Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 58: \”Đem đống rác này đi, đừng làm bẩn nghĩa trang\”**
Đêm ở Vạn Cổ Nghĩa Trang bao giờ cũng mang một vẻ tịch mịch đến rợn người, nhưng với Cố Trường An, đó là lúc thanh thản nhất.
Dưới gốc cây Thù Du khô héo đã đứng đó không biết bao nhiêu vạn năm, một bếp lò nhỏ đang cháy bập bùng. Ngọn lửa này không phải do linh lực hóa ra, mà là từ những cành củi khô lượm lặt quanh các nấm mồ cũ, tỏa ra một làn khói mỏng có mùi hương trầm mặc của thời gian. Cố Trường An tay cầm một ấm trà bằng đất nung sứt mẻ, chậm rãi rót nước vào chiếc chén gốm.
Nước vừa chạm lá trà, một làn hương thanh khiết bốc lên, không nồng đậm nhưng lại khiến tâm thần người ta rung động, dường như mọi phiền não của mười vạn năm tuế nguyệt đều theo làn hương ấy mà tan biến.
Lão Hắc – con hắc quy to bằng cái chậu rửa mặt, đang thu mình trong lớp mai đen kịt như mực, chỉ hé ra một con mắt lờ đờ nhìn Cố Trường An, lầu bầu bằng giọng nói khàn khàn:
– Tiểu tử, ngươi thật là biết hưởng thụ. Lá trà này nếu lão phu không lầm, chính là từ cây trà sinh ra trên mộ của Đại Dược Thần năm xưa đúng không? Cả thiên hạ chắc cũng chỉ có ngươi dám lấy linh vật như thế để uống nước hàng ngày.
Cố Trường An thản nhiên nhấp một ngụm trà, đôi mắt vốn phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng:
– Cây mọc trên đất của ta, lá rụng vào sân của ta, không uống thì để làm gì? Để chúng thối rữa rồi biến thành mùn thì mới không gọi là lãng phí sao?
Lão Hắc hừ lạnh một tiếng, định vặc lại vài câu thì đột nhiên, tai nó khẽ giật mình. Một luồng luồng sáng chói mắt từ phương xa đang lao tới với tốc độ cực nhanh, xé toạc màn sương mù u linh dày đặc của cấm địa.
Cố Trường An không ngẩng đầu, chỉ khẽ thở dài:
– Đến rồi đấy. Thật là… vừa được hưởng chút tĩnh lặng.
Chỉ mấy nhịp thở sau, một thân ảnh yểu điệu trong bộ y phục xanh thẫm, bên hông đeo một thanh trường kiếm, đáp xuống ngay trước cổng lán cỏ. Đó chính là Lâm Thanh Diệp. Khác với vẻ mặt lo âu, chạy trốn như ngày đầu đặt chân đến đây, lúc này nàng khí thế bừng bừng, quanh thân ẩn hiện linh lực dao động cực mạnh, rõ ràng đã bước vào một cảnh giới không tầm thường.
Vừa nhìn thấy Cố Trường An, Lâm Thanh Diệp liền vội vã quỳ xuống, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn và sùng bái:
– Đệ tử Lâm Thanh Diệp, bái kiến Sư tôn!
Cố Trường An đặt chén trà xuống, nhìn lướt qua nàng một cái, rồi lại nhìn ra sau lưng nàng. Lâm Thanh Diệp đang kéo theo một kiện bảo vật hình cái túi lớn, bên trong tỏa ra ánh sáng ngũ sắc lung linh, cùng với một luồng linh khí nồng đậm tới mức gần như hóa thành sương mù.
– Đứng dậy đi. Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, ta không phải sư tôn của ngươi, chỉ là một lão quét rác coi giữ nghĩa trang mà thôi. – Cố Trường An bình thản nói, giọng nói không vui không buồn.
Lâm Thanh Diệp đứng lên, hai mắt sáng rực, nàng hồ hởi kéo cái túi bảo vật ra phía trước, giọng nói không giấu được vẻ tự hào:
– Sư tôn, lần này đệ tử ra ngoài làm việc, thuận tay phá tan một tòa hầm mỏ cổ của một tông môn phản loạn. Đây là một vạn viên Linh thạch Thượng phẩm, cùng với hơn mười vạn viên Linh thạch Trung phẩm. Ngoài ra còn có một số đan dược bậc bốn, bậc năm do đệ tử thu thập được. Đệ tử nghĩ nghĩa trang hẻo lánh, Sư tôn quanh năm không ra ngoài, chắc chắn thiếu hụt tài nguyên tu luyện, nên mang về đây hiếu kính người!
