Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 56: Các tông môn rút lui trong sợ hãi**
**CHƯƠNG 56: CÁC TÔNG MÔN RÚT LUI TRONG SỢ HÃI**
Gió lạnh gào thét trên Minh Hà, hơi nước mang theo tử khí nồng nặc tràn qua ranh giới Vạn Cổ Nghĩa Trang, khiến đám tu sĩ đứng bên ngoài không khỏi rùng mình. Nhưng cái lạnh từ ngoại cảnh chẳng thấm tháp gì so với luồng khí tức tử vong đang đóng băng linh hồn họ ngay lúc này.
Vân Hải trưởng lão – một vị cường giả Hóa Thần kỳ uy chấn phương viên vạn dặm của Tuyệt Kiếm Tông – giờ đây đang như một con chó mất nhà, điên cuồng đạp không mà chạy. Một cánh tay của lão đã biến mất hoàn toàn, chỗ vết thương không hề có máu chảy ra, chỉ có một luồng xám xịt u ám như tro tàn đang không ngừng gặm nhấm sinh cơ của lão.
"Chạy! Chạy mau!"
Tiếng gào thét của Vân Hải lạc đi giữa không trung, khuôn mặt già nua vốn dĩ hồng nhuận nay tái nhợt như tờ giấy trắng. Lão không dám ngoảnh đầu lại, bởi vì trong tâm trí lão lúc này chỉ còn sót lại hình ảnh của một cây chổi tre cũ kỹ.
Cây chổi kia dường như không phải do một người bình thường cầm, mà là bàn tay của Tử Thần đang múa lượn. Chỉ một nhát quét nhẹ nhàng như quét bụi trần, thế nhưng vạn trượng kiếm khí của lão, thứ vốn dĩ có thể chém đứt núi non, lại tan thành mây khói trong nháy mắt. Thậm chí, quy tắc lực lượng mà lão khổ công tu luyện mấy nghìn năm cũng bị nhát chổi ấy quét sạch sành sanh.
Chứng kiến cảnh tượng này, hàng trăm tu sĩ đứng ngoài rìa nghĩa trang chết lặng như hóa đá. Họ vốn dĩ kéo đến đây với tâm thế xem kịch, hoặc rình rập chờ đợi Tuyệt Kiếm Tông khai mở mộ địa để vào hôi của. Nhưng hiện tại, trong mắt họ chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ.
"Vân Hải trưởng lão… bị phế đi một tay? Chỉ bởi một chiêu của gã thủ mộ nhân?"
"Hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào? Tu vi Hóa Thần mà trong mắt hắn lại yếu ớt như cỏ rác sao?"
Một vị lão giả tóc trắng xóa, tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, run rẩy thu lại linh châu đang phát sáng trên tay, giọng nói đầy sợ hãi: "Không phải tu vi… Đó là Đạo! Hắn không dùng linh lực, hắn dùng Đạo của thiên địa để áp chế. Vị tiền bối kia đã đạt đến cảnh giới chúng ta không thể tưởng tượng nổi."
Bên trong hàng rào gỗ mục nát của nghĩa trang, Cố Trường An vẫn cầm cây chổi tre, bình thản nhìn theo hướng Vân Hải biến mất. Hắn thở dài một tiếng, đôi mắt u trầm như chứa đựng cả dòng thời gian mười vạn năm trôi qua.
"Lực tay hơi mạnh rồi." Hắn thầm nghĩ, trong lòng có chút hối hận.
Theo quy tắc "Cẩu đạo" mà hắn tự đề ra, lý tưởng nhất là khiến kẻ thù tự tri nan nhi thoái, hoặc dùng trận pháp để chúng lạc đường vĩnh viễn. Việc trực tiếp ra tay, lại còn chặt đứt một tay của cường giả Hóa Thần, rõ ràng là quá đà. Điều này rất dễ thu hút sự chú ý của những lão quái vật cấp bậc Hợp Thể hoặc thậm chí là Đại Thừa kỳ trong các cổ tộc ẩn thế.
