Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 48: Một vị Thánh nữ bị thương lạc bước**
Chương 48: Nhập Quan Tức Thị Khách
Sương mù của U Minh Cấm Địa trước nay vốn chưa bao giờ tan. Nó như một loại chất lỏng màu xám đục, lững lờ trôi giữa những hàng bia mộ không tên, thỉnh thoảng lại vỗ vào vách đá Minh Hà, phát ra những tiếng rên rỉ trầm đục như tiếng vọng từ thời Thái Cổ.
Tại góc Đông Nam của nghĩa trang, nơi có một túp lều cỏ rách nát đơn sơ, tiếng "loẹt xoẹt" của chổi tre quét trên mặt đất cứng lại vang lên đều đặn.
Cố Trường An mặc một bộ đạo bào màu xám tro, ống quần xắn cao, thắt lưng bằng một dải dây thừng giản dị. Khuôn mặt hắn trẻ trung nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như giếng cổ mười vạn năm, không gợn sóng, không hỷ nộ. Đối với hắn, việc quét dọn đống lá khô của cây Ngân Hạnh chết héo cạnh mộ còn quan trọng hơn cả việc nghe ngóng tin tức Tiên đế nào đó vừa ngã xuống ở bên ngoài.
"Lão Hắc, đừng giả chết nữa. Đống đá kia hôm qua ngươi đào còn chưa bằng phẳng, đêm qua Thiên Cơ Tử tiền bối có về báo mộng cho ta, nói là nằm nghiêng người hơi đau lưng." Cố Trường An vừa quét vừa nói, giọng điệu thản nhiên như đang nói chuyện phiếm với hàng xóm.
Cách đó không xa, một con rùa đen nhỏ như bàn tay đang nằm ngửa bụng dưới gốc cây, bốn chân quờ quạng trong không khí một cách lười biếng. Nghe thấy tiếng Cố Trường An, nó lật người lại, cái đầu rụt rè thò ra, phát ra tiếng người khàn đặc:
"Trường An tiểu tử, ngươi đúng là thiên hạ đệ nhất vắt cổ chày ra nước. Lão phu đường đường là Trấn Hải Long Quy, mười vạn năm trước từng nuốt chửng cả một hòn đảo, bây giờ lại bị ngươi bắt đi san bằng huyệt mộ cho một lão già chết vì tính sai thiên cơ? Nhân tính của ngươi để cho chó ăn rồi sao?"
Cố Trường An dừng chổi, liếc nhìn con rùa: "Chó ở nghĩa trang này chỉ có một con hắc cẩu là Đại Hắc, mà nó cũng không thèm ăn nhân tính của ta đâu. Ngươi có làm hay không? Không làm thì tối nay không có linh trà uống, chỉ có nước sông Minh Hà thối hoắc thôi."
Lão Hắc nghe đến "linh trà", cái mai rùa run lên một cái, lập tức lạch bạch bò đến đống đất đá, miệng lẩm bẩm: "Trường sinh không chết làm gì chứ… để rồi đi hầu hạ một kẻ điên quét rác mười vạn năm… Đúng là nghiệt duyên!"
Không gian đang yên tĩnh, bỗng nhiên, một luồng khí tức hỗn loạn từ hướng rìa cấm địa xé toạc màn sương xám xịt tràn vào.
Tiếng gió rít lên chói tai. Một bóng người loạng choạng, đạp trên một dải lụa dài đã rách rưới, lao thẳng vào phạm vi của nghĩa trang. Máu tươi từ trên không trung nhỏ xuống, rơi trên những tấm bia mộ xám trắng, trông vô cùng chướng mắt.
Cố Trường An khẽ nhíu mày. Nhát chổi của hắn dừng lại giữa không trung.
"Lão phu đã bảo mà, sự yên tĩnh ở cái xó xỉnh này chẳng bao giờ kéo dài được lâu." Lão Hắc lập tức rụt đầu vào mai, chỉ để lộ hai con mắt ti hí nhìn về hướng đó, "Tu vi không thấp, có khí tức của tiên môn chính đạo, nhưng nhân quả trên người nàng ta quá nặng. Trường An, mau ném nàng ta ra ngoài đi, đừng để bẩn chỗ linh địa này."
Cố Trường An không trả lời. Hắn đứng đó, nhìn bóng người kia rơi xuống ngay cạnh mép của Minh Hà.