Nói đoạn, nàng vung tay một cái, "ầm" một tiếng, toàn bộ linh thạch từ trong túi trữ vật đổ ra như suối, chất thành một gò nhỏ ngay cạnh lán cỏ. Ánh sáng của linh thạch thượng phẩm phản chiếu lung linh, làm át cả ánh trăng bạc và làm sáng rực cả một góc nghĩa trang âm u.
Trong mắt Lâm Thanh Diệp, đây là một gia tài khổng lồ đủ để làm dấy lên một cuộc huyết chiến giữa các đại tông môn bên ngoài. Nàng phải tốn không ít tâm sức, mạo hiểm cả mạng sống mới đem về được bằng này "tài bảo" để chứng tỏ lòng thành với tiền bối.
Thế nhưng, trái với sự mong đợi của nàng, sắc mặt Cố Trường An không những không chuyển biến tốt, mà đôi lông mày thanh mảnh của hắn còn khẽ nhíu lại. Hắn không nhìn đống linh thạch lấy một cái, mà ánh mắt lại đổ dồn vào những đóa hoa bỉ ngạn trồng bên rìa đường mòn.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên đông đặc.
Lão Hắc vốn đang nằm lười biếng, thấy cảnh này thì cười sằng sặc, giọng cười nghe như hai miếng sắt cọ vào nhau:
– Ha ha ha! Tiểu nha đầu, ngươi thật là hay lắm. Ngươi dám mang đống rác này về đây ư? Ngươi không thấy "lão già" này sắp phát hỏa rồi sao?
Lâm Thanh Diệp sững sờ, nụ cười trên môi cứng đờ:
– Đống… đống rác? Sư tôn… đây là linh thạch thượng phẩm mà. Mỗi viên đều chứa đựng linh khí thuần khiết nhất, đệ tử đã lựa chọn rất kỹ…
Cố Trường An rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng nói trầm xuống, mang theo một tia không vui:
– Thanh Diệp, ngươi ở đây quét dọn đã bao lâu rồi?
Lâm Thanh Diệp run rẩy đáp:
– Dạ… đã được mười năm.
– Mười năm. – Cố Trường An đứng dậy, tay cầm lấy chiếc chổi tre già nua. Hắn bước lại gần đống linh thạch lấp lánh kia, mỗi bước đi đều khiến luồng linh khí cuồn cuộn xung quanh dường như bị một sức mạnh vô hình nào đó đẩy lùi ra ngoài.
– Ngươi ở đây mười năm, mà vẫn không hiểu được quy tắc của Vạn Cổ Nghĩa Trang sao? – Cố Trường An chỉ đầu chổi vào đống linh thạch – Ngươi có biết thứ này đối với nghĩa trang mà nói là cái gì không?
Lâm Thanh Diệp lúng túng lắc đầu.
– Là rác rưởi. Hơn nữa còn là rác rưởi mang theo uế khí cực nặng. – Giọng Cố Trường An trở nên lạnh lùng – Vạn Cổ Nghĩa Trang là nơi chôn cất anh linh, cần nhất là sự tĩnh lặng và âm dương thăng bằng. Linh thạch của ngươi chứa đầy tạp chất của trần thế, linh khí nhân tạo trong đó xáo trộn linh cơ của các mộ phần. Ngươi nhìn xem, luồng hào quang lòe loẹt kia đang làm xáo động giấc ngủ của những tiền bối nằm dưới kia rồi đấy.
Cố Trường An khẽ vung chổi một cái. Một làn gió nhẹ lướt qua, đống linh thạch thượng phẩm giá trị liên thành kia bỗng chốc như gặp phải một loại áp chế kinh khủng, ánh sáng tắt ngóm, linh khí bên trong bị cưỡng ép ép trở lại vào trong thạch cốt.
Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt thất vọng:
– Ngươi đem đống đồ đồng nát này về, khác nào đem rác rưởi từ bãi rác ném vào thư phòng của ta? Tử khí trong nghĩa trang quý giá biết bao, giờ lại bị đống uế khí từ linh thạch hạ đẳng này làm ô nhiễm. Đem chúng đi ngay lập tức! Đừng làm bẩn đất của ta.
Lâm Thanh Diệp mặt trắng bệch, đứng sững như trời trồng. Nàng không thể tin được, thứ mà hàng vạn tu sĩ liều mạng tranh giành, ở trong mắt Sư tôn lại bị coi là uế khí, là rác rưởi làm bẩn đất nghĩa trang. Nàng chợt nhớ lại lúc trước, khi mình ra sức thuyết phục một vị lão quái vật Nguyên Anh để chiếm đoạt hầm mỏ này, vị đó đã điên cuồng thế nào. Vậy mà ở đây…
Lão Hắc bò tới, dùng cái đầu đen xì húc húc vào một viên linh thạch thượng phẩm, bĩu môi:
– Đúng là rác thiệt. Nha đầu, ngươi tu luyện mười năm mà mắt nhìn vẫn kém quá. Ngươi xem, linh khí trong này tạp nham như cháo loãng, ngửi một cái cũng muốn buồn nôn. Chỉ có lũ phàm nhân tu sĩ ngoài kia mới coi nó như bảo bối. Ngươi mang nó về đây, chẳng khác nào mang phân bón cho cây mà lại mang toàn vôi sống, muốn giết chết mấy cây hoa bỉ ngạn của tên tiểu tử này à?
Cố Trường An thở dài một tiếng, vẻ giận dữ tan đi, thay vào đó là sự mệt mỏi cố hữu của người sống quá lâu:
– Thanh Diệp, Cẩu đạo không phải là tích trữ vật ngoài thân, mà là giữ cho tâm và cảnh luôn thanh tịnh. Ngươi mang đống này về, sẽ dẫn khởi nhân quả từ hầm mỏ kia đến đây. Nếu có kẻ lần theo hơi thở linh thạch mà tìm đến Vạn Cổ Nghĩa Trang, làm phiền giấc ngủ của ta, ngươi tính sao?
Lâm Thanh Diệp nghe vậy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Nàng quá chú trọng vào việc lập công, muốn báo đáp mà quên mất nguyên tắc hàng đầu của Cố Trường An: Thận trọng và tĩnh lặng.
– Đệ tử… đệ tử đáng tội chết! Xin Sư tôn trách phạt! – Nàng sụp xuống, đầu chạm đất.
Cố Trường An xua xua tay:
– Trách phạt cái gì. Đem đống rác này đi. Nếu không muốn vứt thì đem ra cổng nghĩa trang, đào một cái hố cách đây mười dặm mà chôn xuống, đừng để hơi thở của nó lọt vào trong này. À, nếu không dùng đến thì mang cho lão già Thanh Huyền Đạo Nhân ở trấn nhỏ dưới núi, bảo lão đổi cho vài cân hạt giống trà hoặc mấy túi phân bón tro tàn có chất lượng một chút. Đừng có đem đống linh khí lòe loẹt này về nữa.
Lâm Thanh Diệp run rẩy thu hồi đống linh thạch vào túi. Mỗi lần thu vào, nàng lại cảm thấy những viên đá trước đó vốn quý giá nay bỗng trở nên thật là… "bẩn thỉu" và thô kệch đúng như lời Sư tôn nói.
Khi hạt linh thạch cuối cùng biến mất, bầu không khí trong nghĩa trang lập tức trở lại trạng thái u lãnh và thanh khiết ban đầu. Cố Trường An hít vào một hơi sâu, vẻ mặt mới thư giãn lại đôi chút.
– Qua đây uống chén trà cho tỉnh táo đi. – Cố Trường An nói, đẩy một chiếc chén không về phía nàng – Đừng có nghĩ đến việc đi tranh đoạt mấy thứ phù du đó nữa. Mười vạn năm trước, ta từng thấy một vị Đế giả chôn cùng cả một linh mạch thượng tổ, giờ đây linh mạch đó cũng tan biến thành đất cát, chỉ có nấm mồ là còn lại. Sức mạnh thật sự không nằm ở chỗ ngươi có bao nhiêu linh thạch, mà nằm ở chỗ ngươi có thể sống lâu hơn kẻ thù bao nhiêu năm.