Nổi tiếng đối với người khác là vinh quang, nhưng với Cố Trường An, đó là một loại tai họa. Bởi vì kẻ sống lâu như hắn biết rõ nhất: cây cao thì đón gió lớn, người quá nổi danh thì dễ chết yểu hoặc bị trời phạt.
Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh, hai mắt tròn xòe nhìn sư tôn. Nàng từng biết Cố Trường An rất mạnh, nhưng mạnh đến mức độ "vô lý" như thế này thì quả thật nằm ngoài dự liệu. Vị sư tôn này hàng ngày chỉ biết quét lá, tưới hoa, đôi khi còn lẩm bẩm trò chuyện với mấy ngôi mộ cổ, vậy mà khi vung tay lại có thể trấn áp cả một thời đại.
"Sư tôn… người cứ như vậy để họ đi sao? Nếu họ đem theo những kẻ mạnh hơn quay lại…"
Cố Trường An quay đầu nhìn nàng, nụ cười trên môi vẫn mang theo sự thư thái vốn có: "Thanh Diệp, tu hành không chỉ là giết chóc. Đôi khi, gieo rắc nỗi sợ hãi còn hiệu quả hơn việc diệt tuyệt. Hạt giống sợ hãi một khi đã cắm rễ vào đạo tâm của họ, thì cái nghĩa trang này sẽ trở thành cấm địa thật sự trong lòng họ suốt đời."
Lão Hắc – con chó đen to lớn với đôi mắt đầy vẻ ranh mãnh – lạch bạch chạy lại, nghếch cái mõm lên hít hít không khí, rồi khinh bỉ phun ra một ngụm nước bọt: "Mấy tên oắt con bên ngoài đúng là chán sống. Năm xưa, mấy tên xưng là Tiên Đế đến đây còn phải quỳ xuống xin được chôn cất, cái gì mà Tuyệt Kiếm Tông, nghe như tên của một hàng bán sắt vụn."
Cố Trường An đá nhẹ vào mông Lão Hắc: "Ít nói thôi, đi dọn mấy cái rễ cây bị kiếm khí làm chấn động đi. Đừng để vong linh bên dưới thức giấc, ta không muốn phải dỗ dành họ ngủ lại đâu."
Bên ngoài, tin tức bắt đầu bùng nổ. Những phi chu, linh thú vốn đang nghênh ngang bao vây khu vực này bắt đầu cuống cuồng xoay đầu.
Một tông môn bậc trung vốn đã dựng trại ở đây ba tháng để thám thính, ngay sau khi thấy Vân Hải chạy trốn, tông chủ của họ đã hạ lệnh một cách điên cuồng: "Dọn dẹp! Trong vòng mười hơi thở, ai còn ở lại đây thì tự trục xuất khỏi tông môn! Đốt sạch các lán trại, đừng để lại bất cứ dấu vết gì chứng minh chúng ta từng có ý đồ với Vạn Cổ Nghĩa Trang!"
Chỉ trong vòng chưa đầy nửa canh giờ, vùng ngoại vi vốn náo nhiệt đầy sát khí của U Minh Cấm Địa đột nhiên trở nên trống trải lạ thường. Những luồng độn quang vụt lên như pháo hoa, mỗi kẻ đều cố gắng chạy xa nhất có thể.
Danh tiếng về một "Mộ Tiên" thần bí, cư ngụ trong nghĩa trang mười vạn năm, một nhát chổi quét sạch Hóa Thần, bắt đầu như một cơn đại hồng thủy càn quét khắp các trà quán, tửu lâu và mật thất của các tông môn lớn trong Thánh Di Khư Giới.
Người ta bắt đầu thêu dệt nên những câu chuyện rùng rợn: Có kẻ nói hắn chính là hóa thân của Thiên Đạo, kẻ khác lại bảo hắn là một vị Tiên Nhân từ kỷ nguyên trước không chịu phi thăng để ở lại canh giữ tổ tiên. Nhưng dù là giả thiết nào, kết luận chung chỉ có một: Vạn Cổ Nghĩa Trang là nơi tuyệt đối bất khả xâm phạm.
