một lần chuẩn bị cho vạn nhất. Ngươi thấy mười vạn tầng là nhiều, nhưng ta thấy vẫn còn sơ hở.”

Hắn đi sâu vào khu vực trung tâm, nơi có những ngôi mộ cao lớn của những vị Tiên Đế, Ma Tôn thời đại trước. Đi ngang qua mộ của Dược Thần, Cố Trường An chợt dừng lại.

Ở đó, những cây rau trường sinh mà hắn chăm sóc đang héo rũ vì luồng tử khí quá mạnh lúc nãy. Hắn vội vàng thu liễm khí tức, gương mặt lộ vẻ xót xa hiếm thấy.

“Dược Thần tiền bối, thất lễ rồi.”

Cố Trường An khẽ búng tay, một giọt tiên lộ kết tinh từ vạn năm linh khí hiện ra trên đầu ngón tay hắn, nhẹ nhàng rơi xuống gốc rau. Trong nháy mắt, mầm xanh vươn lên, tỏa ra mùi hương thanh nhã lấn át cả tử khí xung quanh.

Từ trong ngôi mộ bằng đá xanh mốc meo, một bóng hình hư ảo của một ông già râu tóc trắng xóa hiện lên. Đó là tàn niệm của Dược Thần — vị thần y từng có thể cải tử hoàn sinh bằng một viên đan dược.

“Tiểu tử họ Cố, ngươi lại đến dùng tiên lộ của ta để tưới rau sao?” Dược Thần cười mắng, giọng nói âm vang trong linh hồn Cố Trường An. “Đám tiểu tử Đại La Thánh Địa ngoài kia nếu biết ngươi lấy thứ quý giá nhất thiên hạ để bón phân cho cải bắp, chắc chúng sẽ thổ huyết mà chết.”

Cố Trường An cười nhạt: “Sống để làm gì nếu không được ăn một bát canh rau nóng hổi? Tiền bối, người nằm đây vạn năm rồi, chắc cũng chán. Hay là để ta dạy người cách thưởng thức canh rau trường sinh?”

Dược Thần hừ một tiếng, nhưng đôi mắt hiện lên sự tán thưởng: “Ngươi vẫn cứ như vậy. Thế gian đại loạn, thiên tài xuất hiện như nấm sau mưa, kẻ nào cũng muốn tranh đoạt khí vận để trường sinh. Chỉ có ngươi, có trường sinh thật sự lại chỉ muốn đi nhổ cỏ dại. Nhưng cũng chính vì tính cách 'nhát chết' này mà ngươi là kẻ duy nhất còn đứng vững qua ba cuộc đại kiếp.”

“Đã để tiền bối chê cười.” Cố Trường An chắp tay, rồi ánh mắt hắn trở nên nghiêm nghị. “Lần này gia cố trận pháp, ta có mượn một phần 'Dược đạo' của người để làm một lớp sương độc. Không cần gây chết người, chỉ cần khiến kẻ đột nhập cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, tu vi sụt giảm một nửa trong vài trăm năm là được.”

Dược Thần cười ha hả: “Thâm độc! Đúng là rất thâm độc! Được, dù sao lão phu cũng chỉ còn chút tàn niệm, ngươi cứ việc lấy.”

Sau khi tạm biệt Dược Thần, Cố Trường An đi tiếp đến khu mộ của Kiếm Tiên. Nơi này kiếm ý xung thiên, dù đã trải qua vạn năm, những tấm bia đá xung quanh vẫn chi chít những vết chém thần sầu.

Cố Trường An cầm chổi quét đi một lớp bụi mỏng trên mộ Kiếm Tiên, lẩm bẩm: “Kiếm của người là để sát phạt, kiếm của ta là để dọn rác. Hôm nay mượn kiếm ý của người một chút để trấn áp nhãn trận.”

Hắn vung tay, công pháp *U Minh Nhất Thế Chưởng* phát động. Lòng bàn tay hắn hiện lên một đóa hoa bỉ ngạn màu đen huyền bí. Đóa hoa xoay tròn, hút lấy một sợi kiếm ý từ ngôi mộ rồi bay vút lên bầu trời phía trên nghĩa trang.

Trong không trung, đóa hoa tan ra, biến thành hàng vạn sợi tơ mỏng mảnh đến mức mắt thường và thần thức đều không thể phát hiện. Những sợi tơ này bao bọc lấy toàn bộ không gian nghĩa trang, tạo thành một tấm lưới bảo hộ cuối cùng.

“Trận thứ mười vạn không trăm lẻ một: Kiếm Tiơ Trấn Hồn.”

Lúc này, toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang rung chuyển nhẹ một cái. Lão Hắc ở phía xa cảm nhận được một luồng uy áp đáng sợ vừa vụt qua rồi biến mất hoàn toàn. Ngay cả một kẻ nhìn thấu vạn cổ như nó cũng cảm thấy lạnh sống lưng.

