Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 52: Thanh Huyền Đạo Nhân mang đến đại họa**
Sương mù trong Vạn Cổ Nghĩa Trang quanh năm không tán, hôm nay lại dường như đặc quánh hơn bình thường.
Cố Trường An mặc bộ y phục bằng thô ma xám xịt, tay cầm cây chổi Trần Hiêu, chậm rãi quét đi những cánh hoa bỉ ngạn rụng đầy trên lối đi dẫn vào trung tâm nghĩa trang. Tiếng "xoạt, xoạt" khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch, đều đặn như nhịp tim của một người khổng lồ già nua đang say ngủ.
"Sống càng lâu, tâm tư càng phải tĩnh."
Cố Trường An lẩm bẩm một mình. Mười vạn năm qua, hắn đã tiễn đưa không biết bao nhiêu vị hoàng đế uy chấn bát hoang, bao nhiêu thánh nữ băng thanh ngọc khiết, và cả những vị ma đầu từng khiến chúng sinh run rẩy. Cuối cùng, họ đều nằm dưới ba tấc đất này, mục nát thành cát bụi, chỉ còn lại những tấm bia đá câm lặng với thời gian.
Gần đó, bên cạnh một gốc cổ thụ đã héo khô nhưng vẫn không đổ, một con rùa đen to bằng cái mâm đồng đang uể oải rướn cổ. Cái mai của nó chằng chịt những vết nứt như trận pháp cổ xưa, đôi mắt lim dim dường như chẳng quan tâm đến sự đời.
"Lão Hắc, đừng giả chết nữa." Cố Trường An không quay đầu lại, vừa quét rác vừa nói: "Dạo này linh khí xung quanh Minh Hà dao động dữ dội, đám tà túy ngoài kia dường như lại thèm khát 'vị ngon' của âm khí nơi này rồi. Ngươi không định làm gì đó để canh cửa sao?"
Lão Hắc thở ra một ngụm khí trắng xóa, giọng ồm ồm như tiếng sấm từ đáy giếng truyền lên: "Cố小子 (thằng nhóc họ Cố), ngươi đã ở đây mười vạn năm mà vẫn chưa thông suốt sao? Chuyện gì đến sẽ đến, ai muốn chết thì cứ vào, ta chỉ phụ trách trông coi giấc ngủ cho bọn hắn, không phụ trách chặn người sống muốn làm ma."
Cố Trường An cười nhạt. Lão rùa này là một kẻ còn "cẩu" hơn cả hắn. Nếu thế giới này sụp đổ, e là thứ duy nhất còn sót lại chính là cái mai rùa kia.
Đúng lúc này, tiếng chuông đồng cũ kỹ ở cổng vào nghĩa trang — nơi phân chia giữa cõi sống và vùng cấm địa — bỗng nhiên vang lên dồn dập.
"Keng! Keng! Keng!"
Mỗi tiếng chuông đều mang theo một sự hoảng loạn tột độ, xé tan bầu không khí u uất của buổi sớm.
Cố Trường An khựng tay chổi, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Vạn Cổ Nghĩa Trang vốn là nơi nội bất xuất, ngoại bất nhập. Người đưa tin Thanh Huyền Đạo Nhân thường chỉ đến vào ngày rằm hàng tháng, mang theo những thi thể cường giả thu thập được để đổi lấy một vài viên linh đan rẻ tiền hoặc rượu nhạt. Hôm nay không phải rằm, mà tiếng chuông này… có mùi máu.
"Hỏng rồi… Cố huynh! Cứu mạng!"
Một bóng người từ trong làn sương mù loạng choạng lao vào. Đó là một lão già có dáng người gầy gò, khoác trên mình bộ đạo bào đã rách nát thành từng dải, máu tươi nhuộm đỏ nửa thân người. Trên tay lão vẫn còn nắm chặt một chiếc linh vị bằng gỗ mục. Đây chính là Thanh Huyền Đạo Nhân, kẻ tự xưng là "Thông tín viên của ba giới", thực chất là một lão tán tu chuyên nghề "thu xác".
Cố Trường An đứng yên tại chỗ, không có ý định tiến lên đỡ. Hắn lạnh lùng nhìn Thanh Huyền ngã gục dưới chân mình, cách lưỡi chổi Trần Hiêu chỉ vài thốn.
