Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 45: Nhận được \”U Minh Đăng\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:23:31 | Lượt xem: 1

Trời tối dần trên Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Lớp sương mù xám xịt từ Minh Hà bắt đầu tràn lên, bao phủ lấy những tấm bia đá phủ đầy rêu phong và những gò đất nhô cao lặng lẽ. Không khí đặc quánh mùi tử khí, nhưng đối với Cố Trường An, đó lại là hơi thở của sự bình yên. Sau khi tiễn đưa lão tán tu Lý Huyền Tế – người cuối cùng của một thời đại vô danh – vào lòng đất, Cố Trường An cảm thấy tâm cảnh của mình dường như lại được gột rửa thêm một tầng nữa.

Hắn ngồi trước túp lều tranh, đun một ấm trà từ lá bỉ ngạn. Loại trà này đắng ngắt, nhưng nó giúp người ta giữ được sự tỉnh táo giữa ranh giới của âm và dương.

Bỗng nhiên, trong thức hải của hắn, một thanh âm già nua, xa xăm và vô cảm vang lên:

【 Ký chủ đã hoàn thành việc mai táng mười vạn linh hồn phàm trần và tu sĩ, tâm cảnh đạt mức "Vạn Cổ Bất Ba". 】

【 Nhiệm vụ ẩn: Tiễn đưa linh hồn lạc lối. Hoàn thành xuất sắc. 】

【 Phần thưởng "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" bắt đầu phát xuống… 】

Cố Trường An đặt chén trà xuống, thần sắc vẫn điềm nhiên như nước giếng sâu, nhưng trong lòng có chút chờ mong. Mười vạn năm qua, hệ thống này đã ban cho hắn vô số thứ, từ những công pháp nghịch thiên bị thất lạc cho đến những mẩu ký ức của các vị Tiên Đế, nhưng phần lớn đều là những thứ bị động. Lần này, rung động từ hệ thống mạnh mẽ hơn hẳn thường lệ.

Giữa khoảng không trước mặt hắn, không gian đột ngột vặn xoắn. Một luồng tử khí nồng đậm nhưng không hề tà ác, trái lại mang theo một chút khí tức thiêng liêng và trang nghiêm, từ hư vô trào ra.

Một vật phẩm từ từ hiện hình.

Đó là một ngọn đèn cầm tay bằng đồng thau cũ kỹ, cao chừng một gang tay. Thân đèn được chạm khắc những hoa văn vặn vẹo như những con quỷ đang than khóc, lại như những vị tiên đang múa lượn giữa làn khói ảo ảnh. Quai cầm của đèn được làm từ một đoạn xương trắng bóng loáng, chạm vào lạnh thấu xương tủy nhưng lại khiến tâm thần người ta định lại một cách kỳ lạ. Điều đặc biệt nhất chính là bên trong lồng đèn, một ngọn lửa màu xanh lục bảo lẳng lặng cháy, không cần dầu, không cần bấc, cũng không hề tỏa ra hơi ấm.

【 Nhận được pháp bảo cực phẩm: U Minh Đăng. 】

Cố Trường An vươn tay, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào quai đèn bằng xương. Một dòng thông tin cuồn cuộn đổ vào đầu hắn.

*U Minh Đăng: Pháp bảo trấn giữ luân hồi của bộ tộc Thủ Mộ cổ đại. Soi sáng đường đi cho anh linh, dẫn dắt vong hồn lạc lối tìm về nơi an nghỉ. Đối với tà ma ngoại đạo, ánh sáng này là vạn kiếp bất phục; đối với chính nhân quân tử, ánh sáng này là đường về bến đỗ.*

– U Minh Đăng sao?

Cố Trường An khẽ lẩm bẩm. Hắn nhấc ngọn đèn lên cao.

Trong tích tắc, ánh sáng xanh lục từ ngọn đèn bỗng chốc bùng lên, lan tỏa ra bán kính trăm trượng. Một cảnh tượng kinh tâm động phách hiện ra trước mắt hắn: Hàng ngàn, hàng vạn cái bóng mờ ảo vốn đang vất vưởng trong sương mù của nghĩa trang, lúc này đều đồng loạt đứng lặng, hướng về phía ngọn đèn mà cúi đầu thi lễ. Đó là những tàn hồn chưa tan, những chấp niệm mười vạn năm qua tích tụ. Ánh đèn đi qua đến đâu, vẻ mặt vặn vẹo đau khổ của những linh hồn đó liền trở nên thanh thản, từ từ hóa thành những đốm sáng nhỏ li ti chìm xuống lòng đất.

– Này… Cố tiểu tử, ngươi lại đào được thứ gì tốt thế?