Đó là một nữ tử. Nàng mặc một bộ thiên tiên vũ y màu trắng vốn rất thánh khiết, nhưng lúc này đã bị nhuộm đỏ bởi máu. Một vết chém dài từ bả vai kéo xuống đến thắt lưng, lộ ra vết thương sâu thấy tận xương, khí tức đen ngòm của ma đạo đang không ngừng ăn mòn sinh mệnh lực của nàng. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi môi tím tái, nhưng ánh mắt vẫn mang theo một sự kiên định đến đáng sợ.
Nàng gượng dậy, nhìn thấy túp lều cỏ và bóng dáng gầy gò của Cố Trường An đang cầm chổi. Trong giây phút cận kề cái chết, nàng như vớ được cọc gỗ cuối cùng, khó khăn lên tiếng:
"Tiền… tiền bối… cứu…"
Chưa nói hết câu, nàng đã gục xuống, hơi thở thoi thóp.
Cố Trường An vẫn đứng yên tại chỗ. Hắn thầm tính toán trong đầu: "Nữ tử này là Thái Huyền Thánh Nữ của Thái Huyền Tông, Vân Dao. Mười năm trước đã từng thấy qua chân dung trên bản tin vạn giới. Tu vi Hóa Thần đỉnh phong. Kẻ truy sát nàng chắc chắn là đám ma tu của U Minh điện. Nếu ta cứu nàng, Thái Huyền Tông sẽ mang nhân quả đến, U Minh điện cũng sẽ mang rắc rối tới. Theo quy tắc 'Cẩu đạo' điều thứ 3: Tuyệt đối không nhúng tay vào việc của đại tông môn."
Nghĩ đến đây, Cố Trường An thở dài, cúi đầu nhìn nhát chổi quét dang dở: "Phiền phức."
Đúng lúc này, từ ngoài màn sương, ba đạo thần quang đen kịt vọt tới. Ba gã ma tu mặc trường bào thêu hình đầu lâu, đạp trên mây đen, đáp xuống ngay lối vào nghĩa trang. Kẻ cầm đầu có tu vi Luyện Hư cảnh sơ kỳ, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào Vân Dao đang nằm dưới đất, sau đó lại liếc nhìn về phía Cố Trường An.
"Ha ha ha, không ngờ Thái Huyền Thánh Nữ lại chạy vào cái cấm địa rách nát này. Thật là thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại đâm đầu vào." Gã ma tu dẫn đầu cười lạnh, sau đó hướng về Cố Trường An hét lớn: "Tên phàm nhân quét rác kia, muốn sống thì khôn hồn mà biến đi, hoặc là ném ả đàn bà đó ra đây, lão tử sẽ cho ngươi được chết toàn thây!"
Cố Trường An lặng lẽ ngẩng đầu. Hắn nhìn ba gã ma tu, rồi lại nhìn đống lá khô vừa quét xong bị luồng ma khí của bọn chúng thổi tung lên.
"Đống lá đó… ta vừa mới quét xong." Giọng nói của hắn rất nhẹ, thanh thản vô cùng.
Gã ma tu sững người, rồi cười như điên dại: "Ngươi nói cái gì? Lá khô? Ngươi là một tên ngu ngốc sao? Chết đến nơi rồi còn tiếc đống lá?"
Hắn vung tay lên, một đạo ma chưởng mang theo tử khí nồng nặc vỗ thẳng về phía Cố Trường An. Hắn muốn nghiền nát tên "phàm nhân" phiền phức này cùng một lúc với việc bắt lấy Thánh nữ.
Lão Hắc núp trong mai rùa tặc lưỡi: "Đời người ngắn ngủi không muốn sống, lại muốn đi chọc vào cái chổi của kẻ điên này. Chậc chậc…"
Cố Trường An không tránh không né. Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm chổi tre, hướng về phía đạo ma chưởng kia… quét một cái.
Một động tác đơn giản như đang phủi bụi trên áo.
Nhưng trong nháy mắt, một luồng Đạo vận huyền diệu từ mặt đất nghìn dặm xung quanh nghĩa trang chợt rung chuyển. "Trần Hiêu Chổi" trong tay hắn tỏa ra một tầng ánh sáng nhạt nhòa, không phải tiên quang, cũng không phải ma khí, mà là một thứ sức mạnh của tuế nguyệt tích lũy mười vạn năm.
"Vèo!"
Đạo ma chưởng cực mạnh kia chạm vào những cọng chổi tre, liền giống như khói gặp gió lớn, tan biến không một dấu tích. Không chỉ vậy, một cơn gió lốc vô hình từ cán chổi bộc phát ra, cuốn phăng màn sương xám, quét thẳng vào người ba gã ma tu.
