Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 46: Đêm trăng tròn, vạn quỷ triều bái**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:24:12 | Lượt xem: 1

Ánh trăng hôm nay rất khác.

Không phải là thứ ánh sáng bạc thanh khiết vẫn thường treo trên đỉnh đầu nhân gian, mà là một vầng nguyệt lạnh lẽo, to lớn đến mức dường như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào. Trăng tại U Minh Cấm Địa mang theo một sắc tím tái, quái dị, như con mắt của một vị thần linh viễn cổ đang mở ra sau mười vạn năm say ngủ, lặng lẽ quan sát những kẻ đang thối rữa dưới lòng đất.

Cố Trường An đặt ấm trà xuống chiếc bàn đá sứt sẹo trước lán cỏ. Khói trà quyện cùng sương mù mờ ảo, trông không giống linh khí mà giống như hơi thở của quỷ thần.

“Mười vạn năm, đây là lần thứ ba mươi ba ta thấy Thái Âm Trùng Phụng.” Cố Trường An lẩm bẩm, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn nhịp nhàng.

Bên cạnh hắn, Lão Hắc – con hắc quy to bằng cái mâm – đang cố gắng rụt đầu vào trong mai, nhưng đôi mắt nhỏ như hạt đỗ xanh của nó vẫn không nhịn được mà liếc nhìn về phía chân trời. Nó run rẩy nói:

– Chủ nhân, đêm nay âm khí nặng quá. Lũ bên dưới sắp chịu không nổi rồi. Ngài nhìn xem, Minh Hà bắt đầu chảy ngược.

Cố Trường An quay đầu nhìn về phía xa. Con sông Minh Hà quanh năm im lìm đen kịt, lúc này đang cuộn trào những vòng xoáy khổng lồ. Những tiếng “ào ào” vang lên như tiếng rên rỉ của hàng triệu linh hồn bị giam cầm. Từ trong làn nước lạnh lẽo ấy, bắt đầu hiện ra những bóng mờ nhạt.

Không chỉ có Minh Hà, mà ngay trong khuôn viên của Vạn Cổ Nghĩa Trang, đất đá bắt đầu rung chuyển. Những ngôi mộ vốn im lìm, mọc đầy cỏ dại, nay lại tỏa ra những luồng sương đen kịt.

Một cái xác không đầu mặc chiến giáp rách nát từ dưới lòng đất chậm rãi chui lên. Hắn không gào thét, không mang theo sát khí, mà im lặng quỳ rạp xuống đất, hướng mặt về phía túp lều tranh của Cố Trường An.

Sau đó là bóng dáng của một vị cung phi tuyệt sắc, đôi mắt trống rỗng nhưng cử chỉ lại vô cùng trang nghiêm, nàng quỳ xuống giữa đống hoa bỉ ngạn rực cháy.

Tiếp theo là hàng vạn, hàng chục vạn bóng ma hiện hình từ những nấm mồ vô danh đến những ngôi đại mộ uy nghi. Có kẻ là cường giả một phương, có kẻ là tiểu tốt vô danh, có kẻ là ma đầu khét tiếng, cũng có kẻ là tiên nhân xuất trần. Tất cả, trong khoảnh khắc này, đều buông bỏ tất cả kiêu ngạo và thù hận của kiếp trước.

Vạn quỷ triều bái.

Cảnh tượng này nếu rơi vào mắt giới tu tiên bên ngoài, chắc chắn sẽ khiến cho các vị Nguyên Anh lão quái, thậm chí là Hóa Thần đại năng cũng phải kinh hãi đến mức đạo tâm rạn nứt. Nhưng Cố Trường An vẫn chỉ ngồi đó, tay cầm chén trà, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng.

“Khởi!”

Hắn khẽ thốt ra một chữ.

U Minh Đăng treo trước cửa lều bùng lên ngọn lửa xanh biếc cao trượng. Ánh sáng ấy lan tỏa đi đến đâu, những luồng âm khí bạo liệt đều trở nên dịu lại. Vạn quỷ đồng loạt cúi đầu thâm thấp hơn, như thể đang nghênh đón vị vua đích thực của cõi chết.