Một giọng nói lười biếng vang lên từ phía dưới gốc cây bách già. Lão Hắc – con rùa đen to bằng cái bàn, từ từ thò cái đầu sần sùi ra khỏi mai, đôi mắt lim dim nhìn về phía ngọn đèn, rồi bỗng nhiên trố mắt, cái cổ dài ngoẵng rướn lên kinh ngạc:

– Mẹ kiếp! Đây chẳng phải là U Minh Đăng của tộc Chấp Đăng Nhân trong truyền thuyết sao? Thứ này đã biến mất từ kỷ nguyên Thần Ma vỡ vụn, sao lại rơi vào tay ngươi?

Cố Trường An quay đầu lại, thản nhiên đáp:

– Nhặt được trong lúc quét rác thôi.

Lão Hắc nghe vậy thì suýt chút nữa phun cả búng máu ra ngoài, nó lầm bầm chửi đổng:

– Nhặt được? Ngươi lừa quỷ à! Lão tổ ta sống mười vạn năm, đi khắp hang cùng ngõ hẻm của Thánh Di Khư Giới còn chẳng nhặt được cọng lông vũ nào của phượng hoàng, ngươi quét rác lại nhặt được trấn tộc chi bảo? Cái nghĩa trang này rốt cuộc là chứa cái gì mà ưu ái ngươi đến vậy?

Lão Hắc bò đến gần, nhìn ngắm ngọn đèn với vẻ thèm thuồng nhưng lại không dám chạm vào. Nó cảm nhận được sức mạnh trấn áp linh hồn kinh khủng tỏa ra từ ngọn lửa xanh kia. Nếu nó không phải là một sinh vật có thọ nguyên sâu dày, chỉ sợ vừa lại gần đã bị ánh đèn soi thấu thần hồn.

Cố Trường An không để ý đến sự ghen tị của con rùa già. Hắn cầm đèn, chậm rãi bước về phía trung tâm nghĩa trang – nơi có Thái Cổ Ma Khe đang rung động.

Càng tiến sâu vào khu vực trung tâm, tử khí càng lúc càng trở nên hỗn loạn. Tiếng gào thét u uất từ lòng đất vọng lên ngày một rõ rệt. Những cái xác bị phong ấn dưới đáy mộ dường như đang bị tác động bởi một thế lực nào đó bên ngoài, bắt đầu trỗi dậy.

– Gào!

Một tiếng gầm chói tai vang lên từ một ngôi mộ nứt nẻ. Một cái bóng đen kịt, mang theo mùi hôi thối của sự mục nát đột ngột từ dưới đất lao lên. Đó là một đạo oán linh của một vị Ma Vương đã chết từ vạn năm trước, do chịu ảnh hưởng của Ma Khe mà biến dị thành "Thi Sát".

Cái bóng ấy mang theo trảo ảnh xé rách không gian, lao thẳng về phía Cố Trường An.

Cố Trường An không lùi, cũng không dùng đến thanh chổi tre thần thánh của mình. Hắn chỉ nhẹ nhàng nâng ngọn U Minh Đăng lên, thổi một hơi vào ngọn lửa xanh.

– Tẩy trần.

Ánh lửa xanh đột ngột hóa thành một dải lụa sáng lộng lẫy, cuộn trào như sóng biển vỗ vào bóng đen.

"Xèo xèo…"

Tiếng rít chói tai vang lên. Đạo oán linh hung tợn kia vừa chạm vào ánh sáng liền như tuyết gặp ánh mặt trời, lớp ma khí đen kịt trên người nó tan biến với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ trong chớp mắt, bộ dạng gớm ghiếc của Ma Vương biến mất, thay vào đó là linh hồn của một nam tử trung niên với đôi mắt mệt mỏi.

Vị Ma Vương ấy ngẩn người nhìn đôi tay mình đã trở nên trong suốt, sau đó ngẩng đầu nhìn Cố Trường An và ngọn đèn trong tay hắn. Một nụ cười nhẹ nhõm thoáng qua trên môi vị đại năng từng tung hoành một thời, ông ta cung kính cúi người hành lễ:

– Đa tạ tiền bối… giải thoát.

Dứt lời, linh hồn ông hóa thành hư không, chân chính bước vào luân hồi.

Lão Hắc đứng từ xa nhìn thấy cảnh này, không nhịn được mà run lên một cái:

– Đèn này không chỉ trấn áp, mà là cưỡng chế thanh lọc nhân quả. Cố Trường An, ngươi có món đồ này, cái gọi là Cấm địa nghĩa trang này sau này thật sự sẽ thành thánh địa cho linh hồn mất thôi.

Cố Trường An đứng lặng im một hồi, cảm nhận được một luồng công đức nhỏ bé vừa rót vào thân thể thông qua ngọn đèn. Tu vi của hắn – thứ mà hắn vốn chẳng mấy quan tâm – lại tự động tinh tiến thêm một bậc.