Ba kẻ kia chưa kịp kinh hãi, thì đã cảm thấy không gian xung quanh đông cứng lại. Cơ thể bọn chúng bắt đầu rã ra, không phải do ngoại lực tác động, mà là giống như thời gian trôi qua quá nhanh. Da thịt nhăn nheo, tóc bạc trắng, linh lực khô kiệt… Chỉ trong một nhịp thở, ba vị ma tu uy chấn một phương đã biến thành ba bộ xương khô, tro bụi vạn cổ tràn ngập trong hốc mắt.
"Ầm!"
Ba bộ xương rơi xuống Minh Hà, ngay lập tức bị lũ cá u minh dưới sông nuốt gọn.
Mọi thứ diễn lại vô cùng nhanh chóng, đến nỗi ngay cả Vân Dao đang thoi thóp cũng không kịp nhận ra chuyện gì vừa xảy ra.
Cố Trường An thu chổi lại, nhìn xuống đống lá khô đã bị gió cuốn đi sạch sẽ, khẽ tặc lưỡi: "Lại phải quét lại từ đầu. Thật là mệt tâm."
Hắn bước đến cạnh Vân Dao, cúi người xuống. Lúc này, nàng đã hôn mê hoàn toàn, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy một mảnh lệnh bài gỗ cũ nát.
"Lão Hắc, ngươi nói xem, nên xử lý nàng ta thế nào? Ném vào sông Minh Hà làm mồi cho cá, hay là tiện tay đào một cái hố cho nàng nằm?" Cố Trường An hỏi.
Lão Hắc bò lại gần, ngửi ngửi mùi máu trên người nàng, rồi nói: "Cái hố của Thiên Cơ Tử vẫn còn thừa một chỗ đấy, hay là cho nằm chung? Dù sao nàng ta cũng đẹp, để lão già kia lúc chết không cảm thấy cô đơn."
Cố Trường An lắc đầu: "Nhân quả của Thái Huyền Tông không dễ dây vào. Nếu nàng ta chết ở đây, đám lão quái vật của Thái Huyền Tông chắc chắn sẽ dùng bí pháp tìm đến tận nơi. Lúc đó nghĩa trang mười vạn năm của ta sẽ trở thành cái chợ mất."
Hắn khẽ chạm tay vào trán của Vân Dao, một luồng thanh khí tinh khiết từ lòng bàn tay rót vào. Vết thương của nàng ngay lập tức ngừng chảy máu, hắc khí ma đạo bị đẩy lùi một cách cưỡng chế.
Đây chính là "Thái Sơ Tiên Thể" mà hắn nhận được từ hệ thống phần thưởng sau mười vạn năm. Một sợi tiên khí này, đối với tu sĩ bên ngoài, là chí bảo cải tử hoàn sinh.
"Cứ cho nàng ta nằm vào 'Trường Sinh Quan' kia đi." Cố Trường An chỉ tay về phía một chiếc quan tài bằng gỗ đen đặt góc túp lều, "Đó là cái quan tài ta chuẩn bị cho chính mình khi cảm thấy mệt mỏi, nhưng xem ra thọ nguyên của ta còn dài, cứ cho nàng ta dùng tạm."
Lão Hắc trợn mắt: "Ngươi để một mỹ nhân nằm vào quan tài? Ngươi đúng là tên sát phong cảnh nhất mà lão phu từng gặp."
Cố Trường An thản nhiên xốc nàng lên, đặt vào trong quan tài đen, rồi đậy nắp lại một nửa.
"Ở trong nghĩa trang, cái giường an toàn nhất chính là quan tài. Nằm vào đó, nhân quả đứt đoạn, thiên cơ bị che lấp. Đám người truy sát kia dù có dùng Luân Hồi Kính cũng không tìm thấy nàng."
Hắn cầm lại cái chổi tre, quay lại vị trí ban đầu.
"Trường An, ngươi cứu nàng ta, không sợ sau này nàng ta quấy rầy sự thanh tịnh của ngươi sao?" Lão Hắc tò mò hỏi.
Cố Trường An dừng nhát chổi, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà vầng thái dương lặn không bao giờ chạm tới được vùng đất này.
"Chỉ cần nàng ta tỉnh lại, quên sạch mọi chuyện, rồi đi ra ngoài, thì giữa ta và nàng không có nhân quả. Ta cứu nàng không phải vì lòng tốt, mà là vì ta không muốn bị đánh thức bởi tiếng khóc lóc của những kẻ đi tìm người."
Nói xong, hắn lại lẳng lặng quét dọn. Tiếng "loẹt xoẹt" lại vang lên giữa màn sương.
