Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 44: Chôn cất một vị Tán tu anh hùng**
Sương mù tại U Minh Cấm Địa vốn đã dày đặc, vào những ngày tiết trời chuyển sang cuối thu lại càng thêm phần âm u, lạnh lẽo. Những làn khói trắng đục như dải lụa của tử thần, lững lờ trôi qua những tán cây héo úa, quấn quýt lấy những văn bia đổ nát trong Vạn Cổ Nghĩa Trang.
“Sột… sột… sột…”
Tiếng chổi tre khô khốc quét trên nền đất đá vang lên đều đặn, phá vỡ cái tĩnh mịch đáng sợ của nơi này. Cố Trường An mặc một bộ đạo bào xám cũ kỹ, dáng vẻ thong dong, đôi tay thon dài nắm lấy cán chổi, tỉ mỉ gạt đi những chiếc lá khô héo úa đang phủ trên một ngôi mộ không tên.
Ở một góc túp lều cỏ, Lão Hắc – con hắc quy to bằng cái mâm đồng – đang rụt cổ vào trong mai, chỉ để lộ hai con mắt lim dim nhìn chủ nhân của mình. Nó ngáp một cái dài, giọng khàn khàn vọng ra:
– Trường An, ngươi đã quét cái ngôi mộ vô danh kia ròng rã ba ngày rồi. Trong đó chẳng có tiên đan, cũng không có thần binh, chỉ là một cái xác mục nát từ vạn năm trước. Ngươi rảnh rỗi quá hóa rồ rồi sao?
Cố Trường An không dừng tay, giọng nói của hắn thản nhiên như nước chảy mây trôi:
– Ngươi thì biết cái gì? Người nằm dưới này tuy không để lại danh tính, nhưng đạo vận trên văn bia lại vô cùng thanh khiết. Quét dọn nơi này giúp tâm cảnh ta bình hòa, đó mới là cái đạo trường sinh chân chính. Cẩu không có nghĩa là lười, mà là kiên trì với những thứ bình lặng nhất.
Lão Hắc hứ một tiếng, lại nhắm mắt ngủ tiếp. Nó đã sống cùng Cố Trường An đủ lâu để biết rằng, kẻ này nhìn thì có vẻ vô hại, nhưng tâm tư thâm sâu như vực thẳm.
Đúng lúc này, bước chân của Cố Trường An khựng lại. Hắn hơi ngước mắt, nhìn về phía sương mù bao phủ ngoài cổng nghĩa trang.
“Khụ… khụ khụ…”
Một tràng ho khan đứt quãng, mang theo mùi máu tanh nồng nặc vang lên. Giữa làn sương xám xịt, một bóng người gầy guộc, xiêu vẹo đang chậm chạp bước tới. Đó là một lão giả, thân hình còng rạp, bộ y phục bằng vải thô trên người đã rách nát tả tơi, loang lổ những vết máu đen ngòm. Một cánh tay của ông ta thõng xuống, rõ ràng là đã bị đánh gãy, nhưng bàn tay còn lại vẫn nắm chặt lấy một chiếc trường thương bằng gỗ đã sứt mẻ.
Cố Trường An thu lại ánh mắt, biểu cảm trên mặt không chút gợn sóng. Hắn vẫn tiếp tục quét lá, như thể sự hiện diện của người kia chẳng hề ảnh hưởng đến thế giới của hắn.
Lão giả kia lảo đảo đi tới trước cổng nghĩa trang, dường như sức cùng lực kiệt, ông ta ngã quỵ xuống đất. Đôi mắt mờ đục nhìn thấy bóng dáng Cố Trường An, trong lòng thoáng hiện lên một tia hy vọng cuối cùng. Ông ta cố gắng chống cây thương gỗ, lê lết từng chút một về phía túp lều.
– Tiểu hữu… làm phiền… – Giọng lão giả khàn đặc, mỗi lời nói ra đều kèm theo một búng máu tươi.