– Đồ tốt, nhưng hơi chói mắt. – Cố Trường An lẩm bẩm.

Hắn vẩy tay một cái, lập tức bố trí bảy tầng trận pháp "Thiên Cơ Diễn Hóa" bao phủ lên ngọn đèn, khiến hào quang rực rỡ thu hẹp lại, trông chẳng khác gì một ngọn đèn dầu sắp cạn của lão già nua nào đó. Đúng chất Cẩu đạo, bảo vật dù mạnh đến đâu cũng phải giấu đi sự sắc sảo, nếu không sẽ rước lấy phiền toái.

Cố Trường An mang đèn đi đến miệng Ma Khe.

Nơi đây là một vực sâu không thấy đáy, tỏa ra thứ khí đen đặc quánh như hắc ín. Ma Khe này đã rục rịch chuyển mình suốt mấy trăm năm qua, là mối đe dọa lớn nhất đối với sự tĩnh lặng của nghĩa trang.

Cố Trường An ngồi xuống bên miệng vực, đặt ngọn U Minh Đăng xuống mặt đất. Ánh sáng xanh nhỏ nhoi chiếu rọi xuống hố sâu thăm thẳm. Lạ kỳ thay, khí đen vốn đang cuồn cuộn muốn bùng phát, khi gặp phải ánh đèn này liền dịu lại, chìm xuống đáy sâu như một con thú dữ bị thuần phục.

– Có ngọn đèn này trấn giữ, Ma Khe sẽ yên ổn thêm được vài nghìn năm. – Hắn thở phào.

Đúng lúc này, từ sâu trong Ma Khe, một đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ đột ngột mở ra. Đôi mắt ấy mang theo sự thù hận vạn cổ, nhìn xoáy vào Cố Trường An qua màn sương mù u tối.

– Chấp Đăng Nhân… ngươi lại xuất hiện…

Một giọng nói ầm ầm như sấm rền từ dưới đáy vực truyền lên, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Lão Hắc sợ tới mức chui tọt vào mai, run cầm cập.

Cố Trường An vẫn ngồi đó, tay cầm chén trà đã nguội, đôi mắt bình thản đối diện với đôi mắt ma quái khổng lồ kia. Hắn không hề lộ ra một tia sợ hãi nào, thậm chí còn hơi cau mày vì tiếng ồn làm hỏng bầu không khí đêm khuya.

– Im lặng một chút. – Hắn nhàn nhạt nói – Những vị ở dưới kia cần nghỉ ngơi. Ngươi mà gào thét nữa, ta sẽ dùng ngọn đèn này soi sáng tận đáy lòng ngươi đấy.

Ánh lửa xanh trên U Minh Đăng bỗng nhiên rực sáng lên một cách cảnh cáo.

Đôi mắt đỏ khổng lồ khẽ chớp động, mang theo một chút kinh nghi, cuối cùng hừ lạnh một tiếng rồi từ từ khép lại. Ma khí thu lại, sự tĩnh lặng được khôi phục.

Cố Trường An thu hồi ánh nhìn, hắn vươn tay vuốt ve thân đèn lạnh lẽo. Ngọn đèn này dường như cũng có linh tính, khẽ rung động đáp lại.

Trong lòng Cố Trường An chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. Mười vạn năm qua, hắn cô độc quét dọn nơi này, bạn đồng hành duy nhất là con rùa già lười biếng và những ngôi mộ câm lặng. Giờ đây, ngọn đèn này xuất hiện, giống như một người đồng nghiệp mới, cùng hắn gánh vác trách nhiệm canh giữ ranh giới tử vong.

Hắn nhấc đèn lên, bước chậm rãi quay về túp lều cỏ.

– Lão Hắc, đừng giả chết nữa. Mai dậy quét lá bách đi, ta thấy dưới chân ngươi lá rụng đầy rồi kìa.

Cái mai rùa động đậy, lão Hắc thò đầu ra, ấm ức nói:

– Ngươi có pháp bảo nghìn năm có một, tâm tình phải tốt mới đúng chứ? Sao cứ bắt lão tổ ta làm việc nặng nhọc thế?

– Có đèn thì cũng vẫn phải quét rác. Thế gian có thể loạn, nhưng nghĩa trang phải sạch.

Cố Trường An về đến trước lều, treo U Minh Đăng lên cái móc gỗ bên cửa. Ngọn lửa xanh leo lét tỏa sáng trong đêm tối, xuyên qua lớp sương mù u linh.

Từ bên ngoài nhìn vào, Vạn Cổ Nghĩa Trang vẫn là vùng cấm địa chết chóc khiến người ta sởn gai ốc. Nhưng nếu ai đó có thể nhìn xuyên qua nhân quả, họ sẽ thấy ở nơi sâu nhất của sự chết chóc đó, có một ngọn đèn lẳng lặng cháy, dẫn lối cho những linh hồn lầm lạc tìm về sự yên nghỉ cuối cùng.

