Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 47: Lão Hắc quy biến hình**
CHƯƠNG 47: LÃO HẮC QUY BIẾN HÌNH
Sau khi thanh âm của hệ thống im bặt, không gian trong Vạn Cổ Nghĩa Trang dường như rơi vào một trạng thái tĩnh mịch đến đáng sợ. Gió ngừng thổi, sương mù vốn dày đặc nay lại càng trở nên đặc quánh như thể đông cứng lại giữa tầng không. Cố Trường An đứng lặng yên bên mộ phần mới của Thiên Cơ Tử, tay vẫn nắm chặt cán chổi tre đã mòn vẹt.
Phần thưởng "Thiên Nhãn Thông" vừa nhận được đang cuộn trào trong hốc mắt hắn. Một cảm giác mát lạnh xen lẫn chút nóng rát khiến hắn không nhịn được mà nheo mắt lại. Khi hắn mở mắt ra lần nữa, thế giới trước mặt đã hoàn toàn thay đổi.
Những ngôi mộ không còn là những nấm đất trơ trọi. Qua lăng kính của Thiên Nhãn Thông, Cố Trường An thấy được những sợi tơ nhân quả chằng chịt, lướt qua quá khứ vạn năm. Hắn thấy những tia oán khí, linh khí và cả đạo vận lãng đãng bốc lên từ lòng đất, giống như một bức tranh thủy mặc được dệt bằng ánh sáng thần bí.
Nhưng điều khiến hắn chấn động nhất không phải là bí mật của những cái xác đại năng dưới kia. Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn về phía góc lều cỏ, nơi một con rùa đen to bằng cái chậu rửa mặt đang nằm sấp, cái cổ rụt lại, dường như đang ngủ rất say sau khi "giúp" chủ nhân khiêng nắp quan tài.
Bình thường, trong mắt Cố Trường An, Lão Hắc chỉ là một con linh quy có chút linh tính, sống thọ, lười biếng và đặc biệt tham ăn. Hắn nhặt được nó vào khoảng tám vạn năm trước, khi nó đang thoi thóp bên bờ Minh Hà vì bị một con cá trắm đen cắn đuôi.
Nhưng lúc này, dưới sự soi rọi của Thiên Nhãn Thông, con rùa đen kia lại tỏa ra một luồng khí tức khiến Cố Trường An phải nín thở.
Trong cơ thể nhỏ bé ấy không hề có máu thịt phàm trần. Thay vào đó là một khối hỗn độn tối tăm, thỉnh thoảng lóe lên những tia chớp màu vàng kim nhạt. Trên lưng nó, những hoa văn thô kệch mà hắn vẫn hay chê cười nay biến đổi thành một bộ thiên đồ cổ đại, mỗi một đường rãnh trên mai rùa đều khớp với quỹ đạo của các tinh thần trên cao xanh.
“Lão Hắc…” Cố Trường An thầm thì, giọng nói chứa đựng một sự nghiêm túc chưa từng có.
Con rùa đen khẽ động đậy. Nó không ngẩng đầu lên ngay, mà chỉ thở dài một tiếng. Tiếng thở dài ấy không giống của một con vật, mà giống như một lão già đã chứng kiến vạn thế hưng suy, mang theo sự mệt mỏi và chán chường tột độ.
– Ngài nhìn thấy rồi sao?
Lão Hắc lên tiếng. Lần này, giọng nói của nó không còn là những âm thanh khò khè tấu hài thường ngày, mà là một thanh âm trầm hùng, vang vọng thẳng vào thần thức của Cố Trường An, như tiếng chuông đồng gõ nhịp giữa hư không.
Cố Trường An thu hồi Thiên Nhãn Thông, nhưng đôi mắt hắn vẫn đăm đắm nhìn con rùa:
– Ngươi không phải linh quy bình thường. Mười vạn năm qua, ta cứ ngỡ mình là kẻ duy nhất ở đây hiểu được sự cô độc. Hóa ra, ngươi còn giấu sâu hơn cả ta.