Cố Trường An đứng dậy, tay cầm Trần Hiêu Chổi. Hắn bước đi chậm rãi giữa hàng vạn linh hồn. Tiếng chổi tre quẹt trên nền đá phát ra âm thanh “sột… sột…”, xé toang không gian tĩnh mịch. Hắn đi qua nơi nào, nơi đó linh hồn trở nên vững chắc hơn một chút, sự u uất trong mắt họ tan biến, thay vào đó là một sự bình an kỳ lạ.

Hắn không phải là đang trừ tà, mà là đang quét dọn nhân quả.

– Các ngươi đã nằm xuống, chính là đã hoàn trả cho trời đất. Đêm nay Thái Âm trùng phùng, cho các ngươi hưởng chút nguyệt hoa để không bị tan biến theo năm tháng. Nhưng nhớ kỹ, không được vượt quá ranh giới.

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng truyền đi khắp mười dặm nghĩa trang, chấn động cả linh hồn.

Đúng lúc này, ở rìa ngoài của cấm địa, một luồng ánh sáng vàng nhạt rách nát đang cố gắng len lỏi qua làn sương mù đen.

Đó là một lão già. Da dẻ lão khô héo như vỏ cây già, hơi thở mỏng manh như ngọn đèn trước gió. Mỗi bước đi của lão đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Đây chính là vị Hóa Thần cường giả đã lê bước đến đây từ những ngày trước – Thiên Cơ Tử của Thiên Cơ Tông.

Thiên Cơ Tử nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hai chân lão run rẩy, suýt chút nữa là quỳ sụp xuống.

– Vạn quỷ… triều bái… – Lão thào thào, đôi mắt đục ngầu tràn đầy sự kinh hoàng. – Truyền thuyết là thật… Ở sâu trong U Minh Cấm Địa, thật sự có một tôn thần quản lý cái chết…

Lão thấy hàng vạn linh hồn đại năng mà lão từng nghe tên trong sử sách, thậm chí có cả tổ sư khai sơn của Thiên Cơ Tông năm xưa, cũng đang quỳ lạy về phía túp lều tranh kia. Mà ở trung tâm của vạn quỷ ấy, một thanh niên mặc thanh y giản dị, tay cầm chổi tre, đang thong dong quét rác.

Thiên Cơ Tử biết mình đã hết hy vọng sống. Thọ nguyên của lão đã tận, vốn định vào đây tìm kiếm "Trường Sinh Thảo" trong truyền thuyết, nhưng khi nhìn thấy cảnh này, lão chợt nhận ra mình thật nhỏ bé và nực cười. Trường sinh cái gì? Ngay cả những vị Tiên nhân cổ đại kia cũng chỉ là một nắm đất dưới chân người thanh niên ấy mà thôi.

Cố Trường An dừng chổi, không quay đầu lại, nhàn nhạt lên tiếng:

– Đã đến rồi thì vào đi. Đứng ở ngoài đó, âm khí sẽ xé xác ngươi nhanh hơn đấy.

Thiên Cơ Tử run rẩy, gắng sức bước qua lằn ranh giới giữa sự sống và cái chết. Khi lão bước chân vào phạm vi ánh sáng của U Minh Đăng, một cảm giác ấm áp đến kỳ lạ bao phủ lấy lão. Những cơn đau xé lòng từ thân thể thối rữa đột ngột biến mất.

Lão quỳ sụp xuống trước bóng lưng của Cố Trường An, dập đầu thật mạnh:

– Vãn bối Thiên Cơ Tử, tham kiến tiền bối. Mong tiền bối chỉ điểm con đường sống…

Cố Trường An vẫn không quay lại, chỉ tiếp tục quét đi một lớp lá héo rụng xuống từ cây cổ thụ không tên:

– Ở chỗ ta, không có đường sống. Chỉ có đường chết phong thủy tốt mà thôi. Ngươi đã tính toán thiên cơ cả đời, chẳng lẽ chưa hiểu đạo lý “thuận theo tự nhiên” sao?