Cách đó vạn dặm, tại sảnh chính của Tuyệt Kiếm Tông, một bầu không khí u ám bao trùm. Vân Hải trưởng lão đang nằm trên giường ngọc, toàn thân bao phủ trong một màn sương xám. Hai vị Thái thượng trưởng lão tu vi Hợp Thể kỳ đang liên thủ truyền công để trục xuất luồng tử khí kia, nhưng mỗi khi linh lực của họ chạm vào vết thương, nó lại bị nuốt chửng một cách bí ẩn.
"Đừng phí công nữa…" Một giọng nói khàn đục phát ra từ phía sau tấm rèm lớn. Một ông lão gầy gò, da bọc xương bước ra. Khi lão xuất hiện, không gian xung quanh dường như bị bóp méo. Đây chính là vị Tổ sư của Tuyệt Kiếm Tông, một vị cường giả đã chạm đến ngưỡng cửa của Đại Thừa kỳ.
Lão nhìn vào vết thương của Vân Hải, đồng tử co rút lại, giọng nói run rẩy: "Đây không phải là vết thương… Đây là 'Nhân Quả'. Kẻ ra tay đã quét đi toàn bộ nhân quả gắn liền với cánh tay này của Vân Hải trong dòng thời gian. Trong quá khứ, hiện tại và tương lai của nó, cánh tay này đã bị xóa sổ. Cho dù có dùng đan dược nghịch thiên hay thuật cải tử hoàn sinh, cánh tay cũng không bao giờ mọc lại được."
Toàn sảnh im phăng phắc. Xóa sổ nhân quả? Đó là thủ đoạn của bậc Tiên Nhân thực sự!
"Tổ sư, vậy chúng ta phải làm sao? Mối thù này…" Một vị trưởng lão vừa lên tiếng đã bị ánh mắt sắc lạnh của lão tổ cắt đứt.
"Thù cái gì? Muốn tông môn bị diệt tuyệt sao?" Lão tổ gầm lên, hơi thở khiến cả tòa cung điện rung chuyển. "Lập tức đóng cửa tông môn một nghìn năm! Từ nay về sau, đệ tử Tuyệt Kiếm Tông phàm là ai dám bước chân vào bán kính vạn dặm quanh U Minh Cấm Địa, xử tử ngay tại chỗ không cần xét xử! Ngoài ra… chuẩn bị cho ta một phần lễ vật gồm những linh dược dưỡng linh hồn tốt nhất, ta phải đích thân đến đó…"
Lão dừng lại một chút, nuốt nước bọt rồi sửa lời: "Không, ta không được đến, sợ mạo phạm tiền bối. Hãy cử một tên tiểu đệ tử ngoại môn, tư chất bình thường nhưng thật thà, mang lễ vật đến đặt ở cổng nghĩa trang, rồi dập đầu tạ tội, sau đó lập tức rời đi, không được nói nửa lời."
Chuyện tương tự cũng diễn ra tại nhiều đại tông môn khác. Những ý đồ đen tối trước đây đều biến thành sự sợ hãi thành kính.
Trong khi đó, tại trung tâm của "cơn bão" dư luận, Cố Trường An lại đang gặp một vấn đề nan giải hơn nhiều.
Hắn đứng trước một ngôi mộ nhỏ ở góc phía Tây, trên bia mộ khắc ba chữ đơn giản: "Tửu Túy Tiên".
"Này lão già, hôm nay thế gian bên ngoài ồn ào quá, làm phiền giấc ngủ của ông rồi." Cố Trường An vừa nói vừa lấy ra một vò rượu lâu năm, tưới chậm rãi lên mặt đất.
Đột nhiên, từ dưới lòng đất phát ra một tiếng ngáp dài. Một bóng ma mờ ảo hiện lên, khoác trên mình bộ y phục rách rưới, tay cầm một hồ lô rượu. Bóng ma đó nhìn Cố Trường An, rồi nhìn ra phía cổng nghĩa trang, cười hì hì:
"Trường An tiểu tử, ngươi cuối cùng cũng chịu lộ chút móng vuốt rồi sao? Nhát chổi kia của ngươi, nếu là ta năm đó cũng khó mà đỡ nổi. Nhưng ngươi có biết không, ngươi vừa mới quét đứt một sợi xích của thiên cơ. Bọn 'người phía trên' bắt đầu để mắt đến nơi này rồi đấy."