"Thanh Huyền, ngươi biết quy tắc của ta. Đem phiền phức vào đây là hành động tự tìm chỗ nằm trong quan tài." Giọng Cố Trường An bình thản nhưng lại mang theo một loại áp lực khiến hơi thở của Thanh Huyền nghẹn lại.
Thanh Huyền Đạo Nhân thở dốc, phun ra một ngụm máu lẫn với nội tạng vụn, đôi mắt láo liên đầy sự kinh hãi: "Cố… Cố đại nhân, bần đạo biết lỗi… nhưng lần này thực sự không phải lỗi của ta! Là 'Khai Thiên Tàn Đồ'… tấm bản đồ đó, nó bị người ta phát hiện ra tung tích là ở vùng lân cận U Minh Cấm Địa này!"
Cố Trường An vẫn lặng im, nhưng ánh mắt hắn trầm xuống. Khai Thiên Tàn Đồ là một truyền thuyết từ kỷ nguyên Thần Ma, tương truyền nó ghi lại vị trí của thái cổ tiên mạch hoặc một bí mật có thể thay đổi cả quy luật của Thiên Đạo. Những thứ này đối với một kẻ cầu sống lâu như hắn mà nói, chính là thuốc độc tột cùng.
"Ngươi đã nói ra sự tồn tại của nghĩa trang?" Cố Trường An hỏi, thanh âm nhỏ dần nhưng sát khí bắt đầu ngưng tụ quanh ngọn cỏ dưới chân.
Thanh Huyền Đạo Nhân run rẩy, đầu đập xuống đất liên hồi: "Ta không nói! Ta thề là ta không nói! Nhưng… nhưng khi ta bị đám người của Vô Cực Tông và Huyết Ma Điện vây hãm tại Linh Tuyền trấn, bọn chúng dùng thuật 'Sưu Hồn' đối với một đồ đệ của ta. Thằng bé đó… nó từng thấy ta mang xác đến biên giới cấm địa này… Bọn chúng đã dùng bí pháp nhân quả để truy vết ta!"
"Bần đạo cố tình dẫn bọn chúng đi vòng quanh, nhưng kẻ cầm đầu Huyết Ma Điện lần này là 'Huyết Vô Nhai' — lão quái vật nửa bước Hóa Thần đó. Hắn đã đánh dấu một đạo 'Huyết Linh Ấn' lên người bần đạo… ta không còn cách nào khác mới chạy về đây cầu xin ngài!"
Cố Trường An nghe đến đây, sắc mặt vẫn không đổi, nhưng trong lòng đã dâng lên một sự phiền muộn. Hắn đã "cẩu" ở đây mười vạn năm, thận trọng từng bước một, thậm chí mỗi ngày quét dọn mộ phần cũng là để hóa giải nhân quả của chính mình với những người quá cố. Vậy mà giờ đây, sự cân bằng đó bị phá vỡ bởi sự hám lợi của lão già trước mặt này.
"Lão Hắc, ngươi nói xem nên xử lý lão thế nào?" Cố Trường An hỏi.
Con rùa đen chậm chạp hé mắt: "Tiễn vào quan tài số 409 đi, chỗ đó phong thủy không tệ, vừa lúc tối qua có kẻ vừa hóa thành tro, trống chỗ."
Thanh Huyền nghe vậy thì sợ đến hồn bay phách tán, lão ôm lấy chân Cố Trường An khóc lóc: "Cố đại nhân! Ngài nghe ta nói hết đã! Không chỉ là Khai Thiên Tàn Đồ, bọn chúng còn đồn đại rằng trong Vạn Cổ Nghĩa Trang này chôn cất thi hài của 'Trường Sinh Đại Đế'. Bọn chúng nói… ai có được trái tim của Thủ Mộ Nhân sẽ đạt được sự bất tử thực sự! Tin đồn này đã lan khắp Ngũ Nhạc Bát Hoang rồi, dù ngài có giết ta, bọn chúng cũng sẽ tìm tới!"
Ánh mắt Cố Trường An khẽ nheo lại. "Trường Sinh Đại Đế"? Đó chẳng phải là cái tên mà hắn tùy ý khắc lên một ngôi mộ trống cách đây vài vạn năm chỉ để làm bình phong che mắt hay sao? Còn chuyện "ăn thịt Thủ Mộ Nhân", rõ ràng có kẻ đang đứng sau màn muốn biến nơi này thành tâm điểm của cơn lốc.
