Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 59: Chôn cất một vị Ma Tôn**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:44:34 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 59: CHÔN CẤT MỘT VỊ MA TÔN

Gió ở U Minh cấm địa bao giờ cũng mang theo cái lạnh thấu xương của hoàng tuyền, luồn qua những khe đá hẹp, tạo thành âm thanh rên rỉ như tiếng oan hồn ai oán. Giữa màn sương xám xịt chẳng bao giờ tan ấy, tiếng chổi tre quét trên lá khô vẫn vang lên đều đặn, nhịp nhàng đến đáng sợ.

"Xạc… xạc… xạc…"

Cố Trường An cúi thấp người, chiếc áo bào xám bạc màu vì năm tháng tung bay nhẹ theo từng nhịp chuyển động. Hắn đang quét dọn đám lá của cây ngô đồng khô héo ngay sát lối vào khu vực phía Nam nghĩa trang – nơi vốn dành cho những kẻ có tu vi trên mức Hóa Thần nhưng chưa chạm đến ngưỡng Tiên nhân.

Đột nhiên, tiếng chuông đồng rỉ sét treo trước cổng nghĩa trang rung lên một hồi khô khốc.

"Keng… keng…"

Tiếng chuông này không phải do gió, mà là do có "khách" viếng thăm. Cố Trường An ngừng tay chổi, hơi nheo mắt nhìn về phía màn sương mờ ảo. Từ sâu trong lối mòn dẫn ra thế giới bên ngoài, một bóng dáng lom khom, xiêu vẹo đang kéo theo một cỗ xe trượt gỗ thô sơ.

Đó là Thanh Huyền Đạo Nhân.

Hôm nay lão trông thê thảm hơn thường lệ. Chòm râu dê thường ngày được vuốt ve bóng mượt giờ dính bết máu khô và bụi bặm, bộ đạo bào rách tả tơi, lộ ra những vết cào cấu sâu hoắm còn ám ma khí đen đặc. Thế nhưng, đôi mắt lão lại sáng quắc một cách lạ thường, xen lẫn vẻ sợ hãi tột độ và sự phấn khích không giấu giếm.

"Cố đạo hữu… khụ… Cố lão đệ! Ta lại mang việc đến cho ngươi đây!" Thanh Huyền thở hồng hộc, dừng lại cách Cố Trường An mười trượng, không dám bước thêm nửa bước vào vùng tử khí nồng đậm của nghĩa trang.

Cố Trường An chống chổi, giọng nói bình thản như nước hồ mùa thu: "Thanh Huyền lão哥, lần này xem ra ngươi lại suýt chôn mình cùng với món hàng này rồi. Là ai mà khiến một vị Nguyên Anh tu sĩ như ngươi phải chật vật đến thế?"

Thanh Huyền Đạo Nhân rùng mình, chỉ tay vào vật nằm trên xe trượt. Đó là một chiếc quan tài làm bằng sắt đen ngàn năm, bên trên quấn chằng chịt những sợi xích phù văn lấp lánh ánh đỏ huyết dụ. Ngay cả khi đã bị phong ấn, ma khí thoát ra từ kẽ hở của nắp quan vẫn khiến cỏ dại xung quanh héo rũ trong nháy mắt.

"Là hắn… Huyết Sát Ma Tôn!" Thanh Huyền nói nhỏ, giọng run rẩy. "Kẻ một tay đồ sát ba thành trì, khiến mười vạn tu sĩ run sợ của Thiên Ma giáo. Ba ngày trước, hắn bị chính đệ tử tâm phúc phản bội, hạ độc Thiên Ma Tán, sau đó bị bảy vị tông chủ Chính đạo vây công tại Đoạn Hồn Nhai. Trận chiến đó… ôi chao, trời đất mù mịt, sông chảy ngược dòng. Cuối cùng hắn tự bạo phân thân, nhưng chân thân thì bị kiếm khí của Thiên Nhất chân nhân chém đứt sinh cơ."

Thanh Huyền nuốt nước bọt, liếc nhìn quan tài với vẻ kinh hoàng: "Lũ Chính đạo kia muốn phân thây hắn để trừ hậu họa, nhưng kỳ lạ là thi thể hắn cứng như kim cương bất hoại, đao thương bất nhập, lửa đốt không cháy. Họ sợ hắn có thuật trùng sinh nên thuê ta mang đến đây… chôn sâu vào Vạn Cổ Nghĩa Trang, mong mượn tử khí nơi này trấn áp ma tính của hắn vĩnh viễn."