Lão Hắc từ từ bò dậy. Động tác của nó vô cùng chậm chạp, nhưng mỗi khi một cái chân chạm xuống đất, sương mù xung quanh lại bị đẩy lùi ra xa ba trượng. Lớp vảy đen xì, đầy bùn đất trên người nó bắt đầu nứt vỡ, rơi rụng từng mảng, lộ ra bên dưới là một lớp da màu xám bạc lấp lánh như lân phiến của rồng.
– Mười vạn năm của ngài, so với giấc ngủ của lão phu, chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt của phù du thôi. – Lão Hắc vừa nói, thân hình nó bắt đầu phình to lên.
Dưới ánh trăng mờ ảo của vùng cấm địa, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Thân hình nhỏ bé kia trong chớp mắt đã cao lên hơn trượng, lớp mai rùa rồng lên, bốn chân biến thành bốn cột trụ đá vững chãi, móng vuốt sắc lẹm đâm sâu vào đá cứng. Tuy nhiên, quá trình biến hóa chưa dừng lại ở đó.
Khói đen cuộn trào, bao phủ lấy hình thể to lớn ấy. Một lát sau, luồng khói co rút lại, ngưng tụ thành một hình bóng cao gầy.
Một lão già hắc y xuất hiện. Lão có mái tóc dài bạc trắng như tuyết, nhưng khuôn mặt lại không có nếp nhăn, đôi mắt sâu hoắm như chứa đựng cả vầng thái cực đen trắng luân chuyển. Trên người lão khoác một chiếc trường bào màu đen tuyền, vạt áo thêu những hình sóng nước Minh Hà cuồn cuộn.
Lão già khoanh tay đứng đó, nhìn Cố Trường An, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khổ:
– Thủ hộ mười vạn năm, cuối cùng ngài cũng đạt tới trình độ có thể chạm vào thiên cơ của ta. Nếu ngài còn không nhận ra, chắc lão phu phải giả làm rùa thêm mười vạn năm nữa mất.
Cố Trường An kinh ngạc không thôi, nhưng tâm tính của một kẻ "Cẩu đạo" đỉnh phong khiến hắn nhanh chóng bình tĩnh lại. Hắn cầm chổi, bước tới gần hai bước, nheo mắt hỏi:
– Vậy nên gọi ngươi là gì đây? Trấn ngục thần thú? Hay là… lão quái vật nào đó từ kỷ nguyên trước hóa thân?
Lão già hắc y lắc đầu, bước lại bàn đá, thản nhiên cầm lấy chén trà nguội lạnh mà Cố Trường An vừa uống dở, nâng lên nhấp một ngụm:
– Tên thật của lão phu đã bị xóa sạch trong dòng sông nhân quả từ lâu rồi. Người đời ở kỷ nguyên trước gọi lão là "Bắc Hải Trấn Minh Long Quy". Ngài cứ gọi lão là Lão Hắc như cũ đi, nghe cũng thuận tai.
Cố Trường An ngồi xuống đối diện, cảm nhận khí áp từ vị "Lão Hắc" này phát ra. Mạnh, mạnh đến mức không thể đong đếm. Thiên Nhãn Thông cho hắn biết, thực lực của lão già trước mặt này hoàn toàn có thể bóp nát cả vùng đất Thánh Di Khư Giới chỉ bằng một cái vẫy tay nếu lão muốn.
– Tại sao một vị đại năng như ngươi lại cam tâm tình nguyện làm rùa nuôi cho ta suốt tám vạn năm qua? – Cố Trường An hỏi thẳng vào vấn đề.
Lão Hắc buông chén trà, ánh mắt nhìn ra phía xa, nơi dòng Minh Hà đang rầm rì chảy:
– Vì lời hứa. Mười vạn năm trước, khi vạn giới sụp đổ, cường giả chết như rạ, có một vị tồn tại tối cao đã đem vạn cổ anh linh phong ấn vào đây. Người đó nói, sẽ có một ngày, một kẻ có thọ nguyên vô tận, có tâm tính bình thản hơn cả mặt hồ chết sẽ xuất hiện để canh giữ nơi này. Người đó yêu cầu lão phu làm người dẫn đường cho kẻ đó.