Cố Trường An buông chổi, đi tới cạnh lu nước, múc một gáo nước mát rồi đi về phía lão giả. Hắn cúi người, đưa gáo nước tới tận môi ông ta, thản nhiên nói:
– Uống chút nước đi. U Minh Cấm Địa không phải nơi người sống nên đến.
Lão giả run rẩy đón lấy gáo nước, uống một hơi cạn sạch. Một lúc lâu sau, hơi thở của ông ta mới bình ổn được đôi chút. Ông nhìn quanh những ngôi mộ san sát, rồi nhìn sang Cố Trường An, cay đắng mỉm cười:
– Đa tạ. Ta là Trần Vô Danh, một tán tu… cũng là một kẻ sắp chết. Đi qua nghìn dặm tới đây, chỉ mong tìm được một nơi sạch sẽ để gửi thân. Xem ra, lão thiên gia cũng không tuyệt đường người, lại cho ta gặp được một vị thủ mộ nhân.
Cố Trường An nhìn lão giả bằng “Luân Hồi Nhãn”. Trong mắt hắn, thọ nguyên của người này đã cạn sạch, chỉ còn chưa đầy một nén nhang. Nhưng điều làm hắn chú ý là khí vận quanh thân lão giả. Đó không phải là màu đen của tội nghiệt, cũng không phải màu vàng của hoàng tộc, mà là một màu trắng tinh khiết, rực rỡ như tuyết mùa đông – đây là dấu hiệu của một người đại đức, đại nghĩa.
– Một mình ông ngăn cản ba con yêu thú cấp ba ở thôn trấn phía Bắc sao? – Cố Trường An đột ngột hỏi.
Lão giả họ Trần hơi ngẩn người, rồi gật đầu nhẹ nhàng:
– Tiểu hữu cũng biết chuyện đó sao? Ta tu luyện cả đời, chẳng đạt được đại tự tại, cũng chẳng chạm đến tiên môn. Chỉ có chút tu vi còi cọc này… Thấy yêu quái hại người, nếu quay đầu bỏ chạy thì tâm không an. Tiếc là tài hèn sức mọn, chỉ giết được hai con, con cuối cùng chắc cũng bị trọng thương rồi… Chỉ mong đám trẻ nhỏ trong trấn đã kịp chạy thoát.
Nói xong, ông ta lấy từ trong ngực áo ra một cái túi vải nhỏ, run rẩy đặt vào tay Cố Trường An:
– Đây là tất cả vốn liếng của lão phu… sáu viên linh thạch hạ phẩm, cùng một vài bản thảo tu luyện vụn vặt. Xin tiểu hữu thu nhận… coi như là phí đào huyệt. Lão phu không cầu mộ cao bia lớn, chỉ xin được nằm ở góc khuất nào đó, để hằng năm có chút hương khói… là đủ rồi.
Cố Trường An cầm túi linh thạch, cảm nhận được độ ấm còn sót lại từ lồng ngực lão giả. Hắn im lặng. Trong mười vạn năm qua, hắn đã thấy đủ loại người đến đây xin chỗ nằm. Có vị đế vương mang theo cả núi vàng núi bạc, cầu xin được trường sinh trong mộ. Có vị ma đầu dùng tính mạng hàng vạn người để tế tự, hòng đoạt lấy linh mạch của nghĩa trang.
Nhưng lão già này, chỉ có sáu viên linh thạch hạ phẩm, lại mang theo một trái tim khiến kẻ trường sinh như hắn cũng phải gợn chút cảm xúc.
– Được. Ta hứa với ông. – Cố Trường An khẽ nói.
Trần lão tán tu nghe thấy câu trả lời, gương mặt khắc khổ bỗng giãn ra một nụ cười mãn nguyện. Ánh sáng trong mắt ông ta vụt tắt, chiếc trường thương gỗ rơi xuống đất với tiếng động trầm đục. Lão già dựa lưng vào một cột đá bên cổng nghĩa trang, đầu gục xuống, hơi thở hoàn toàn chấm dứt.