Cố Trường An tiến lại gần. Hắn nhìn cỗ quan tài sắt, trong mắt không có vẻ sùng bái hay sợ hãi đối với một vị Ma Tôn từng hô phong hoán vũ, chỉ có sự điềm nhiên của một người thợ mộc nhìn một khúc gỗ mục.

"Huyết Sát Ma Tôn? Nhớ không nhầm thì ba ngàn năm trước, hắn còn là một thiếu niên quét rác ở một tông môn nhỏ, vì bị nhục mạ mà nhập ma." Cố Trường An lẩm bẩm, một ký ức xa xôi nào đó hiện về. Mười vạn năm sống ở đây, hắn đã thấy quá nhiều "thiên tài" và "kiêu hùng" trỗi dậy rồi lại ngã xuống.

"Thù lao của ngươi đâu?" Cố Trường An hỏi.

Thanh Huyền lật đật lấy ra một túi trữ vật: "Mười vạn linh thạch trung phẩm, cùng với ba lọ Tụ Linh Đan. Chỗ này là của lão đệ cả. Ta chỉ mong sớm ngày rời khỏi cái nơi ám quế này thôi."

Cố Trường An nhận túi, không thèm kiểm tra, vẫy vẫy tay: "Đi đi. Người đã vào đây, sẽ không có chuyện sống lại để tìm ngươi tính sổ đâu."

Thanh Huyền Đạo Nhân như được đại xá, thi triển độn thuật biến mất trong nháy mắt, để lại cỗ quan tài đen đặc và gã thanh niên cầm chổi.

Lúc này, từ trong bóng tối của một tán cây cổ thụ, một con hắc quy (rùa đen) to bằng cái nong từ từ bò ra. Cái đầu nó nghếch lên, đôi mắt ti hí nhìn cỗ quan tài, rồi phát ra giọng nói ồm ồm mang đầy vẻ châm chọc:

"Trường An tiểu tử, lần này ngươi trúng mánh rồi. Mùi vị của tên Ma Tôn này nồng lắm, chắc chắn là có 'hàng thật'. Nhưng cẩn thận nhé, lũ tu ma thường rất dai nhách, coi chừng hắn giả chết đấy."

Cố Trường An cười nhạt: "Vào đến tay ta, dù là chân tiên cũng phải ngoan ngoãn mà nằm xuống. Lão Hắc, đừng chỉ có nói suông, ra phụ ta đào một cái hố sâu ba trượng đi."

Lão Hắc rụt cổ vào mai: "Mơ đi! Lão phu là thần thú trấn giữ linh mạch, không phải kẻ đào huyệt. Ngươi tự làm đi, ta đi ngủ tiếp đây."

Cố Trường An cũng chẳng để tâm đến con rùa lười biếng ấy. Hắn đặt chiếc chổi tre sang một bên, cầm lấy chiếc xẻng sắt đã rỉ sét nhưng phần lưỡi lại sáng loáng một cách kỳ lạ.

"Xoẹt… xoẹt…"

Từng xẻng đất được hất lên. Đất ở nghĩa trang này đen kịt, nặng nề và mang theo một mùi hương trầm mặc của thời gian. Cố Trường An đào rất chậm, nhưng mỗi nhát xẻng đều chứa đựng một quy luật huyền ảo, dường như đang hòa nhịp với nhịp đập của mảnh đất này.

Khi hố đã đủ sâu, Cố Trường An dùng tay không xé nát những sợi xích phù văn trên quan tài. Một luồng ma khí đen kịt bùng nổ, hóa thành hình thù một con mãnh hổ hung tợn vồ về phía mặt hắn.

Cố Trường An chỉ khẽ thở hắt một hơi. Một luồng khí thanh khiết vô hình từ luân xa tản ra, dễ dàng đập tan bóng ma ấy thành mây khói.

Nắp quan mở ra.

Bên trong là một nam tử trung niên, diện mạo uy nghiêm nhưng đầy sát khí. Da thịt hắn ánh lên sắc tím đen, những mạch máu lồi lên như những con giun bò khắp cơ thể. Dù đã chết, uy áp từ tu vi Hợp Thể kỳ đỉnh phong vẫn khiến không khí xung quanh vặn vẹo.

"Kết thúc một đời tung hoành." Cố Trường An thấp giọng nói.

Hắn đẩy xác Huyết Sát Ma Tôn xuống huyệt mộ. Khi thi thể vừa chạm vào đáy hố, một sự biến đổi bắt đầu diễn ra. Những sợi tử khí nồng đậm của nghĩa trang bắt đầu quấn lấy xác chết như những sợi tơ tằm.