Ánh mắt Cố Trường An trầm xuống, hắn nhấp một ngụm rượu trực tiếp từ vò, cảm nhận vị cay nồng xộc thẳng lên não: "Họ thích nhìn thì cứ nhìn. Ta đã thủ mộ ở đây mười vạn năm, chưa từng rời đi một bước. Nếu họ muốn xuống đây nằm cùng ông, ta không ngại đào thêm vài cái hố."
"Tửu Túy Tiên" cười ha hả, bóng hình mờ dần: "Được, khí phách lắm! Nhưng hãy cẩn thận, 'Cửu U' ở dưới sâu đang bắt đầu thèm khát rồi. Vị mặn của máu Hóa Thần hôm nay khiến nó rất hưng phấn…"
Cố Trường An im lặng. Hắn cúi đầu nhìn xuống mặt đất đen ngòm. Dưới lớp đất đá và những linh hồn anh linh này, là một vực thẳm mà ngay cả hắn cũng cảm thấy ghê người.
Lão Hắc tiến lại gần, lông trên cổ dựng đứng lên: "Cố小子 (Cố tiểu tử), có mùi lạ."
"Ta biết." Cố Trường An bình thản cầm cây chổi lên. "Có khách không mời mà đến. Lão Hắc, ra đóng cổng. Hôm nay chúng ta không tiếp khách sống, cũng không thu khách chết."
Từ trong sương mù của Minh Hà, một bóng đen dần dần hiện rõ. Đó không phải là tu sĩ của bất kỳ tông môn nào, mà là một sinh vật có hình thù quái dị, toàn thân bao phủ bởi những lớp vảy đen lánh, đôi mắt đỏ rực như hai lò lửa, trên tay cầm một chiếc xích sắt đang kéo theo một cái quan tài bằng đá cũ kỹ.
Sinh vật đó dừng lại trước cổng nghĩa trang, giọng nói vang lên như tiếng kim loại cọ xát vào nhau:
"Người giữ mộ, đã lâu không gặp. Ta mang theo 'Thánh Thể' của đời này đến nộp đây. Quy tắc cũ, một cái xác đổi lấy một hơi thở của Vạn Cổ Tiên Khí."
Cố Trường An đứng im, luồng tử khí quanh hắn bắt đầu lưu chuyển mãnh liệt, hòa quyện với bóng tối của nghĩa trang. Hắn không nhìn cái quan tài, mà nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ của sinh vật kia:
"Ngươi đến sớm hơn dự định ba trăm năm. Nhân quả của kẻ này, ta không nhận."
"Ồ?" Sinh vật kia cười lạnh, chiếc xích sắt rên rỉ. "Ngươi dám phá vỡ hiệp ước mười vạn năm?"
Cố Trường An tiến lên một bước, cây chổi tre trong tay hắn đột nhiên tỏa ra một tầng ánh sáng màu xám nhạt, che phủ toàn bộ khu mộ: "Hiệp ước là dành cho người chết. Kẻ trong quan tài kia… trái tim vẫn còn đập. Ngươi dám dùng một người sống để lừa ta chôn cất nhằm làm mục nát đạo vận của nghĩa trang? Biến ngay trước khi ta quét sạch sự tồn tại của ngươi khỏi lục đạo luân hồi."
Một luồng sát khí kinh thiên động địa bộc phát từ người thanh niên áo xám bình thường kia, khiến cả vùng U Minh Cấm Địa như đông cứng lại. Sinh vật xích sắt lùi lại một bước, đôi mắt đỏ lộ vẻ kiêng dè cực độ. Nó nhìn chằm chằm Cố Trường An một hồi lâu, rồi đột nhiên xoay người, kéo theo quan tài biến mất vào sương mù, chỉ để lại một lời đe dọa lạnh lẽo:
"Ngươi không thể bảo vệ họ mãi được. Khi trời sập xuống, cái nghĩa trang này sẽ là nấm mồ lớn nhất thế gian, và ngươi sẽ là người cuối cùng bị chôn vùi."