Đột nhiên, bầu trời phía trên sương mù của nghĩa trang chuyển sang màu đỏ sậm như máu. Những tiếng xé gió rít lên không ngớt. Một luồng khí tức âm hàn, cuồng bạo từ phương xa ép thẳng tới cổng chính.
"Ha ha ha! Thanh Huyền đạo nhân, lão trốn giỏi thật đấy. Nhưng hóa ra chỗ này thực sự có càn khôn! Một mảnh cấm địa bị lãng quên… xem ra lời đồn không sai!"
Một tiếng cười điên cuồng vang vọng cả một vùng, khiến những con quạ trên bia mộ đồng loạt vỗ cánh bay tán loạn. Từ giữa không trung, một đạo huyết quang lướt tới, hóa thành một gã nam tử mặc bào đỏ, tóc tai bù xù, đôi mắt rực lên ánh sáng tà ác. Sau lưng hắn là mười mấy đạo độn quang khác, đều là những cao thủ có tu vi từ Nguyên Anh kỳ trở lên.
Huyết Vô Nhai đáp xuống ngay trên nóc cổng đá của nghĩa trang, đôi bàn tay gầy guộc đầy móng nhọn vuốt ve tấm biển hiệu đã mờ mịt chữ. Hắn liếc nhìn xuống dưới, thấy một kẻ thanh niên cầm chổi và một lão già nằm phủ phục.
"Ngươi chính là tên thủ mộ kia sao?" Huyết Vô Nhai liếm môi, ánh mắt tràn đầy vẻ tham lam tột độ khi nhìn thấy sự điềm tĩnh lạ thường của Cố Trường An. "Cái khí tức này… nhạt nhòa đến mức gần như không có, nhưng thọ nguyên lại dồi dào đến mức đáng kinh ngạc. Quả nhiên là một cây nhân sâm sống mười vạn năm!"
Cố Trường An khẽ thở dài, tay vẫn nắm chặt cán chổi Trần Hiêu.
"Đã nhắc các ngươi bao nhiêu lần rồi, người chết cần sự yên tĩnh." Hắn khẽ nói, âm lượng không lớn nhưng lại vang rõ mồn một bên tai tất cả mọi người.
"Yên tĩnh?" Huyết Vô Nhai cười khẩy, cánh tay vung lên, một dải lụa máu từ tay áo bắn ra, trực tiếp nghiền nát tấm biển hiệu bằng đá của nghĩa trang thành tro bụi. "Ta sẽ biến nơi này thành mồ chôn thật sự cho ngươi, rồi sau đó, ta sẽ quật sạch những ngôi mộ ở đây lên để tìm kiếm bí mật trường sinh!"
Nhìn tấm biển hiệu vỡ nát, ánh mắt Cố Trường An lần đầu tiên hiện lên một tia lạnh lẽo. Tấm biển đó là do đích thân vị Tiên Nhân của tông môn lụi bại mười vạn năm trước của hắn viết tay. Đó là thứ duy nhất gợi nhớ hắn về cội nguồn.
"Lão Hắc, giúp ta trông chừng lão Thanh Huyền này. Đừng để lão chết sớm quá, ta còn phải tính sổ sau."
Dứt lời, Cố Trường An bước một bước về phía trước.
Mỗi bước chân của hắn đi qua, những hoa bỉ ngạn dưới đất đột nhiên nở rộ một cách dị thường, đỏ rực như máu tưới lên từ địa ngục. Sương mù xung quanh bắt đầu xoay chuyển, hình thành nên những trận pháp li ti ẩn hiện trong không gian.
"Chỉ là một tên tạp dịch quét rác, còn muốn làm gì?" Một tên tu sĩ Nguyên Anh bên phía Vô Cực Tông thấy Cố Trường An tiến tới, hừ lạnh một tiếng, vỗ mạnh vào túi trữ vật, một kiện phi kiếm vàng óng ánh xé gió đâm tới ngực Cố Trường An.
"Phốc!"
Kiếm chưa tới gần, Cố Trường An chỉ nhẹ nhàng đưa cán chổi Trần Hiêu lên phẩy một cái.