Cố Trường An bắt đầu lấp đất. Mỗi xẻng đất đổ xuống, hắn lại lẩm nhẩm một đoạn vãng sinh kinh vô danh mà hắn đã tự đúc kết qua hàng vạn năm.

"Cát bụi trở về với cát bụi, ma đạo hay thần đạo, cuối cùng cũng chỉ là một nắm xương tàn…"

Khi ngôi mộ đã được đắp thành hình, Cố Trường An lấy ra một tấm bia đá trống trơn, dùng ngón tay làm bút, rạch mạnh lên đó ba chữ: "Huyết Sát Mộ".

【 Đinh! Ký chủ đã chôn cất thành công cường giả cấp Ma Tôn: Huyết Sát. 】
【 Hoàn thành nhiệm vụ quét dọn và an táng lần thứ 1.987.422. 】
【 Kích hoạt Thiên Mộ Trường Sinh Khảo. 】
【 Đang trích xuất linh căn, công pháp và ký ức… 】

Trong đầu Cố Trường An đại chấn. Một luồng ký ức khổng lồ như thác lũ đổ về.

Hắn thấy lại toàn bộ cuộc đời của Huyết Sát. Từ lúc là một đứa trẻ mồ côi bị vứt bỏ, đến những tháng ngày bị đồng môn sỉ nhục, rồi sự tình cờ nhặt được cuốn bí tịch cổ trong hang sâu… Hắn thấy sự cô độc của quyền lực, thấy những đêm dài Ma Tôn ngồi một mình trên ngai vàng, nhìn về phía chân trời mà nhớ về một cô gái thôn quê đã mất từ lâu.

Đó là sự xúc cảm của mười vạn năm tích lũy. Cố Trường An đứng lặng người như pho tượng, để mặc cho những cảm xúc ấy chảy qua linh hồn mình mà không làm xao động tâm cảnh vốn đã như mặt nước lặng của hắn.

【 Phần thưởng: Chúc mừng ký chủ nhận được "Bất Diệt Ma Thể" (Bản gốc của Thái Cổ Ma Thần). 】
【 Nhận được: 5000 năm tu vi tinh thuần. 】
【 Nhận được: Cấm thuật "Huyết Sát Chưởng". 】

Luồng tu vi cuồn cuộn như đại dương đổ vào đan điền của Cố Trường An. Đối với một tu sĩ bình thường, 5000 năm tu vi có thể khiến họ nổ tung vì không chịu nổi áp lực, nhưng với Cố Trường An, nó chỉ như một chén nước nhỏ đổ vào biển rộng, khiến biển ấy hơi gợn sóng một chút rồi lại bình yên.

Cảnh giới của hắn vẫn hiển thị là "Phàm nhân", nhưng sâu bên trong, từng tế bào đều đang rúng động, Đạo vận quanh thân hắn trở nên thâm trầm hơn một chút.

"Bất Diệt Ma Thể sao?"

Cố Trường An nội thị vào một quả cầu ánh sáng màu tím đen đang lơ lửng trong thức hải. Đó chính là tinh hoa của Bất Diệt Ma Thể. Chỉ cần dung hợp nó, thân thể hắn sẽ đạt đến mức độ kim cương bất hoại chân chính, dù thiên kiếp giáng xuống cũng khó lòng mảy may tổn thương. Sức mạnh thể chất sẽ tăng vọt, đứng ngang hàng với những thượng cổ hung thú.

Thế nhưng, Cố Trường An chỉ nhìn nó một lúc rồi lắc đầu, thở dài:

"Luyện cái này để làm gì?"

"Nếu luyện Bất Diệt Ma Thể, toàn thân sẽ tỏa ra ma khí ngút trời, mỗi khi ra tay là máu chảy thành sông, nhân quả quấn thân. Hơn nữa, để nuôi dưỡng thể chất này, hằng ngày phải dùng vô số linh dược thuộc tính hỏa hoặc máu của yêu thú bậc cao để tôi luyện… Phiền phức! Quá phiền phức!"

Hắn lẩm bẩm tiếp: "Hơn nữa, vạn nhất có vị đại năng Chính đạo nào đó đi ngang qua, thấy ma khí này lại tưởng ta là đại ma đầu tái thế, rồi kéo đến diệt ma… Như vậy làm sao mà cẩu lâu dài được?"

"Chôn cất người chết là công đức, không nên vì chút tham lam mà làm hỏng đạo tâm bình lặng của ta."

Nghĩ đoạn, Cố Trường An phất tay một cái, ném "Bất Diệt Ma Thể" vào một góc sâu thẳm trong kho không gian của hệ thống, nơi chứa đầy những món bảo vật chấn động thế gian mà hắn chưa từng có ý định sử dụng: nào là Long tộc cốt tủy, Thiên ngoại vẫn thiết, hay thậm chí là Tiên nhân thần niệm…

Hắn lấy chiếc chổi tre, tiếp tục công việc đang dang dở.