Cố Trường An không đáp lời, hắn lặng lẽ quay lại tiếp tục quét dọn những chiếc lá bỉ ngạn vừa rơi xuống.
Lâm Thanh Diệp đứng xa xa chứng kiến tất cả, nàng cảm thấy sư tôn của mình như một ngọn núi cao vút, cô độc đứng vững giữa dòng chảy cuồn cuộn của số phận. Nàng hiểu rằng, sự rút lui của các tông môn bên ngoài chỉ là khởi đầu của một cơn bão lớn hơn nhiều.
Đêm hôm đó, nghĩa trang lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ. Cố Trường An ngồi một mình trên bậc đá của túp lều rách, bên cạnh là một ngọn đèn dầu mờ ảo. Hắn lấy ra một cuốn sổ da cũ nát, dùng bút lông ghi thêm một dòng chữ nhỏ:
"Năm thứ mười vạn linh ba ngàn tám trăm… Ngày hôm nay, quét sạch một kẻ tham lam, đuổi đi một kẻ đưa tin từ vực thẳm. Thế gian vẫn vậy, lòng người vẫn động, chỉ có người chết là chung thủy nhất."
Hắn thổi tắt đèn, bóng tối nuốt chửng tất cả. Chỉ có tiếng gió thổi qua những hàng bia mộ, như những tiếng thì thầm cảm ơn vị thủ hộ nhân đã cho họ thêm một đêm bình yên trong giấc ngủ vĩnh hằng.
Sáng hôm sau, tin tức chấn động nhất không phải là việc Tuyệt Kiếm Tông đóng cửa, mà là việc ở ngay cổng vào Vạn Cổ Nghĩa Trang, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một tấm bia gỗ nhỏ, nét chữ thanh tú nhưng mỗi nét đều mang theo kiếm ý kinh người:
"Vùng đất tĩnh lặng, người sống dừng bước. Ai dám quật mộ, nhân quả tự chịu. Mười vạn năm thủ mộ, không tiếp khách phàm."
Tấm bia kia vừa cắm xuống, dường như cả một vùng không gian quanh nghĩa trang được tăng cường bởi một tầng trận pháp vô hình. Bất kỳ tu sĩ nào tiến lại gần trong vòng mười dặm đều cảm thấy tim đập nhanh, chân tay bủn rủn, buộc phải quỳ lạy rồi rút lui.
Từ đó, Vạn Cổ Nghĩa Trang chính thức trở thành "Cấm Địa của các Cấm Địa" tại Thánh Di Khư Giới. Và danh tự "Mộ Tiên" trở thành một huyền thoại sống mà không ai dám nhắc đến một cách tùy tiện, sợ rằng chỉ cần gọi tên cũng sẽ dính vào tử khí đáng sợ kia.
Nhưng trong nghĩa trang, Cố Trường An lại đang gãi đầu nhìn Lão Hắc: "Lão Hắc, ngươi nói xem ta viết tấm biển kia có quá phô trương không? Hay là gỡ xuống nhé? Ta thấy hơi mất mặt…"
Lão Hắc nằm phơi nắng, híp mắt đáp: "Ngươi cứ diễn đi. Giờ cả thiên hạ đều biết ngươi mạnh, ngươi có gỡ xuống thì họ cũng nghĩ là ngươi đang đặt bẫy thôi. Cứ để đấy cho yên tĩnh, ta còn muốn ngủ một giấc ba năm."
Cố Trường An thở dài, tự nhủ: "Thôi vậy, dù sao mười vạn năm cũng trôi qua rồi, nổi danh một chút chắc cũng chẳng chết được… miễn là không ai đến đòi nợ cũ là được."
Nói xong, hắn lại cầm chổi, bắt đầu công việc quen thuộc của mình dưới ánh mặt trời buổi sớm. Sự tĩnh mịch bao trùm, như thể những trận chiến kinh thiên động địa ngày hôm qua chưa từng xảy ra. Đây chính là "Cẩu đạo" đến mức tối thượng – cho dù thế gian có rung chuyển, ta vẫn chỉ là một kẻ quét rác trong nghĩa trang cổ.