Cố Trường An tim đập nhanh một nhịp:
– Vị tồn tại tối cao đó là ai?
Lão Hắc im lặng một chút, rồi chỉ tay lên trời, sau đó lại chỉ xuống đất:
– Là kẻ đã tạo ra cái hệ thống trong đầu ngài đó.
Câu trả lời như một tia sét đánh ngang tai Cố Trường An. Hệ thống vốn là bí mật lớn nhất của hắn, là chỗ dựa duy nhất giúp hắn tồn tại qua mười vạn năm khô khan này. Hắn luôn nghĩ đó là một loại bàn tay vàng ngẫu nhiên, hóa ra tất cả đều đã được sắp đặt?
– Ngài đừng đa nghi. – Lão Hắc như nhìn thấu tâm tư hắn. – Vị đó không hại ngài. Thực chất, ngài không phải là người đầu tiên được chọn. Trong mười vạn năm qua, đã có bảy kẻ khác từng bước vào đây nhận nhiệm vụ "Thủ Mộ Nhân". Kẻ thì phát điên vì cô độc, kẻ thì nảy sinh lòng tham quật mộ tìm bảo vật, kẻ lại muốn dùng danh nghĩa nghĩa trang để xưng bá thiên hạ. Kết cục của bọn họ…
Lão Hắc chỉ tay về phía một góc khuất, hẻo lánh nhất của nghĩa trang:
– Đều nằm dưới đó, do chính tay lão phu đào hố chôn. Chỉ có ngài, Cố Trường An, ngài là kẻ duy nhất chịu được sự tịch mịch, chịu được cái nghèo hèn của một lão quét rác, và quan trọng nhất, ngài là kẻ duy nhất thật sự coi những cái xác này là người cần được yên nghỉ chứ không phải kho báu.
Cố Trường An trầm mặc. Hắn nghĩ về những năm tháng đầu tiên, khi hắn chỉ là một đệ tử ngoại môn tầm thường, run rẩy cầm chổi trong đêm tối. Hắn không ngờ mình đã vượt qua một cuộc sát hạch tàn khốc của định mệnh mà chính mình không hề hay biết.
– Vậy bây giờ thì sao? Ngươi biến hình rồi, là muốn rời đi, hay định thay ta làm chủ nơi này? – Cố Trường An hỏi, bàn tay hắn âm thầm đặt lên cán chổi tre. Đây không phải là chiếc chổi bình thường, mà là "Trần Hiêu Chổi", thứ duy nhất hắn có thể dùng để đối kháng nếu Lão Hắc có ý đồ xấu.
Lão Hắc bật cười, nụ cười vang dội khắp không gian, làm lung lay cả những tán cây héo úa:
– Ha ha! Ngài vẫn cứ cẩn thận như vậy. Cẩu đạo của ngài thật sự đã ngấm vào tận xương tủy rồi. Lão phu nếu muốn giết ngài, cần gì đợi đến mười vạn năm? Lão phu biến hình là vì linh khí của thế giới này đã bắt đầu có sự biến đổi lớn. "Pháp Thoái Kỷ" sắp kết thúc, thời đại hỗn loạn hơn sắp tới. Ngài vừa nhận được Thiên Nhãn Thông, chứng tỏ ngài đã đủ tư cách để biết một phần sự thật.
Lão Hắc đứng dậy, chấp tay sau lưng, dáng vẻ của một vị thần thú trấn giữ vạn cổ hiện rõ mồn một:
– Lão phu vẫn sẽ ở lại đây. Nhưng từ nay về sau, lão phu sẽ không chỉ ngủ và ăn nữa. Thế lực bên ngoài sắp tới sẽ không chỉ là mấy tên tu sĩ Hóa Thần như Thiên Cơ Tử đâu. Những lão quái vật ngủ say dưới lòng đất khắp Thánh Di Khư Giới đang bắt đầu ngửi thấy mùi vị của sự tái sinh. Chúng sẽ nhắm vào Vạn Cổ Anh Linh Mộ này. Lão phu cần phải nhắc nhở ngài, cái hố mà ngài chuẩn bị đào cho thiên hạ… cần phải rộng hơn một chút rồi đó.