Lúc này, Vạn Cổ Nghĩa Trang đã biến mất hoàn toàn khỏi bản đồ nhận thức của giới tu tiên. Dù là Tiên Đế đích thân đến, nếu không có sự chỉ dẫn của Cố Trường An, cũng sẽ chỉ thấy trước mắt là một vùng hoang mạc tiêu điều, không có gì đáng giá để lưu tâm.

Làm xong tất cả, Cố Trường An lau mồ hôi trên trán — thứ mồ hôi vốn chẳng hề tồn tại trên cơ thể của một kẻ trường sinh, nhưng hắn luôn giữ thói quen làm việc như một phàm nhân.

Hắn trở lại túp lều rách của mình, nhóm lửa nấu một ấm trà. Khói trà bốc lên, hòa cùng sương mù u minh.

“Mười vạn lẻ một tầng trận pháp… Tạm thời chắc là ổn.” Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng tan trên đầu lưỡi.

Hắn nhìn ra phía cổng nghĩa trang, nơi con đường mòn đã bị sương mù che khuất. Ở nơi đó, hắn biết có một "quân cờ" của mình đang ở bên ngoài — Lâm Thanh Diệp.

“Con nhóc đó chắc giờ đang gây ra không ít sóng gió.” Hắn khẽ cười. “Nhưng cũng tốt, thế giới bên ngoài càng loạn, kẻ nào cũng tranh giành bí cảnh nọ, linh dược kia, sẽ càng chẳng có ai thèm để mắt đến lão quét rác già này.”

Bất chợt, hệ thống trong đầu hắn vang lên một tiếng thông báo trầm đục:

[Thông báo: Bạn đã hoàn thành việc gia cố "Vạn Cổ Tịnh Thổ", mức độ ẩn giấu đạt tới: Thiên Cơ Bất Khả Lộ. Phần thưởng: Bản đồ ký ức về 'Thái Cổ Ma Khe' dưới lòng đất.]

Ánh mắt Cố Trường An khựng lại. *Thái Cổ Ma Khe*?

Đó là thứ nằm dưới tận cùng của mười vạn ngôi mộ, là lý do thật sự mà hắn bị ràng buộc tại nơi này mười vạn năm qua. Dù hắn đã thủ mộ bấy lâu, nhưng hiểu biết của hắn về cái khe nứt hắc ám đó vẫn rất hạn chế.

Hắn buông chén trà, nhìn sâu xuống lòng đất dưới chân mình.

“Thì ra, cẩu ở trên mặt đất vẫn chưa đủ. Muốn thật sự yên bình, ta phải 'cẩu' sạch cả những thứ rắc rối dưới chân mình sao?”

Tiếng gió hú lại vang lên, lạnh lẽo và u sầu. Cố Trường An khép hờ đôi mắt, bắt đầu nhập định.

Mười vạn năm đã trôi qua như một giấc chiêm bao. Bên ngoài, những thiên tài có thể đã trở thành tro bụi, các vương triều đã sụp đổ và tái sinh hàng ngàn lần. Còn ở đây, trong nghĩa trang vĩnh hằng này, chỉ có hơi thở đều đều của một kẻ trường sinh và tiếng sột soạt của chổi tre khi có một chiếc lá khô vô tình rơi xuống một ngôi mộ nào đó.

Vạn pháp bất xâm, trận pháp vô danh.

Cố Trường An biết, trận chiến lớn nhất không phải là chống lại cường giả, mà là chống lại sự bào mòn của thời gian và sự cám dỗ của việc bộc lộ bản thân.

Trường sinh… chính là một cuộc trốn tìm vĩ đại nhất với chính số phận. Và hắn, đang thắng một cách tuyệt đối.

Sáng hôm sau, khi ánh sáng nhạt nhòa của một ngày mới lại buông xuống, Cố Trường An lại vác chổi tre ra ngoài. Lão Hắc vẫn nằm đó, giả chết như thường lệ.

Mọi thứ dường như không có gì thay đổi. Nhưng nếu có một vị đại năng từ thời thượng cổ tái sinh và nhìn vào nơi này, kẻ đó chắc chắn sẽ run rẩy kinh hoàng mà thốt lên rằng: Ở nơi đây, ngay cả một hạt cát, một ngọn cỏ cũng đã trở thành một phần của một đại trận giết chóc vô hình, một cái bẫy thiên cổ dành cho bất cứ vị thần linh nào dám mạo phạm sự yên nghỉ của những anh linh quá cố.

Và đứng ở tâm điểm của sự hãi hùng đó, là một thanh niên có vẻ ngoài bình phàm, đang loay hoay dùng tay bới đất để… trồng thêm một khóm hoa bỉ ngạn mới bên cạnh túp lều của mình.

“Hoa nở đẹp thế này, chết cũng đáng.” Cố Trường An cười nói một mình. “Nhưng ta thì không thích chết. Nên các ngươi cứ nở đi, ta sẽ ngắm các ngươi thêm mười vạn năm nữa.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8