Cái phẩy này cực kỳ tự nhiên, giống như đang quét một hạt bụi bặm không đáng có. Nhưng ngay khi lông chổi chạm vào không khí, một lực lượng đạo vận huyền bí từ mặt đất cuộn trào lên. Mảnh phi kiếm cấp linh bảo kia trong nháy mắt rỉ sét, mục nát rồi tan rã ngay giữa chừng, hóa thành bụi phấn vàng lả tả rơi xuống đất.
Tên tu sĩ vừa ra tay trợn tròn mắt, cổ họng phát ra tiếng ặc ặc, rồi cơ thể hắn như một tấm bản đồ cũ kỹ bị ngấm nước, tan chảy thành một vũng bùn đen chỉ trong chớp mắt.
Kẻ tử vong thậm chí không kịp hét lên, ngay cả nguyên anh cũng bị một loại lực lượng vô hình bóp nát từ trong trứng nước.
Cảnh tượng này khiến Huyết Vô Nhai và đám cường giả đi cùng đồng loạt biến sắc, chân bước lùi lại một bước theo bản năng.
"Cái… cái gì?" Huyết Vô Nhai gào lên, "Yêu pháp! Đây là loại yêu pháp gì?"
Cố Trường An không trả lời, ánh mắt hắn lướt qua Huyết Vô Nhai, nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi linh khí đang hội tụ ngày một đông hơn. Hắn biết, Thanh Huyền mang tới đại họa này không chỉ là những kẻ đứng đây. Lời đồn đã phát tán, vạn cổ tĩnh thổ này cuối cùng cũng đã bị nhuốm bụi hồng trần.
"Nhân quả trần ai, quét đi là sạch."
Cố Trường An khẽ đọc một câu quyết của "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo". Toàn bộ nghĩa trang rung chuyển dữ dội. Những linh hồn bị giam giữ trong những ngôi mộ quanh đó dường như cảm nhận được ý chí của người quản gia, bắt đầu phát ra những tiếng gào thét rợn người.
Ánh đèn từ chiếc U Minh Đăng treo trong lán cỏ của hắn bỗng nhiên tự thắp sáng, ngọn lửa màu xanh thẫm lan tỏa ra ngoài sương mù.
"Thanh Huyền, ngươi nói đúng một điều." Cố Trường An dừng bước, mũi chổi Trần Hiêu chạm đất, "Tin đồn sẽ mang kẻ địch tới không dứt. Vậy thì cách duy nhất để duy trì sự tĩnh lặng… chính là chôn tất cả những kẻ mang tin đồn đó vào lòng đất."
"Huyết Vô Nhai, ngươi thích quật mộ đúng không?" Cố Trường An ngẩng đầu, nụ cười trên môi hắn lúc này so với ác quỷ còn đáng sợ hơn bội phần. "Ta vừa đào một cái hố rất rộng ở phía Tây, ban đầu định trồng linh thảo, nay thấy ngươi rất thích hợp để bón phân."
Huyết Vô Nhai cảm thấy một sự đe dọa tử vong mãnh liệt chưa từng có. Hắn gào lên một tiếng, toàn thân hóa thành một vũng máu khổng lồ, bao trùm lấy không gian định dùng thuật huyết tế để đào tẩu. Tuy nhiên, hắn kinh hoàng nhận ra, không gian quanh nghĩa trang đã bị một lực lượng quy tắc mạnh mẽ khóa chặt.
Đây không phải là trận pháp, mà là "Lĩnh vực nhân quả" của kẻ đã sống qua mười vạn năm!
Cố Trường An khẽ xoay cán chổi.
"Tẩy Trần thức thứ nhất: Đoạn Thế."
Một luồng ánh sáng xám xịt từ đầu chổi phát ra, lặng lẽ mà tàn nhẫn đi ngang qua vũng máu của Huyết Vô Nhai. Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động long trời lở đất, chỉ có sự im lặng của sự kết thúc.
Vũng máu khổng lồ kia bỗng khựng lại, rồi dần dần co lại, khô héo, mất đi mọi linh tính, cuối cùng chỉ còn lại một tấm da người nhăn nheo rơi xuống bãi cỏ. Một vị cường giả nửa bước Hóa Thần, kẻ có thể hô mưa gọi gió ở tu tiên giới, cứ như vậy mà biến mất một cách âm thầm trong căn nghĩa trang này.