Thiên Cơ Tử ngẩn người, khuôn mặt già nua hiện lên sự thống khổ:

– Vãn bối không cam lòng. Thiên Cơ Tông vẫn chưa có người thừa kế xứng đáng, nếu vãn bối ngã xuống, tông môn mười vạn năm cơ nghiệp sẽ sụp đổ…

Lúc này, Lão Hắc từ gầm bàn đá bò ra, mỉa mai:

– Lão già kia, ngươi nói câu này với ai không nói, lại nói với chủ nhân nhà ta? Ngươi biết nghĩa trang này tồn tại bao lâu rồi không? Ở đây có ít nhất ba mươi cái “cơ nghiệp mười vạn năm” đã được chủ nhân ta tự tay lấp đất đấy. Đừng có kể lể, đau đầu lắm.

Thiên Cơ Tử sững sờ, nhìn con rùa đen đang nói tiếng người kia, rồi lại nhìn đống mộ xung quanh. Đúng vậy, có ngôi mộ bia ghi “Đại Nguyên Tiên Triều”, có ngôi lại ghi “Vạn Kiếm Tiên Tông”… Tất cả đều từng là những thế lực chấn động thiên địa, giờ đây chỉ là một hố đất bằng phẳng được quét dọn sạch sẽ.

Cố Trường An lúc này mới quay lại. Dưới ánh trăng tím, khuôn mặt hắn hiện lên một vẻ thánh khiết không thuộc về phàm trần.

– Ngươi muốn sống thêm?

Thiên Cơ Tử vội vã gật đầu như tế sao:

– Chỉ cần mười năm! Không, năm năm cũng được!

Cố Trường An mỉm cười, một nụ cười mang theo sự thâm trầm của tuế nguyệt:

– Mười vạn năm qua, có rất nhiều người cầu ta như vậy. Có người đem đến tiên đan, có người đem đến thần binh, có kẻ lại muốn dùng cả vương quốc để đổi lấy một hơi tàn. Nhưng kết quả cuối cùng, họ vẫn nằm ở đây.

Hắn chỉ tay về phía một khoảng đất trống nằm cạnh hàng mộ phía đông, nơi có một cây bách xanh vừa mới nảy mầm:

– Chỗ kia, ta đã bảo Lão Hắc chuẩn bị quan tài cho ngươi rồi. Gỗ bách xanh nghìn năm, trấn linh an thần, đủ để ngươi giữ lại một chút thần tính sau khi chết, có khi còn che chở được cho con cháu vài phần khí vận. Đó là sự trường thọ duy nhất mà ta có thể cho ngươi.

Thiên Cơ Tử nhìn về phía chiếc quan tài gỗ bách xanh đang đặt lù lù bên góc lán, rồi nhìn vầng trăng tròn đỏ rực trên cao. Đột nhiên, lão bật cười. Tiếng cười khản đặc, ban đầu là thống khổ, sau đó dần dần trở nên khoáng đạt.

– Hóa ra là vậy… Cả đời tính toán thiên cơ, cuối cùng lại không bằng một nắm đất của tiền bối. Vãn bối… đã hiểu.

Lão đứng dậy, cung kính cúi đầu hành lễ lần cuối, sau đó không nói thêm lời nào, tự mình đi về phía chiếc quan tài gỗ bách kia.

Cố Trường An nhìn theo bóng lưng già nua ấy, ánh mắt thoáng qua một tia dao động nhỏ nhưng rất nhanh đã trở về vẻ tịch mịch. Hắn lại đưa chổi quét đi những sợi bụi trần vừa vương tới.

Lão Hắc thò đầu ra, hỏi:

– Chủ nhân, đêm nay Thái Âm Trùng Phùng, lực lượng âm khí rò rỉ ra ngoài không ít. Đám tu sĩ ngoài cấm địa chắc chắn sẽ phát hiện ra dị tượng. Nếu chúng lại kéo đến quấy rầy thì sao?

Cố Trường An ngẩng đầu nhìn lên trời cao. Tại nơi sâu nhất của đám mây tím kia, Thiên Đạo Chi Nhãn tựa hồ đang chớp động, mang theo sự cảnh cáo đầy uy áp.

– Phát hiện thì phát hiện đi. Chỉ cần chúng không bước chân vào cổng nghĩa trang, ta lười phải ra tay. Nhưng nếu kẻ nào có ý đồ quấy nhiễu sự yên nghỉ của những linh hồn này…

Hắn nắm chặt cán chổi, một luồng uy thế vô hình lan tỏa, khiến vạn quỷ đang quỳ lạy đồng loạt rên rỉ, không gian xung quanh dường như đông cứng lại.