Lão Hắc từ đằng xa bò lại, ngửi ngửi cái xác, rồi thở dài:
– Một kẻ ngốc. Rõ ràng có thể chạy thoát, lại chọn cách liều mạng với yêu thú để bảo vệ một đám phàm nhân không quen không biết. Cuối cùng chết ở đây, ngay cả cái tên cũng chẳng ai nhớ tới. Trường An, ngươi nói xem thế gian này tại sao lại có những kẻ ngốc như vậy?
Cố Trường An không trả lời. Hắn đặt chiếc túi vải xuống, nhặt cây chổi tre lên. Nhưng lần này, hắn không quét lá nữa, mà bắt đầu vẽ một vòng tròn lớn dưới gốc một cây liễu cổ thụ phía Đông nghĩa trang.
Nơi đó là mảnh đất có phong thủy rất tốt, khí tức ôn hòa, không bị tử khí quấy nhiễu.
Hắn lấy từ trong túp lều ra một chiếc xẻng sắt bình thường. Mỗi một xẻng đất được đào lên, Cố Trường An lại lầm bầm một câu chú văn cổ xưa. Tiếng xẻng chạm vào đất đá vang vọng giữa nghĩa trang, nghe như một khúc nhạc tiễn đưa bi tráng.
Hắn đào rất chậm, rất tỉ mỉ. Huyệt mộ được đào vuông vắn, bằng phẳng. Sau đó, Cố Trường An đi tới bên thi thể của Trần lão tán tu, nhẹ nhàng bế ông ta lên. Thi thể nhẹ bẫng, gầy guộc đến đáng thương.
Khi đặt lão vào trong huyệt mộ, Cố Trường An chỉnh lại tư thế cho lão, để lão nằm ngay ngắn, tay vẫn ôm lấy cây thương gỗ đã gãy.
– Không phải ai cũng chọn cách sống vì mình. – Cố Trường An vừa lấp đất vừa nói với Lão Hắc. – Thế giới này cần những kẻ "ngốc" như lão ta, để cái lý của trời đất không bị mài mòn bởi sự lạnh lùng của giới tu tiên. Ông ta không có tên tuổi vang dội, nhưng dưới con mắt của Thiên Mộ, ông ta còn nặng ký hơn cả mười vị Thánh tử gộp lại.
Khi nắm đất cuối cùng được phủ lên, Cố Trường An lấy ra một miếng gỗ, dùng ngón tay làm bút, trực tiếp khắc lên đó bốn chữ: "Tán Tu Trần Thị".
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng dịu nhẹ phát ra từ ngôi mộ mới.
【 Thông báo: Thủ hộ nhân đã chôn cất thành công một "Vị Tán Tu Anh Hùng". 】
【 Đánh giá: Tâm đức thuần khiết, chính khí lẫm nhiên. 】
【 Phần thưởng: Nhận được "Hạo Nhiên Chính Khí" (tăng cường khả năng trấn áp tà ma). 】
【 Phần thưởng bổ sung: Ký ức chân truyền của "Trần gia Thương pháp" và 300 năm thọ nguyên đạo hạnh. 】
Một luồng khí ấm áp tràn vào trong cơ thể Cố Trường An, khiến tu vi của hắn tinh tiến thêm một bậc lớn. Đồng thời, những hình ảnh về cuộc đời của Trần lão tán tu hiện ra trong trí não hắn như một cuốn phim quay chậm.
Lão sinh ra trong một gia đình nghèo, may mắn nhặt được một cuốn thương pháp tàn khuyết mà bước vào con đường tu hành. Cả một đời lận đận, lão chưa từng cướp bóc của ai, gặp kẻ yếu thì giúp đỡ, gặp kẻ ác thì can thiệp. Lão lang thang khắp nơi, đôi giày rách đi mòn cả vạn dặm sơn hà. Cho đến lúc chết, lão cũng chỉ trăn trở một điều: Liệu sau khi mình nằm xuống, có ai còn nhớ đến những thôn dân ở sau lưng mình hay không?