Lão Hắc từ trong mai rùa thò đầu ra, mũi hít hít: "Ê tiểu tử, ta vừa cảm nhận được một luồng ma khí cực phẩm, sao biến mất nhanh thế? Ngươi không luyện à?"

"Không luyện. Mệt người." Cố Trường An ngắn gọn đáp.

"Ngươi đúng là đồ ngốc! Đó là Bất Diệt Ma Thể đấy! Luyện xong thì thế gian này ai làm gì được ngươi?"

"Bây giờ cũng đã có ai làm gì được ta đâu?" Cố Trường An phản vấn, một câu nói khiến lão rùa nghẹn họng.

Phải, mười vạn năm qua, đã có bao nhiêu kẻ mạnh mẽ tìm đến đây gây sự? Tất cả bây giờ đều đang nằm dưới những nấm mồ mà Cố Trường An đã quét dọn hàng ngày. Kẻ mạnh nhất không phải là kẻ có vũ khí sắc bén nhất, mà là kẻ sống lâu nhất để thấy đối thủ của mình trở thành phân bón cho hoa cỏ.

Trời sẩm tối, sương mù lại dày đặc thêm. Lâm Thanh Diệp từ phía xa đi lại, tay cầm một ấm trà nóng và vài miếng bánh giản dị.

"Sư tôn, người vừa chôn cất vị Ma Tôn kia xong sao?" Nàng khẽ hỏi, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ. Nàng đã đứng từ xa quan sát, thấy sư tôn của mình đối mặt với ma khí xung thiên của Ma Tôn mà sắc mặt không đổi, chỉ như đang dọn dẹp một đống rác thải.

"Ừ. Đã xong. Đời người như giấc mộng, tỉnh mộng rồi cũng chỉ có một thước đất này bầu bạn." Cố Trường An đón lấy ấm trà, nhấp một ngụm. Vị trà đắng chát ban đầu, nhưng dư vị lại ngọt thanh về sau.

Lâm Thanh Diệp nhìn ngôi mộ mới, thắc mắc: "Sư tôn, vị Ma Tôn này tiếng ác vang xa, giết người không gớm tay. Tại sao người vẫn viết tên hắn lên bia và niệm kinh cho hắn?"

Cố Trường An nhìn vào làn sương xám xịt, giọng nói xa xăm: "Khi sống, hắn là Ma Tôn, là kẻ thù của thế gian. Nhưng khi chết, hắn chỉ là một người quá cố, một vị khách của nghĩa trang này. Nghĩa trang của ta không phân biệt chính tà, chỉ phân biệt kẻ nằm xuống và người đứng nhìn. Hắn đã trả thù lao cho sự yên nghỉ, thì ta cho hắn sự yên nghỉ."

"Thanh Diệp, nhớ kỹ, đừng bao giờ để lòng thù hận hay sự tham lam bên ngoài làm mờ đi cái chổi trong tay ngươi. Chúng ta là người canh giữ cái chết, để bảo vệ sự tinh khiết của sự sống."

Lâm Thanh Diệp cúi đầu: "Đệ tử đã ghi nhớ lời dạy."

Cố Trường An gật đầu, bỗng nhiên hắn dừng lại, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một luồng ánh sáng vàng rực vừa lóe lên rồi tắt lịm.

"Thời đại lại thay đổi rồi. Lại có một vị Tiên nhân muốn độ kiếp nhưng thất bại. Xem ra mấy ngày tới, Thanh Huyền lại có việc để làm, và ta… lại phải tốn thêm vài cái xẻng."

Hắn khẽ vươn vai, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc. 5000 năm tu vi mới nhận được đang âm thầm củng cố nền tảng vốn đã vô cùng đáng sợ của hắn. Nhưng hắn chẳng hề khoe mẽ, chỉ lặng lẽ cầm chổi, quét đi nhát lá cuối cùng trước khi mặt trời lặn hẳn.

Dưới nấm mộ mới, Huyết Sát Ma Tôn dường như cũng cảm nhận được sự yên bình mà cả đời hắn chưa từng có. Ma khí dần tan biến, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng vĩnh hằng.

Trong nghĩa trang mười vạn năm này, tiếng chổi tre vẫn cứ "xạc… xạc…" đều đặn, như nhịp đập của chính thời gian, không nhanh không chậm, chứng kiến mọi vinh nhục của nhân thế trôi qua trong hư vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8