– …Thì nghĩa trang này vẫn còn nhiều chỗ trống lắm.

Trăng dần lên đến đỉnh đầu. Ánh sáng tím tái đột ngột biến thành một cột sáng khổng lồ chiếu thẳng xuống vị trí của túp lều tranh. Toàn bộ U Minh Cấm Địa rực sáng.

Bên ngoài cấm địa hàng vạn dặm.

Trên đỉnh núi cao nhất của Ngũ Nhạc, những lão quái vật vốn đã bế quan ngàn năm đồng loạt mở mắt. Họ kinh hãi nhìn về hướng đông nam, nơi có cột sáng thông thiên địa đang tỏa ra hơi thở của cái chết và sự vĩnh hằng.

– Đó là hướng của Vạn Cổ Nghĩa Trang!

– Chẳng lẽ có thần vật xuất thế? Hay là… cấm địa kia sắp vỡ tan?

– Mười vạn năm rồi, nơi đó vẫn luôn là cấm kỵ. Truyền tin cho tất cả đệ tử, không được phép tiến vào đó, nhưng phải theo dõi sát sao!

Ở một vương triều phàm trần cách đó không xa, Lâm Thanh Diệp đang đứng trên tường thành rách nát, nhìn về phía chân trời rực rỡ một màu tím tái. Nàng nắm chặt mảnh ngọc bội trên cổ – thứ duy nhất “Sư tôn quét rác” tặng nàng trước khi nàng rời nghĩa trang.

– Sư tôn… rốt cuộc người là ai? – Nàng thầm thì, lòng tràn đầy lo lắng xen lẫn sùng bái.

Tại nghĩa trang, Thiên Cơ Tử đã nằm yên trong quan tài, hơi thở cuối cùng vừa tan biến.

Hệ thống trong đầu Cố Trường An vang lên âm thanh lạnh lùng, máy móc:

[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ "Thu dọn tàn cuộc Thiên Cơ", thủ hộ nghĩa trang đạt mười vạn năm linh bốn mươi sáu ngày.]
[Phần thưởng: "Thiên Cơ Đạo Vận" một phần, thọ nguyên tăng thêm một ngàn năm (hiện tại: vô tận), lĩnh ngộ thần thông: "Thiên Nhãn Thông – Nhìn thấu vạn năm".]

Cố Trường An thở ra một hơi dài, cảm nhận luồng khí tức thần bí thấm vào xương tủy. Hắn không hề vui mừng vì nhận được phần thưởng, trái lại càng cảm thấy sức nặng của thời gian đang đè lên vai.

Vạn quỷ triều bái cũng bắt đầu kết thúc khi cột sáng tan biến. Các linh hồn lần lượt cúi lạy Cố Trường An rồi tan biến vào lòng đất, trở về với sự tĩnh lặng của họ. Minh Hà thôi chảy ngược, sương mù lại bao phủ lấy tất cả.

Chỉ còn lại Cố Trường An đứng đó, một mình cùng cây chổi tre.

– Lão Hắc, đậy nắp quan tài cho hắn đi. Sáng mai ta sẽ chọn một vị trí phong thủy thật đẹp phía sau đồi cho hắn. Kẻ biết nghe lời như hắn bây giờ hiếm lắm.

– Rõ thưa chủ nhân! – Lão Hắc lạch bạch bò đến, cái chân trước to khỏe hất một cái, nắp quan tài gỗ bách xanh nặng ngàn cân đóng sầm lại, chính thức khép lại cuộc đời của một vị cường giả Hóa Thần.

Cố Trường An trở về bàn đá, trà đã nguội. Hắn không ngại, nâng chén uống cạn. Vị trà đắng ngắt, thấm tận tim gan, giống như hương vị của mười vạn năm cô độc.

Đêm nay, sóng gió bên ngoài mới chỉ bắt đầu, nhưng bên trong Vạn Cổ Nghĩa Trang, trật tự của cái chết vẫn được duy trì một cách tuyệt đối.

Vì người gác cổng, tên là Cố Trường An.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8