Cố Trường An nghe vậy, trong lòng không những không sợ hãi mà còn nảy sinh một cảm giác hào hùng kỳ lạ. Mười vạn năm cắm chốt một chỗ, hắn cứ ngỡ mình đã hiểu hết nơi này. Nay phát hiện ra người bạn đồng hành bấy lâu lại là một đại năng thần bí, điều này làm hắn thấy con đường trường sinh phía trước bớt phần đơn điệu.
– Được thôi. – Cố Trường An cũng đứng dậy, rũ sạch bụi trần trên áo. – Ngươi vẫn là Lão Hắc, ta vẫn là Cố Trường An. Ngươi thích làm rùa hay làm người tùy ngươi, nhưng sáng mai việc đào mộ cho Thiên Cơ Tử vẫn là việc của ngươi. Ta bận quét dọn rồi.
Lão già hắc y nghe xong, suýt chút nữa thì sặc khí tức. Lão trừng mắt nhìn Cố Trường An:
– Lão phu đã hiển linh chân thân, là Long Quy trấn áp Minh Hà, mà ngài vẫn bắt lão phu đi đào đất?
Cố Trường An thản nhiên cầm chổi quay đi về hướng túp lều:
– Quy cũng là rùa, mà rùa thì chân ngắn, đào đất là hợp nhất. Đừng có ỷ mình sống lâu mà lười. Với lại, trà của ngươi… là do ta trồng. Muốn uống tiếp thì lo mà làm việc đi.
Lão Hắc nhìn bóng lưng gầy gò của Cố Trường An hòa vào màn sương, rồi lại nhìn chén trà trên bàn. Lão thở dài một hơi, thân hình rung chuyển, khói đen lại bao phủ.
Một giây sau, lão già hắc y biến mất. Thay vào đó, một con rùa đen nhỏ xíu lại lạch bạch bò về phía quan tài của Thiên Cơ Tử.
– Thật là… chọn nhầm chủ nhân rồi. Tên này đúng là một kẻ điên trường sinh mà. – Lão Hắc lầm bầm, nhưng trong tông giọng ấy lại ẩn chứa một sự nhẹ nhõm lạ kỳ.
Đêm đó, ở phía sau đồi của nghĩa trang, người ta nghe thấy tiếng "cộp… cộp…" đều đặn của một cái mai rùa húc vào đất đá.
Cố Trường An ngồi trong lều cỏ, thắp lên ngọn U Minh Đăng. Ánh lửa xanh mờ ảo hắt lên khuôn mặt bình thản của hắn. Hắn lật mở một quyển sổ tay đã cũ nát, dùng bút lông ghi thêm một dòng:
*"Ngày mười vạn linh bốn mươi sáu năm, tháng tám, đêm có sương. Thiên Cơ Tử chết, an táng hướng Đông Nam. Phát hiện con rùa ở nhà là một lão quái vật. Kế hoạch cẩu đạo cần điều chỉnh: Chuẩn bị thêm hai mươi lá bài tẩy để đề phòng con rùa phản chủ."*
Viết xong, hắn thổi tắt nến, nằm xuống chiếc phản gỗ cũ kỹ.
Bên ngoài, Minh Hà vẫn chảy, sương mù vẫn vây quanh. Nhưng từ giây phút này, sự yên bình của Vạn Cổ Nghĩa Trang đã mang một tầng nghĩa hoàn toàn khác. Những kẻ đang rình mò ngoài kia không hề hay biết rằng, nơi này không chỉ có một kẻ gác cổng nhát gan, mà còn có một con thú trấn giữ có thể nuốt chửng cả bầu trời.
Và quan trọng nhất, cả hai kẻ đó đều cực kỳ… thích sự yên tĩnh. Kẻ nào dám phá vỡ nó, kẻ đó chỉ có một con đường duy nhất: Vào hố nằm cho sớm.