Cố Trường An hít một hơi sâu, xua tan những cảm xúc xao động. Hắn thắp ba nén nhang, cắm vào trước mộ của lão tán tu. Khói hương nghi ngút, uốn lượn giữa làn sương mờ.
– Trần tiền bối, ông đi thong thả. – Cố Trường An khẽ lầm bầm. – Sáu viên linh thạch hạ phẩm kia, ta sẽ dùng để mua rượu. Hằng năm vào tiết Thanh minh, ta sẽ uống cùng ông một chén.
Lão Hắc chứng kiến cảnh này, con mắt quy hơi đỏ lên, nó lầm bầm:
– Trường An, ngươi trước giờ vẫn nói "sống chết mặc bay, cẩu mới là đạo". Hôm nay sao lại làm nhiều việc dư thừa như vậy? Ngươi thậm chí còn dùng đến "Định hồn chú" để giúp linh hồn lão ta sớm được đầu thai. Như thế là dính líu nhân quả đấy.
Cố Trường An đứng dậy, phủi bụi trên tay, đôi mắt lại trở nên tĩnh lặng như cũ:
– Nhân quả cũng có loại nên tránh, có loại nên nhận. Chôn một người như thế này, nhân quả thu về là "thiện quả". Thủ mộ mười vạn năm, nếu trái tim cũng biến thành đá lạnh, thì trường sinh để làm gì?
Hắn lại cầm cây chổi tre lên, bắt đầu quét dọn những dấu chân hỗn loạn ở cổng nghĩa trang. Sương mù lại bắt đầu bao phủ, che lấp đi ngôi mộ gỗ mới lập.
Bên ngoài, giới tu tiên vẫn đang chém giết nhau vì một gốc linh dược, những vị đại năng vẫn đang mưu tính chuyện nghìn năm. Không ai biết rằng, trong vùng cấm địa đáng sợ này, một vị tán tu vô danh đã được một "lão quái vật" mười vạn năm tuổi tự tay chôn cất và tiễn đưa bằng nghi lễ cao quý nhất.
Gió lạnh lại thổi qua. Cố Trường An khẽ ngân nga một điệu hát dân gian mà hắn vừa nhìn thấy trong ký ức của lão tán tu:
"Thương gỗ một cây đi vạn dặm,
Tấm lòng trong sạch gửi mây cao.
Mộ trung không hỏi người vinh hiển,
Chỉ tiễn anh linh một chén sầu."
Bóng dáng của hắn dần hòa lẫn vào màn sương, chỉ còn lại tiếng chổi tre đều đặn "sột… sột… sột…" vang vọng mãi không thôi. Nghĩa trang vẫn thế, vạn cổ vẫn vậy, nhưng dường như trong sự lạnh lẽo của U Minh, đã có một chút hơi ấm từ tình người bắt đầu lan tỏa.
Sâu thẳm dưới lòng đất, "Thái Cổ Ma Khe" dường như cũng cảm nhận được sự hiện diện của "Hạo Nhiên Chính Khí", khẽ run rẩy một chút rồi lại chìm vào yên lặng. Cố Trường An cảm nhận được sự thay đổi đó, hắn nheo mắt nhìn về hướng tăm tối dưới chân mình, thầm nghĩ:
– Còn muốn náo loạn? Chờ khi nào ta chôn đủ mười vạn chính nhân quân tử, chính khí của nghĩa trang này sẽ khiến ngươi vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được.
Cẩu đạo, không chỉ là ẩn nhẫn, mà là dùng sự trường thọ của mình để mài mòn tất cả những gì xấu xa nhất của thế gian. Cố Trường An quay trở lại túp lều cỏ, đun một ấm trà mới. Một ngày bình lặng khác lại bắt đầu.