Cố Trường An nằm lên chiếc giường gỗ đơn sơ, nhắm mắt lại.

Hắn biết, sự xuất hiện của U Minh Đăng không chỉ là phần thưởng. Nó là sự khởi đầu cho một giai đoạn mới. Những đại năng ẩn thế ngoài kia, những kẻ luôn dòm ngó bí mật trường sinh của nghĩa trang, sớm muộn gì cũng sẽ bị thu hút bởi hơi thở của pháp bảo này.

Nhưng hắn không sợ.

Thủ mộ mười vạn năm, hắn đã chôn cất đủ hạng người, từ thiên tài tuyệt thế đến bạo chúa một phương. Nếu thế gian này muốn phá vỡ sự tĩnh lặng của người quá cố, hắn sẽ không ngần ngại dùng chính ngọn đèn này để "tiễn đưa" cả thế gian vào trong quan tài.

Dưới ánh đèn xanh nhạt, bóng của Cố Trường An trải dài trên mặt đất, hòa lẫn vào bóng của những ngôi mộ vạn năm.

Nghĩa trang, một lần nữa chìm vào giấc ngủ yên bình.

Đêm ấy, Cố Trường An nằm mơ.

Hắn mơ thấy một thời đại xa xưa, khi thiên địa chưa vỡ vụn, linh khí còn nồng đậm như nước. Hắn thấy hàng hàng lớp lớp những người mặc áo bào đen, trên tay ai cũng cầm một ngọn đèn đồng thau y hệt ngọn đèn bên cửa lều của hắn. Họ bước đi trên những con đường làm bằng sương mù, đi qua vạn giới, gom nhặt những linh hồn chiến tử trở về.

Ở giữa những người đó, có một người đột ngột quay đầu lại nhìn hắn. Người đó không có khuôn mặt, hoặc đúng hơn, khuôn mặt của người đó chính là Cố Trường An của mười vạn năm sau.

– Thủ hộ giả… ngươi là người cuối cùng… đừng để lửa tắt.

Thanh âm vang lên rồi tan biến như bọt nước.

Cố Trường An tỉnh giấc khi con gà rừng phía sau đồi cất tiếng gáy đầu tiên. Ánh bình minh xám xịt của U Minh Cấm Địa rớt xuống mái tranh.

Hắn ngồi dậy, việc đầu tiên là nhìn ra cửa. U Minh Đăng vẫn treo ở đó, ngọn lửa xanh vẫn bền bỉ cháy giữa ban ngày ban mặt, dù cho dưới lớp trận pháp che giấu, trông nó chỉ như một thứ đồ đồng rác rưởi.

Cố Trường An mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi hiện trên khuôn mặt trẻ trung nhưng mang ánh mắt của kẻ thấu thị tuế nguyệt.

– Yên tâm đi, chừng nào Cố Trường An này còn sống, ngọn lửa này sẽ không tắt.

Hắn cầm cây chổi tre lên, mở cửa bước ra ngoài. Tiếng chổi "sột… sột…" lại đều đặn vang lên trên nền đất lạnh lẽo.

Hắn biết, hôm nay sẽ có "khách" đến.

Khí tức của U Minh Đăng dù đã được che giấu, nhưng sức hấp dẫn đối với những linh hồn sắp tàn là không thể kháng cự. Trong tầm cảm nhận của hắn, ở rìa nghĩa trang, một luồng tử khí già nua đang tiến gần. Đó là một vị cường giả cấp Hóa Thần đang ở đại hạn, đang cố gắng lê bước chân cuối cùng để tìm kiếm một tia hy vọng trường sinh trong cấm địa.

Cố Trường An thở dài một tiếng, tay vẫn đều đặn đưa chổi:

– Lại một kẻ không cam lòng. Lão Hắc, chuẩn bị một cái quan tài bằng gỗ bách xanh, khách lần này có chút tiền đồ đấy.

Lão Hắc từ trong bụi rậm chui ra, ngáp ngắn ngáp dài:

– Biết rồi, biết rồi. Chủ nhân của U Minh Đăng mà lại đi làm nghề bốc mộ, nói ra chắc đám Chấp Đăng Nhân dưới suối vàng cũng tức tới mức nhảy dựng lên mất thôi.

Cố Trường An không đáp, bóng dáng hắn lọt thỏm giữa hàng nghìn bia đá dưới ánh nắng nhạt nhẽo của buổi sớm mai.

Nhân gian mười vạn năm, một nhành cỏ, một ngọn đèn, một ngôi mộ.

Trường sinh chính là sự cô đơn đẹp đẽ nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8