Lâm Thanh Diệp nhận lấy chén trà bằng hai tay, lòng bàn tay nàng run rẩy. Khi dòng nước trà đi vào cổ họng, một luồng đạo vận thần bí vọt lên đại não, khiến những rào cản trong tu vi của nàng suốt ba tháng qua vốn không lay chuyển, nay bỗng chốc "rắc" một tiếng vỡ tan.
Nàng trừng lớn mắt. Một chén trà nhặt từ lá cây rụng trên mộ… hiệu quả còn vượt xa mười vạn linh thạch thượng phẩm?
Lúc này nàng mới thực sự hiểu được cái gì gọi là "đẳng cấp". Ở trong mắt Cố Trường An, thứ mà thế gian gọi là tu tài chính là cặn bã, thứ mà thế gian gọi là cỏ dại ở đây chính là thánh vật.
Lão Hắc thấy nàng ngẩn người thì hắc hắc cười:
– Sao? Giờ đã biết thứ mình mang về là rác chưa? Ngươi nhìn thấy mấy cái chén đất này không? Đó là đất lấy từ mộ của một vị Luyện Khí Sư Thái Cổ đấy. Ngay cả cái hố phân của ta ở phía sau kia, nếu đem ra ngoài, chắc mấy lão quái vật Hóa Thần cũng phải quỳ xuống mà tranh cướp. Nha đầu, hãy học theo tiểu tử này mà cẩu đi, đừng có làm ba cái chuyện khoe mẽ nữa.
Lâm Thanh Diệp thành khẩn cúi đầu:
– Đệ tử đã rõ. Lần sau đệ tử tuyệt đối không mang uế vật vào làm bẩn đất thánh.
Cố Trường An không nói gì thêm, hắn lại cầm chổi lên, lững thững bước về phía dãy mộ phía Tây. Tiếng chổi "xạc… xạc…" đều đặn vang lên giữa màn đêm.
Dưới ánh trăng, bóng lưng của hắn cô độc nhưng lại sừng sững như một ngọn núi không thể vượt qua. Đối với hắn, linh thạch không mua được thời gian, đan dược không đổi được trường sinh. Chỉ có sự tĩnh lặng và chiếc chổi tre này mới là chân lý giúp hắn đứng vững qua mười vạn năm mưa gió.
– Sư tôn! – Lâm Thanh Diệp gọi vọng theo – Vậy… nếu đệ tử thấy những thần binh, hay bí tịch tuyệt thế…
Cố Trường An dừng bước, không ngoảnh đầu lại, chỉ buông một câu:
– Bí tịch? Nếu là loại giấy mềm thì mang về cho lão Hắc lót chuồng. Nếu là thần binh kim loại cứng, xem có thể rèn thành cái xẻng xúc đất được không. Nếu không làm được gì thì… cứ để chúng ở ngoài đó đi. Người chết không cần vũ khí, người sống không nên quá tham lam.
Nói xong, bóng dáng hắn nhạt nhòa dần trong màn sương mù u minh, chỉ còn để lại Lâm Thanh Diệp đứng đó với cái túi chứa "rác" trong tay và một bài học khắc cốt ghi tâm về cái gọi là "phú quý" trong mắt của một kẻ trường sinh.
Đêm hôm đó, có một vị thiên tài của một vương triều, đã ngồi lặng yên trước cửa lán cỏ suốt một đêm để nhìn những cánh hoa bỉ ngạn đong đưa, lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự rẻ tiền của đống tài nguyên mà mình từng coi là tất cả.
Còn Cố Trường An, hắn vẫn đang mải mê quét dọn một nấm mồ vô danh, miệng lẩm bẩm:
– Lại một đám lá rụng. Tuế nguyệt thật là nhanh quá, mới quét đó mà đã lại đầy rồi…
Trăng lặn, trời dần sáng. Nghĩa trang vẫn là nghĩa trang, không vì mười vạn linh thạch mà hào nhoáng lên, cũng không vì thiếu chúng mà bần hàn đi. Nó chỉ đứng đó, bình thản nhìn thế gian hưng thịnh rồi suy tàn, như chính người canh mộ đang chậm rãi đưa chổi giữa hư vô.