Vạn Cổ Nghĩa Trang lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường lệ. Chẳng ai biết được, trong chiếc quan tài đen cũ nát kia, một vị Thánh nữ có thể hô mưa gọi gió ở tu tiên giới đang nằm ngủ say, cạnh bên một người quét rác đã sống qua mười vạn năm xuân hạ thu đông.
Gió lạnh lại thổi qua cây Ngân Hạnh chết héo, làm rụng xuống một chiếc lá khô cuối cùng. Cố Trường An đưa chổi quét đi, khẽ lầm bầm:
"Ngày mười vạn linh bốn mươi sáu năm, tháng tám, đêm có sương… Nhặt được một gánh rắc rối. Hy vọng sáng mai nàng ta sẽ tự biết đường mà biến mất."
Bóng hắn nhòa đi trong sương xám, chỉ còn ngọn đèn U Minh thỉnh thoảng lóe lên như con mắt của thời gian, lặng lẽ quan sát sự luân chuyển của cõi trần gian.
—
Đêm hôm đó, trong chiếc quan tài gỗ đen, Vân Dao nằm mơ một giấc mơ rất lạ. Nàng mơ thấy mình biến thành một hạt bụi nhỏ bé, lơ lửng trong không trung, rồi được một chiếc chổi tre nhẹ nhàng quét đi.
Chiếc chổi đó quét đi vết thương, quét đi hận thù, quét đi cả sự kiêu ngạo của một vị Thánh nữ. Khi hạt bụi ấy rơi xuống, nó thấy một bóng lưng màu xám đứng giữa muôn vàn ngôi mộ, bóng lưng ấy vững chãi hơn cả đại đạo, trường tồn hơn cả thiên địa.
Khi nàng cố gắng nhìn rõ khuôn mặt ấy, thì chỉ nghe thấy một giọng nói nhàn nhạt:
"Dậy rồi thì lau sạch chỗ máu trên sàn nhà đi, ta không thích mùi máu."
Vân Dao bừng tỉnh, đập vào mắt nàng là nắp quan tài bằng gỗ đen tuyền, và mùi hương của linh trà nhàn nhạt hòa lẫn với mùi đất ẩm của nghĩa trang. Nàng ngẩn người, không biết mình đang ở nhân gian hay địa phủ.
Bên ngoài, tiếng chổi tre vẫn đều đặn xé rách màn đêm.
"Lão Hắc, đừng cào mai nữa, đi pha thêm ấm trà. Khách dậy rồi đấy."
Vân Dao run rẩy đẩy nắp quan tài ngồi dậy, nàng nhìn thấy một thanh niên đang quay lưng về phía mình, chăm chú quét đi những hạt sương đọng trên bậc thềm đá. Ánh đèn từ túp lều hắt ra, khiến bóng hắn kéo dài vô tận trên mặt đất đầy bia mộ.
Nàng hít một hơi lạnh, cảm nhận thấy thương thế trong người mình đã lành lại bảy tám phần, tu vi vốn đang héo úa lại dạt dào một luồng sức sống chưa từng có.
Nàng vội vàng bước xuống, quỳ rạp dưới đất, giọng run run:
"Thái Huyền Vân Dao, cảm tạ tiền bối ơn cứu mạng!"
Cố Trường An không quay đầu lại, hắn chỉ chỉ tay vào xó tường: "Cái chổi đó, cầm lấy, quét nốt đoạn đường phía Tây kia rồi hẳn đi. Ta già rồi, xương cốt không còn linh hoạt nữa."
Lão Hắc bên cạnh khịt mũi một cái, lầu bầu trong mai: "Già cái đầu ngươi, tuế nguyệt đối với ngươi có ý nghĩa gì chứ? Đúng là một kẻ chuyên lừa gạt tiểu cô nương."
Vân Dao sững sờ, nhưng nhìn vào đôi mắt chứa đựng cả vạn cổ trường thanh của người thanh niên kia, nàng không dám cãi lại nửa lời. Nàng cung kính cầm lấy chiếc chổi tre bình thường đến mức không thể bình thường hơn, bắt đầu nhát quét đầu tiên trong đời mình tại một nơi mà ngay cả Tiên đế cũng không dám bước vào.
Hồi kết của đêm đó, là cảnh một vị Thánh nữ thánh khiết như trăng rằm, đang lúi húi quét lá khô bên cạnh một con rùa đen và một gã sai vặt kỳ lạ.
Nhân quả của mười vạn năm, đôi khi chỉ bắt đầu từ một nhát chổi.