Đám tu sĩ còn lại kinh hãi tột độ, có kẻ quay đầu bỏ chạy, có kẻ quỳ xuống cầu xin, nhưng Cố Trường An không hề nương tay. Những kẻ đã thấy thực lực của hắn, không được phép bước ra khỏi cổng nghĩa trang này.
Cái chổi trong tay hắn vung lên vài nhịp, từng đạo ánh sáng xám đi đến đâu, sinh mạng kết thúc đến đó.
Chỉ trong mười nhịp thở, không gian trước cổng nghĩa trang lại trở về vẻ tĩnh mịch ban đầu, chỉ còn lại những thi thể đã khô quắt.
Thanh Huyền Đạo Nhân nhìn thấy tất cả từ đầu đến cuối, cả người cứng đờ, răng đánh vào nhau lập cập. Lão biết Cố Trường An mạnh, nhưng chưa bao giờ nghĩ "kẻ quét rác" này lại là một vị tôn thần thoát tục đến mức này.
"Ngài… ngài thực sự là Tiên Nhân?" Thanh Huyền lắp bắp.
Cố Trường An quay lại, phủi phủi bụi trên tay áo, sắc mặt đã trở lại vẻ trầm mặc thường ngày. Hắn bước đến trước mặt Thanh Huyền, nhìn lão bằng ánh mắt phức tạp.
"Thanh Huyền, ngươi đã mang đến đây một đại họa mà mười vạn năm qua ta chưa từng gặp."
Hắn dừng một chút, nhìn về phía Minh Hà bên ngoài nghĩa trang, nơi vẫn còn vô số khí tức đang rình rập từ xa.
"Cái chết của những kẻ này chỉ là khởi đầu. Vô Cực Tông, Huyết Ma Điện, và có lẽ là cả những lão quái vật Hóa Thần, Luyện Hư ở trung tâm lục địa sẽ không để yên đâu."
"Vậy… vậy phải làm sao?" Thanh Huyền run rẩy hỏi.
Cố Trường An cầm chổi, lững thững bước về phía lán cỏ.
"Làm sao ư? Quét rác thôi. Càng nhiều người chết, nghĩa trang càng đầy. Nếu bọn chúng muốn trường sinh, ta sẽ cho bọn chúng thấy cái giá của sự sống lâu không phải là sự bất tử, mà là sự cô độc vĩnh hằng trong lòng đất."
Lão Hắc từ đằng xa nói vọng lại: "Trường An, ngươi giết nhanh quá, đất vẫn còn chưa kịp mềm để đào hố đâu. Lần sau làm ơn làm nhẹ tay chút để ta còn lấy cái mai này đào đất hộ ngươi."
Cố Trường An không đáp, hắn rót một chén rượu nhạt, nhìn xuống bóng mình trong chén. Mười vạn năm tĩnh lặng đã kết thúc. Một thời đại hỗn loạn của tu tiên giới đang đổ dồn về túp lều rách nát này.
Nhưng hắn không sợ.
Vì mười vạn năm qua, hắn không chỉ quét lá, hắn đã quét sạch cả tâm hồn mình. Hắn không phải là kẻ yếu đuối cần trốn tránh, hắn là kẻ cai trị tối cao của cõi chết.
Dưới chân hắn, hàng vạn anh linh đại năng dường như đang tỉnh giấc, cảm nhận được hơi thở của "Chủ nhân". Nghĩa trang lúc này không còn là nơi xui xẻo nữa, mà bỗng nhiên bừng sáng lên một luồng đạo vận mênh mông, ép thẳng về phía bầu trời đỏ rực ngoài kia.
"Bất cứ kẻ nào bước qua lằn ranh này mà không có thiệp mời, đều là khách hàng của ta."
Tiếng nói của Cố Trường An tan biến vào sương mù.
Ở nơi nào đó xa xôi, một vị Tiên Đế đã ngủ yên hàng triệu năm bỗng nhiên trong quan tài đá khẽ mở mắt ra, miệng lẩm bẩm: "Là hắn… hắn rốt cuộc cũng chịu ra tay sao?"
Đại họa đã đến, nhưng ai là họa, ai là phúc, có lẽ chỉ có thiên địa mới biết được. Cố Trường An đặt chén rượu xuống, cầm lại cây chổi Trần Hiêu, tiếp tục quét nốt mảnh sân còn dang dở.
Cơn bão thực sự mới chỉ vừa mới bắt đầu.
— Kết chương 52 —